Sau khi Tuổi Trẻ Online đăng thông tin “Rúng động clip chồng đánh vợ giữa sân, kéo vào nhà bạo hành tiếp”, nhiều bạn đọc đã chia sẻ bức xúc, lên án gay gắt hành vi bạo lực của người chồng và trách người vợ “nhịn quá”.
Trước đó mạng xã hội xuất hiện một video cho thấy người chồng đánh vợ nhiều cái khiến chị này ngã xuống, sau đó anh ta nắm tóc vợ kéo từ ngoài sân vô nhà rồi tiếp tục đánh đấm trước mặt con trẻ.
Tại cơ quan chức năng, người vợ nói do mâu thuẫn gia đình và không đề nghị xử lý chồng. Cơ quan chức năng nhắc nhở, giáo dục người chồng nhằm phòng ngừa tái diễn hành vi tương tự.
Nhiều bạn đọc bày tỏ thương xót cho người phụ nữ. “Chị chấp nhận cho hắn đánh chị, chị không thương bản thân mình mà dung túng cho hắn?” – bạn đọc tên Trang đặt câu hỏi.
Bạn đọc Lưu Ly cảnh báo: “Đừng để ‘nhịn cho êm nhà’ trở thành lý do chịu đựng. Bạo lực không phải là cách giải quyết vấn đề. Nếu không kiểm soát, hậu quả có thể nghiêm trọng hơn rất nhiều”.
“Càng đọc càng thấy thương cho những người phụ nữ rơi vào hoàn cảnh này. Không phải ai cũng đủ dũng cảm tố cáo người thân”, độc giả Minh Tâm bày tỏ.
Còn bạn đọc có nickname Bao Cong thì: “Sự cam chịu của người vợ thể hiện họ thiếu hiểu biết hoặc phụ thuộc quá lớn vào người chồng! Đã thế thì làm sao lại ‘đầu gối tay ấp’ nhỉ”.
Theo bạn đọc tên Phương Anh, người vợ không yêu cầu xử lý thể hiện sự bất lực. “Nhiều người chọn im lặng vì sợ hoặc phụ thuộc, chính điều này đã tiếp tay cho những kẻ bạo lực lặp đi lặp lại hành vi của mình”.
Tương tự, bạn đọc Nguyen Huu Tien chia sẻ: “Mình mà là phụ huynh của chị vợ này, mình đứt ruột mất. Anh là chồng mà anh thẳng tay đánh vào ngực chị ấy. Lúc vui vẻ thì nâng niu, nóng giận thì thẳng tay, tình nghĩa vợ chồng bị suy giảm và ám ảnh, làm sao hòa thuận được nữa. Thật xót xa!”.
Tài khoản tên Ngân bình luận: “Đánh vợ trước mặt con không chỉ là bạo lực gia đình mà còn làm tổn thương tâm lý cho đứa trẻ suốt đời”. “Không ai đáng bị bạo hành chỉ vì ‘mâu thuẫn gia đình'”, bạn đọc tên Vương viết.
Người tên Châu Anh cảnh báo: “Bạo lực gia đình không phải chuyện hiếm, nhưng vẫn chưa được xử lý đúng mức. Một lần đánh là đã quá nhiều, không thể có ‘lần sau'”.
“Mong chị sớm ổn định tâm lý, nhận được sự hỗ trợ y tế, pháp lý tốt nhất và mạnh mẽ đứng lên để bảo vệ bản thân”, bạn đọc tên Sang an ủi.
Ngoài thương cảm cho người vợ bị đánh đến “người ngoài xem cũng xót ruột”, rất nhiều ý kiến bạn đọc muốn cơ quan chức năng xử lý người chồng bạo hành vợ.
Nhiều ý kiến bạn đọc đề nghị dù nạn nhân không yêu cầu khởi tố, cơ quan chức năng cũng nên xem xét khởi tố để bảo vệ phụ nữ, bảo vệ trật tự xã hội chung.
Bạn đọc Nhất Nguyên đề xuất: “Cần nghiêm khắc với bạo lực gia đình”. “Những người chồng vũ phu thế này không thể tha thứ được”, bạn đọc Lucxuanthao bình luận.
