Nếu một giải tennis lớn được tổ chức nhưng hàng loạt tay vợt hàng đầu thế giới cùng vắng mặt, liệu đó còn thực sự là một giải đấu lớn?
Đó là câu hỏi Madrid Mở rộng đang phải đối mặt. Câu chuyện của giải Masters 1000 tại thủ đô Tây Ban Nha tương tự những gì xảy ra ở Canada Mở rộng mùa hè năm ngoái, giải đấu mà Carlos Alcaraz, Jannik Sinner, Novak Djokovic và Aryna Sabalenka đều quyết định không tham dự.
Trên ATP Tour, phần lớn các tay vợt hàng đầu không muốn bỏ Monte Carlo Masters. Lý do khá đơn giản: nhiều người trong số họ sống tại Monaco và tập luyện ngay ở Monte Carlo Country Club, nơi tổ chức giải. Với các tay vợt Mỹ, họ thường chọn US Clay Court Championships ở Houston bên nam và Charleston Mở rộng bên nữ, đều diễn ra một tuần trước Monte Carlo Masters.
Trong bối cảnh các tay vợt ngày càng kỹ tính hơn trong việc chọn giải tham dự, Madrid lại chính là một trong những địa điểm dễ trở thành nạn nhân nhất với những thách thức cố hữu từ lịch thi đấu hiện tại.
Giống Canada Mở rộng, Madrid Mở rộng diễn ra trước một Grand Slam trên cùng mặt sân, lần lượt trước bốn tuần thời điểm khởi tranh Mỹ Mở rộng và Roland Garros. Vấn đề nằm ở chỗ cả hai giải đều còn một sự kiện cấp độ 1000 khác chen giữa, đó là Cincinnati Mở rộng trên sân cứng và Italy Mở rộng ở sân đất nện.
Khi quần vợt ngày càng trở thành môn thể thao đòi hỏi thể lực khắc nghiệt, nhiều tay vợt bắt đầu tự hỏi liệu việc thi đấu liên tiếp hai, thậm chí ba giải lớn ngay trước Grand Slam, có thực sự hợp lý không. Tham dự liên tục những sự kiện quy mô này đồng nghĩa nguy cơ chấn thương tăng mạnh.
Theo những nguồn tin nắm rõ các cuộc thảo luận nội bộ, ATP và WTA đang lên kế hoạch xem xét lại thời điểm tổ chức các giải đấu, kiểu như Madrid hay Canada, như một phần của nỗ lực tinh gọn và tối ưu hóa lịch trình, tiền thưởng và điểm số cho mùa 2028. WTA cũng đã công bố thành lập một hội đồng chuyên trách việc sắp xếp lịch thi đấu hồi tháng Hai.
Một yếu tố quan trọng khác khiến Madrid Mở rộng kém hấp dẫn với các ngôi sao, đó là điều kiện thi đấu. Madrid nằm ở độ cao hơn khoảng 650 mét so với mực nước biển, thời tiết thường nóng và độ ẩm thấp. Không khí càng loãng và khô, bóng bay càng nhanh hơn. Vì thế, Madrid Mở rộng từ lâu được xem là một trong những giải đất nện có tốc độ nhanh nhất, thậm chí ngang ngửa so với nhiều sự kiện sân cứng khác.
Nếu mục tiêu chính là chuẩn bị cho Roland Garros, Madrid rõ ràng không thể vượt Rome. Thủ đô Italy tương đồng với Paris hơn rất nhiều, về độ cao lẫn điều kiện thời tiết. Chưa kể, chơi ở Rome cũng giúp các tay vợt tránh nguy cơ bị trống lịch tới ba tuần không có trận đấu đỉnh cao nào.
Madrid Mở rộng và Canada Mở rộng là hai trong số sáu giải đấu kết hợp nam – nữ lớn nhất của làng banh nỉ ngoài Grand Slam. Bốn giải còn lại gồm BNP Paribas Open tại Indian Wells, Miami Mở rộng, Italia Mở rộng và Cincinnati Mở rộng.
