Theo thống kê từ danh sách 23 cầu thủ mỗi đội, Việt Nam có chiều cao trung bình 1,7343 m. Con số này thấp hơn mức trung bình toàn giải là 1,7597 m, nhưng ngang Indonesia và cao hơn Yemen (1,7052 m) cùng Myanmar (1,6774 m). Khoảng cách giữa Việt Nam với nhóm giữa giải cũng không quá lớn. Đội đứng ngay phía trên là chủ nhà Arab Saudi đạt 1,7387 m, hơn Việt Nam chưa tới nửa centimet.
Ở mặt bằng châu Á, Hàn Quốc dẫn đầu với chiều cao trung bình 1,8170 m, tiếp theo là Uzbekistan (1,8109 m) và Trung Quốc (1,8091 m). Chênh lệch khoảng tám centimet so với Hàn Quốc phản ánh khác biệt rõ rệt về thể chất giữa Việt Nam và nhóm đầu châu lục. Tuy nhiên, trong phạm vi Đông Nam Á, Việt Nam không hề lép vế tuyệt đối, khi chỉ thấp hơn Thái Lan (1,7587 m).
Khác biệt thể hiện rõ ở từng vị trí. Việt Nam có ba thủ môn đều cao từ 1,76 m trở lên, gồm Chu Bá Huấn (1,76 m), Nguyễn Tuấn Vũ (1,82 m) và Lý Xuân Hòa (1,84 m). Đây là nhóm sở hữu thể hình khá nếu so với chuẩn trẻ châu Á. Hàng thủ cũng có vài cầu thủ xấp xỉ 1,8 m như Nguyễn Mạnh Cường (1,82 m), Trần Hoàng Việt (1,78 m) hay Quán Thành Công (1,77 m). Nguyễn Văn Dương 1,78 m hay Lê Trọng Đại Nhân 1,8 m là những cầu thủ tấn công có thể hình tốt.
Điểm hạn chế nằm ở các cầu thủ tấn công biên và tiền vệ kỹ thuật. Nhiều gương mặt cao dưới 1,7 m như Nguyễn Hiệp Đại Việt Nam (1,65 m), Lê Sỹ Bách (1,66 m), Đậu Quang Hưng (1,66 m) hay Trần Mạnh Quân (1,67 m). Điều này khiến chiều cao trung bình của đội bị kéo xuống.
Nếu xét về cân nặng, Việt Nam đạt trung bình 65,65 kg, thấp hơn mức trung bình giải là 68,12 kg. Đội đứng thứ 11, xếp trên Indonesia (64,39 kg), Ấn Độ (64,26 kg), Myanmar (60 kg) và Yemen (58,70 kg). Hàn Quốc tiếp tục dẫn đầu với 73,52 kg.
Sự chênh lệch cân nặng phần nào phản ánh phong cách đào tạo bóng đá trẻ giữa các khu vực. Các đội Đông Á như Hàn Quốc, Nhật Bản hay Trung Quốc chú trọng phát triển sức mạnh cơ bắp từ sớm, còn các đội Đông Nam Á thường thiên về sự nhanh nhẹn và kỹ thuật. Việt Nam vẫn nằm trong xu hướng này, nhưng khoảng cách không còn quá xa như một thập kỷ trở về trước.
Một điểm đáng chú ý khác là cấu trúc tuổi của U17 Việt Nam. Trong danh sách 23 cầu thủ, chỉ duy nhất một người sinh năm 2010 là tiền đạo Trần Mạnh Quân. Phần còn lại đều sinh năm 2009. Điều đó cho thấy ban huấn luyện ưu tiên nhóm cầu thủ đúng tuổi tối đa của giải, thay vì sử dụng lực lượng quá trẻ để tích lũy kinh nghiệm.
So với Yemen – đối thủ ra quân của Việt Nam – sự khác biệt rất rõ. Yemen có tới 16 cầu thủ sinh từ năm 2010 trở đi, gồm cả bốn cầu thủ sinh năm 2011. Đây là đội trẻ nhất giải, đồng thời cũng thấp và nhẹ nhất nhì giải đấu. Việt Nam nhỉnh hơn Yemen ở độ trưởng thành thể chất và kinh nghiệm thi đấu. Trong khi đó, Hàn Quốc – đối thủ mạnh nhất bảng C – dùng 100% cầu thủ sinh năm 2009, đồng thời đứng đầu cả chiều cao lẫn cân nặng. Đây sẽ là thử thách lớn với Việt Nam ở lượt trận thứ hai.
UAE, đối thủ còn lại của Việt Nam, cũng đáng chú ý về mặt thể hình. Đội bóng Tây Á cao trung bình 1,7613 m và nặng 69,48 kg – đều vượt mức trung bình của Việt Nam. UAE còn sở hữu 5 cầu thủ đang chơi bóng ở nước ngoài, nhiều nhất giải cùng Trung Quốc. Những cầu thủ này thuộc các học viện và CLB tại Anh, Đức hay Tây Ban Nha, tạo nên tập thể có sự pha trộn giữa kỹ thuật Tây Á và nền tảng thể chất châu Âu.
Ngược lại, Việt Nam là một trong 9 đội không có cầu thủ nào thi đấu ở nước ngoài. Toàn bộ đội hình đến từ các CLB và học viện trong nước như Hà Nội FC, PVF, Thể Công hay SLNA. Hà Nội FC đóng góp đông nhất với 6 cầu thủ, còn PVF có 5 người.
VCK U17 châu Á 2026 diễn ra với 15 đội, sau khi Triều Tiên rút lui ở bảng D. Các đội chia làm bốn bảng, mỗi bảng bốn đội, riêng bảng D chỉ còn ba đội. Việt Nam ở bảng C, ra quân gặp Yemen ngày 6/5, sau đó đấu với Hàn Quốc ngày 10/5 và UAE ngày 13/5. Các đội nhất và nhì mỗi bảng sẽ vào tứ kết và giành suất dự U17 World Cup 2026 tại Qatar. Nếu Qatar cũng vào tứ kết, đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất vòng bảng sẽ được dự U17 World Cup 2026.
Vào lúc này, trước thềm vòng đấu 19 ở V-League 2025 - 2026, đội HAGL đang tạm xếp hạng 11 với 18 điểm, tạm hơn 2 đội nằm dưới cùng bảng xếp hạng là CLB Đà Nẵng và PVF-CAND lần lượt là 6 và 5 điểm.
Hoàn cảnh này khiến HAGL vẫn chưa thể cảm thấy an toàn, vì như HLV Lê Quang Trãi khẳng định họ vẫn còn có những cuộc đối đầu với các đối thủ cạnh tranh trực tiếp trong cuộc đua trụ hạng trong 8 vòng cuối.
Tuy nhiên kết quả này là điều có thể hiểu khi mùa bóng này đội bóng phố núi sẽ không còn những ngôi sao của khóa 1 học viện HAGL JMG, thay vào đó là rất nhiều cầu thủ sinh từ năm 2000 trở về sau.
Đến lúc này, HLV Lê Quang Trãi đã thường xuyên trao cơ hội ra sân cho những cầu thủ U.21 đủ tuổi đá SEA Games 34 tại Malaysia năm 2027 ra sân như Minh Tâm, Môi Sê (2005), Quang Kiệt (2007), Gia Bảo (2008)…
HLV Lê Quang Trãi đánh giá: "Mùa bóng này, những trụ cột như Trung Kiên, Quang Kiệt đã cho thấy sự tiến bộ rõ rệt. Song song đó các ngoại binh như Jairo đã thi đấu hiệu quả, tốt hơn ở đầu mùa giải.
Tại khu vực giữa sân, Marciel vẫn là chỗ dựa cho cả đội. Thực sự, nếu chơi đúng phong độ, anh ấy là cầu thủ có đẳng cấp của giải đấu. Tiền đạo Batista cũng là điểm sáng để cả đội cùng tin tưởng và vận hành".
Theo HLV Lê Quang Trãi, bộ khung ngoại binh và những tài năng trẻ U.23 Việt Nam như Trung Kiên, Quang Kiệt sẽ giúp HAGL tiếp tục sứ mệnhươm mầm tài năng, như bầu Đức luôn ưu tiên cho những Công Phượng, Văn Toàn, Tuấn Anh, Xuân Trường, Văn Thanh, Hồng Duy…
Ở đợt tập trung đội tuyển U.23 Việt Nam trong kỳ FFIA Days tháng 3 vừa qua, chân sút trẻ đến từ HAGL Minh Tâm chính là người đã ghi bàn thắng duy nhất tại giải CFA Team China - Tây An 2026.
Không ngẫu nhiên mà cầu thủ sinh năm 2005 đạt được cột mốc đó, khi anh đã được HAGL tung lên đội 1 vài năm qua. Riêng ở V-League 2025 - 2026, Minh Tâm đã có 15 lần ra sân và đang dẫn đầu danh sách ghi bàn của CLB với 3 pha lập công.
Trong khi đó Trần Gia Bảo, chàng trai sinh năm 2008 (chỉ mới 18 tuổi) đã có 1 bàn thắng sau 13 trận đã thi đấu ở mùa bóng này. Tất cả đều tuân thủ lộ trình "xen cấy" khoa học để có đà phát triển tốt nhất của đội bóng phố núi.
HLV Lê Quang Trãi chia sẻ: "Điều kiện của HAGL không cho phép chúng tôi tính toán đường dài mà phải tập trung cho từng trận đấu. Tuy nhiên tin vui là các cầu thủ trẻ đã tìm bắt nhịp tốt với môi trường đỉnh cao.
Các em đã hiểu rõ cách vận hành và tìm được sự tự tin trên sân cỏ, có sự tiến bộ qua từng trận và nâng cao trình độ của mình. Đó là lộ trình phát triển của CLB để có thể tạo nguồn đầu vào tốt cho các đội tuyển quốc gia".
Bước vào vòng 3, McIlroy độc chiếm đỉnh bảng, ở điểm -12 với cách biệt sáu gậy so với vị trí nhì của Sam Burns và Patrick Reed. Đây là kỷ lục dẫn xa nhất sau 36 hố trong lịch sử giải major trên sân Augusta National par72 ở Georgia. Nhưng ở vòng áp chót, McIlroy mất ổn định, thể hiện qua ba bogey, bốn birdie và một double bogey. Kết quả đó khiến điểm số của anh tụt xuống -11.
Màn diễn đáng tiếc nhất cho McIlroy xảy ra tại hố 11. Nơi đó, anh ở vị trí thuận lợi, khi đánh từ giữa fairway nhưng bóng sau khi đáp xuống phần trước green lại ngoặt trái rồi lăn vào hồ nước. Sau đó, bóng từ cú gạt, dự kiến ghi bogey, chỉ lắc miệng lỗ rồi văng ra ngoài khiến điểm hố 11 thành double bogey.
Ngược lại, Cameron Young cùng Scheffler đạt điểm -7, Patrick Cantlay và Russell Henley đều -6 trong khi năm người khác được -3 hoặc -4. "Nếu Rory mở ra cơ hội thì ta phải nắm bắt ngay", Young ví von.
Tình hình hiện tại khiến McIlroy không còn chủ động trong cuộc bảo vệ danh hiệu và có nguy cơ phải trao lại Green Jacket cho người khác. Bởi cục diện cạnh tranh ngoài McIlroy và Young đứng T1 (-11) còn chín đối thủ khác nằm trong dải điểm từ -10 đến -6. Hầu hết tên tuổi trong phân khúc đó đều đã vô địch major hoặc PGA Tour, gồm Sam Burns (-10), Shane Lowry (-9), Jason Day và Justin Rose (-8), Scheffler và Haotong Li (-7), Cantlay, Henley, Patrick Reed (-6).
Trước giải, thời tiết được dự báo càng về cuối tuần càng khô ráo hơn. Vì thế, giới chuyên gia đoán bình quân thành tích vòng sẽ càng giảm. Nhưng thực tế lại khác, khi chỉ số đó của ba vòng đã qua đều cải thiện, lần lượt ở mức 74.65, 72.85, 70.63 gậy. Riêng chỉ số 70.63 là bình quân thành tích vòng 3 tốt nhất trong lịch sử Masters.
Masters 2026 sẽ hạ màn vào ngày 13/4 (giờ Hà Nội). Khi đó, nhà vô địch sẽ khoác Green Jacket, ẵm cup pha lê hình hội quán Augusta National cùng khoản tiền thưởng 4,5 triệu USD.
Trong trường hợp ngang điểm ở đỉnh bảng sau bốn vòng chuẩn, ngôi vô địch sẽ được xác định bằng hố phụ theo thể thức "cái chết bất ngờ" (tính thắng thua theo từng hố), như McIlroy và Justin Rose hồi năm ngoái. Cuộc đấu tay đôi đó dự kiến kiểu con thoi giữa hố 18 và hố 10 nhưng McIlroy hạ Rose bằng birdie ngay hố phụ thứ nhất - hố 18.
Ra mắt năm 1934, Masters là sự kiện trẻ nhất trong bộ tứ major golf nam thế giới, sau The Open (1860), US Open (1895) và PGA Championship (1916). Dù vậy, giải khét tiếng kén chọn và giàu truyền thống độc đáo nhất. Trong lịch sử sự kiện này, huyền thoại Jack Nicklaus với biệt danh "Gấu vàng" hiện giữ kỷ lục 6 lần vô địch.
Tháng Tư từng được xem là giai đoạn bản lề, khi các đội đua vô địch thể hiện bản lĩnh và độ ổn định. Nhưng với HLV Mikel Arteta, đây lại là cái dớp ám ảnh, bởi Arsenal tiếp tục gây thất vọng đúng vào thời điểm quan trọng nhất của mùa giải.
Trước vòng 32, Arsenal nắm lợi thế lớn trong cuộc đua vô địch. Họ hơn Man City chín điểm, dù đá nhiều hơn một trận, và được đánh giá có lịch thi đấu tương đối thuận lợi. Trận tiếp Bournemouth trên sân nhà Emirates được xem là cơ hội để "Pháo Thủ" gia tăng cách biệt, tạo áp lực tối đa lên đối thủ trước khi hai đội gặp nhau ở Etihad ngày 19/4.
Nhưng thay vì củng cố vị thế, Arsenal lại tự làm khó bản thân bằng thất bại 1-2. Họ lỡ cơ hội nới rộng khoảng cách, đồng thời phơi bày nhiều vấn đề cũ, đặc biệt là sự sa sút quen thuộc trong tháng tư dưới thời Arteta.
Tháng Tư là giai đoạn Arsenal đạt tỷ lệ thắng thấp nhất kể từ khi Arteta nắm quyền. Dưới trướng HLV này, "Pháo Thủ" chơi 26 trận trong tháng tư, thắng 11, hòa 7 và thua 8, tỷ lệ thắng chỉ 42%. Họ ghi trung bình 1,9 bàn mỗi trận, những con số khiêm tốn hơn nhiều so với đối thủ.
Pep Guardiola thường tăng tốc cùng Man City trong thời gian này. CLB thành Manchester thắng tới 30 trong 38 trận Ngoại hạng Anh diễn ra trong tháng này dưới thời Guardiola, đạt hiệu suất gần 79%, ghi 102 bàn, trung bình 2,7 bàn mỗi trận.
Sự tương phản đó từng nhiều lần định đoạt cuộc đua vô địch, và dấu hiệu lặp lại đang ngày càng rõ rệt. Thất bại trước Bournemouth là minh chứng mới nhất.
Arsenal bước vào trận với dấu hiệu bất ổn về lực lượng. Việc thiếu vắng Bukayo Saka và Martin Odegaard khiến khả năng sáng tạo giảm sút rõ rệt, trong khi Eberechi Eze chưa đạt thể trạng tốt nhất. Ở tuyến dưới, Ben White tiếp tục bị đặt dấu hỏi về vị trí và khả năng phòng ngự.
Những vấn đề đó nhanh chóng lộ diện. Ngay phút 17, sai lầm vị trí của White khiến Arsenal thủng lưới sau pha dàn xếp đơn giản của Bournemouth. Bàn gỡ của Viktor Gyokeres trên chấm đá phạt đền chỉ mang tính giải tỏa tạm thời, bởi thế trận mà đội chủ nhà tạo ra không đủ thuyết phục.
Thống kê phản ánh rõ điều đó. Trong hiệp một, Arsenal chỉ dứt điểm bốn lần, dù chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) đạt 1,26. Nhưng quan trọng hơn, cách họ triển khai bóng thiếu mạch lạc, phụ thuộc nhiều vào các quả tạt và tình huống cố định.
Sang hiệp hai, Arteta tung thêm Leandro Trossard và Eze nhằm cải thiện hàng công, nhưng tình hình không khá hơn. Arsenal thậm chí trở nên đơn điệu, liên tục sử dụng bóng dài hướng tới Gyokeres. Khi không thể kiểm soát thế trận, họ phải trả giá bằng bàn thua ở phút 74 sau một pha phản công.
Cú sẩy chân ở Emirates nối dài chuỗi phong độ đáng lo ngại của "Pháo Thủ". Sau khi chỉ thua ba trong 49 trận đầu mùa trên mọi đấu trường, Arsenal đã thua tới ba trong 4 trận gần nhất. Sự chững lại này diễn ra đúng vào giai đoạn họ cần duy trì sự ổn định nhất.
Ở các mùa trước, kịch bản tương tự đã nhiều lần xảy ra. Arsenal từng đánh rơi lợi thế trong cuộc đua vô địch mùa 2022-2023 sau trận thua 1-4 trước Man City, rồi tiếp tục hụt hơi mùa 2023-2024 với thất bại 0-2 trước Aston Villa. Những cú vấp này đều đến trong tháng Tư, thời điểm áp lực tăng cao và đòi hỏi bản lĩnh lớn hơn.
Ngay cả các trận hòa cũng có thể gây tổn hại. Việc mất điểm trước Fulham (2021), West Ham, Southampton (2023), hay Crystal Palace (2025) ở giai đoạn này từng khiến Arsenal trả giá trong cuộc đua đường dài.
Ở chiều ngược lại, Man City thường tận dụng triệt để cơ hội. Kể từ lần thua Leeds United năm 2021, họ thắng 19 và hòa hai trong 21 trận tháng Tư gần nhất. Đội bóng của Guardiola ghi từ hai bàn trở lên trong hầu hết các trận, thậm chí có 10 trận ghi ít nhất 4 bàn.
Khoảng cách về phong độ giữa hai đội trong tháng này phản ánh sự khác biệt về tâm lý và bản lĩnh. Man City sở hữu kinh nghiệm chinh phục danh hiệu, còn Arsenal vẫn đang trong quá trình hoàn thiện. Chiều sâu đội hình và cách xoay vòng cầu thủ cũng có thể là nguyên nhân.
Thất bại trước Bournemouth khiến lợi thế của Arsenal trở nên mong manh. Họ sẽ phải chuẩn bị cho chuỗi trận quyết định, trước mắt là cuộc tái đấu Sporting Lisbon tại Champions League, rồi hành quân đến Etihad trong trận được xem như "chung kết sớm" ở Ngoại hạng Anh.
Trận đấu đó có thể trở thành bước ngoặt của mùa giải. Nếu tiếp tục đánh mất điểm, Arsenal nhiều khả năng sẽ lặp lại kịch bản hụt hơi quen thuộc. Ngược lại, một chiến thắng sẽ giúp họ phá bỏ ám ảnh và chứng minh sự trưởng thành.