U17 Việt Nam phản công chớp nhoáng, Văn Dương ghi bàn nâng tỉ số lên 2-0 – Video: TV360
Tối 24-4, U17 Việt Nam đối đầu với Malaysia trong trận chung kết Giải vô địch U17 Đông Nam Á 2026 diễn ra tại Indonesia. Trước trận, đoàn quân HLV Cristiano Roland được đánh giá cao hơn đối thủ ở nhiều mặt, song các “chiến binh sao vàng” vẫn nhập cuộc thận trọng trước Malaysia.
Không phụ kỳ vọng của người hâm mộ, U17 Việt Nam kiểm soát tốt thế trận và chủ động tạo sức ép lên khung thành Malaysia. Sau hơn 10 phút bóng lăn, đoàn quân HLV Cristiano Roland đã thành công tìm được bàn thắng mở tỉ số.
Từ quả phạt góc bên cánh phải ở phút 11, bóng lộn xộn và Quý Vương xuất hiện đúng lúc để dứt điểm. Cú sút đưa bóng đi với lực căng rồi đánh bại thủ môn của Malaysia để đưa U17 Việt Nam vươn lên dẫn trước 1-0.
Sau bàn mở tỉ số, các cầu thủ U17 Việt Nam càng chơi càng hay, liên tiếp tạo ra những tình huống sóng gió trước cầu môn đối thủ. Trong khi đó, Malaysia lại không có nhiều pha bóng đáng chú ý, đến phút 23 thì Malaysia mới có tình huống dứt điểm đầu tiên.
Phút 45+4, sau khi kiểm soát được bóng, Nguyễn Lực tung đường chọc khe xé toang hàng phòng ngự Malaysia. Lúc này, Văn Dương bức tốc sang phía cánh trái trước khi tung ra cú dứt điểm cháy lưới Malaysia, nhân đôi cách biệt cho U17 Việt Nam.
Ở hiệp 2, Văn Dương tiếp tục tỏa sáng với bàn thắng nâng tỉ số lên 3-0 cho U17 Việt Nam. Bàn thắng của Văn Dương cũng đã ấn định chiến thắng cho các “chiến binh sao vàng” trước Malaysia trong trận chung kết Giải vô địch U17 Đông Nam Á 2026.
Chiến thắng này không chỉ đưa đoàn quân HLV Cristiano Roland đến ngôi vô địch của Giải vô địch U17 Đông Nam Á 2026, mà còn giúp U17 Việt Nam vượt qua Thái Lan và Úc để trở thành đội bóng giàu thành tích nhất lịch sử giải đấu với 4 lần vô địch.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Cựu Phó chủ tịch (PCT) Liên đoàn Bóng đá Đông Nam Á (AFF), cựu PCT phụ trách chuyên môn VFF Dương Vũ Lâm nói: "Hai nền bóng đá UAE và Yemen về cơ bản có nhiều nét tương đồng. Cầu thủ của họ có tố chất tốt, nhanh, khéo, khỏe. Riêng tại giải năm nay, U.17 UAE chơi kỹ thuật hơn, nhưng U.17 Yemen đá "lì lợm" hơn, khả năng va chạm tốt hơn.
Khi đối đầu với các đại diện của bóng đá Tây Á nói chung, các đội trẻ của Tây Á nói riêng, điều quan trọng là đừng để họ đạt trạng thái hưng phấn. Khi tâm lý thoải mái, tinh thần hưng phấn, các cầu thủ Tây Á, nhất là các cầu thủ trẻ có thể thực hiện những động tác siêu khó, khiến đối thủ bất ngờ. Nhưng khi bị ức chế về mặt tâm lý, cũng chính các cầu thủ này đôi khi mắc những sai lầm khá khó hiểu. Chính vì thế, một đội bóng già dặn là đội bóng có khả năng buộc đối thủ phải thi đấu trong trạng thái ức chế, thay vì hưng phấn. U.17 Việt Nam nếu buộc đối phương phải ức chế, cơ hội chiến thắng của chúng ta cực lớn".
Thực tế là trong những năm gần đây, các đại diện của bóng đá Việt Nam không ngại các đối thủ đến từ Tây Á, nhất là các đội trẻ của khu vực này. Chúng ta thậm chí từng có những trận thắng hoành tráng trước U.23 Ả Rập Xê Út, UAE và Jordan ở giải U.23 châu Á 2026 hồi tháng 1 năm nay. Chính vì thế, đội tuyển U.17 Việt Nam có lẽ sẽ biết cách học hỏi công thức chiến thắng của đội bóng đàn anh U.23 Việt Nam cách đây vài tháng, để áp dụng và quật ngã U.17 UAE vào lúc 0 giờ sáng 14.5 (theo giờ Việt Nam).