Không kể Grand Slam, đây là những giải đấu có mức thưởng và điểm xếp thứ bậc cao nhất, chỉ sau ATP Finals và WTA Finals, nơi dành cho tám tay vợt hay nhất năm. Ngoài ra, các sự kiện này cũng thu hút nguồn tiền lớn nhất từ tài trợ và bản quyền truyền hình.
Giấy phép tổ chức một giải Masters 1000 được định giá vào khoảng 500 triệu USD. Quần vợt chưa có thêm giải nào ở cấp độ này. Grand Slam thì không phải thứ có thể đem ra trao đổi mua bán. Vì thế, Masters 1000 gần như là “món hàng” giá trị bậc nhất của tennis nam, một sản phẩm mà bất cứ liên đoàn nào cũng khao khát.
Khán giả cũng sẵn sàng bỏ qua chênh lệch múi giờ, không ngại đường xá xa xôi tới sân chỉ để xem thần tượng thi đấu. Trong thời gian diễn ra một sự kiện ATP 1000 và WTA 1000 kết hợp, các giải đấu khác gần như tạm dừng nhằm nhường sân khấu. Những nhà điều hành muốn biến các sự kiện này trở thành tâm điểm khi giải diễn ra.
Những mùa gần đây, một sự kiện Masters 1000 thường kéo dài 12 ngày, vì thế ATP Challenger Tour và WTA 125, hệ thống giải cấp độ thấp hơn, thường có danh sách đăng ký tham dự dày đặc ở tuần thứ hai, phòng trường hợp các tay vợt bị loại sớm và cần tìm nơi thi đấu tiếp.
Tuy nhiên, trong khoảng 18 đến 24 tháng qua, những ngôi sao lớn nhất ngày càng lên tiếng mạnh mẽ hơn về sự khắc nghiệt của mùa giải kéo dài tới 11 tháng. Họ cũng bắt đầu chọn lọc kỹ hơn giải nào sẽ chơi, sự kiện nào thì bỏ qua.
Madrid Mở rộng năm nay còn đen đủi hơn khi Alcaraz, một trong những gương mặt sáng nhất của cả môn thể thao này, phải rút lui vì chấn thương. Tay vợt Tây Ban Nha là một trong số 23 người bỏ giải ở cả hai nội dung đơn nam và nữ.
Cũng trong ngày Alcaraz rút lui, Djokovic thông báo anh sẽ không đến Madrid lần thứ ba trong bốn năm gần nhất. Tay vợt Serbia, sẽ bước sang tuổi 39 vào tháng tới, giờ giống một tay vợt bán thời gian, đánh rất ít giải trong năm. Mặc dù vậy, Nole vẫn đứng số bốn thế giới. Điều đó cho thấy Djokovic vẫn rất mạnh so với số đông, và thực tế khi Nole xuất hiện ở các giải lớn và có đủ động lực, chỉ Alcaraz và Sinner mới là những người có thể đánh bại anh.
Việc Djokovic rút lui không quá bất ngờ, dù anh từng ba lần vô địch ở Madrid và còn có nhà riêng tại Tây Ban Nha. Phía ban tổ chức dĩ nhiên thất vọng, nhưng chưa đến mức hoảng loạn trước làn sóng rút tên khỏi giải lên đến mức kỷ lục.
Những cái tên đáng chú ý khác bỏ Madrid Mở rộng 2026 còn có Jack Draper – á quân năm ngoái – vì chấn thương đầu gối, cùng một loạt tay vợt Mỹ như Taylor Fritz, Frances Tiafoe và Sebastian Korda. Ở nội dung nữ, Amanda Anisimova – tay vợt từng hai lần vào chung kết Grand Slam, Karolina Muchova đang đạt phong độ cao, Emma Raducanu, Emma Navarro và Barbora Krejcikova cũng đều vắng mặt.
Top 5 thế giới nữ vẫn góp mặt đầy đủ, nhưng hai trong số đó có lẽ sẽ ước mình đừng đến Madrid thì hơn. Iga Swiatek bị ngộ độc vì món bánh taco tôm ở căng tin tại giải, dẫn đến việc phải bỏ cuộc ở vòng ba trước Ann Li. Coco Gauff, sau khi nôn mửa ở trận gặp Sorana Cirstea, cũng chỉ tiến thêm đến vòng bốn rồi thua Linda Noskova. Cũng ngộ độc vì món bánh đó còn có Madison Keys, Liudmila Samsonova cùng đồng nghiệp nam Marin Cilic, những người phải rút lui ngay trước khi trận đấu của họ diễn ra.
