Khoảng 5h, ôtô container chở hàng nghìn bao xi măng chạy từ đường Mai Chí Thọ về cảng Cát Lái. Khi gần cầu Giồng Ông Tố, xe tông vào dải phân cách giữa đường, làm gãy hai trụ biển báo rồi lao lên lề.
Ít phút sau, lửa bùng lên từ gầm xe. Tài xế kịp thoát ra ngoài. Ngọn lửa nhanh chóng bao trùm phần đầu kéo, cột khói đen bốc cao.
Hai xe chữa cháy cùng 12 chiến sĩ đến hiện trường, dập lửa sau khoảng 10 phút. Vụ cháy không gây thương vong nhưng thiêu rụi đầu kéo, làm hư hỏng nhiều hàng hóa.
Xe bị cháy nằm chắn ngang làn đường hỗn hợp khiến khu vực bị ùn ứ cục bộ. Cảnh sát giao thông đến phân luồng, xử lý hiện trường.
Đồng Văn Cống và Võ Chí Công là hai trục chính kết nối cửa ngõ phía đông TP HCM với khu vực quận 7 cũ và cảng Cát Lái, mỗi ngày có hơn 20.000 lượt xe container lưu thông.
Tin Gốc: Vnexpress

Nửa tháng qua, đoạn kênh chìm Sơn Tịnh từ phường Trương Quang Trọng, qua xã Thọ Phong đến cầu Lệ Thủy (xã Tịnh Khê) đổi từ màu xanh sang đen kịt. Nhiều đoạn nước đặc quánh, bốc mùi khó chịu, cá rô phi chết nổi dọc tuyến.
Ông Đinh Vàng, 70 tuổi, ở thôn Phong Niên Hạ, xã Thọ Phong, cho biết tình trạng ô nhiễm lặp lại nhiều năm, đặc biệt vào mùa hè khi thủy lợi cắt nước phục vụ sản xuất. Cứ mỗi mùa gặt, khi nước ít đi là cả tuyến kênh đen hết, xuống gần biển nước vẫn đen.
"Cá chết thường xuyên, đất đai bị ảnh hưởng, người dân lo nhất là nguồn nước giếng gần kênh bị ô nhiễm", ông nói.
Theo ông Lê Vân, người dân địa phương trước đây từng tận dụng kênh để bắt cá, nuôi vịt, nhưng ô nhiễm kéo dài hơn một thập kỷ khiến hoạt động này dần biến mất. "Ba năm nay không còn ai dám nuôi vịt trên kênh nữa. Cá dưới kênh cũng không ai dám bắt về cho vịt ăn vì sợ chết", ông Vân cho hay.
Kênh chìm Sơn Tịnh thuộc hệ thống thủy lợi Thạch Nham, cung cấp nước tưới cho nhiều cánh đồng trong khu vực. Người dân cho rằng tình trạng ô nhiễm bắt đầu gia tăng từ khoảng 20 năm trước, khi cụm công nghiệp Tịnh Ấn Tây đi vào hoạt động.
Theo khảo sát của UBND tỉnh Quảng Ngãi, ngoài cụm công nghiệp Tịnh Ấn Tây, tuyến kênh còn chảy qua khu công nghiệp Tịnh Phong và VSIP Quảng Ngãi. Nguồn ô nhiễm đến từ nước thải công nghiệp, rác sinh hoạt, xác động vật và bao bì thuốc bảo vệ thực vật.
Riêng cụm công nghiệp Tịnh Ấn Tây hiện có khoảng 15 doanh nghiệp hoạt động, trong đó nhiều cơ sở sản xuất giấy, nhựa, thực phẩm phát sinh nước thải, nhưng chưa có hệ thống xử lý nước thải tập trung theo quy định của Luật Bảo vệ môi trường 2020.
Tỉnh Quảng Ngãi từng bố trí 10 tỷ đồng xây dựng hệ thống xử lý nước thải cho cụm công nghiệp này, song dự án chưa triển khai do nhiều vướng mắc về quy hoạch, lưu lượng xả thải và định hướng di dời cụm công nghiệp khỏi khu vực trung tâm.
Ông Trương Công Hòa, Chủ tịch UBND xã Thọ Phong, cho biết sau phản ánh của người dân, cơ quan chức năng đã tiếp tục lấy mẫu nước để kiểm tra. Trong khi đó, bà Nguyễn Thị Ngọc Dung, Chủ tịch UBND phường Trương Quang Trọng, nói địa phương đang thành lập đoàn kiểm tra liên ngành để rà soát việc chấp hành quy định môi trường tại các doanh nghiệp.