Nếu U.17 Việt Nam chọn lối đá đôi công với U.17 UAE, có thể chúng ta sẽ gặp bất lợi. Nguyên do là vì thứ nhất đối phương có tố chất tốt hơn chúng ta, cầu thủ UAE có thể hơn cầu thủ Việt Nam về mặt thể lực, sức bền, nếu đá đôi công, chúng ta nhiều khả năng xuống sức trước họ.
Thứ nhì, nếu U.17 Việt Nam chọn lối đá đôi công, đối thủ sẽ rất dễ hưng phấn, từ đó chất kỹ thuật của các cầu thủ Tây Á sẽ được phát huy tối đa, khiến cho U.17 Việt Nam thêm phần khó khăn trong việc chống đỡ. Ngược lại, nếu U.17 Việt Nam đá phòng ngự phản công, không cho đối thủ nhiều khoảng trống để hoạt động, cầu thủ U.17 UAE dễ rơi vào tình trạng ức chế tâm lý, vì họ không thể triển khai lối chơi theo ý mình.
Lối chơi phòng ngự phản công cũng là lối chơi mà U.17 Việt Nam đã áp dụng trong trận đấu với U.17 Yemen, cũng như trong hiệp 1 trận gặp U.17 Hàn Quốc và chúng ta từng thành công. Sở dĩ U.17 Việt Nam thua đậm U.17 Hàn Quốc ở cuối hiệp 2 của trận đấu ngày 10.5, vì khi đó thể lực của các cầu thủ trẻ Việt Nam đã bị bào mòn, đồng thời đội hình của chúng ta khi đó lùi quá thấp, khiến áp lực dồn lên các hậu vệ của chúng ta quá lớn.
Nếu U.17 Việt Nam khắc phục được nhược điểm này, đá phòng ngự phản công nhưng đội hình không còn lùi hẳn về phần sân nhà. Thỉnh thoảng chúng ta vẫn phải phản đòn, các cầu thủ khi có bóng phải kiểm soát bóng tốt, khiến đối thủ không dám đẩy đội hình sang hẳn phần sân của chúng ta, U.17 Việt Nam sẽ có thế trận và có thể đạt kết quả khá hơn những phút cuối trận gặp U.17 Hàn Quốc. Không chơi đôi công, nhưng không đá quá thụ động, vừa tiết kiệm được sức, vừa đủ khả năng xâm nhập khu vực cấm địa đối thủ bất cứ khi nào có khoảng trống, U.17 Việt Nam sẽ khiến đối phương không kịp trở tay.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thể Thao
Màn chạy đua chống rớt hạng hay hơn phim, đừng ‘có đùa’ với Đà Nẵng dù đang đáy bảng!

CLB Đà Nẵng và PVF-CAND đang cho thấy sự đối lập rõ rệt về lực lượng. Nếu PVF-CAND mang dáng dấp của một tập thể trẻ trung, giàu tiềm năng và giàu năng lượng, thì CLB Đà Nẵng lại đặt niềm tin vào kinh nghiệm trận mạc của những cầu thủ từng nhiều năm chinh chiến ở V-League.
Theo thống kê từ VPF, độ tuổi trung bình của Đà Nẵng là 27,1 tuổi, trong khi PVF-CAND chỉ là 23,8 tuổi. Khoảng cách hơn 3 tuổi không đơn thuần là sự chênh lệch về tuổi đời, mà phản ánh khác biệt lớn về trải nghiệm thi đấu đỉnh cao. Ở những trận cầu bình thường, sức trẻ có thể mang đến lợi thế về tốc độ, khả năng pressing và cường độ vận động. Nhưng trong cuộc chiến trụ hạng, nơi áp lực tâm lý luôn hiện hữu, kinh nghiệm thường trở thành yếu tố mang tính quyết định.
CLB PVF-CAND sở hữu nhiều cầu thủ trẻ chất lượng như Nguyễn Xuân Bắc, Nguyễn Thanh Nhàn, Phạm Lý Đức, Võ Anh Quân. Đây đều là những gương mặt đóng góp rất nhiều vào thành công hơn 1 năm qua của đội U.23 Việt Nam. Ngoài ra, một số gương mặt khác như Nguyễn Bảo Long, Thái Bá Đạt... cũng thường xuyên góp mặt ở các đội tuyển trẻ Việt Nam.
