Trả lời báo chí ngày 5.5, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Đặng Hoàng Giang cho biết chuyến công tác lần này có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, khi đây là chuyến công tác nước ngoài đầu tiên, đồng thời cũng là lần đầu tiên Thủ tướng Lê Minh Hưng tham dự Hội nghị Cấp cao ASEAN trên cương vị mới. Sự tham dự của Thủ tướng Lê Minh Hưng khẳng định ASEAN tiếp tục là ưu tiên chiến lược trong tổng thể chính sách đối ngoại của VN.
Trả lời phỏng vấn Thanh Niên, nhiều chuyên gia quốc tế cũng khẳng định VN ngày càng đóng vai trò quan trọng hơn ở ASEAN.
VN không ngừng mở rộng vai trò trong ASEAN và các tổ chức đa phương khác để theo đuổi chiến lược đầu tư vào việc tăng cường ổn định và trật tự khu vực thông qua việc ra quyết định dựa trên sự đồng thuận. Nguyên tắc là nếu ASEAN ổn định, VN cũng ổn định và cả hai sẽ có thể theo đuổi và tối đa hóa quyền tự chủ chiến lược của mình khi thế giới đối mặt với hành vi ngày càng bất ổn và đôi khi khó lường của các quốc gia lớn hơn và trật tự quốc tế đang phát triển.
Thông qua việc tăng cường quan hệ kinh tế, các sáng kiến chủ động như đưa ra sáng kiến (công ước) về an ninh mạng, hoặc xây dựng quan hệ mạnh mẽ và ổn định với các cường quốc ngoài khu vực như Nhật Bản và Ấn Độ, VN đang tiếp tục nỗ lực trở thành trụ cột ổn định cho ASEAN khi đối mặt với môi trường bên ngoài ngày càng khó khăn. Ở góc độ này, VN đang hành động như một cường quốc tầm trung tìm cách bảo vệ quyền tự chủ chiến lược của mình bằng cách đầu tư vào các tổ chức đa phương như ASEAN để đầu tư và đóng góp vào một trật tự quốc tế ổn định và có thể dự đoán được cho tất cả quốc gia và khu vực.
GS Stephen Robert Nagy (Đại học Cơ Đốc giáo quốc tế – Nhật Bản, học giả tại Viện Nghiên cứu các vấn đề quốc tế của Nhật)
Mặc dù không nằm trong số 5 thành viên “sáng lập” ban đầu của ASEAN, nhưng VN từng bước đạt vị trí nổi bật trong khối. Vị thế của VN càng đóng vai trò mạnh mẽ hơn khi các thành viên khác đang đối mặt nhiều thách thức.
VN và Philippines đã đóng vai trò quan trọng trong việc đối phó với các thách thức nổi lên ở Biển Đông. Về đối ngoại, trong khi nhấn mạnh đối thoại ngoại giao với Trung Quốc, VN đồng thời cũng nỗ lực xây dựng mạng lưới hợp tác mang tính biểu tượng và hợp tác quốc phòng thực chất với các cường quốc ngoài khu vực, như Mỹ, Nhật Bản, Úc và Ấn Độ. VN còn tăng cường năng lực quốc phòng mà không để vướng vào các cam kết ngoài khu vực hay liên minh để bị chi phối về chiến lược.
GS Yoichiro Sato (chuyên gia về quan hệ quốc tế, Đại học Ritsumeikan châu Á – Thái Bình Dương, Nhật Bản)
Chính sách kinh tế của VN đã thành công trong việc tạo ra tăng trưởng kinh tế bền vững thông qua việc tăng cường quan hệ kinh tế với các quốc gia trong khu vực. Nhờ đó, VN đã chuyển mình từ một nền kinh tế tương đối nhỏ thành một quốc gia có năng lực ngoại giao và kinh tế bằng cách tận dụng các mối liên kết quốc tế.
