Theo trang tin tức Koimoi, Zootopia 2 đã chính thức khép lại vòng đời chiếu rạp tại Bắc Mỹ sau 128 ngày, tương đương khoảng 18 tuần công chiếu liên tục.
Trong ngày chiếu cuối cùng, phim chỉ còn được trình chiếu tại khoảng 100 rạp, thu về 436 USD, nâng tổng doanh thu nội địa lên khoảng 428,1 triệu USD.
Ra mắt vào cuối tháng 11-2025, Zootopia 2 nhanh chóng trở thành một trong những phim hoạt hình thành công nhất giai đoạn hậu đại dịch của Disney. Bộ phim hoạt hình không chỉ vượt qua phần phim đầu tiên về mặt doanh thu mà còn duy trì sức hút mạnh mẽ trong thời gian dài tại rạp.
Đáng chú ý bộ phim vẫn giữ được vị trí cao trên bảng xếp hạng doanh thu ngay cả khi phải cạnh tranh với nhiều bom tấn lớn, trong đó có Avatar: Fire and Ash.
Khả năng trụ rạp tới hơn 4 tháng cho thấy sức hút bền bỉ và lượng khán giả ổn định của thương hiệu này. Với tổng doanh thu 428,1 triệu USD tại Bắc Mỹ, Zootopia 2 hiện đứng thứ 9 trong danh sách các phim hoạt hình có doanh thu cao nhất mọi thời đại tại thị trường này.
Danh sách dẫn đầu vẫn thuộc về các tên tuổi lớn như Inside Out 2, Incredibles 2 hay The Super Mario Bros. Movie. Tuy vậy việc góp mặt trong top 10 cho thấy sức cạnh tranh mạnh mẽ của thương hiệu Zootopia trong thị trường phim hoạt hình.
Ngoài ra bộ phim cũng trở thành tác phẩm có doanh thu cao nhất tại Bắc Mỹ trong năm 2025, vượt qua A Minecraft Movie với thành tích hơn 424 triệu USD. Không chỉ dừng lại ở đó, Zootopia 2 còn lọt vào top 40 phim có doanh thu cao nhất mọi thời đại tại thị trường nội địa, xếp trên nhiều bom tấn nổi tiếng.
Trên phạm vi toàn cầu, phim đạt khoảng 1,86 tỷ USD, trở thành phim hoạt hình Hollywood có doanh thu cao nhất mọi thời đại. Thành tích này cũng giúp Zootopia 2 vươn lên vị trí phim hoạt hình có doanh thu cao thứ hai trong lịch sử, chỉ sau Na Tra 2.
Tại thị trường Việt Nam, bộ phim ghi nhận mức doanh thu khoảng 233 tỉ đồng, là phim hoạt hình ăn khách nhất từng phát hành tại rạp. Phim được phát hành từ ngày 26-11-2025 và sau khi kết thúc hành trình tại rạp Bắc Mỹ, hiện đã có mặt trên nền tảng Disney+.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/zootopia-2-roi-rap-sau-hon-4-thang-gay-sot-phong-ve-20260405085452001.htm
Tình Yêu Giới Tính
Hai năm từ chối gần gũi chồng, tôi mất anh vào tay đồng nghiệp

Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày bản thân kể câu chuyện này, càng không nghĩ sẽ là người đứng giữa cuộc hôn nhân nhìn bên ngoài vẫn đủ đầy nhưng bên trong đã rạn nứt từ lâu.
Chúng tôi cưới nhau 3 năm mới có con đầu lòng. Ngày bế con từ bệnh viện về, tôi tin cuộc đời mình vừa bước sang giai đoạn hạnh phúc nhất. Tuy nhiên sau sinh, mọi thứ lại vượt xa tưởng tượng. Tôi mệt mỏi, kiệt sức kéo dài, mất ngủ triền miên, hay cáu gắt.
Những lúc nhìn con, tôi không cảm nhận được niềm vui, niềm hạnh phúc như người ta vẫn hay nói. Tôi sợ gần gũi chồng, không phải vì hết yêu, mà là vì trong người lúc nào cũng, mệt mỏi, trống rỗng và không còn chút năng lượng nào.