Tuy nhiên, phần lớn các cầu thủ này mùa trước chủ yếu thi đấu ở giải hạng nhất. Họ có thể giàu kinh nghiệm ở cấp độ trẻ, nhưng sức ép của cuộc chiến sinh tồn tại V-League là điều hoàn toàn khác biệt. Chỉ một sai lầm nhỏ, một khoảnh khắc mất tập trung hay một pha xử lý thiếu bản lĩnh cũng có thể khiến cả mùa giải sụp đổ.
Đó là điều mà các đội bóng trẻ thường phải trả giá trong giai đoạn quyết định của mùa giải. Sự non nớt đôi khi không nằm ở chuyên môn, mà ở khả năng giữ sự tỉnh táo khi áp lực bị đẩy lên cao nhất. Cũng vì điều này, PVF-CAND đã chiêu mộ thêm một số gương mặt kỳ cựu như Đỗ Văn Thuận, Nguyễn Huy Hùng để khỏa lấp phần nào khoảng trống kinh nghiệm.
Ngược lại, CLB Đà Nẵng đang sở hữu thứ "vũ khí" mà PVF-CAND khó sánh bằng: những cầu thủ đã được tôi luyện qua nhiều mùa V-League khốc liệt. Nguyễn Phi Hoàng, Nguyễn Đức Anh hay Phạm Đình Duy, Lương Duy Cương... đều đã "thử lửa" V-League trong nhiều mùa giải. Bản lĩnh của những cầu thủ này cũng từng được kiểm chứng ở trận play-off tranh vé dự V-League 2025-2026 với Trường Tươi Đồng Nai.
Giờ đây, bề dày kinh nghiệm của CLB Đà Nẵng còn được "bồi đắp" thêm bởi Quế Ngọc Hải. Trung vệ người Nghệ An không còn ở giai đoạn đỉnh cao phong độ, nhưng giá trị lớn nhất của anh nằm ở bản lĩnh và kinh nghiệm. Một cầu thủ từng nhiều năm làm thủ quân đội tuyển Việt Nam hiểu rất rõ cách vực dậy tinh thần toàn đội trong thời điểm khó khăn.
Ở những trận cầu căng thẳng, sự hiện diện của Quế Ngọc Hải không chỉ giúp Đà Nẵng cải thiện chất lượng phòng ngự, mà còn mang đến sự ổn định về mặt tâm lý cho các đồng đội trẻ hơn. Khả năng chỉ huy hàng thủ, điều tiết nhịp độ trận đấu và duy trì sự tỉnh táo của trung vệ này có thể trở thành yếu tố quyết định. Đồng thời, anh còn mang đến những phương án triển khai tấn công sắc sảo. Bên cạnh đó, cầu thủ nhập tịch Đỗ Phi Long cũng là mẫu trung vệ giàu trải nghiệm mà Đà Nẵng rất cần trong cuộc đua trụ hạng.
Thời điểm này, PVF-CAND vẫn đang chiếm lợi thế khi hơn CLB Đà Nẵng 1 điểm. Vì thế, đội bóng sông Hàn cần phải biết "tận dụng" giá trị kinh nghiệm để tạo ra bước ngoặt trong cuộc đua trụ hạng.
Tin Gốc: Thanh Niên

McIlroy chưa giải nghệ nhưng không quá khi nói anh làm một trong những VĐV vĩ đại nhất mọi thời của Vương quốc Anh. Ở tuổi 36, một chương mới phi thường lại vừa bắt đầu với McIlroy.
Nghe giống như sự tung hô do McIlroy vừa bảo vệ thành công danh hiệu tại Masters 2026, nhưng vẫn có những điểm khiến siêu sao Bắc Ireland trở nên khác biệt. McIlroy đang ở giữa "giai đoạn hai" của sự nghiệp. Đây là điều không thường xuất hiện, đặc biệt trong golf - môn mà nhiều người gây dựng di sản sau những thắng lợi dồn dập trong một thời gian, hoặc bùng nổ theo từng chu kỳ khoảng hai năm.
"Mỗi golfer hàng đầu dường như đều có một thời kỳ đạt đỉnh cao phong độ dài khoảng hai năm", Padraig Harrington, người giành ba major chỉ trong 13 tháng, giải thích. "Dĩ nhiên luôn có ngoại lệ, nhưng quy luật đó xảy ra với số đông, như Jordan Spieth, Brooks Koepka. Với Rory, cho tới năm 2014, mọi thứ gần như là tất yếu. Khi đang ở thời kỳ đỉnh cao, bạn chỉ nghĩ và lo cho bản thân".
Khán giả bây giờ không biết Spieth từng áp đảo như thế nào trong giai đoạn đỉnh cao của anh. Năm 2015, khi mới 21 tuổi, Spieth mở màn giải Masters bằng vòng đấu 64 gậy. Anh lập kỷ lục điểm sau 36 và 54 hố, rồi vô địch với cách biệt bốn gậy, bỏ lại Justin Rose phía sau. Tạp chí Forbes khi ấy gọi Spieth là golfer đầu tiên kiếm 100 triệu USD. Cũng trong năm đó, anh vô địch US Open, chỉ cách trận play-off ở The Open một gậy, rồi về nhì tại PGA Championship.
Nhưng sau khi giành major thứ ba vào năm 2017, Spieth liên tục bị ám ảnh bởi chấn thương cổ tay, và lưu ký ức đau đớn từ lần để rơi lợi thế 5 gậy ở 9 hố cuối tại Masters 2016. Giờ đây, không nhiều người còn tin anh sẽ chạm tới major thứ tư. Lịch sử cho thấy sự thống trị của một golfer thường bị chặn đứng bởi chấn thương, tâm lý mất tự tin, do thay đổi kỹ thuật, hoặc sự vươn lên của thế hệ kế cận.
Koepka cũng từng giành 4 major trong vòng 23 tháng. Sự ngạo nghễ được anh thể hiện qua lời giải thích lạnh lùng về công thức chinh phục major: bạn chỉ cần đánh bại một nửa số golfer trên sân, nửa còn lại sẽ chơi dưới sức, rồi áp lực sẽ đánh gục thêm vài người nữa. Kết luận của Koepka là thực ra chỉ cần hạ khoảng 20 đối thủ. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng kể từ thời kỳ đứng trên đỉnh thế giới đó, Koepka chỉ đoạt thêm một major. Hai năm gần đây, anh chưa từng đến gần đẳng cấp cao nhất mà bản thân từng trình diễn.
Người hiện thống trị làng golf hiện tại là Scottie Scheffler, và anh vẫn đang ở giai đoạn một của sự nghiệp. Bốn major của Scheffler đến trong vòng ba năm. Ai cũng tin anh sẽ còn giành thêm nhiều danh hiệu lớn. Nhưng nếu Scheffler trải qua cơn khô hạn 11 năm như McIlroy từng chịu từ 2014 đến 2025, giai đoạn hai của anh sẽ bắt đầu khi đã 39 tuổi.
Điểm lại những trường hợp trên cho thấy McIlroy là đặc biệt. Và không chỉ trong golf, các VĐV hàng đầu ở những môn khác cũng hiếm khi vô địch nhiều lần theo hai giai đoạn tách biệt.
Tuổi tác thường sớm đuổi kịp các ngôi sao điền kinh. Ở giải đua xe Công thức 1, 7 năm là khoảng cách dài nhất giữa hai chức vô địch, của huyền thoại Niki Lauda. Tất nhiên vẫn có những ngoại lệ theo kiểu vụt sáng lần cuối, như George Foreman - người mất 20 năm giữa hai lần vô địch quyền Anh hạng nặng thế giới. Muhammad Ali là phép so sánh sát hơn, khi trở lại sau thời gian bị cấm thi đấu vì phản đối cuộc chiến tại Việt Nam. Ali lúc ấy đã định hình lại môn quyền Anh. Nhưng quãng gián đoạn ấy cũng chỉ dài ba năm.
McIlroy phải chịu đựng ánh mắt hoài nghi lâu hơn. Suốt nhiều năm, McIlroy phải sống cùng luận điệu rằng anh "yếu tâm lý", vô địch major cực khó. Đó cũng là lý do Jack Nicklaus ngoài 18 danh hiệu còn có tới 19 lần về nhì ở bốn sự kiện danh giá nhất. Trong golf, một lợi thế lớn có thể tan biến rất nhanh, và đó là thứ bào mòn tâm trí hơn bất cứ điều gì.
"Trong các môn thể thao lớn, tôi nghĩ golf là môn khó nhất về mặt tinh thần", McIlroy nói sau khi vô địch Masters năm thứ hai liên tiếp. "Rất khó để giữ cùng một trạng thái tâm lý ổn định suốt 4 ngày liên tiếp. Năm ngoái, đầu óc tôi cứ nghĩ về hai việc là vô địch Masters và hoàn tất Grand Slam, khiến mọi thứ trở nên khó khăn và rối rắm hơn. Năm nay, tôi nhận ra đơn giản là vô địch Masters vốn đã rất khó rồi".
