Tôi là nam 24 tuổi, đang công tác tại cơ quan hành chính nhà nước cấp tỉnh. Trước đó, khi còn là sinh viên, từ năm nhất khi tôi theo học đại học, có đam mê chơi thể thao với môn thể hình, vừa học vừa dành thời gian luyện tập đều đặn mỗi ngày. Tôi lên kế hoạch cho việc luyện tập, cách ăn uống và lối sống lành mạnh, khoa học.
Luyện tập sau 3 năm thì tôi có học thêm về chuyên môn thể hình, lấy các chứng chỉ bằng cấp quốc gia về huấn luyện viên bộ môn thể hình. Đến năm cuối đại học, tôi là vận động viên thể hình thi đấu ở cấp thành phố. Sau đó, tôi tốt nghiệp và có bằng đại học. Tôi đang theo học về ngành xã hội học, thêm chuyên ngành tổ chức và quản lý nhân sự; bên cạnh đó tôi cũng có các bằng cấp huấn luyện thể hình cấp quốc gia.
Ra trường, ở lại TP HCM, tôi bắt đầu làm việc cho một câu lạc bộ thể dục thể thao tiêu chuẩn 5 sao, với mức lương mỗi tháng là 20 triệu đồng. Hồi đó tôi chưa biết tiết kiệm, làm bao nhiêu chi tiêu hết bấy nhiêu. Làm được một năm, khi tôi 23 tuổi, bố mẹ kêu về quê vào cơ quan nhà nước làm việc. Bố là công chức nên muốn tôi có một công việc ổn định lâu dài. Với đề nghị đó, tôi đã về quê làm việc trong cơ quan nhà nước với mức lương hơn chục triệu đồng.
Vấn đề của tôi xuất hiện từ lúc này. Khi tôi có lời đề nghị từ người bạn kêu vào làm chung câu lạc bộ thể hình tại TP HCM với vị trí huấn luyện viên. Tôi vẫn luyện tập thể hình đều đặn mỗi ngày, có vóc dáng và bằng cấp, có chuyên môn và kinh nghiệm nên đủ tiêu chuẩn làm việc. Mức thu nhập trung bình mỗi tháng sẽ là 25 triệu đồng. Đây là công ty tư nhân, tất nhiên sẽ không ổn định bằng cơ quan nhà nước. Vậy theo các bạn, tôi nên quyết định làm tại đâu để có thể có được cuộc sống tốt?
Hoài bão của tôi sau này là xây dựng được một hệ thống phòng tập gym cho riêng mình. Vì thế giờ tôi sống rất tiết kiệm, làm công việc văn phòng tại quê nhà lương thấp nhưng bù lại được bố mẹ nuôi và tôi vẫn có thời gian tập luyện ngoài giờ hành chính. Nếu làm huấn luyện viên tại thành phố, với mức sống ở đô thị cao hơn, tôi lại phải thuê nhà, rồi chi phí ăn mặc, đi lại và các chi phí khác để đủ dinh dưỡng cho việc tập luyện. Tôi cũng tính toán để với mức lương cao hơn so với công việc hiện tại, sống ở thành phố, vẫn có thể tiết kiệm được mỗi tháng. Tôi làm việc ở môi trường nào mới là tốt nhất cho việc phát triển sự nghiệp của một người đàn ông sau này?
Văn Khang
Tin Gốc: https://vnexpress.net/o-nha-thue-luong-25-trieu-dong-hay-ve-que-voi-luong-chuc-trieu-5061002.html

Nhiều ý kiến khác nhau được đưa ra trước câu chuyện của một người vợ cùng chồng đi lên từ hai bàn tay trắng, xây dựng được căn nhà ba tầng sau nhiều năm cố gắng nhưng lại không được mẹ chồng ghi nhận. Sau khi câu chuyện được chia sẻ, nhiều độc giả để lại bình luận và kể lại trải nghiệm thực tế trong gia đình mình. Dưới đây là một số góc nhìn và chia sẻ đáng chú ý từ bạn đọc.
