We are all trying here xoay quanh hành trình tìm kiếm sự bình yên của Hwang Dong Man (Koo Kyo Hwan) – một người nuôi mộng làm đạo diễn suốt 20 năm nhưng luôn thất bại, dằn vặt trong ghen tị và đố kỵ giữa những người bạn thành công.
Trong khi các thành viên nhóm bạn The Eight từ thời đi học đều đã trở thành đạo diễn nổi tiếng hoặc nhà sản xuất điện ảnh, Hwang Dong Man vẫn chưa có cơ hội ra mắt. Anh sống một cuộc đời lay lắt mà người ta hay gọi là thất bại: dạy học ở một học viện tồi tàn, ở nhờ nhà anh trai và làm đủ nghề bán thời gian.
Thoạt nhìn, đây có vẻ là bộ phim chữa lành, nơi nhân vật chính sẽ cố gắng vươn lên bằng nghị lực và niềm tin. Song càng theo dõi, phim lại đi theo hướng ngược lại, không tô hồng hành trình vượt khó, mà phơi bày một cách trần trụi những cảm xúc xấu xí của con người như tự ti, đố kỵ, tuyệt vọng.
Hwang Dong Man trong We are all trying here chính là người như vậy. Không chấp nhận nổi thực tại của mình, anh nổi giận khi bị xếp vào nhóm “đàn ông thất nghiệp tuổi 40” trong bài kiểm tra của thiết bị “đồng hồ cảm xúc”.
Trailer We are all trying here
Anh không bỏ lỡ bất kỳ buổi tụ họp nào của nhóm The Eight, liên tục đưa ra những lời chỉ trích cay nghiệt. Nhưng khi bị loại ở vòng chung kết quỹ hỗ trợ sản xuất phim 3 tỉ won của Hội đồng Điện ảnh – chỗ dựa cuối cùng của mình – người luôn tỏ ra tự tin ấy cũng sụp đổ.
Giữa lúc đó, Byeon Eun Ah (Go Youn Jung) – PD của công ty Cheol Film – người duy nhất nhận ra anh, đã mang kịch bản của anh đi. Đây trở thành bước ngoặt khiến Hwang Dong Man thức tỉnh.
Giám đốc Choi Dong Hyun (Choi Won Young) vốn không ưa Hwang Dong Man, gọi anh đến công ty và yêu cầu Byeon Eun Ah đánh giá kịch bản ngay trước mặt anh. Là “cây rìu” trong việc phân tích kịch bản, cô đưa ra hàng loạt nhận xét thẳng thắn, thậm chí tàn nhẫn đó là kịch bản thiếu sức hút, nhân vật chính không đủ “lực” để chiến đấu đến cùng.
Choi Dong Hyun đưa ra lời khuyên mà ai cũng né tránh, nói rằng Hwang Dong Man hãy từ bỏ làm phim. Đáp lại, Hwang Dong Man phản pháo: “Tại sao cuộc đời tôi phải vừa ý anh?” rồi lao về phía anh ta. Đó là khởi đầu cho sự phản kháng của một con người bị xem là vô giá trị trong mắt người khác.
We are all trying here do biên kịch Park Hae Young – người đứng sau thành công của Lại là Oh Hae Young, Nhật ký tự do của tôi – chấp bút nên không quá ngạc nhiên khi cả bộ phim bao trùm màu sắc bức bối, ngột ngạt.
Dưới bàn tay của Park Hae Young, không có nhân vật nào trong phim là phản diện hoàn toàn. Tất cả đều chỉ là những người rất bình thường, đang đánh vật với cuộc sống của chính mình. Họ có thể ích kỷ, đố kỵ, nhưng sâu xa, đó chỉ là phản ứng của những con người luôn phải tự chứng minh giá trị bản thân trong một thế giới khắc nghiệt.
Nhóm bạn The Eight của Hwang Dong Man cũng vậy. Park Gyeong Se (Oh Jung Se), một đạo diễn đã ra mắt 5 phim lại không thể kiềm chế cơn giận khi đối diện với Hwang Dong Man. Những người khác thì vừa chán ghét, vừa tránh phải đưa ra lời khuyên cho anh, đồng thời ngầm so sánh để cảm thấy mình vượt trội hơn.
Hình ảnh nhỏ nhen, ích kỷ của nhóm The Eight thực chất cũng phản chiếu xã hội cạnh tranh, nơi mỗi người đều phải không ngừng chứng minh giá trị bản thân.
Bộ phim khắc họa một cách tàn nhẫn thực tế rằng chúng ta đều sống với mặc cảm, sự tự tôn và lòng đố kỵ sâu trong lòng. Phim vừa khiến người xem khó chịu, muốn né tránh nhưng lại quá đỗi chân thực, tựa như nhìn thấy một phần bản thân mình trong những hình ảnh đó.
Vốn có biệt danh “tắc kè hoa” của màn ảnh Hàn Quốc, Koo Kyo Hwan một lần nữa cho thấy khả năng biến hóa đáng nể. Dưới diễn xuất của anh, Hwang Dong Man không chỉ là một nhân vật đáng ghét mà trở nên vừa buồn cười, vừa đáng thương.
Nữ chính Go Youn Jung cũng không hề kém cạnh dù có ít phân cảnh hơn. Trở lại sau Tiếng yêu này, anh có dịch được không?, cô như hóa thành một người khác. Chỉ bằng ánh mắt hay những lần im lặng, cô vẫn truyền tải trọn vẹn cảm xúc của nhân vật.
Trong chương trình, Hiền Thục có dịp nhìn lại chặng đường âm nhạc thông qua các clip mà ban tổ chức cung cấp. Trong đó, ca khúc Hồn nhiên là một trong những dự án khiến cô ấn tượng nhất. Lý giải về điều này, giọng ca 8X chia sẻ ca khúc gợi lại cho cô hình ảnh về một Hiền Thục trong sáng, ngây ngô nhất. “Tôi hát trong tâm thế thư giãn. Khi quay hình, mọi người cứ để tôi muốn làm gì thì làm. Và bộ quần áo trong MV cũng là mẹ làm cho tôi”, cô kể.
Trong sự nghiệp, Hiền Thục từng lỡ duyên với ca khúc Tóc nâu môi trầm. Khi nhạc sĩ Quốc Bảo gửi ca khúc này, cô nói bản thân không hiểu bài hát nên khó để đồng điệu. “Nhưng thật sự Mỹ Tâm hay các bạn khác thể hiện, tôi thấy hay hơn mình hát nhiều”, giọng ca Yêu dấu theo gió bay bộc bạch.
Nhắc đến Mỹ Tâm, Hiền Thục tiết lộ cả hai không chỉ là đồng nghiệp mà còn là những người bạn thân thiết. Cả hai thi vào Nhạc viện TP.HCM cùng năm và lần đầu gặp gỡ ngay trước cổng trường. Thời điểm đó, Hiền Thục vừa bị thất tình, được giọng ca Ước gì mời đi ăn để an ủi. “Tới bây giờ, khi đã qua nhiều ngưỡng cửa cuộc đời rồi thì tôi nhận ra thức ăn làm cho mình rất hạnh phúc, từ đó còn kết nối được một tình bạn mà mình quý”, cô chia sẻ.
Hiền Thục cũng xúc động khi nhớ về nhạc sĩ Lê Vinh Phúc. Theo nữ ca sĩ, đây là người định hướng con đường âm nhạc, dạy cho cô các kỹ năng để bước vào phòng thu, đặt tình cảm vào ca khúc và dạy làm người. Giọng ca 8X rơi nước mắt khi người thầy mình quý trọng xuất hiện ngay trên sân khấu, có những chia sẻ về cô học trò nhỏ. “Thầy ít khi nào khen lắm, nhưng lúc nào thầy cũng dõi theo, thỉnh thoảng động viên một câu”, cô tâm sự.
Trong chương trình, Hiền Thục có những phút trải lòng về gia đình. Nữ ca sĩ chia sẻ khi đi hát, cô trang điểm và làm tóc kỹ càng để thể hiện sự tôn trọng dành cho khán giả. Còn ở ngoài đời, nữ ca sĩ bận rộn với nhiều công việc nên chủ yếu để bản thân cảm thấy thoải mái nhất. “Stylist đầu đời tôi thương nhất là mẹ. Mẹ tôi rất thích màu sắc để nổi bật. Nhưng khi làm nghề phục vụ khán giả, tôi tiết chế bớt để vừa mắt. Chứ thật ra tôi rất thích kiểu của mẹ và từ bé đến lớn, người ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất là mẹ”, giọng ca 8X xúc động chia sẻ.
Hiền Thục chia sẻ trong cuộc sống, dù có sự gắn kết song cô và mẹ từng bất đồng quan điểm. Đó là khi nữ ca sĩ quyết định tạm gác sự nghiệp để sinh bé Gia Bảo. Đến hiện tại, cô tự hào: “Bây giờ tôi có một đứa con gái cũng lớn, 24 tuổi rồi. Nhiều khi bất đồng quan điểm, nhưng khi tôi đã lớn rồi, tôi với mẹ lại tìm được tiếng nói chung. Mẹ tôi bây giờ thích Gia Bảo lắm và vẫn đồng hành cùng tôi. Tôi chưa bao giờ bị bỏ rơi trong gia đình của mình”.
Chia sẻ về thời điểm đó, Hiền Thục bộc bạch bản thân từng nghĩ thoáng qua về sự nghiệp, nhưng cô vẫn chọn sinh con và bắt đầu hành trình làm mẹ. “Tôi không cổ xúy cho việc làm mẹ đơn thân hay làm mẹ sớm. Bởi vì vượt qua chặng đường đó rất khủng khiếp. Đứa bé cần sự giáo dục, cân bằng giữa bố và mẹ. Một mình tôi phải làm cả hai vai trò nên rất khó. Tôi theo con gái theo từng đoạn đường, từ lúc 3 tuổi đến 5 tuổi, khi dậy thì hay lúc khủng hoảng ở tuổi 15 - 16”, cô chia sẻ.
Nhìn lại hành trình đó, Hiền Thục nói mọi thứ như một phép màu. Bởi vì sau khi sinh con được 4 tháng, cô đã trở lại với công việc vì “cơm áo gạo tiền”. Cô nói: “Trong đầu tôi lúc đó rất đơn giản, nếu không đi làm thì ai nuôi con. Điều đó cho tôi nguồn động lực để cố gắng”. Sau những trắc trở, Hiền Thục khẳng định bản thân vẫn tin vào tình yêu. "Tình yêu giống như hoa hồng, dù có gai nhưng tôi vẫn chọn tin", giọng ca Nhật ký của mẹ bày tỏ.
Điều khiến khán giả xem phim tranh luận sau thành công của Mật Ngữ kỷ và trước đó là Câu chuyện của hoa hồng không nằm ở chuyện ngoại tình hay tiểu tam ở hai bộ phim Hoa ngữ này. Thứ khiến nhiều phụ nữ thấy "lạnh người" là một mô típ quen thuộc, khi người đàn ông bắt đầu bằng câu "anh nuôi em" và kết thúc bằng việc xem vợ như một người phụ thuộc.
Trong Mật Ngữ kỷ, Hứa Mật Ngữ (do Chu Châu thủ vai) là cô gái đẹp sắc sảo, có học thức, tốt nghiệp ngành quản lý khách sạn, có công việc và năng lực riêng. Nhưng sau khi kết hôn, chỉ vì câu "anh nuôi em" ngọt hơn mật của Nhiếp Dữ Thành mà cô rời bỏ sự nghiệp để trở thành nội trợ toàn thời gian, âm thầm đứng sau thành công của chồng.
Đến khi hôn nhân đổ vỡ vì chồng có bồ nhí, điều đau đớn nhất không phải sự phản bội mà là việc toàn bộ giá trị của Hứa Mật Ngữ bị phủ nhận. Người phụ nữ từng hy sinh cả tuổi trẻ bỗng bị xem như "ăn bám" và tay trắng bước ra khỏi cuộc hôn nhân.
Trong khi đó, Câu chuyện của hoa hồng lại là một kiểu đau khác. Hoàng Diệc Mai (hay còn gọi là Hoa Hồng) của Lưu Diệc Phi không nghèo khó, không thiếu học thức, càng không thiếu nhan sắc.
Cô xuất thân từ gia đình trí thức ưu tú, có tài năng nghệ thuật và từng có sự nghiệp riêng. Nhưng sau kết hôn, cô dần bị kéo khỏi đời sống nghề nghiệp bởi người chồng luôn miệng nói yêu thương và "muốn chăm sóc cô".
Khi Hoàng Diệc Mai muốn quay lại với công việc, chồng cô phản đối. Với anh ta, việc mình kiếm tiền đồng nghĩa với quyền quyết định cuộc đời của vợ.
Điều đáng chú ý là cả hai bộ phim này đều không xây dựng những người chồng như "bạo chúa" ngay từ đầu. Ngược lại, họ đều từng rất dịu dàng, rất chiều chuộng, rất biết cách tạo cảm giác an toàn. Đó cũng là lý do nhiều khán giả nữ thấy câu chuyện quá thật. Bởi trong đời sống hiện đại, sự kiểm soát đôi khi không bắt đầu bằng bạo lực mà bắt đầu bằng sự phụ thuộc.
Khi một người phụ nữ từ bỏ thu nhập, từ bỏ mạng lưới xã hội và khả năng tự chủ tài chính, cô ấy rất dễ đánh mất quyền thương lượng trong hôn nhân. Tình yêu lúc đó không còn là mối quan hệ ngang hàng mà dần chuyển thành quan hệ ban phát.
Vậy nên cả Mật Ngữ kỷ lẫn Câu chuyện của hoa hồng đều gây tranh luận lớn tại Trung Quốc khi chạm vào nỗi lo rất thật của phụ nữ đô thị - những người được ăn học tử tế: Liệu hôn nhân có đang khiến phụ nữ mất đi chính mình?
Trong nhiều năm qua, phim ngôn tình châu Á thường cổ vũ mô típ "tổng tài nuôi vợ", xem việc phụ nữ được chăm sóc hoàn toàn sau kết hôn như một kết thúc đẹp tựa cổ tích.
Nhưng vài năm gần đây, khán giả bắt đầu phản ứng khác. Họ không còn quá tin vào hình mẫu "em chỉ cần ở nhà, mọi thứ để anh lo". Không phải vì phụ nữ hiện đại không muốn được yêu thương. Mà vì họ nhận ra tình yêu không đồng nghĩa với lệ thuộc.
Độc lập tài chính không bảo đảm một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Nhưng thiếu nó, người ta rất dễ rơi vào thế yếu khi biến cố xảy ra. Đó cũng là lý do nhiều chị em phụ nữ xem xong hai bộ phim này lại chia sẻ cùng một câu: "Điều đáng sợ nhất không phải ly hôn mà là đến lúc ly hôn mới nhận ra mình không còn gì ngoài cuộc hôn nhân đó".
Tất nhiên, không phải ai làm nội trợ cũng bất hạnh. Và cũng không thể cực đoan đến mức xem mọi người đàn ông chu cấp cho gia đình đều để kiểm soát.
Các phim Ba mươi chưa phải là hết, Nửa đời trước của tôi, Câu chuyện của hoa hồng hay Mật Ngữ kỷ đều từng tạo ra tranh luận dữ dội trên mạng xã hội Trung Quốc vì đánh trúng tâm lý phụ nữ đô thị: Vừa muốn được yêu vừa sợ đánh mất bản thân trong tình yêu.
Điều thú vị là khán giả hiện nay không còn xem phim chỉ để theo dõi chuyện tình của các cặp đôi hay mơ mộng về tình yêu hoàn hảo. Họ tranh luận về quyền nuôi con, tài sản sau ly hôn, lao động vô hình của phụ nữ trong gia đình, thậm chí phân tích từng "red flag" trong lời thoại của nam chính.
Không ít bộ phim bị chỉ trích vì quá cực đoan khiến cánh đàn ông trở thành "phản diện tập thể" hoặc gieo tâm lý bi quan về hôn nhân. Nhưng ở chiều ngược lại, nhiều người cho rằng chính sự gai góc đó mới khiến dòng phim tình cảm đô thị này tạo được sức ảnh hưởng lớn.
Perfect Crown, bộ phim truyền hình do IU và Byun Woo Sseok đóng chính, đang duy trì sức hút lớn trên sóng MBC. Tập 6 ghi nhận mức rating 11,2% toàn quốc, mức cao nhất kể từ khi phát sóng, đồng thời đứng đầu bảng xếp hạng độ hot trong nhiều tuần liên tiếp.
Song, cùng với thành tích này là những tranh luận kéo dài về yếu tố lịch sử trong phim. Theo Ten Asia, trong video phân tích về phim trên YouTube cá nhân, nhà sử học Shin Yong Hwan đã chỉ ra nhiều chi tiết bị cho là thiếu chính xác về mặt lịch sử.
Trong video, Shim Yong Hwan khẳng định mình không phủ nhận sức hút của thể loại lịch sử giả tưởng. Theo ông, đây là xu hướng phổ biến trong webtoon và tiểu thuyết mạng, giúp mở rộng không gian sáng tạo.
Tuy vậy, ông cho rằng sự hấp dẫn của thể loại này sẽ được nâng cao nếu dựa trên nền tảng nghiên cứu kỹ lưỡng: "Nếu được tiếp cận một cách tinh vi hơn, phim có thể trở nên hoàn thiện và ấn tượng hơn nữa".
Đối với Perfect Crown, Shim Yong Hwan cho rằng phim có sai sót trong việc tái hiện lịch sử. Ông cho rằng các cảnh như Đại quân Lee Ahn hồi cung hay cảnh hỏa hoạn trong cung điện đều chưa được nghiên cứu kỹ lưỡng.
Một điểm đáng chú ý là thiết lập bối cảnh Hàn Quốc thế kỷ 21 theo chế độ quân chủ lập hiến.
Shim Yong Hwan đánh giá đây là giả định khó có cơ sở trong thực tế lịch sử.
Ông cho rằng sau khi triều đại Joseon sụp đổ, hoàng gia không còn đóng vai trò đáng kể trong tiến trình hiện đại của đất nước, vì vậy khả năng duy trì chế độ này là rất thấp.
Ngoài ra, việc xây dựng nhân vật Đại quân Lee Ahn nắm quyền thay vua nhỏ tuổi cũng được cho là không phù hợp với bối cảnh lịch sử. Ông nhấn mạnh rằng triều đại Joseon vốn hạn chế nghiêm ngặt sự can thiệp của hoàng thân vào quyền lực chính trị.
Video của Shim Yong Hwan này nhanh chóng tạo ra hai luồng quan điểm trái chiều. Nhiều khán giả cho rằng phim thuộc thể loại giả tưởng, không nên áp đặt tiêu chuẩn lịch sử quá khắt khe. Do đó, việc phân tích một thế giới hư cấu bằng tiêu chí sử học là không cần thiết.
Ngược lại, một số người nhấn mạnh việc góp ý là cần thiết để nâng cao chất lượng các phim trong tương lai, đồng thời cảnh báo nguy cơ bóp méo lịch sử nếu thiếu kiểm chứng.
Perfect Crown lấy bối cảnh Hàn Quốc dưới chế độ quân chủ lập hiến ở thế kỷ 21. Phim kể về chuyện tình giữa người phụ nữ là tài phiệt có xuất thân thường dân và người đàn ông là con trai nhà vua nhưng không thể có được bất cứ điều gì.
Seong Hee Joo (IU) là con gái thứ hai của một trong những tập đoàn chaebol hàng đầu đất nước. Cô không quan tâm rằng mình không thuộc hoàng tộc nhưng thân phận thường dân dần trở thành rào cản trong cuộc sống của cô.
Điều này dẫn cô đến việc tiếp xúc với Đại quân Lee Ahn (Byeon Woo Seok), con trai thứ hai của vua. Anh sinh ra dường như không có gì ngoài địa vị hoàng gia. Anh luôn giấu bản thân trước mọi người, nhưng sau khi gặp Seong Hee Joo, mọi thứ bắt đầu thay đổi.