Theo lãnh đạo Chi cục Bảo vệ môi trường tỉnh Quảng Ngãi, do chưa hoàn thiện hệ thống xử lý nước thải tập trung, tỉnh đã dừng thu hút đầu tư mới vào cụm công nghiệp Tịnh Ấn Tây, đồng thời tăng cường giám sát các doanh nghiệp đang hoạt động.
Từ năm 2014 đến nay, cơ quan chức năng Quảng Ngãi đã xử phạt hơn 10 vụ vi phạm môi trường tại cụm công nghiệp này với tổng số tiền hàng trăm triệu đồng. Năm 2024, một doanh nghiệp bị phạt 150 triệu đồng do xả nước thải có hàm lượng tổng xyanua vượt quy chuẩn hơn 21 lần.
Tin Gốc: Vnexpress

Yêu cầu được Thủ tướng nêu trong kế hoạch triển khai bảo hiểm y tế toàn dân giai đoạn mới, ban hành ngày 13/5. Bộ Y tế và Bộ Tài chính được giao xây dựng nghị quyết thí điểm, hoàn thành trong quý IV/2028.
Ngoài chi trả một số dịch vụ phòng bệnh, Chính phủ cũng yêu cầu mở rộng nguồn thu để bảo đảm Quỹ bảo hiểm y tế hoạt động bền vững trong bối cảnh nhu cầu khám chữa bệnh ngày càng tăng.
Song song đó, Bộ Y tế và Bộ Tài chính phải xây dựng thêm cơ chế thí điểm các gói bảo hiểm y tế bổ sung theo nhu cầu người dân, hoàn thành trong quý II/2028. Bảo hiểm y tế sẽ tăng liên kết với các gói bảo hiểm sức khỏe thương mại để tránh thanh toán trùng lặp.
Theo lộ trình, từ năm 2027, mức đóng bảo hiểm y tế của người dân sẽ tăng cùng với việc mở rộng quyền lợi và mức hưởng. Nhà nước cũng tăng hỗ trợ cho hộ cận nghèo, người khuyết tật, người yếu thế và các nhóm chính sách.
Từ quý II/2027, người bệnh sẽ được phân luồng giữa các cấp chuyên môn để giảm tải bệnh viện tuyến trên đối với các ca bệnh nhẹ, bệnh thông thường. Các bệnh viện cũng sẽ nghiên cứu tiêu chí cho người bệnh xuất viện vào cuối tuần, ngày nghỉ và lễ để giảm ùn ứ. Giá dịch vụ y tế mới áp dụng từ tháng này sẽ tính thêm chi phí quản lý.
Việt Nam đặt mục tiêu năm nay đạt tỷ lệ bao phủ bảo hiểm y tế 95,5% dân số và tiến tới toàn dân vào năm 2030. Từ năm nay, Quỹ bảo hiểm y tế cũng mở rộng phạm vi chi trả với một số bệnh mãn tính, khám sức khỏe định kỳ và khám sàng lọc theo yêu cầu.
Theo Bộ Y tế, mỗi năm Việt Nam có hơn 100.000 ca tử vong do thuốc lá, gây thiệt hại khoảng 108.000 tỷ đồng chi phí y tế và tổn thất kinh tế. Giai đoạn 2012-2025, tỷ lệ thuế trên giá bán lẻ thuốc lá tại Việt Nam khoảng 36,8%, thấp hơn nhiều mức khuyến cáo 70-75% của Tổ chức Y tế Thế giới và thấp hơn nhiều nước ASEAN như Thái Lan hay Singapore.
Theo Luật Thuế tiêu thụ đặc biệt sửa đổi, từ năm 2027, thuốc lá sẽ chịu thuế hỗn hợp gồm thuế suất 75% như hiện nay và thuế tuyệt đối tăng dần, từ 2.000 đồng một bao năm 2027 lên 10.000 đồng năm 2031.
Việt Nam hiện cũng thuộc nhóm tiêu thụ nhiều rượu bia. Năm 2024, lượng bia tiêu thụ khoảng 4,4 tỷ lít, còn nước giải khát đạt 4,7 tỷ lít, tăng gần 5% so với năm trước. Ngành đồ uống hiện đóng góp khoảng 60.000 tỷ đồng ngân sách mỗi năm, trong đó riêng thuế tiêu thụ đặc biệt hơn 40.000 tỷ đồng.