ASEAN đóng vai trò là kênh ngoại giao quan trọng giúp VN theo đuổi lợi ích quốc gia và nâng cao vị thế kinh tế và quốc tế. Tuy nhiên, ASEAN hiện đang đối mặt với những thách thức đáng kể, bao gồm bất ổn nội bộ giữa các nước thành viên, như cuộc khủng hoảng ở Myanmar, và sự cạnh tranh quyền lực ngày càng gay gắt giữa Mỹ và Trung Quốc. Kết quả là vai trò ngoại giao của ASEAN đang bị đặt dấu hỏi cả trong và ngoài nước.
Trong bối cảnh này, VN đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì và nâng cao tầm quan trọng của ASEAN với tư cách là một quốc gia thành viên chủ chốt và tích cực. Nếu chủ động thúc đẩy và mở rộng các lĩnh vực hợp tác hơn nữa giữa các nước thành viên ASEAN, VN có thể đóng vai trò dẫn đầu trong việc củng cố uy tín của ASEAN.
GS Kei Koga (Chương trình các vấn đề toàn cầu và chính sách công, Trường Khoa học xã hội, Đại học Công nghệ Nanyang, Singapore)
VN có 3 vai trò quan trọng trong ASEAN. Cụ thể như sau: Thứ nhất, VN đóng vai trò “gác cổng” trong ASEAN. Đối với Đông Nam Á, khu vực nằm giữa Mỹ và Trung Quốc về mặt địa lý, việc duy trì chủ quyền của Đông Nam Á là một nhiệm vụ quan trọng và khó khăn. Về vấn đề này, VN có nhiều kinh nghiệm trong chiến đấu bảo vệ chủ quyền. Trong khi đó, Biển Đông gần đây trải qua nhiều diễn biến bất ổn, hình thành nhiều thách thức, nên ASEAN cần có một năng lực quân sự cần thiết. Nếu không có điều này, ASEAN sẽ mất đi vị thế. Một quốc gia có tiềm lực quân sự mạnh mẽ như VN “gác cổng” ở phía bắc cho ASEAN trở nên đóng vai trò quan trọng.
Thứ hai, VN là quốc gia hàng đầu về tăng trưởng kinh tế. GDP của VN tăng trưởng khoảng 8% vào năm 2025. Con số này cao hơn nhiều so với tăng trưởng của ASEAN, vốn chỉ đạt trung bình hằng năm khoảng 4% từ năm 2014 – 2025. VN tiếp tục được dự báo tăng trưởng 7 – 8% vào năm 2026. Nếu tiếp tục tăng trưởng kinh tế cao trong 2 thập niên tới, VN có thể trở thành quốc gia có thu nhập cao vào năm 2045. Điều này có nghĩa là nền kinh tế ASEAN đang được dẫn dắt bởi VN.
Thứ ba, là một trong các biểu tượng cho sự phát triển công nghệ gần đây, VN đang tiên phong chiến lược phát triển công nghệ trong ASEAN, tập trung vào chuyển đổi số, bao gồm trí tuệ nhân tạo (AI), phần mềm, công nghệ tài chính (fintech), đóng gói sản phẩm bán dẫn… Nền kinh tế số đang phát triển mạnh mẽ, dự kiến đạt 30% GDP vào năm 2030. Đối với ASEAN, VN sẽ là quốc gia dẫn đầu trong sự phát triển công nghệ này.
Đó là các lý do mà Thủ tướng Sanae Takaichi của Nhật Bản vừa đến thăm VN và tăng cường hợp tác trên cả ba lĩnh vực: an ninh, kinh tế và công nghệ.
Oboronka, dự án công nghiệp quốc phòng do trang tin Mezha của Ukraine thành lập, hôm 28/4 công bố kết quả phân tích hiệu suất chiến đấu của tên lửa hành trình tầm xa Flamingo, dựa trên dữ liệu tình báo nguồn mở và ảnh vệ tinh thương mại sau các đòn tấn công.
"Thông tin nguồn mở cho thấy có 6 cuộc tập kích bằng tên lửa Flamingo đã được xác minh, với tổng cộng 23 quả đạn được ghi hình khi rời bệ phóng. Các nhà phân tích xác định 6 tên lửa trong đó đến được khu vực chỉ định, nhưng chỉ hai quả đánh trúng mục tiêu. Một vụ được cho là trúng đích nhưng vẫn còn gây tranh cãi", dự án này cho hay.