Xây rào chắn không cho mẹ và em gái sang nhà vì họ coi thường vợ tôi
Tôi là con trai quê miền Trung, từ 18 tuổi đã học hành ở Sài Gòn, có gia đình nhưng ly hôn sau 13 năm chung sống và không con. Tôi để hết tài sản, đi ở trọ và bốn năm sau lập gia đình mới. Vợ còn học đại học nên tôi gánh vác. Từ đó, ấn tượng của mẹ và em gái tôi không tốt, không tôn trọng con dâu hiện tại như dâu trước.
Khi vợ tôi đi làm và cả hai tích cóp mua được căn chung cư. Khi con 15 tuổi chung sức mua thêm căn thứ hai, nhưng mẹ và em gái vẫn không trọng vợ tôi dù tôi nói vợ có một nửa tài chính. Cô ấy quà cáp và gửi tiền hàng tháng chăm sóc, họ vẫn mặc nhiên là của tôi. Có mặt vợ tôi, họ vẫn cứ nói vậy. Tôi bực và nói thẳng mẹ và em gái (lớn hơn vợ 20 tuổi). Bực quá, tôi xây rào ngăn đôi vườn để khỏi qua lại, dù mỗi năm vợ chồng tôi chỉ về hai lần. (nguyenhung21065)
Tôi mặc kệ khi mẹ vợ đi khoe đất do vợ tôi mua
Tôi là đàn ông, sau khi cưới được 2-3 năm, vợ chồng tôi mua được mảnh đất. Mẹ vợ đi khoe với họ hàng bên vợ là vợ tôi mua được mảnh đất (chỉ nhắc một mình vợ tôi thôi, chứ không nhắc đến tên tôi) nhưng tôi mặc kệ. Ba mẹ nào chả vậy, con họ thì họ phải khen là đúng rồi, miễn là không nói xấu mình hoặc bố mẹ mình là được. Suy nghĩ thoáng ra cho nhẹ đầu. (Hello World)
Bị bố chồng xem như ở nhờ dù 70% tiền xây nhà là của tôi
Vợ chồng tôi xây nhà ba tầng trên đất bố mẹ chồng, 100% là tiền của chúng tôi. Nếu nói ai đóng góp nhiều hơn thì tôi chiếm 70%. Vậy mà bố chồng vẫn xem tôi như đứa ở nhờ, còn muốn chồng tôi đi lấy vợ mới, trong khi vợ chồng tôi đi làm xa, cả 3-4 năm mới về một lần, nhà đó chỉ có ông bà ở. Mỗi lần về Tết, ông xem tôi như đứa ăn nhờ ở đậu vậy đó, khó chịu ra mặt. Xác định là nếu vợ chồng có ly hôn thì tôi ra đi tay trắng. Tôi không đồng ý xây nhà nhưng chồng tôi quyết nên đành chịu. Bởi vậy, nếu phụ nữ thông minh, đừng bao giờ xây nhà trên đất bố mẹ chồng nếu chưa được sang tên cho hai vợ chồng. (cherrynguyenht29)
Vợ lẳng lặng đứng tên riêng tài sản bố mẹ đẻ cho
Nhà bạn tôi đang ở đều do bên ngoại mua cho hết, mà mẹ chồng đi khoe là nhà của bà và con trai bà. Nó mặc kệ, im lặng nói ba mẹ ruột sang tên nhà cho mỗi mình nó rồi ngồi cười khẩy, nhìn mẹ chồng múa may. Nó là trưởng phòng, là nhân viên rất có năng lực, được ban giám đốc coi trọng nhưng về nhà nó bảo mình là nhân viên quèn, lương chỉ nói con số bằng 1/5 thực lãnh. Các em chồng khinh thường nó là đồ vô dụng, nó cũng tỉnh bơ và nói nhỏ với tôi: "Vậy đi cho khỏi mượn, khỏi nhờ vả".
Cả ba đứa cháu của tôi đều nhờ nó xin vào tập đoàn làm nhưng cháu chồng nó thì chạy mửa mật vẫn không vào nổi. Trong khi nếu họ biết nó có vị trí như vậy, chỉ cần một câu nói của nó là vào được ngay. Ngày nghỉ nó ở nhà, lượn ra ngõ, hàng xóm mới tới còn tưởng nó là giúp việc. Khi biết nó là chủ nhà, họ không tin rằng đứa ăn mặc lùi xùi như nó lại là chủ căn nhà to đùng khi tuổi còn quá trẻ. Nó chỉ cười cười: "Phụ huynh mua cho thì ở, chứ em nào có tài cán gì". Thật ra nó mua quá trời nhà, đất bằng thu nhập riêng. Rồi tài sản ba mẹ ruột cho, nó cũng xin đứng tên riêng và yêu cầu người nhà không nói gì với chồng.
Ta sống thế nào chỉ cần ta biết, còn thiên hạ nên bỏ ngoài tầm mắt, bỏ ngoài tai. (Minh Phương)
Hùa theo khi mẹ chồng bảo tôi sướng vì lấy được anh
Mẹ chồng tôi cũng vậy, suốt ngày nói tôi sướng thế này thế kia. Tôi hùa theo mẹ chồng luôn. Bà nói một, tôi hùa theo năm: "Tại số con tu chín kiếp, tu kỹ nên mới được chồng vậy đó, hay không bằng hên" rồi cười ha ha. Còn có mặt chồng, tôi cũng chơi theo kiểu "có tiếng phải có miếng". Tôi cứ "em mà không có anh thì mệt lắm luôn đó, việc nhà anh làm xịn hơn em luôn, nhà ngoại ai cũng thương cái nết này của anh đó....".
Rồi rốt cuộc là gì? Mẹ chồng tôi phấn khởi vì con trai giỏi giang nhưng vợ nó hưởng, chồng tôi được khen nức nở nên việc nhà thành ra trách nhiệm của anh chứ không "phụ, giúp" gì hết. (Mẹ Sề)

Nhiều mâu thuẫn trong hôn nhân không bắt đầu từ những chuyện lớn, mà đến từ thói quen rất nhỏ trong sinh hoạt hàng ngày. Sống với người quá gọn gàng, sạch sẽ hoặc người bừa bộn, thiếu ngăn nắp dễ phát sinh va chạm liên tục. Những điều tưởng như không đáng kể lặp đi lặp lại, tích tụ thành áp lực. Thậm chí có không ít cặp đôi đi đến ly hôn chỉ vì không thể thích nghi với cách sống của nhau. Dưới đây là những chia sẻ nổi bật từ độc giả.
Tôi chọn ở dơ, bừa bộn giống chồng để gia đình luôn vui vẻ
Tôi được nuôi lớn bởi một người mẹ "OCD về vấn đề sạch sẽ" nên cũng có nửa phần quen nếp của mẹ. Ngày nhỏ đi học, ở ký túc xá, bạn bè phát bực với cái sự kỹ của tôi. Cho đến khi tôi kết hôn thì...
Chồng tôi là "trùm quăng bừa" và không bao giờ biết quà cáp là gì. Áo quần mặc xong chất cả nùi, vớ bỏ đại ở hiên nhà. Ăn cơm mà chưa kịp để cái chén bỏ xương là anh ngồi tại bàn, phi cục xương vào bồn rửa chén hoặc thùng rác (mà lần nào cũng văng ra sàn chứ có trúng chỗ đâu). Tôi chưa từng kỷ niệm ngày cưới, sinh nhật hay có hoa có quà vào dịp lễ. Tôi không khỏe nên chỉ dọn mỗi cái bàn bếp và bỏ chén vào máy rửa. Còn lại chờ chị giúp việc tới.
Tôi chẳng những không cằn nhằn chồng mà riết rồi cũng quen theo kiểu sống đó của anh. Trước đó tôi có khó chịu khi thấy nhà cửa bừa bộn nhưng im lặng không nói gì. Từ từ tôi lại không còn khó chịu nữa. Tôi thấy rằng hòa khí trong gia đình quan trọng hơn. Bây giờ không chỉ người nhà mà ngay cả bạn bè cũng biết tôi nổi tiếng ở dơ, nhà luôn luôn bừa bộn.