Tin Gốc: Vnexpress

Rạng sáng 7.4, tại một quán bánh bèo vỉa hè trên đường Hoàng Văn Thụ (ở phường Quy Nhơn Nam, Gia Lai), bà Trần Thị Lan (60 tuổi), bị một thanh niên chửi bới, nhổ nước bọt, ném ghế, dùng dao hăm dọa và tát liên tục vào mặt.
Con trai bà đến can ngăn cũng bị nhóm 3 người đấm đá, rượt đuổi. Clip từ camera lan truyền trên mạng xã hội. Cộng đồng mạng phẫn nộ. Công an tỉnh Gia Lai tạm giữ khẩn cấp Nguyễn Văn Ý (35 tuổi) về hành vi gây rối trật tự công cộng.
Câu chuyện trên quen thuộc đến mức cư dân mạng có thể đoán trước được cái kết. Clip lan truyền, dư luận sôi sục, cơ quan chức năng vào cuộc, đối tượng bị tạm giữ.
Rồi vài ngày sau, một clip khác xuất hiện, một nạn nhân khác, một cơn phẫn nộ khác. Tôi gọi đó là vòng lặp, bởi nó lặp đi lặp lại mà không có gì thay đổi ở phần gốc rễ.
Chỉ tính riêng từ cuối tháng 3 đến đầu tháng 4.2026, báo chí đã phản ánh một chuỗi vụ hành hung nơi công cộng với mật độ đáng lo ngại.
Đêm 31.3, tại Đắk Lắk, nhóm thanh niên mang hung khí truy sát người đi đường trên tỉnh lộ 2.
Ngày 5.4, tại Nghệ An, một phụ nữ bị 2 đối tượng bịt mặt dùng hung khí hành hung giữa ban ngày.
Ngày 7.4, tại Huế, một người đàn ông đánh học sinh trong tiệm tạp hóa.
Cùng ngày, tại Lâm Đồng, một sản phụ bị hành hung ngay trước giờ sinh tại bệnh viện. Và cũng trong ngày 7.4, bà Lan bị đánh ở Quy Nhơn Nam.
Năm vụ trong chưa đầy một tuần, trải dài từ Tây nguyên đến Bắc Trung bộ, với nạn nhân đủ mọi lứa tuổi và hoàn cảnh.
Tại Thanh Hóa, theo thống kê của cơ quan chức năng, chỉ trong 3 tháng từ 15.12.2025 đến 15.3.2026, địa bàn tỉnh này đã xảy ra 34 vụ gây rối trật tự công cộng, cố ý gây thương tích và giết người với khoảng 200 đối tượng liên quan.
Vụ Đặng Chí Thành đánh phụ nữ tại sảnh chung cư Sky Central ở Hà Nội (tháng 8.2025) vừa kết thúc phúc thẩm đầu tháng 4.2026 với mức án 6 tháng tù. Vụ hành hung hàng xóm tại chung cư CT5-ĐN2 tại Hà Nội vào tháng 1.2026 cũng xử lý theo tội gây rối trật tự công cộng.
Những con số ấy cho thấy bạo lực đời thường không phải hiện tượng cá biệt mà đang trở thành một dạng "rối loạn xã hội" có tính hệ thống. Nhưng cách xã hội phản ứng lại mang tính sự vụ. Dư luận chỉ bùng lên khi có clip đủ sốc, đủ rõ nét, đủ biểu tượng.
Clip của bà Lan gây chấn động vì hội tụ tất cả các yếu tố kích hoạt cảm xúc tập thể. Nạn nhân là người già, hành vi côn đồ diễn ra trắng trợn trước camera, lời bà Lan nhẫn nhịn "tôi già rồi, anh cứ chửi thoải mái" trở thành biểu tượng cho sự bất lực. Nhưng không phải vụ nào cũng có camera. Không phải nạn nhân nào cũng đủ "điển hình" để viral (lan truyền).
Tôi không phủ nhận vai trò tích cực của mạng xã hội trong việc đẩy nhanh xử lý. Nếu không có clip, rất có thể vụ bà Lan sẽ kết thúc bằng việc gia đình Nguyễn Văn Ý đến thăm hỏi, hỗ trợ tiền, và bà Lan chấp nhận bỏ qua, đúng như bà đã bày tỏ khi nói rằng vợ người đó đang mang thai nên không muốn làm lớn chuyện.