Ngoài vấn đề về thời điểm diễn ra và điều kiện thi đấu, Madrid Mở rộng còn có tiếng là nơi khá khó để các tay vợt và HLV có được nhiều thời gian tập luyện trên sân. Ban tổ chức những năm gần đây đã phải “chạy đôn chạy đáo” để bổ sung sân khi giải chuyển sang thể thức kéo dài hai tuần, với 96 tay vợt ở mỗi nội dung đánh đơn, 48 người ở vòng loại và 32 cặp cho mỗi nội dung đôi.
Sân vận động Bernabeu nổi tiếng của CLB bóng đá Real Madrid thậm chí lắp riêng một sân tập để các ngôi sao lớn làm quen điều kiện thi đấu nhằm tránh xa những ánh mắt tò mò. Điều này cũng rất đúng với tinh thần “thích thử nghiệm” của Madrid Mở rộng.
Jannik Sinner, người đã vô địch bốn giải Masters 1000, dĩ nhiên không phải lo chuyện thiếu sân tập. Dù vậy, tay vợt số một thế giới chưa từng đi quá tứ kết tại Madrid, và đó là một nhiệm vụ cá nhân không hề dễ dàng.
Còn với ban tổ chức giải, trong bối cảnh hỗn loạn hiện tại, chỉ cần Sinner có mặt thôi đôi khi đã là đủ.
Phút bù thứ tám hiệp hai, khi hàng nghìn khán giả Al Nassr đã sẵn sàng mở hội trên khán đài, thủ thành Brazil Bento lao ra bắt trượt quả tạt của cầu thủ Al Hilal, để bóng bay ngược về lưới nhà. Máy quay lập tức chiếu đến cảnh Cristiano Ronaldo ngồi ôm đầu trong khu kỹ thuật, rồi trượt dài trên ghế với vẻ thất vọng. Trong khi đó, một CĐV nhí của Al Nassr há mồm rồi che miệng với vẻ kinh ngang.
Bị kình địch cầm hòa, Al Nassr đang có 83 điểm sau 33 trận. Al Hilal vẫn đứng thứ hai với 78 điểm qua 32 trận. Thầy trò Jorge Jesus đã có thể đăng quang ngay trên sân Al Awwal Park nếu không có sai lầm của Bento. Nhưng trận hòa này khiến ngày vui của Al Nassr bị hoãn lại, dù họ vẫn nắm quyền tự quyết vô địch nếu thắng Damac ở vòng cuối, ngày 21/5.
Ngay trước trận tối 12/5, mọi sự chú ý đều hướng về Ronaldo. Đám đông phủ kín khán đài, còn tiền đạo 41 tuổi liên tục được máy quay bắt cảnh bắt tay trọng tài, đập tay các em nhỏ trước giờ bóng lăn. Khán đài cũng ngập tràn sắc vàng hoặc trắng, khi Al Nassr phát áo miễn phí cho các khán giả nhà ở trận này.
Không khí căng thẳng xuất hiện ngay từ đầu. Phút thứ tư, Karim Benzema bỏ lỡ cơ hội ngon ăn cho Al Hilal khi sút đúng vị trí thủ môn Bento trong thế đối mặt. HLV Simone Inzaghi thậm chí quỳ gối ngoài đường biên sau pha hỏng ăn của tiền đạo người Pháp.
Sau những phút đầu bị lấn lướt, Al Nassr dần lấy lại thế trận rồi ghi bàn ở phút 37. Từ quả phạt góc của Brozovic, bóng được đánh đầu nối trong cấm địa trước khi tìm đến vị trí của trung vệ Mohamed Simakan. Anh sút chân phải vào góc thấp, mở tỷ số. Bàn thắng này khiến sân Al Awwal Park như nổ tung, và các hiệu ứng ánh sáng nhấp nháy cũng xuất hiện.
Ronaldo không ghi bàn, nhưng vẫn là nhân vật nổi bật trên sân. Phút 40, anh nhận bóng từ Mane rồi tung cú sút xa chân phải về góc cao. Thủ môn Yassine Bounou phải bay người đẩy bóng cứu thua. Đây cũng là pha dứt điểm nguy hiểm nhất của Ronaldo trong hiệp một.
Đầu hiệp hai, siêu sao Bồ Đào Nha suýt khiến khán đài bùng nổ lần nữa. Phút 46, Kingsley Coman căng ngang thuận lợi từ cánh phải, nhưng Ronaldo lại sút vọt xà trong thế thoải mái.
Ronaldo chơi 82 phút, dứt điểm ba lần nhưng không ghi bàn. Khi bị thay ra, anh hô hào các khán giả cổ vũ nhiệt tình hơn cho đội chủ nhà. Đồng đội cũ của anh, Benzema chỉ chơi 69 phút, dứt điểm hai lần nhưng đều không thắng được thủ môn Al Nassr. trước khi rời sân, Benzema còn ôm Ronaldo.
Trong những phút còn lại, HLV Jorge Jesus nhận thẻ đỏ vì lỗi phản ứng. Trong khi đó, Ronaldo có lúc thậm chí không dám nhìn trận đấu từ khu kỹ thuật vì hồi hộp. Anh tưởng như đã có thể ăn mừng, cho tới khoảnh khắc phản lưới của Bento. Ngay sau bàn gỡ của Al Hilal, trọng tài cũng thổi còi mãn cuộc.
Al Hilal sẽ đá bù với Neom tối 16/5 và nếu họ không thắng, Al Nassr sẽ đăng quang, bất chấp kết quả vòng đấu cuối. Cũng trong tối 16/5, Al Nassr sẽ chơi trận chung kết AFC Champions League Two với Gamba Osaka.
Rạng sáng ngày 14.5 theo giờ Việt Nam, đội tuyển U.17 Việt Nam đã làm nức lòng người hâm mộ cả nước khi có cuộc lội ngược dòng ngoạn mục để đánh bại U.17 UAE với tỷ số 3-2 sau các pha lập công của Nguyễn Lực (phút 41), Minh Thủy (48') và Mạnh Cường (69').
Chiến thắng này không những giúp chúng ta có thể tự hào U.17 Việt Nam xuất sắc xếp nhất bảng C và đoạt vé vào vòng tứ kết VCK giải U.17 châu Á 2026, mà còn giúp bóng đá Việt Nam dựng lên một cột mốc lịch sử khi lần đầu tiên góp mặt ở U.17 World Cup.
Sau trận đấu, HLV Cristiano Roland đã bày tỏ niềm tự hào về màn trình diễn bản lĩnh và quả cảm của cả đội bóng: "Trước hết, tôi xin gửi lời chúc mừng đến tất cả chúng ta. Tấm vé đi tiếp và suất dự World Cup là kết quả xứng đáng cho một quá trình lao động bền bỉ mà chúng tôi đã bắt đầu cùng thế hệ cầu thủ này.
Tôi đã cố gắng truyền đạt mọi kinh nghiệm mình có để các em hiểu được sự khốc liệt của đấu trường châu lục. Với những cầu thủ trẻ, mỗi trận đấu là một bài học và các em đang cho thấy sự trưởng thành vượt bậc.
Tôi thực sự tự hào về các học trò, các em đã thể hiện một phong độ tuyệt vời, đặc biệt là cách chúng ta đứng dậy sau những sai sót ở trận đấu trước. Tại giải đấu này, không có đối thủ nào yếu, nhưng hôm nay chúng ta đã chứng minh mình xứng đáng là người chiến thắng.
Sau trận thua trước đó, đã có những lo ngại về tâm lý của đội U.17 Việt Nam. Toàn đội đều buồn vì chúng ta vừa đứt mạch bất bại. Bước vào trận đấu này với áp lực phải thắng và lại bị thủng lưới sớm là một thử thách cực đại.
Tuy nhiên, các cầu thủ đã chứng minh họ đã sẵn sàng về mọi mặt. Những bài học từ quá khứ đã giúp các em giữ được sự bình tĩnh, tính tổ chức và một tinh thần chiến đấu không khoan nhượng để lội ngược dòng. Đó chính là bản lĩnh mà chúng tôi luôn tìm kiếm".