Ban đầu anh rất kiên nhẫn quan tâm. Anh hỏi han, đỡ đần việc nhà, cùng tôi chăm con. Song càng về sau, khoảng cách giữa hai vợ chồng càng lớn dần. Những cái ôm cũng trở nên gượng gạo, những lần anh chủ động gần gũi đều bị tôi tìm mọi cách né tránh. Tôi biết anh buồn, tổn thương, nhưng tôi thấy mệt mỏi, không còn muốn quan tâm cảm xúc của người khác.
2 năm trôi qua. Tôi bắt đầu đi làm lại, chăm con, lo toan mọi thứ. Tôi vẫn làm vợ, làm mẹ theo trách nhiệm nhưng không còn có cảm giác là người bạn đời của anh. Chúng tôi sinh hoạt chung, nhưng ngày càng xa lạ. Tôi vẫn nghĩ thời gian sẽ khiến mọi thứ ổn hơn nhưng tôi đã nhầm.
Một buổi tối, khi con ngủ rồi, tôi vô tình thấy tin nhắn người lạ trong điện thoại anh. Tôi không cần đọc hết cũng hiểu chuyện gì đang diễn ra. Những lời hỏi han, những lời nói đùa riêng tư, những cuộc hẹn sau giờ làm tất cả đều không dành cho tôi. Người phụ nữ đó là đồng nghiệp của anh, người tôi từng nghe nhắc đến vài lần.
Tôi không khóc ngay lúc đó, chỉ thấy trong lòng lạnh đi. Khi tôi hỏi, anh không chối. Anh nói bản thân đã cô đơn quá lâu, từng cố chờ, cố chịu đựng, cố kéo vợ trở lại mối quan hệ gần gũi như xưa nhưng rồi cũng đến lúc mỏi mệt.
Mối quan hệ của anh cùng người phụ nữ đồng nghiệp bắt đầu từ những lần làm việc chung, những buổi trò chuyện sau giờ làm. Đó là người chịu lắng nghe anh nhiều hơn tôi đã làm suốt 2 năm qua.
Tôi muốn hét toáng lên rằng anh phản bội, rằng ngoại tình là sai dù bất cứ lý do nào. Nhưng cùng lúc đó, tôi cũng hiểu cuộc hôn nhân này không đổ vỡ chỉ vì một người. Tôi nhớ có những lần anh ngồi cạnh muốn nói chuyện nhưng tôi gạt đi. Nhớ những đêm anh quay lưng thở dài. Nhớ ánh mắt bất lực của anh khi tôi dần trở thành một người xa lạ trong chính ngôi nhà của mình.
Đêm đó, cả hai nói chuyện rất lâu, không phải để kết tội nhau mà để lần đầu tiên nhìn thẳng vào những gì đã và đang xảy ra. Tôi nhận ra mình mắc kẹt trong trầm cảm sau sinh suốt thời gian dài nhưng không hề hay biết, cũng không tìm kiếm sự giúp đỡ. Anh cũng thừa nhận việc tìm đến người mới không giải quyết được điều gì, chỉ khiến mọi thứ tệ hơn.
Câu chuyện của chúng tôi không có cái kết rõ ràng. Chúng tôi không lập tức tha thứ, cũng không ngay lập tức chia tay. Tôi đi khám và bắt đầu trị liệu tâm lý. Anh chấm dứt mối quan hệ với người đồng nghiệp. Hai vợ chồng tập nói chuyện lại từ đầu, tập ngồi cạnh nhau mà không né tránh, tập chạm vào nhau như hai người đã xa nhau quá lâu.
Đến hiện tại, có những lúc tôi vẫn tự hỏi liệu mình có quên được chuyện cũ hay không, liệu anh có thật sự quay về hạnh phúc trước kia hay chỉ đang cố gắng vì con. Nhưng ít nhất, tôi không còn im lặng nữa.