Bạn đọc có nickname Bao Cong đề nghị: “Hành động nào cũng có căn nguyên, nhưng không thể dung tha được hành động côn đồ, dã man với người thân như vậy. Nếu chỉ bị nhắc nhở thì không thể giải quyết được thực trạng bạo lực gia đình hiện nay. Pháp luật cần nghiêm trị những hành động như vậy, bất kể người vợ không đề nghị xử lý”.
Người đọc tên Quang Hải cho rằng tuy chị vợ không thừa nhận thương tật, không tố giác chồng, nhưng pháp luật cần trừng trị nghiêm để răn đe cho những kẻ hành hung vợ con.
Người tên Trung Trần đồng tình: Nếu hành vi bạo lực mà không được xử lý nghiêm thì bạo lực sẽ còn tái diễn. Nhiều bạn đọc khác đề nghị các đơn vị liên quan, chính quyền có liên quan nên vào cuộc để bảo vệ phụ nữ, trẻ em.
Đừng để vụ việc trôi qua thì không thể răn đe người trong cuộc và không có tác dụng cảnh báo những người khác có ý định “động tay động chân” với người trong gia đình.
Độc giả Vũ Sỹ Tân gợi ý nên buộc người chồng đi lao động công ích hoặc phạt tiền để răn đe, tránh tái phạm bạo lực gia đình.
Chiều 5-5, UBND tỉnh Bắc Ninh tổ chức hội nghị thường kỳ tháng 4-2026 về đánh giá tình hình phát triển kinh tế - xã hội tháng 4 và 4 tháng đầu năm, đồng thời triển khai nhiệm vụ trọng tâm tháng 5.
Quán triệt nhiệm vụ, Chủ tịch UBND tỉnh Bắc Ninh Phạm Hoàng Sơn yêu cầu các sở ngành, địa phương phối hợp chặt chẽ với cơ quan thống kê để bảo đảm số liệu đầy đủ, chính xác, phấn đấu mục tiêu tăng trưởng 2 con số.
Để hỗ trợ doanh nghiệp, Chủ tịch UBND tỉnh Bắc Ninh yêu cầu các ngành, địa phương tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp, nhất là khối FDI, ví dụ rút ngắn thời gian giải quyết thủ tục hành chính, chủ động trả lời doanh nghiệp sớm khi thực hiện dự án…
Các đơn vị chức năng tháo gỡ điểm nghẽn về nguồn cung vật liệu, cấp phép mỏ vật liệu xây dựng, còn các địa phương đẩy nhanh giải phóng mặt bằng.
Ông Phạm Hoàng Sơn cũng giao Sở Giáo dục và Đào tạo tập trung cho việc tổ chức kỳ thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh vào lớp 10, bảo đảm an toàn, nghiêm túc, đúng quy chế.
Tại hội nghị, UBND tỉnh cũng nghe và cho ý kiến đối với đề án phân loại đơn vị hành chính tỉnh Bắc Ninh. Theo dự thảo, sau sắp xếp đơn vị hành chính cấp tỉnh năm 2025, Bắc Ninh đạt 81 điểm, đủ điều kiện xếp loại I theo quy định.
Cụ thể, tỉnh Bắc Ninh mới có diện tích 4.713,75km², dân số 3,99 triệu người, gồm 99 xã, phường.
Dự kiến UBND tỉnh Bắc Ninh sẽ kiến nghị Bộ Nội vụ xem xét, quyết định phân loại đơn vị hành chính tỉnh Bắc Ninh là tỉnh loại I, tạo nền tảng huy động nguồn lực phát triển, phấn đấu trở thành thành phố trực thuộc Trung ương trước năm 2030.
Theo ông Nguyễn Đình Hiếu - Giám đốc Sở Tài chính Bắc Ninh, ngành công nghiệp chế biến, chế tạo tiếp tục là trụ cột của nền kinh tế với nhiều sản phẩm chủ lực như linh kiện điện tử, thiết bị ngoại vi, đồng hồ thông minh…
Giá trị sản xuất công nghiệp 4 tháng ước đạt hơn 1 triệu tỉ đồng, tăng 14,6%, trong đó khu vực vốn đầu tư nước ngoài (FDI) đóng góp trên 940.000 tỉ đồng. Thu hút FDI xếp thứ 4 toàn quốc, lũy kế 4 tháng đạt trên 6,1 tỉ USD vốn đầu tư quy đổi.