Đội tuyển U.17 Việt Nam hạnh phúc nhưng sẽ phải sớm gác niềm vui sang một bên để tập trung cho mục tiêu đi sâu ở VCK U.17 châu Á 2026, cụ thể là trận tứ kết lúc 0 giờ ngày 17.5 Việt Nam, gặp U.17 Úc mà chúng ta từng đánh bại để sau đó vô địch giải U.17 Đông Nam Á.
HLV Cristiano Roland tự tin: "Tôi xin gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất tới người hâm mộ. Tôi biết mọi người đã thức xuyên đêm để tiếp lửa cho đội bóng, dù sáng mai là ngày làm việc. Dù cách xa hàng nghìn cây số, chúng tôi vẫn luôn cảm nhận được hơi ấm từ quê nhà qua từng tin nhắn, lời động viên.
Chiến thắng này là món quà dành tặng cho các bạn. Hành trình của U.17 Việt Nam vẫn sẽ tiếp tục, và chúng tôi sẽ chiến đấu với tất cả những gì mình có. Chúng ta đang chiến thắng nhờ sức mạnh của sự đoàn kết.
Việt Nam có nhiều cá nhân kỹ thuật, nhưng tôi luôn nhấn mạnh rằng: cá nhân chỉ tỏa sáng khi nằm trong một tập thể gắn kết. Chúng tôi đã xây dựng đội bóng thành một khối thống nhất, nơi mọi cầu thủ đều sẵn sàng hỗ trợ và chạy thay phần cho đồng đội.
Sự gắn bó như những người anh em trong gia đình đã giúp các em vượt qua rào cản về thể lực để duy trì cường độ cao cho đến phút cuối cùng. Điều tôi trân trọng nhất là sự vững vàng về tâm lý. Các em đã thấu hiểu một triết lý quan trọng: sai lầm là một phần của bóng đá, nhưng cách chúng ta phản ứng với nó mới định nghĩa chúng ta là ai.
Ngay cả những cầu thủ kỳ cựu nhất cũng có lúc mắc lỗi, nên tôi luôn khích lệ các em không được phép bỏ cuộc. Sự bền bỉ về tinh thần và khát khao làm tốt hơn mỗi ngày là điều tôi thấy rõ nhất ở lứa cầu thủ này. Tôi tin rằng kết quả này sẽ là cú hích lớn cho tương lai của bóng đá Việt Nam".
Trái với trận bán kết lượt đi giữa PSG và Bayern Munich diễn ra trước đó với cơn mưa bàn thắng 5-4, nơi sức mạnh tấn công và tính giải trí được đẩy lên cao trào, cuộc đối đầu giữa Arsenal và Atletico lại mang sắc thái hoàn toàn khác. Trận đấu thiên về chiến thuật, sự chặt chẽ và tính toán, phản ánh rõ triết lý của hai HLV Mikel Arteta và Diego Simeone: một bên đề cao kiểm soát và cấu trúc lối chơi, bên còn lại ưu tiên sự chắc chắn, kỷ luật và tính thực dụng trong từng pha bóng.
CĐV Atletico tạo nên một màn chào đón đầy bất ngờ và khác lạ trên sân Metropolitano tối 29/4. Thay vì pháo sáng, khói màu hay những tifo công phu thường thấy, các khán đài lại phủ kín "cơn mưa giấy vệ sinh" ngay từ thời điểm cầu thủ hai đội bước ra khởi động, tạo nên khung cảnh vừa lạ mắt vừa sôi động.
Theo báo Tây Ban Nha AS, hình ảnh giấy vệ sinh bay phủ khắp khán đài không phải là hiện tượng phổ biến ở châu Âu. Tuy nhiên, ở Argentina, đây lại là một hình thức cổ vũ quen thuộc, mang ý nghĩa ăn mừng và ủng hộ đội bóng, tương tự những dải giấy nhỏ nhiều màu được tung lên (confetti) tạo nên bầu không khí đặc trưng của bóng đá Nam Mỹ.
Sự gắn kết giữa Atletico và bóng đá Argentina cũng góp phần lý giải cho màn cổ vũ này. HLV Diego Simeone là huyền thoại bóng đá Argentina, trong khi tiền đạo chủ lực Julian Alvarez từng cùng đội tuyển nước này vô địch World Cup 2022.
Trận đấu diễn ra với thế trận tương đối cởi mở, trái với dự đoán về màn so tài chặt chẽ và căng thẳng. Ngay phút thứ 6, Noni Madueke có pha đột phá qua hai cầu thủ Atletico rồi tạt bóng về cột xa, nhưng Piero Hincapie lại dứt điểm chệch khung thành. Sau đó, Atletico đáp trả với hai cơ hội liên tiếp của Alvarez, trong đó có một cú cứa lòng chân phải bị David Raya cản phá và một pha đánh đầu đưa bóng vọt xà.
Khác biệt được tạo ra ở phút 43, khi Viktor Gyokeres che chắn bóng và bị trung vệ David Hancko đẩy ngã trong vòng cấm, mang về quả phạt đền cho đội khách. HLV Simeone liên tục xua tay bên đường biên, các cầu thủ Atletico vây quanh trọng tài để phản ứng, trong khi khán đài rộ lên những tiếng huýt sáo phản đối. Tuy nhiên, VAR không thay đổi quyết định trên sân.
Trên chấm 11 mét, Gyokeres sút căng về góc trái, khiến thủ thành Jan Oblak đoán đúng hướng cũng không thể chạm tay vào bóng. Tiền đạo người Thụy Điển nâng tổng số bàn lên 18 trên mọi đấu trường mùa này, trong đó có 5 bàn tại Champions League, 12 bàn ở Ngoại hạng Anh và 1 bàn tại Cup Liên đoàn.
Đầu hiệp hai, Atletico gia tăng sức ép và khiến hàng thủ Arsenal sụp đổ chỉ sau 10 phút. Marcos Llorente dứt điểm từ rìa vòng cấm chạm tay Ben White. Ban đầu, trọng tài Danny Makkelie không cắt còi, nhưng sau khi tham khảo VAR, ông quyết định cho chủ nhà hưởng phạt đền, dù tình huống bóng dường như đã đi chệch khung thành và White cũng không có chủ ý dùng tay.
Alvarez sau đó sút phạt đền về góc trái, khi Raya đứng giữa khung thành, quân bình tỷ số. Tiền đạo người Argentina, nhờ đó, trở thành cầu thủ Atletico đầu tiên chạm mốc 10 bàn trong một mùa Champions League, và là cầu thủ Atletico thứ hai làm được điều này ở Cup châu Âu, sau Radamel Falcao với 12 bàn tại Europa League 2011-2012.
Những phút tiếp theo chứng kiến hàng loạt cơ hội bị bỏ lỡ. Bên phía Atletico, Antoine Griezmann dứt điểm dội xà rồi Ademola Lookman dứt điểm trúng người Raya trong thế đối mặt. Arsenal cũng có lý do để tiếc nuối khi Cristhian Mosquera và Declan Rice sút cận thành đều bị Oblak cản phá.
Tình huống gây tranh cãi nhất diễn ra ở phút 81, khi Eberechi Eze có pha đẩy bóng rồi va chạm với Hancko và ngã trong vòng cấm. Trọng tài Makkelie lập tức thổi phạt và rút thẻ vàng cho hậu vệ Atletico. Tuy nhiên, sau khi tham khảo VAR, ông đảo ngược quyết định, xóa thẻ vàng và không cho Arsenal hưởng phạt đền.
Trận đấu khép lại với tỷ số hòa 1-1. Tiếng còi mãn cuộc vang lên cũng là lúc bầu không khí căng thẳng trên sân Metropolitano dần dịu xuống. Các cầu thủ hai đội ở lại giữa sân, bắt tay, thậm chí cười đùa trước khi rời sân trong tràng pháo tay xen lẫn tiếng ồn ào từ khán đài. Kết quả này khiến cơ hội đi tiếp vẫn chia đều cho cả Arsenal và Atletico trước trận lượt về tại sân Emirates ngày 5/5.