Cuộc tập kích đầu tiên bằng tên lửa Flamingo diễn ra hồi tháng 8/2025, nhằm vào một cơ sở biên phòng của Cơ quan An ninh Liên bang Nga (FSB) tại bán đảo Crimea, cách tiền tuyến khoảng 120 km.
Ít nhất 3 tên lửa Flamingo đã phóng đi, trong đó chỉ một quả đến được khu vực chỉ định, song trượt mục tiêu và rơi xuống vùng biển gần đó. Hình ảnh được công bố sau đó cho thấy tòa nhà của biên phòng Nga bị hư hại, song không thể xác định là do vũ khí gì và có liên quan đến Flamingo hay không.
Đòn đánh thứ hai được tiến hành tháng 11/2025, khi quân đội Ukraine tìm cách tấn công nhà máy nhiệt điện ở thành phố Orel, cách biên giới hơn 170 km. Ít nhất 4 tên lửa Flamingo đã khai hỏa, song ảnh vệ tinh không ghi nhận thiệt hại hay dấu vết va chạm nào. Tất cả dường như đã bị phòng không Nga bắn hạ, trong đó một vụ được ghi hình.
Quân đội Ukraine ngày 27/1 nhắm tới thao trường Kapustin Yar ở tỉnh Astrakhan, nơi được coi là bãi phóng tên lửa đạn đạo mang đầu đạn siêu vượt âm Oreshnik. Ít nhất 4 tên lửa đã hướng đến cơ sở này, trong đó chỉ một quả đến được khu vực chỉ định nhưng đã bị bắn hạ hoặc rơi gần hàng rào thao trường.
Flamingo lần đầu đánh trúng mục tiêu ngày 12/2, khi 6 tên lửa được khai hỏa nhằm vào một kho đạn của Tổng cục Tên lửa và Pháo binh Nga ở Kotluban, cách tiền tuyến hơn 500 km. Chỉ một quả đến được khu vực chỉ định và đánh trúng kho chứa đạn dược, khiến công trình bị phá hủy.
Theo Oboronka, tên lửa Flamingo có "màn thể hiện xuất sắc nhất" vào đêm 21/2, khi tập kích nhà máy Votkinsk ở Cộng hòa Udmurtia thuộc Nga. Đây là cơ sở chuyên sản xuất tên lửa đạn đạo, trong đó có dòng Iskander-M và Kinzhal.
Tổng thống Volodymyr Zelensky khi đó từ chối tiết lộ Ukraine đã phóng tổng cộng bao nhiêu tên lửa trong đòn đánh, song thừa nhận một số quả đã bị phòng không đánh chặn. Bộ Quốc phòng Nga tuyên bố lực lượng phòng không đã bắn hạ 5 quả Flamingo, song không nêu tổng số tên lửa mà đối phương sử dụng.
Oboronka nhận định Ukraine phóng không dưới 3 tên lửa Flamingo, trong đó một quả đánh trúng xưởng số 22 ở nhà máy Votkinsk. Ảnh vệ tinh sau đó cho thấy lỗ thủng lớn trên mái của một công trình thuộc tổ hợp nhà máy, nhưng chưa rõ thiệt hại cụ thể và mức độ ảnh hưởng tới dây chuyền sản xuất ở đây.
Ngày 28/3, quân đội Ukraine phóng ít nhất 3 tên lửa Flamingo nhằm vào nhà máy sản xuất thuốc nổ Promsintez ở tỉnh Samara, miền tây Nga. Hai quả đạn đã đến khu vực, song đều trượt mục tiêu và rơi xuống gần các nhà xưởng, hoặc bị phòng không Nga bắn hạ vào phút chót.
"Dữ liệu hiện có cho thấy Flamingo vẫn chủ yếu là vũ khí mang tính thử nghiệm hơn là phương tiện chiến đấu lâu dài. Nó thường đến được khu vực mục tiêu, song không đánh trúng vị trí cần thiết", Oboronka cho hay.
Dù vậy, Oboronka cũng lưu ý rằng tất cả phân tích nêu trên đều dựa theo kết quả xử lý dữ liệu tình báo nguồn mở. "Số lượng tên lửa khai hỏa và tỷ lệ trúng mục tiêu trên thực tế có thể khác nhiều", dự án này cho hay.
Giới chức Ukraine chưa bình luận về thông tin. Nhà sản xuất Fire Point từng thừa nhận tên lửa Flamingo thường gặp vấn đề về độ chính xác, với nguyên nhân chủ yếu là "phải bay rất thấp".
Dự án Flamingo thu hút chú ý khi lần đầu ra mắt vào tháng 8/2025. Nhà sản xuất Fire Point cho biết tên lửa đạt tầm bắn 3.000 km, tốc độ tối đa 900 km/h, mang đầu đạn nặng 1,1 tấn, sử dụng hệ thống dẫn đường quán tính kết hợp định vị vệ tinh với khả năng kháng nhiễu. Thông số này vượt xa nhiều loại vũ khí mà Ukraine sở hữu, bao gồm những khí tài nội địa và được phương Tây viện trợ.
Fire Point tuyên bố ưu điểm lớn nhất của Flamingo là thiết kế rất đơn giản và rẻ tiền, chỉ tốn khoảng nửa triệu USD mỗi quả và có thể xuất xưởng hàng trăm tên lửa mỗi tháng. Tuy nhiên, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky hồi cuối tháng 10/2025 thừa nhận dự án Flamingo gặp nhiều vấn đề kỹ thuật trong sản xuất, cũng như bị chậm trễ nguồn vốn từ đối tác.
Hồi tháng 2, ông Zelensky xác nhận một dây chuyền sản xuất lớn của dự án Flamingo đã bị Nga phá hủy trong đòn tập kích tên lửa, nhưng không nêu chi tiết.
Theo tờ Nation ngày 1-5, Tòa án Hình sự Thái Lan ngày 27-4 đã tuyên phạt Narote Piriyarangsan - con trai cựu thượng nghị sĩ và chuyên gia chống tham nhũng Sangsit Piriyarangsan - mức án tổng cộng 132 năm 6 tháng tù giam vì tội tổ chức cờ bạc trực tuyến bất hợp pháp và rửa tiền.
Narote là một trong chín bị cáo bị truy tố vì đã tổ chức và quảng bá các trang cờ bạc trực tuyến trong giai đoạn từ tháng 12-2023 đến tháng 5-2024, mở cửa công khai cho người dùng thuộc mọi lứa tuổi mà không có giấy phép hợp lệ.
Theo cáo trạng, đường dây này được tổ chức chặt chẽ với sự phân công rõ ràng: một nhóm phụ trách sở hữu và quản lý website, nhóm khác vận hành hệ thống thanh toán.
Để hợp pháp hóa dòng tiền, các bị cáo đã thành lập doanh nghiệp ma, khai báo với ngân hàng là kinh doanh bán lẻ trực tuyến nhằm mở tài khoản nhận tiền qua mã QR.
Trong thời gian hoạt động, hàng loạt giao dịch được thực hiện qua hệ thống thanh toán tự động, với giá trị mỗi lần dao động từ 1,7 triệu đến 54,7 triệu baht (hơn 52.000 USD đến 1,68 triệu USD).
Ngoài ra, các bị cáo còn bị xác định là đồng sở hữu khối tài sản gồm đất đai trị giá hơn 7,2 triệu baht (hơn 221.000 USD), trang sức 10 triệu baht (307.000 USD) và ba xe hơi hạng sang - tất cả đều được xác định là tài sản có nguồn gốc từ hoạt động phạm tội.
Công tố viên cho rằng việc chuyển tiền qua lại giữa các tài khoản nhằm biến đổi hình thức tài sản, che giấu nguồn gốc bất hợp pháp đã cấu thành hành vi rửa tiền.
Tòa án kết luận các bị cáo số 1 đến 5 và số 7 phạm tội hỗ trợ quảng bá, lôi kéo người khác tham gia đánh bạc trái phép. Với tội danh này, bị cáo số 1 và Narote mỗi người bị phạt 3 tháng tù, trong khi các bị cáo còn lại bị phạt tiền 3.000 baht (khoảng 92 USD) mỗi người.
Ở tội danh rửa tiền, Narote nhận mức án cộng dồn lên tới 132 năm 6 tháng. Tuy nhiên, theo quy định pháp luật Thái Lan, thời gian chấp hành án thực tế bị giới hạn tối đa 20 năm.
Đáng chú ý, Narote đã được tại ngoại trong quá trình xét xử từ tháng 10-2025, nhưng đã bỏ trốn và vắng mặt tại tòa. Tòa buộc phải đọc bản án vắng mặt và phát lệnh bắt giữ ngay sau đó.
Việc người này được tại ngoại trước đó cũng đã làm dấy lên nghi vấn về vị thẩm phán đã ký lệnh cho tại ngoại.
Đại sứ Lebanon tại Mỹ Nada Hamadeh Moawad và người đồng cấp Israel Yechiel Leiter ngày 14/4 tham gia cuộc đàm phán trực tiếp tại thủ đô Washington dưới sự chủ trì của Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio.
Cuộc gặp kéo dài hơn hai giờ, được mô tả là nhằm hướng tới một lệnh ngừng bắn chấm dứt xung đột qua biên giới giữa Lebanon với Israel. Trong họp báo sau đó, ông Leiter cho biết đây là cuộc họp thành công, hai bên đã thống nhất được tầm nhìn dài hạn rằng cần có một đường biên giới "được phân định rõ ràng giữa hai nước". Ông thêm rằng các cuộc đàm phán sẽ tiếp tục trong vài tuần tới.
Đại sứ Lebanon Moawad cảm ơn Mỹ đứng ra tổ chức và tạo điều kiện cho các cuộc thảo luận, mà theo bà là "mang tính xây dựng". Bà Moawad cho biết đã kêu gọi ngừng bắn để người dân phải sơ tán có thể trở về nhà, đồng thời nhấn mạnh cuộc khủng hoảng nhân đạo nghiêm trọng tại Lebanon.
Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết đây là cuộc tiếp xúc "cấp cao quan trọng" đầu tiên giữa Israel và Lebanon kể từ năm 1993. Sau cuộc gặp "lịch sử" này, hai bên đã nhất trí khởi động đàm phán trực tiếp vào thời điểm và địa điểm cùng thống nhất".
Cuộc gặp diễn ra trong bối cảnh đàm phán hòa bình giữa Mỹ và Iran tại Pakistan cuối tuần trước không đạt được kết quả. Chính quyền Tổng thống Donald Trump đã áp đặt lệnh phong tỏa tại eo biển Hormuz nhằm gia tăng sức ép với Iran. Các cuộc đàm phán mới giữa Mỹ và Iran có thể diễn ra trong hai ngày tới.
Khi Mỹ, Israel tấn công Iran ngày 28/2, Hezbollah, lực lượng bán quân sự thân Iran ở Lebanon, đã phóng rocket vào Israel để trả đũa. Israel sau đó mở các đợt không kích dữ dội vào thủ đô Beirut, đồng thời phát động chiến dịch trên bộ ở miền nam Lebanon.
Thủ lĩnh Hezbollah Naim Qassem không tham gia đàm phán ngày 14/4 và đã kêu gọi hủy bỏ hoàn toàn cuộc gặp, cho rằng đây là việc vô ích. Ông kêu gọi Israel chấm dứt "hành động gây hấn", rút quân khỏi lãnh thổ Lebanon, trả tự do cho tù nhân và cho phép người dân Lebanon trở về nhà.
Kể từ khi Mỹ - Iran đạt được lệnh ngừng bắn, Israel đã tăng cường chiến dịch tấn công tại Lebanon. Iran cho rằng Lebanon là "một phần không thể tách rời" của bất cứ thỏa thuận hòa bình dài hạn nào, trong khi Israel phản đối.