Ngày 19.4, các cơ quan chức năng tỉnh Đồng Tháp vẫn đang triển khai lực lượng tìm kiếm 2 nạn nhân mất tích, đồng thời tiến hành xác minh, làm rõ nguyên nhân vụ việc.
Theo thông tin ban đầu, khoảng 22 giờ 10 ngày 18.4, Công an phường Đạo Thạnh nhận được tin báo về việc có 2 người rơi xuống sông tại khu vực cầu phao dẫn vào cảng Du thuyền, thuộc khu phố 11.
Qua xác minh, nạn nhân là ông T.Q.S (73 tuổi, ngụ phường Bình Trưng, TP.HCM) và ông V.V.T (53 tuổi, ngụ phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp). Trước đó, 2 ông cùng khoảng 10 người khác tham dự buổi tiệc sinh nhật tổ chức trên tàu du lịch do N.T.T (23 tuổi, ngụ phường Thới Sơn, tỉnh Đồng Tháp) điều khiển.
Theo cơ quan công an, trong quá trình dự tiệc trên tàu, một số người, trong đó có 2 nạn nhân, có sử dụng rượu bia. Đến khoảng 21 giờ 30 cùng ngày, tàu di chuyển vào khu vực cầu phao và cập bến để đưa khách lên bờ. Sau khi tàu neo đậu, các hành khách lần lượt rời tàu trong điều kiện ban đêm, khu vực cầu phao có độ chênh và mặt sàn không hoàn toàn ổn định.
Khoảng 20 phút sau khi tàu cập bến, đến lượt ông S. và ông T. di chuyển từ tàu lên bờ, cả 2 người bất ngờ trượt chân, rơi xuống sông và mất tích. Sự việc diễn ra nhanh khiến những người có mặt không kịp phản ứng.
Ngay sau khi nhận tin báo, Công an phường Đạo Thạnh đã nhanh chóng có mặt tại hiện trường, phối hợp các lực lượng chức năng và người dân địa phương tổ chức tìm kiếm xuyên đêm. Nhiều phương tiện, thiết bị hỗ trợ được huy động để rà soát khu vực xảy ra vụ việc và các vùng lân cận. Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại, công tác tìm kiếm vẫn chưa có kết quả.
Hiện, Công an phường Đạo Thạnh tiếp tục phối hợp các đơn vị liên quan mở rộng phạm vi tìm kiếm, đồng thời thu thập lời khai của những người có mặt trên tàu để phục vụ công tác điều tra. Nguyên nhân cụ thể của vụ việc đang được làm rõ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Lãnh đạo TPHCM thúc tiến độ dự án đốt rác phát điện, cải tạo bãi chôn lấp

Phó Chủ tịch UBND TPHCM Bùi Minh Thạnh vừa có kết luận liên quan việc chuyển đổi công nghệ xử lý rác sinh hoạt và định hướng cải tạo, xử lý các bãi chôn lấp đã đóng cửa trên địa bàn. Trong đó, lãnh đạo thành phố đưa ra hướng xử lý đối với các bãi chôn lấp rác tại xã Đông Thạnh và xã Tân An Hội.
Phó Chủ tịch UBND TPHCM giao Sở Nông nghiệp và Môi trường chủ trì, phối hợp với các sở, ngành, địa phương rà soát nội dung chỉ đạo trước đây liên quan chủ trương, định hướng chuyển đổi công nghệ xử lý chất thải rắn và cải tạo bãi chôn lấp Gò Cát, bãi chôn lấp Đông Thạnh, bãi chôn lấp số 1, 1A, 2 Phước Hiệp.
Đơn vị cần đề xuất chủ trương xây dựng đề án, dự án để thực hiện trước ngày 22/5.
Sở Nông nghiệp và Môi trường cần rà soát, đôn đốc các đơn vị xử lý chất thải rắn sinh hoạt khẩn trương thực hiện hồ sơ chuyển đổi công nghệ theo Nghị quyết 28/2023 của HĐND TPHCM.
Các đơn vị cần đảm bảo tiến độ thi công và vận hành nhà máy xử lý rác có thu hồi năng lượng, đáp ứng chỉ tiêu liên quan đến công nghệ xử lý chất thải rắn sinh hoạt được đề ra tại Nghị quyết Đại hội Đảng bộ TPHCM lần thứ I, nhiệm kỳ 2025-2030.
Giám đốc Sở Nông nghiệp và Môi trường chịu trách nhiệm phối hợp với các sở, ngành, đơn vị liên quan giải quyết vướng mắc về pháp lý sử dụng đất; hướng dẫn Công ty TNHH MTV Môi trường đô thị thành phố hoàn chỉnh hồ sơ, thủ tục sử dụng đất tại các bãi chôn lấp số 1, 1A, 2 và 3 theo quy định.
Theo Nghị quyết Đại hội đại biểu Đảng bộ TPHCM lần thứ I, nhiệm kỳ 2025-2030, địa phương đặt mục tiêu tỷ lệ thu gom nước thải đô thị đến năm 2030 đạt khoảng 80%; tỷ lệ nước thải đô thị được xử lý đạt quy chuẩn đến năm 2030 đạt 40-45%; tỷ lệ rác thải sinh hoạt được tái chế, xử lý bằng công nghệ mới trên 90%.
Vừa qua, UBND TPHCM đã đề nghị Bộ Nông nghiệp và Môi trường hỗ trợ hoàn thiện thủ tục nâng công suất dự án của Công ty TNHH Xử lý chất thải Việt Nam (VWS). Theo đó, Công ty VWS đề xuất nâng công suất bãi rác Đa Phước từ 24 triệu tấn lên 41 triệu tấn rác.
Trong bối cảnh các dự án xử lý chất thải sinh hoạt bằng công nghệ đốt rác phát điện đi vào vận hành từ cuối năm 2026-2028, UBND TPHCM vẫn có nhu cầu điều phối chất thải rắn về bãi rác Đa Phước. Việc này cần thực hiện cho tới khi địa phương có thêm các nhà máy điện rác tiên tiến.
Tin Gốc: Dân Trí

Góp ý dự thảo Luật Tín ngưỡng, tôn giáo sửa đổi chiều 10/4, đại biểu Hoàng Thị Thanh Thúy, Phó đoàn Tây Ninh, đánh giá dự luật đã bước đầu thiết lập cơ chế quản lý các khoản thu từ lễ hội, tín ngưỡng, nhưng cần bổ sung quy định chặt chẽ hơn về công khai, minh bạch tài chính của tổ chức tôn giáo.
Theo bà, đây là nguồn thu lớn, tiềm ẩn nhiều rủi ro, nhất là với các khoản tài trợ từ nước ngoài hoặc tiền công đức chuyển qua tài khoản cá nhân, có thể phát sinh nguy cơ rửa tiền, lừa đảo.
Nữ đại biểu đề nghị tổ chức tôn giáo và các đơn vị trực thuộc khi vận động quyên góp trên không gian mạng phải sử dụng tài khoản ngân hàng đã đăng ký với cơ quan có thẩm quyền. Quy định này nhằm giúp cơ quan quản lý kiểm tra, kiểm soát dòng tiền đúng mục đích, đồng thời tạo điều kiện để người dân đối chiếu, tránh bị chiếm đoạt tài sản.
Bà cũng lưu ý phạm vi tài sản hiện không chỉ là tài sản hữu hình mà còn gồm tài sản số. Nhiều cơ sở đang sở hữu các kênh mạng xã hội có lượng theo dõi lớn, phát sinh nguồn thu từ quảng cáo, cần được đưa vào khuôn khổ quản lý.
Cùng với đó, đại biểu đề nghị bổ sung quy định cấm lợi dụng thuật toán mạng xã hội để lan truyền thông tin sai lệch về giáo lý, giáo luật. Theo bà, cơ chế lan truyền tự động có thể bị thao túng, biến thông tin xuyên tạc thành phổ biến, ảnh hưởng đến nhận thức tín đồ và uy tín tổ chức tôn giáo.
Dẫn số liệu từ Ban Tôn giáo Chính phủ, bà cho biết hoạt động truyền đạo, giảng pháp và thực hiện nghi lễ trực tuyến ngày càng phổ biến. Vì vậy, việc bổ sung quy định về hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo trên không gian mạng là cần thiết để lấp khoảng trống pháp lý.
Hòa thượng Thích Thanh Quyết (Phó chủ tịch Hội đồng Trị sự Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam) cũng đề nghị bổ sung quy định cụ thể về nguyên tắc quản lý tài sản, đặc biệt là tiền công đức theo hướng công khai, minh bạch, chặt chẽ và bình đẳng giữa các tôn giáo. Luật cần bổ sung thiết chế phòng ngừa thất thoát, tiêu cực vì đây là vấn đề nhạy cảm được xã hội quan tâm. "Quan điểm phải rõ ràng: tiền chùa để xây nhà chùa, tiền chúa để xây nhà chúa", ông nói.
Liên quan hoạt động tôn giáo trên không gian mạng, hòa thượng Thích Thanh Quyết đề nghị quy định cụ thể tiêu chí nhận diện hành vi vi phạm và quy trình phối hợp phát hiện, xử lý nội dung trên các nền tảng xuyên biên giới, đồng thời làm rõ ranh giới giữa quyền tự do tín ngưỡng và hành vi lợi dụng tôn giáo.
Theo quy định hiện hành tại Thông tư 04/2023, tiền công đức chuyển khoản hoặc thanh toán điện tử phải được tiếp nhận qua tài khoản tại Kho bạc Nhà nước hoặc ngân hàng thương mại. Tiền mặt thì phải được ghi chép, kiểm đếm định kỳ và quản lý chặt chẽ. Tiền chưa sử dụng phải gửi vào tài khoản để bảo đảm an toàn, minh bạch.
Quốc hội dự kiến thông qua dự án Luật Tín ngưỡng, tôn giáo sửa đổi theo quy trình một kỳ họp.
Sơn Hà
Tin Gốc: https://vnexpress.net/de-nghi-siet-chat-quy-dinh-minh-bach-tai-chinh-cac-co-so-ton-giao-5060926.html

Ở TP.HCM, cháu bé 2 tuổi bị bạo hành nghiêm trọng được đưa đến bệnh viện trong tình trạng nguy kịch, nhưng sau đó được cứu sống. May mắn cho cháu bé khi được người hàng xóm phát hiện cùng với sự vào cuộc kịp thời của cơ quan công an. Viện kiểm sát khẩn trương kiểm sát việc giải quyết nguồn tin về tội phạm, phê chuẩn các quyết định tố tụng cần thiết, đồng thời kiến nghị chính quyền địa phương làm thủ tục khai sinh, hỗ trợ điều trị và bảo đảm nơi chăm sóc an toàn cho cháu.
Đó là chuỗi can thiệp cần thiết. Không chỉ xử lý người có hành vi bạo lực, cơ quan bảo vệ pháp luật còn nhìn thấy một đứa trẻ chưa có giấy khai sinh, chưa được bảo đảm đầy đủ quyền nhân thân cơ bản và đang cần được đưa ra khỏi môi trường nguy hiểm.
Ở Hà Nội, cháu bé 4 tuổi không còn may mắn như vậy. Khi xe cứu thương đến, sự sống đã không còn. Cơ quan điều tra khởi tố, điều tra và xử lý người phạm tội. Tòa án vẫn có thể tuyên một bản án nghiêm khắc. Nhưng khi đứa trẻ đã chết, pháp luật chỉ còn thực hiện được chức năng trừng phạt và ghi nhận công lý sau cùng. Pháp luật không thể trả lại cơ hội sống cho một đứa trẻ đã bị bỏ lại quá lâu trong bạo lực.
Sự khác biệt ấy cho thấy bản chất của bảo vệ trẻ em không chỉ nằm ở chế tài hình sự. Chế tài là cần thiết. Người hành hạ, đánh đập, cố ý gây thương tích hoặc tước đoạt tính mạng trẻ em phải bị xử lý nghiêm. Nhưng nếu chỉ đợi đến khi thương tích nặng hoặc tử vong rồi mới vận hành bộ máy pháp luật thì sự bảo vệ đã đến muộn.
Với trẻ em, đặc biệt là trẻ nhỏ sống lệ thuộc hoàn toàn vào người lớn, mỗi dấu hiệu bạo lực đều phải được coi là tín hiệu cảnh báo. Một vết bầm bất thường, tiếng khóc kéo dài, việc trẻ bị nhốt trong phòng, bị bỏ đói, không được đưa đi học, không có giấy khai sinh, không được chăm sóc y tế đều không thể bị xem là "chuyện riêng của gia đình".
Luật Trẻ em đã xác định rõ trẻ em có quyền được bảo vệ tính mạng, thân thể, nhân phẩm, được chăm sóc, được khai sinh và được sống trong môi trường an toàn. Bạo lực trẻ em là hành vi bị nghiêm cấm. Bộ luật Hình sự đã có các tội danh xử lý hành vi hành hạ người khác, cố ý gây thương tích và giết người. Không phải là pháp luật thiếu quy định. Vấn đề là làm sao để quy định ấy được kích hoạt đủ sớm, trước khi đứa trẻ rơi vào tình trạng không thể cứu vãn.
Vụ việc ở TP.HCM cho thấy vai trò rất quan trọng của cộng đồng dân cư. Nếu hàng xóm không phát hiện, không báo tin, rất có thể cháu bé tiếp tục bị bạo hành trong im lặng. Một cuộc gọi, một tin báo, một sự can thiệp đúng lúc có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Pháp luật muốn bảo vệ trẻ em thì trước hết phải có người báo cho chính quyền biết đứa trẻ đang gặp nguy hiểm. Trong nhiều vụ bạo hành, trẻ em không thể tự tố cáo. Trẻ càng nhỏ, khả năng tự bảo vệ càng bằng không. Vì vậy trách nhiệm phát hiện không thể đặt lên vai nạn nhân. Trách nhiệm ấy thuộc về người lớn xung quanh, từ hàng xóm, chủ nhà trọ, tổ dân phố, nhà trường, y tế cơ sở đến chính quyền địa phương.
Cũng từ vụ TP.HCM, cần nhìn thấy thêm một tầng bảo vệ khác, đó chính là bảo vệ quyền nhân thân và điều kiện sống của trẻ. Một đứa trẻ chưa có giấy khai sinh rất dễ bị đẩy ra ngoài tầm nhìn của hệ thống quản lý. Không khai sinh thì khó tiếp cận y tế, giáo dục, trợ giúp xã hội và các cơ chế bảo vệ chính thức. Trẻ em trong hoàn cảnh ấy dễ trở thành đứa trẻ vô hình. Khi đã vô hình về mặt quản lý, các nguy cơ bị bạo lực, bỏ rơi và xâm hại cũng khó được phát hiện hơn.
Việc Viện kiểm sát nhân dân khu vực 14 TP.HCM kiến nghị làm thủ tục khai sinh, hỗ trợ điều trị và tìm nơi chăm sóc phù hợp cho cháu bé vì vậy không chỉ là một động tác hành chính. Đó là cách đưa một đứa trẻ trở lại trong vòng bảo vệ của pháp luật.
Vụ Hà Nội lại cho thấy mặt tối của sự chậm trễ. Khi bạo lực diễn ra nhiều ngày, khi trẻ bị đánh đập, bỏ đói, bị xâm hại thân thể bằng những hành vi tàn nhẫn mà không có sự can thiệp kịp thời, hệ quả có thể là cái chết. Sau cái chết ấy, mọi bản án đều cần thiết nhưng không đủ. Cần thiết để trừng phạt. Cần thiết để răn đe. Cần thiết để khẳng định xã hội không dung thứ bạo lực với trẻ em. Nhưng không đủ vì đứa trẻ không còn nữa. Không đủ vì chức năng nhân đạo nhất của pháp luật là bảo vệ sự sống đã không kịp thực hiện.
Từ hai vụ việc trên yêu cầu đặt ra không chỉ là xử thật nghiêm người phạm tội. Điều đó đương nhiên phải làm. Yêu cầu quan trọng hơn là thiết lập một cơ chế phản ứng sớm đối với bạo lực trẻ em. Mỗi khu dân cư, nhà trọ, trường học, cơ sở y tế cần có trách nhiệm nhận diện và báo tin khi thấy trẻ có dấu hiệu bị bạo hành, bỏ rơi hoặc bị xâm hại. Chính quyền cấp cơ sở phải quản lý sát hơn các trường hợp trẻ nhỏ sống trong hoàn cảnh rủi ro, nhất là trẻ chưa khai sinh, trẻ không đến trường, trẻ sống cùng cha dượng, mẹ kế hoặc người không có quan hệ huyết thống trong điều kiện thiếu ổn định. Cơ quan bảo vệ pháp luật phải xử lý tin báo nhanh, đồng thời phối hợp với ngành lao động, y tế và chính quyền địa phương để tách trẻ khỏi môi trường nguy hiểm khi cần thiết.
Bảo vệ trẻ em không thể chỉ là khẩu hiệu. Đó phải là một hệ thống phản ứng cụ thể, bắt đầu từ phát hiện sớm, tiếp nhận tin báo, can thiệp khẩn cấp, chăm sóc y tế, bảo đảm giấy tờ nhân thân và xử lý hình sự người xâm hại. Mỗi mắt xích chậm trễ đều có thể khiến một đứa trẻ mất cơ hội được cứu.
Hai vụ bạo hành trẻ em ở TP.HCM và Hà Nội đặt cạnh nhau như một lời cảnh báo nghiêm khắc. Có đứa trẻ còn sống vì xã hội không im lặng và pháp luật đến kịp. Có đứa trẻ đã chết vì pháp luật chỉ còn có thể đến sau cùng. Trong bảo vệ trẻ em, sự khác biệt giữa kịp thời và quá muộn đôi khi chỉ là một cuộc gọi, một lần gõ cửa, một quyết định can thiệp sớm. Và cũng chính ở đó, thước đo của một xã hội văn minh không nằm ở việc chúng ta phẫn nộ sau mỗi cái chết mà nằm ở khả năng ngăn cho cái chết ấy đừng xảy ra.
Tin Gốc: Thanh Niên