Áp lực dư luận đã buộc Công an tỉnh Gia Lai phải tạm giữ khẩn cấp Nguyễn Văn Ý thay vì để vụ việc lắng xuống ở cấp phường. Nhưng chính sự phụ thuộc vào áp lực dư luận ấy lại là triệu chứng của một vấn đề sâu hơn.
Khi việc xử lý bạo lực phụ thuộc vào sức nóng truyền thông thay vì quy trình tố tụng, pháp luật không còn vận hành theo nguyên tắc bình đẳng nữa. Một vụ hành hung được xử lý nhanh vì clip có hàng triệu lượt xem. Một vụ khác với mức độ côn đồ tương đương nhưng không có camera thì liệu có trôi vào im lặng?
Chi tiết đáng suy nghĩ nhất trong vụ này là phản xạ đầu tiên của bà Lan. Khi bị hành hung lúc rạng sáng, bà không gọi công an. Bà gọi con trai đến đưa đi bệnh viện.
Phản xạ ấy không phải của riêng bà Lan. Nó phản ánh một thực tế phổ biến rằng với rất nhiều nạn nhân bạo lực đời thường ở Việt Nam, pháp luật không phải nơi họ nghĩ đến đầu tiên khi bị xâm hại.
Có thể vì họ chưa tin vào tốc độ phản ứng của cơ quan chức năng? Có thể vì họ biết rằng với thương tích nhẹ, vụ việc sẽ chỉ dừng lại ở xử phạt hành chính? Có thể vì văn hóa nhẫn nhịn và dĩ hòa vi quý khiến người bị hại tự cắn răng chịu đựng?
Dù lý do nào thì kết quả cũng giống nhau. Nạn nhân không tìm đến pháp luật và pháp luật cũng không chủ động tìm đến nạn nhân.
Vòng lặp ấy vận hành bằng 3 bước. Thứ nhất là bạo lực xảy ra và nạn nhân chọn im lặng. Thứ hai là clip lan truyền phá vỡ sự im lặng, dư luận phẫn nộ, cơ quan chức năng xử lý theo sức ép. Thứ ba là mọi thứ lắng xuống, không có thay đổi nào về cơ chế phòng ngừa, không có đánh giá nào về lỗ hổng xử lý cho đến khi clip tiếp theo xuất hiện.
Điều 318 bộ luật Hình sự 2015 quy định tội gây rối trật tự công cộng với khung hình phạt cơ bản từ phạt tiền 5 triệu đồng đến 50 triệu đồng, cải tạo không giam giữ đến 2 năm hoặc phạt tù từ 3 tháng đến 2 năm.
Khung tăng nặng theo khoản 2 lên đến 7 năm tù khi có tổ chức, dùng hung khí, hoặc gây cản trở giao thông nghiêm trọng.
Nhưng phần lớn các vụ bạo lực gặp trong đời thường rơi vào khung 1 với mức án phổ biến quanh 6 tháng tù. Mức chế tài ấy có đủ sức răn đe hay không? Tần suất các vụ việc gây rối trong thời gian gần đây đang tự trả lời.
Để phá vỡ vòng lặp ấy cần thay đổi ở cả 3 bước cùng lúc. Nạn nhân cần được khuyến khích và hỗ trợ để trình báo thay vì im lặng. Cơ quan chức năng cơ sở cần chủ động xử lý theo quy trình thay vì chờ áp lực dư luận. Và chế tài cần đủ nghiêm khắc để người có ý định bạo lực phải cân nhắc trước khi hành động thay vì chỉ hối hận sau khi clip lên mạng.
Camera quán bánh bèo của bà Lan đã ghi lại toàn bộ hành vi côn đồ của Nguyễn Văn Ý. Nhưng camera chỉ là "nhân chứng" thụ động. Nó ghi lại được vòng lặp nhưng không phá vỡ được vòng lặp. Việc phá vỡ ấy là phần việc của pháp luật, của thiết chế và của cả xã hội.
Nếu chúng ta tiếp tục chỉ phẫn nộ theo từng clip rồi quên thì vòng lặp sẽ tiếp tục quay. Và nạn nhân tiếp theo có thể là bất kỳ ai.