Nhưng bù lại, bạn bè cũng rất thích cuộc sống thoải mái của tôi khi không bị chồng bắt bẻ. Cả ngày anh chỉ cắm mặt vào làm, bao nhiêu tiền đều đưa tôi hết. Tôi muốn sao thì là vậy, anh chẳng bao giờ ý kiến. Ngay cả nhà, đất cũng là tôi thích thì tự trả giá, khi nào ra phòng công chứng ký mới kêu tới anh. Chỉ có thỉnh thoảng thấy xe hay laptop, điện thoại của tôi cũ, anh xem thấy có loại nào ưng ý thì mua cho tôi. Tôi cũng dễ chịu lại lười tìm hiểu đồ công nghệ nên chồng mua gì xài đó. Chồng ăn sao mình ăn vậy. Thế là hòa cả làng, không mấy khi cãi nhau.
Nhà tôi lúc nào cũng như rạp xiếc, cười ầm ĩ cả ngày. Thôi kệ đi, giữ sạch sẽ gọn gàng mà chì chiết, cấu chí nhau suốt với dơ một chút mà vui vẻ quanh năm thì tôi chọn cái sau. (Minh Phương)
Tránh bị 'ca cẩm' nhức đầu, chồng thường tiếp thu góp ý của tôi
Các ông sinh ra cùng lô thì phải, ông nào cũng khá giống nhau. Tuy nhiên mức độ tiếp thu thì không phải ông nào cũng giống nhau. Chồng tôi không ngoại lệ. Nắp bồn cầu không đậy, gấp quần áo thì vo tròn nhét tủ, dép đi bẩn cũng không thèm đánh, áo đi làm về mùi mồ hôi không thèm vò mà vứt luôn vào máy giặt, rửa bát xong thì rác thừa quên không đổ,... Lần nào bắt gặp tôi cũng nhắc nhở và lần sau chồng tôi đều chú ý sửa chứ không khó bảo.
Tôi khá khó tính, sạch sẽ, cầu toàn nên chồng thường nghe theo tôi, thà làm theo cho đỡ bị ca cẩm nhức đầu. Nếu ông nào cũng chịu khó khắc phục, sẽ không dẫn tới mấy vụ ly hôn tréo ngoe. Tôi có cậu con trai 5 tuổi, giờ tính y hệt mẹ, rất sạch sẽ chứ không xuề xòa như bố. Mỗi lần bố mà gập đồ hay lấy đồ vào, còn đều yêu cầu bố kiểm tra kỹ xem quần áo còn ẩm hay không. (maitranghlu95.ns)
Tôi chẳng bận tâm tới chuyện vợ cẩu thả, bừa bộn
Vợ tôi đầy lỗi vặt: quần áo giăng mắc đầy nhà; chìa khóa có hộp để trên tủ giày nhưng vứt lung tung, lúc cần tìm không thấy; thậm chí băng vệ sinh thay ra bỏ sọt rác nhà tắm tơ hơ.... Nhắc mãi vẫn thế thôi, tôi toàn phải sửa, sửa nhiều thành quen. Cuộc sống thì ba cái chuyện vặt vãnh này chả nên để tâm làm gì cho bận lòng. (Chung Comf)
Ngoài ở bẩn, chồng lúc nào cũng nghĩ tôi mang tiền cho bố mẹ đẻ
Chồng tôi thường xuyên đi tiểu không xả bồn cầu, bồn tiểu; bếp nấu đang sạch sẽ, ông đi thể thao về, đồ vợ nấu không ăn, thích chiên xào mỡ văng tung tóe không chịu lau; nhậu rồi làm đổ bia rượu ra nhà cũng không lau chùi; gỉ mũi thì bôi đầy đầu giường, ghế ngồi; nhậu say đi vệ sinh đầy ra nệm; mũi lúc nào cũng khịt ầm ầm điếc hết cả tai; tất đi giày mà bẩn hôi như đi chân đất không giặt, cho vào giặt cùng quần áo.... Thực sự không chịu nổi. Còn nhiều tật xấu hơn như lúc nào cũng nghĩ vợ mang hết tiền cho bố mẹ trong khi lương có hơn 10 triệu đồng, chỉ đủ ăn chứ lấy đâu ra tiền cho ai (khongnguyetnga)
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và anh yêu nhau gần hai năm. Tôi 26 tuổi, làm trong lĩnh vực đầu tư tài chính, còn anh 31 tuổi, làm về công nghệ thông tin. Cả hai từ lúc tìm hiểu đến khi bắt đầu yêu và cho tới hiện tại khá êm đềm, không nhiều mâu thuẫn hay cãi vã, nếu có chỉ là những tranh luận hàng ngày. Nhưng có một việc khiến tôi cảm thấy mình thường xuyên rơi vào trạng thái không hạnh phúc là bạn trai có rất ít cử chỉ thể hiện yêu thương, quan tâm tôi.