Với một số người, việc đối mặt với thất vọng là quá sức. Spieth là một ví dụ. Những cú đánh xuống nước ở hố 12 tại Augusta National năm 2016 vẫn là ký ức ác mộng hằn sâu vào nội tâm Spieth. Hay như Tony Jacklin chưa bao giờ thực sự vượt qua cú sốc ở The Open 1972, khi Lee Trevino chip-in ở hố 71 tại Muirfield.
"Tôi không bao giờ còn là ứng viên thực sự ở các giải major nữa. Thất bại đó ảnh hưởng rất lớn tới tôi, làm tôi tổn thương", Jacklin nói. Trước đó, ông từng vô địch Mỹ Mở rộng, và cũng mới 28 tuổi. Jacklin thích McIlroy, nhất là cách Rory vẫn xuất sắc kể cả khi không vô địch major.
"Bobby Jones giải nghệ sau khi hoàn tất Grand Slam", Jacklin nói thêm. "Byron Nelson thắng 11 giải liên tiếp rồi tuyên bố dừng thi đấu vì đã có đủ tiền mua một trang trại. Đó không phải lý do thật sự. Vấn đề là kỳ vọng và khát khao".
McIlroy trải qua những mùa rất hay và cũng có những năm đáng quên, song chưa bao giờ kể từ lúc lên chuyên nghiệp, anh khép lại mùa giải mà không ít nhất một lần vào top 8 ở major. Tất nhiên, đó chỉ là thống kê khô khan. Sự vĩ đại của McIlroy vượt xa những con số ấy, không chỉ bởi anh đã đoạt 6 major, mà còn vì cách anh làm điều đó.
Hiện mới có 6 golfer hoàn tất Grand Slam sự nghiệp. McIlroy sẽ không chạm tới số major của Jack Nicklaus (18) hay Tiger Woods (15), nhưng anh có thể vượt cả hai tượng đài về mức độ thành công trong giai đoạn hai của sự nghiệp.
Chức vô địch Masters 2019 của Woods là ngoại lệ sau quãng 11 năm không vô địch major. Nicklaus ổn định rất lâu, đến mức vô địch Masters cách đây 40 năm, khi ông 46 tuổi. Nếu thắng thêm một major nữa, McIlroy sẽ bắt kịp Gene Sarazen, một thành viên khác trong nhóm 6 người hoàn tất Grand Slam. Gary Player có 9 major, nhưng chưa bao giờ tạo được sức hút toàn cầu như McIlroy.
Làng golf có lẽ đều đồng thuận McIlroy là golfer châu Âu vĩ đại nhất mọi thời. Nick Faldo sở hữu 6 major, Seve Ballesteros có 5 , nhưng cả hai đều không chinh phục quá hai trong số bốn major của golf. Giống Ballesteros, McIlroy cũng đã trở thành biểu tượng của Ryder Cup, với vai trò và tầm ảnh hưởng của một thủ lĩnh đích thực ở tuyển châu Âu.
Năm ngoái, McIlroy là tâm điểm khi phải hứng chịu sự khiêu khích từ đám đông Bethpage Black. Golfer 36 tuổi chẳng ngán, khi đối đầu trực diện. Và khác Ballesteros, McIlroy chưa từng bị gạt khỏi đội tuyển châu Âu vì xung đột ngoài chuyên môn.
Dĩ nhiên không phải ai cũng thích McIlroy. Những người phản đối vẫn nhớ chuyện anh "quay xe" quan điểm về LIV Golf, về dòng tiền từ Arab Saudi đang đổ vào golf. Nhưng chính điều đó cũng cho thấy sự thẳng thắn và sâu sắc của McIlroy. Ngày nay rất khó tìm ra một nhân vật thể thao nào cùng đẳng cấp mà chẳng ngại nói ra suy nghĩ thật như Rory.
Việc so sánh giữa các môn thể thao vốn khập khiễng và gây tranh cãi, vậy nên McIlroy đứng ở đâu trong ngôi đền huyền thoại không phải điều quan trọng nhất. Anh là nhân vật độc nhất, một cuốn sách mở vẫn đang viết thêm chương mới, vẫn tìm ra cách chiến thắng mới.
Đã 12 năm kể từ lần đầu leo lên số một thế giới, McIlroy vẫn vẹn nguyên khao khát. Khi khép lại sự nghiệp, anh sẽ kết thúc với bao nhiêu major? Trong ngày cưới năm 2017, sau vài ly rượu, McIlroy từng nói rằng con số 9 luôn ở trong đầu.
Tin Gốc: Vnexpress