Tôi hiểu cuộc hôn nhân không thể sống chỉ bằng trách nhiệm, cũng không thể cứu rỗi nếu cả hai đều làm ngơ trước nỗi đau của người còn lại. Và đôi khi, điều đáng sợ nhất không phải là phản bội, mà là hai người đã rời xa nhau từ rất lâu nhưng đến lúc mất nhau mới nhận ra.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tuệ San
Tin Gốc: Dân Trí

The Hollywood Reporter cho biết khán giả ngồi trong rạp có cảm giác phim dường như sắp kết thúc nhưng rồi cứ tiếp diễn mãi. Và đó không phải là tưởng tượng của người xem. Các phim chiếu rạp quy mô lớn đang ngày càng dài hơn.
Nhà nghiên cứu Stephen Follows phân tích thời lượng của 36.000 bộ phim phát hành ngoài rạp từ năm 1980 đến 2025 và nhận thấy: độ dài trung bình của phim điện ảnh tăng từ khoảng 106 phút trong thập niên 1990 và đầu 2000 lên 114 phút trong những năm gần đây. Những phim kinh phí lớn, từ 100 triệu USD trở lên, thậm chí còn dài hơn.
Ông cũng chỉ ra rằng phần quảng cáo và trailer trước phim hiện kéo dài trung bình từ 20 đến 30 phút. Điều đó đồng nghĩa với việc bạn phải ngồi trong rạp lâu hơn bao giờ hết.
Mặt khác, vào thập niên 1980, chỉ 14% phim chiếu rộng rãi có thời lượng vượt quá 2 tiếng. Sang thập niên 2020, con số này tăng lên 32%.
Thể loại đóng góp nhiều nhất cho xu hướng này là phim hành động, hiện có thời lượng trung bình khoảng 128 phút, dài hơn tới 25 phút so với vài thập kỷ trước.
Nếu bạn nghĩ nguyên nhân đến từ các thương hiệu phim như Marvel Cinematic Universe, Mission: Impossible hay Fast & Furious thì có lẽ bạn đúng. Nghiên cứu của Follows cho thấy các phần phim mới trong nhiều loạt phim nổi tiếng gần đây đều có thời lượng dài kỷ lục.
"Vua phòng vé" hiện tại Project Hail Mary dài 156 phút, Dune: Part Two dài 166 phút, còn Oppenheimer lên tới 180 phút.
Dẫu vậy, những phim có kinh phí dưới 10 triệu USD gần như vẫn giữ nguyên thời lượng qua nhiều thập kỷ.
Trailer Dune 3
Nguyên nhân của sự gia tăng này khá đa dạng: từ sự phát triển của công nghệ chiếu kỹ thuật số cho đến việc các hãng phim ngày càng muốn biến tác phẩm của mình thành những "sự kiện điện ảnh", đặc biệt trong thời đại bán vé định dạng cao cấp như IMAX.
Nhưng lý do lớn nhất có lẽ là: dù nhiều khán giả phàn nàn về phim dài, doanh thu phòng vé lại cho thấy họ vẫn sẵn sàng đón nhận, thậm chí yêu thích những bộ phim dài nếu đó là tác phẩm họ thực sự muốn xem.
Bộ ba The Lord of the Rings (Chúa tể những chiếc nhẫn) góp phần thay đổi nhận thức này, chứng minh rằng những tác phẩm hoành tráng với thời lượng "khủng" không hề khiến khán giả quay lưng (riêng phần The Return of the King khi ra rạp đã kéo dài gần 3 tiếng rưỡi).
Đạo diễn Denis Villeneuve của Dune cũng từng lập luận vào năm ngoái rằng khán giả trẻ, đặc biệt, có xu hướng yêu thích những phim dài hơn.
"Oppenheimer dài 3 tiếng, gắn nhãn R, nói về vật lý hạt nhân và chủ yếu là các đoạn hội thoại. Nhưng khán giả lại rất trẻ và con tôi rất yêu thích.
Có một xu hướng rõ ràng: giới trẻ thích xem phim dài, bởi khi đã bỏ tiền, họ muốn nhận lại một trải nghiệm đáng giá. Họ khao khát những nội dung có ý nghĩa" - Denis Villeneuve chia sẻ.
Dẫu vậy, nhiều bom tấn giải trí kinh điển vẫn kể được những câu chuyện mang tầm vóc hoành tráng mà chỉ gói gọn trong khoảng 2 tiếng: Back to the Future dài chưa đến 2 giờ; Jaws và The Empire Strikes Back chỉ khoảng 2 giờ 4 phút; Jurassic Park và Spider-Man 2 cũng chỉ dài 2 giờ 7 phút.
Đôi khi, việc khiến khán giả rời rạp với cảm giác "vẫn còn muốn xem thêm" lại chính là một giá trị rất đáng để cân nhắc.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/cac-bom-tan-dien-anh-ngay-cang-dai-hon-cang-dang-tien-hon-20260405181045609.htm

Có những bí mật, nếu không nói ra thì rất nặng lòng nhưng nếu nói ra lại sợ làm tổn thương quá nhiều người.
Tôi đã giữ câu chuyện này trong lòng rất lâu và đến bây giờ, khi mọi thứ bắt đầu trở nên vượt quá giới hạn chịu đựng, tôi mới dám viết ra như một cách để tự giải thoát cho chính mình.
Chị sếp hơn tôi 2 tuổi. Chị và tôi thân nhau tới mức nhiều người trong công ty vẫn nghĩ chúng tôi là chị em họ. Từ công việc cho đến chuyện gia đình, chuyện riêng tư, chị đều kể cho tôi nghe không hề giấu diếm. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn coi chị như một người thân thật sự, không chỉ là cấp trên.
Chị đẹp, giỏi, bản lĩnh - một người phụ nữ mà bất kỳ ai nhìn vào cũng phải nể phục. Nhưng cuộc hôn nhân của chị lại không hoàn hảo như vẻ ngoài. Chồng chị cũng là người thành đạt nhưng luôn mặc cảm vì không kiếm tiền giỏi bằng vợ. Và có lẽ vì thế, anh rất hay ghen.
Chị thường xuyên phải đi tiếp khách, gặp gỡ đối tác, đa phần là nam giới. Những cuộc gọi kiểm tra, những ánh mắt nghi ngờ, những lần cãi vã… tất cả dần trở thành điều quen thuộc trong cuộc sống hôn nhân của chị. Tôi từng nghĩ, nếu là mình, chắc tôi sẽ mệt mỏi lắm.
Nhưng rồi một ngày, chị tiết lộ với tôi bí mật khiến tôi sững sờ, không dám tin đó là thật. Chị có người khác. Không phải ai xa lạ, mà chính là mối tình đầu, người chị từng yêu sâu đậm suốt cả một thời tuổi trẻ. Điều khiến tôi bất ngờ hơn cả là cách chị kể về chuyện ngoại tình ấy rất thản nhiên, như thể đó chỉ là một phần bình thường trong cuộc sống của mình.
Từ đó, tôi trở thành “người đi kèm” trong những chuyến “công tác đặc biệt” của chị. Chị nói với chồng là đi cùng tôi để xử lý các dự án nhưng thực chất là để tiện gặp người tình. Và tất nhiên, mọi chi phí cho những chuyến đi ấy đều do người đàn ông bí mật của chị chi trả.
Bồ của chị đối xử với tôi rất tốt, tốt đến mức đôi khi tôi không rõ đó đơn thuần là sự tử tế hay cũng là một cách để giữ tôi ở lại trong bí mật của họ. Khi tôi mua xe ô tô, anh chị đã hỗ trợ tôi 200 triệu đồng, đấy là một khoản tiền rất lớn với tôi ở thời điểm đó, khi tôi đang một mình nuôi hai con nhỏ. Tôi thực sự rất biết ơn sự giúp đỡ và chăm lo của anh chị dành cho 3 mẹ con tôi.
Nhưng càng biết ơn, tôi lại càng thấy mình đang bị ràng buộc trong một điều gì đó rất khó gọi tên. Tôi từng tự nhủ, bí mật này, tôi sẽ mang theo đến hết đời. Không phán xét, không can thiệp, chỉ đứng ngoài và im lặng.
Cho đến một ngày…
Chị gọi tôi ra quán cà phê. Giọng chị hôm đó khác hẳn, không còn nhẹ nhàng, thoải mái như bao lần, mà có chút gì đó nghiêm túc, thậm chí khá căng thẳng. Chị nói rằng, chị và anh Huy (tên người tình) yêu nhau thật lòng, rằng họ không chỉ muốn dừng lại ở những cuộc gặp gỡ lén lút mà muốn có với nhau một đứa con chung.
Tôi đã rất bất ngờ. Nhưng điều khiến tôi choáng váng hơn là đề nghị ngay sau đó của chị: “Chị muốn em giúp chị… mang thai hộ anh chị một đứa con”.
Tôi gần như không tin vào tai mình. Tôi đã hỏi lại chị, hy vọng rằng mình nghe nhầm. Nhưng không, chị nhìn thẳng vào tôi và nói rất rõ ràng: “Chị không tin tưởng ai khác ngoài em”.
Chị nói, nếu tôi đồng ý, chị sẽ hỗ trợ tôi một số tiền. Đó là con số đủ lớn để thay đổi cuộc sống của ba mẹ con tôi.
Tôi im lặng rất lâu, không phải vì tôi cân nhắc số tiền đó, mà vì tôi không biết phải phản ứng như thế nào trước một đề nghị… vượt quá giới hạn như vậy.
Tôi là mẹ đơn thân. Tôi đã quá vất vả để nuôi hai đứa con khôn lớn. Tôi hiểu cảm giác mang thai, sinh con và gắn bó với một sinh linh là như thế nào. Làm sao tôi có thể mang trong mình một đứa trẻ rồi trao nó cho người khác, trong một mối quan hệ vốn đã sai trái?
Chưa kể, đó là con của chị - một người đã có gia đình riêng và người đàn ông kia cũng đã có vợ và một đứa con thơ.
Tôi không muốn mình trở thành một người góp phần phá vỡ hạnh phúc của hai gia đình. Càng không muốn một ngày nào đó, khi nhìn vào các con, tôi lại phải tự hỏi: Liệu mình có đang sống đúng với những điều vẫn dạy chúng hay không?
Tôi đã từ chối, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Chị không trách tôi, mà chỉ im lặng, rồi thở dài. Nhưng từ hôm đó, tôi cảm nhận được giữa chị em tôi đã có một khoảng cách vô hình. Mọi thứ không còn tự nhiên như trước nữa.
Sau hôm đó, tôi vẫn đi “công tác” cùng chị và mối tình đầu của chị. Những chuyến đi diễn ra đều đặn, khoảng mỗi tháng một lần.
Nhưng gần đây, tôi bắt đầu thấy sợ. Sợ một ngày nào đó, chuyện này bị phát hiện. Sợ phải đối mặt với chồng chị, một người đàn ông luôn quý mến và tôn trọng tôi. Tôi không biết lúc đó, tôi sẽ phải giải thích với anh như thế nào về sự hiện diện của mình trong tất cả những chuyện này.
Tôi cũng sợ cả chính bản thân mình. Sợ rằng, nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ dần đánh mất ranh giới đạo đức của bản thân. Rằng một ngày nào đó, tôi sẽ trở nên chai lì với những điều sai trái.
Tôi thực lòng biết ơn chị. Biết ơn vì những gì chị đã giúp đỡ tôi. Nhưng có lẽ, lòng biết ơn không thể là lý do để tôi đánh đổi nguyên tắc sống của mình.
Giờ đây, điều khiến tôi trăn trở nhất không phải là lời đề nghị mang thai hộ nữa, mà là việc tôi nên tiếp tục hay dừng lại. Tiếp tục, nghĩa là tôi vẫn ở trong vòng xoáy này, vẫn là người giữ bí mật cho một mối quan hệ sai trái.
Dừng lại. Có thể tôi sẽ mất đi một công việc tốt, mất đi một người chị mà tôi từng rất trân quý. Nhưng có lẽ, có những lúc trong cuộc đời, chúng ta buộc phải lựa chọn.
Giữa ơn nghĩa và đúng sai. Giữa sự an toàn trước mắt và sự bình yên lâu dài trong tâm hồn… tôi vẫn đang loay hoay giữa lựa chọn đó.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Bảo Anh