Xuất nhập khẩu duy trì đà tăng trưởng tích cực, liên tục nằm trong nhóm 2 địa phương dẫn đầu cả nước với tổng kim ngạch 4 tháng đạt 64,8 tỉ USD. Tổng thu ngân sách 4 tháng đạt hơn 41.000 tỉ đồng, bằng 57% dự toán năm.
Sau bài viết "Quê quán là cội nguồn trong ký ức hay trên giấy tờ?" trên Tuổi Trẻ Online, nhiều bạn đọc phản hồi những câu chuyện riêng của gia đình mình gặp phải với hai từ quê quán.
Một bạn đọc kể rằng anh sinh ra ở một tỉnh miền Trung, 8 tuổi ra miền Bắc sống, lớn lên làm việc ở miền Bắc. Con anh sinh ra ở miền Bắc nhưng gia đình sau đó vô miền Nam sinh sống. Trong khi giấy tờ thì quê quán vẫn ghi ở tỉnh miền Trung, nhưng anh và các con chưa về miền Trung lần nào, cháu anh sinh ra ở miền Nam cũng phải ghi quê quán ở tỉnh miền Trung.
Bạn đọc tên Khanh cho biết: "Ba mẹ tôi là người ở các vùng khác đến một vùng đất mới sinh sống, lập nghiệp. Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất mới đó.
Với tôi đó mới là quê hương, nơi có biết bao kỷ niệm, hình thành nên tính cách của tôi. Còn những vùng đất mà theo luật gọi là quê, tôi thấy xa lạ vô cùng. Nếu phải về thì cũng chỉ là nghĩa vụ, đếm trên đầu ngón tay và mong cho xong việc để đi".
Bạn đọc Đăng Tương đồng cảm: "Chuyện quê quán này không phải của riêng mỗi gia đình nào. Mỗi nhà có một câu chuyện khác nhau về quê quán".
Bạn đọc tên Ngọc Hà liên hệ hiện tại: "Thế hệ gen Z bây giờ là những 'công dân toàn cầu', họ có thể sinh ra ở một nơi, học tập ở một nơi và làm việc ở một nơi khác. Khái niệm quê quán cần được mở rộng ra".
"Đừng để hai chữ 'quê quán' trở thành gánh nặng thủ tục. Hãy để nó là nơi trú ngụ của tâm hồn. Một người sinh ra ở TP.HCM, lớn lên với đường phố nhộn nhịp thì TP.HCM chính là máu thịt, là quê hương chân thật nhất của họ rồi", độc giả Phượng Yêu chia sẻ.
Bạn đọc Quỳnh Như đồng tình: "Với tôi, quê quán không chỉ là dòng chữ trên căn cước, mà là vị mắm, giọng nói của bà, của mẹ. Giấy tờ chỉ là trên pháp luật, còn thứ thật sự khiến nơi nào đó trở thành quê quán là tình cảm và ký ức".
Bạn đọc tên Hoàng kể: "Trước tôi có làm giấy khai sinh cho con, họ yêu cầu ghi quê quán phải nhất quán giữa các thành viên trong gia đình. Nhưng tôi hỏi tôi sinh ra ở Đắk Lắk thì quê quán phải ở Đắk Lắk, chứ sao phải khai theo quê của cha tôi?".
Đồng tình, bạn đọc Hoài Bảo đề xuất: "Nên chăng thay quê quán bằng nơi sinh (như cách làm của nhiều quốc gia phương Tây) để đảm bảo tính xác thực và đơn giản hóa thủ tục?".
"'Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi'. Nhưng trong thời đại di cư mạnh mẽ như hiện nay, quê hương không còn đứng yên một chỗ. Vì thế quê quán cũng chỉ là nơi tưởng về, chứ chưa chắc một lần ghé thăm. Ghi nơi sinh là hợp lý nhất", bạn đọc Thái An lý giải..
Bạn đọc Minh Tâm nhìn ở góc độ khác: "Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta tối giản hóa giấy tờ. Chỉ cần nơi sinh và nơi thường trú là đủ để quản lý, còn nguồn cội hãy để nó nằm trong tim mỗi người". "Nên chuyển hẳn sang nơi sinh để thuận tiện cho việc quản lý hiện đại", bạn đọc Thuận Thành đề xuất.