Tôi và anh nhà cách nhau khoảng 20 phút đi xe máy, thường trong tuần chúng tôi gặp nhau khoảng hai lần, là những buổi tan làm, anh đến cơ quan đón tôi rồi cả hai đi ăn. Chiều cuối tuần, anh thường sang nhà tôi chở tôi ra công viên, cả hai cùng chạy bộ. Nghe có vẻ rất bình thường như những cặp đôi yêu nhau nhưng có những điều sau đó làm tôi đắn đo cho mối quan hệ này.
Giữa tuần khi hẹn nhau đi ăn, lúc đến quán là anh đi ngay một mạch vào quán ngồi ngay vào một cái bàn đang trống. Trong khi tôi đang còn loay hoay ở xe tháo mũ bảo hiểm, gạt lại gác chân hay buộc gọn tóc. Trên đường về, tôi có nói suy nghĩ của mình cho anh nghe, rằng: "Em biết tan làm ai cũng đói và mệt nên muốn ăn nhanh, nhưng mà lần sau anh đợi em đi vào quán cùng lúc và chọn bàn được không anh?". Anh trả lời nhanh lắm: "Vụ lúc nãy hả? Rồi, ok ok". Nhưng những lần sau đó, nếu tôi nhắc thì anh đợi, hôm nào tôi im lặng là anh lại đi thẳng vào quán gọi món, ngồi ngay ngắn vào bàn và tôi lủi thủi bước vào như một đứa đi ăn một mình xin ngồi bàn ghép với ai đó.
Cuối tuần, anh lại nhà đón tôi đi chạy bộ ở công viên. Vì chỗ giữ xe của công viên nằm ở bên kia đường, phải băng qua đường mới tới được công viên, chỗ sang đường chỉ là những vạch kẻ trắng dành cho người đi bộ chứ không có đèn giao thông nên sang đường vẫn khá nguy hiểm. Vậy mà anh đi một mạch sang bên kia, không hề cầm tay hay đi cạnh tôi. Còn tôi đứng bên đây đường, đang loay hoay giơ tay xin đường. Có hôm xe đông quá, có anh kia thấy tôi sợ nên hỗ trợ dẫn tôi qua. Trong khoảnh khắc đó tôi nghĩ có người yêu nhưng vẫn nhờ sự hỗ trợ từ người lạ để sang đường, một việc nhỏ nhặt như thế này, vậy người yêu có ý nghĩa gì trong cuộc đời mình. Phải nói thêm, tôi đã rất nhiều lần nói với anh là tôi rất sợ xe, nhất là khi qua đường vì trước đây tôi từng bị quẹt xe khi đi sang đường, điều đó để lại cho tôi nỗi ám ảnh lớn. Nhưng nhìn cách anh cư xử, tôi biết anh chẳng để tâm tới tôi.
Tôi thích được nắm tay khi đi dạo phố nhưng anh thì "người ta nhìn kìa em", "chỗ này công cộng mà em". Có lần tôi nói "Ủa nắm tay là phạm luật hay là vấn đề nhạy cảm mà anh sợ hay anh có vợ ở nhà rồi", khi đó anh mới nắm tay tôi. Khi ở quán cà phê, tôi muốn ngồi gần tựa vai anh và được anh cầm tay nhưng anh lại kiểu "quán xá đông đúc mà sao làm vậy", thế là hầu như tôi luôn phải ngồi đối diện anh. Lúc ở riêng hai đứa, anh rất ít khi chủ động ôm hay hôn tôi nhưng anh nói thích được tôi chủ động.
Ngoài việc không thể hiện tình cảm ra, anh có tâm tính tốt, hầu như chưa từng nổi nóng hay khó chịu, công việc ổn định, lễ phép nên gia đình tôi rất quý anh. Còn tôi có ngoại hình cũng ưa nhìn, cao ráo, khá lanh lẹ nên gia đình anh cũng yêu thương tôi và mong tôi trở thành con dâu. Nhiều lần ba mẹ anh ngỏ lời sang nhà nói chuyện với ba mẹ tôi về chuyện tương lai nhưng lúc đó chúng tôi mới yêu hơn một năm, vẫn chưa hiểu hết về nhau, nên tôi nói khéo là cho chúng tôi tìm hiểu thêm một thời gian nữa rồi thưa chuyện với người lớn hai bên.
Gần đây, anh nói muốn kết hôn với tôi, anh đã nói với ba mẹ mình. Gia đình anh muốn xin phép qua nhà gặp ba mẹ tôi để xin được nói chuyện về đám cưới. Tôi nói anh cho tôi hai ngày để suy nghĩ kỹ vì đây là quyết định quan trọng. Nghe tới đây anh hỏi tôi có vấn đề gì mà cần đến hai ngày để suy nghĩ. Suy nghĩ một chút thì tôi trả lời luôn, thật ra tôi biết câu trả lời của thời điểm hiện tại và hai ngày sau đó là một. Tôi nói rằng cả hai không hợp nhau về cách yêu và cách giao tiếp khi yêu.
Đối với tôi, tình yêu là cần thể hiện chứ im im trong lòng ai mà biết được. Tôi thích được nắm tay khi đi dạo, được một cái ôm vỗ về sau cả ngày làm việc căng thẳng hay được chủ động che chở khi sang đường, được đội nón bảo hiểm và được để sẵn đồ gác chân khi lên xe. Tất nhiên, tôi là người bình thường, không có bất cứ vấn đề gì về thể chất để không thể làm được những việc ấy. Bình nước 21 lít tôi còn vác lên cầu thang bình thường thì mấy việc kể trên tôi dư sức. Nhưng cái quan trọng là những việc tiểu tiết đó thể hiện sự tinh tế và quan tâm dành cho người mà mình yêu thương.
Anh nói: "Nhưng em có thể góp ý và nhắc anh mà". "Em không phải là cái báo thức hay quyển ghi chú mà ngày nào cũng nhắc anh. Anh nghĩ em hạnh phúc không, chỉ khi nhắc thì anh mới cầm tay em sang đường, không nhắc thì em tự lo. Mỗi lần em góp ý, em luôn hy vọng đó là lần cuối và lần kế tiếp được nhìn thấy sự thay đổi từ anh. Nhưng không, anh chỉ đồng ý rồi sau đó quên hết những gì đã nói". Tôi quyết định từ chối kết hôn và chia tay ngay trong hôm đó dù anh hứa sẽ thay đổi và làm những điều tôi mong muốn. Có lẽ anh chưa đủ yêu tôi và tôi chưa đủ tin vào lời hứa từ anh. Chúng tôi nên bắt đầu lại một cuộc sống mới - cuộc sống mà mỗi người tìm được người phù hợp với cách yêu của mình.
Tôi nghĩ cả anh và tôi không ai sai cả, chẳng qua hai cách yêu khác nhau đang đi chung đường mà thôi. Một người thích được thể hiện tình cảm, mong chờ những hành động nhỏ từ một người luôn thờ ơ, ái ngại trước những ánh nhìn xung quanh. Người ta không chia tay vì một chuyện lớn, người ta chia tay vì những chuyện nhỏ lặp lại nhiều lần. Đối với tôi, yêu thì phải hạnh phúc và trọn vẹn với cảm giác yêu đó, không thì giải tán. Đừng mong cầu ai đó thay đổi vì bạn, mà hãy chọn một người ngay từ đầu có những điều bạn mong cầu.
Tin Gốc: Vnexpress