Theo bạn đọc Vân, "trong kỷ nguyên số, mọi thông tin nên được tích hợp và tối giản".
Tuy nhiên bạn đọc Linh Nhi băn khoăn: "Nếu thay quê quán bằng nơi sinh, có lẽ chúng ta sẽ bớt đi những nhầm lẫn hành chính, nhưng liệu có đánh mất đi một sợi dây liên kết vô hình với tổ tiên?".
Còn bạn đọc Cát Linh cho rằng: "Đứng từ góc độ quản lý, việc chuyển đổi dần sang nơi sinh là xu thế tất yếu. Tuy nhiên vì quê quán đã ăn sâu vào tiềm thức nhiều người, các cơ quan quản lý cần có lộ trình thay đổi để không tạo ra cảm giác bị mất gốc về mặt thủ tục cho người dân".
Độc giả Mỹ Tâm gợi ý: "Theo tôi, trên giấy tờ pháp lý (căn cước, hộ chiếu) nên ưu tiên ghi nơi sinh để đảm bảo tính xác thực và thuận tiện cho giao dịch. Còn trong hồ sơ lý lịch/gia phả thì duy trì mục quê quán hoặc nguyên quán' như truyền thống, văn hóa để giữ gìn sợi dây nguồn cội".
Tại kỳ họp thứ nhất vừa diễn ra, Quốc hội đã thông qua luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của luật Công chứng, có hiệu lực thi hành từ 1.1.2027.
Luật sửa đổi quy định giao dịch phải công chứng là giao dịch quan trọng, đòi hỏi điều kiện tham gia giao dịch chặt chẽ, mức độ an toàn pháp lý cao và được luật quy định phải công chứng.
Với cách tiếp cận trên, phạm vi các giao dịch phải công chứng sẽ được thu hẹp. Cụ thể, so với hiện hành, sẽ có 6 loại giao dịch không còn bắt buộc công chứng.
Những giao dịch này gồm: văn bản ủy quyền của người đã xuất cảnh cho người khác đứng tên mua nhà ở thuộc tài sản công; hợp đồng chuyển nhượng hợp đồng kinh doanh bất động sản; văn bản thỏa thuận góp vốn bằng quyền sử dụng đất của các đồng sở hữu; văn bản ủy quyền giải quyết thi hành án liên quan đến tài sản khi người phải thi hành án đã xuất cảnh; văn bản ủy quyền thực hiện quyền khiếu nại; hợp đồng chuyển nhượng văn phòng thừa phát lại.
Song song với điểm mới trên, luật sửa đổi còn quy định Bộ Tư pháp chủ trì, phối hợp với các bộ, ngành có liên quan rà soát, cập nhật, đăng tải danh mục các giao dịch phải công chứng, chứng thực trên Cổng thông tin điện tử của Bộ Tư pháp. Danh mục này có giá trị tham chiếu, hỗ trợ tra cứu, áp dụng thống nhất trong phạm vi toàn quốc.
Ủng hộ quy định mới, luật sư Nguyễn Ngọc Hùng, Đoàn luật sư TP.Hà Nội, cho rằng, đối với 6 loại giao dịch như đã đề cập, hiện đã có cơ chế để các bên tự chịu trách nhiệm về tính xác thực, hợp pháp của hợp đồng hoặc cơ chế để cơ quan nhà nước xác nhận, kiểm soát giá trị pháp lý, tính hợp pháp của văn bản, giao dịch.
Do đó, việc bỏ yêu cầu bắt buộc công chứng là phù hợp, nhằm thực hiện chủ trương đơn giản hóa các thủ tục, tăng cường ứng dụng chuyển đổi số, cơ sở dữ liệu điện tử. Tới đây, thay vì bắt buộc, người dân sẽ được lựa chọn công chứng các giao dịch này một cách tự nguyện, theo yêu cầu.
Theo danh mục do Bộ Tư pháp công bố, hiện có 24 nhóm giao dịch bắt buộc công chứng, chứng thực theo quy định của luật, nghị định.
Với việc bãi bỏ 6 giao dịch như đã nêu, kể từ 1.1.2027, sẽ chỉ còn 18 nhóm giao dịch thuộc diện bắt buộc công chứng, chứng thực theo quy định của luật, nghị định. Cụ thể như bảng dưới đây: