Cựu Phó chủ tịch (PCT) Liên đoàn Bóng đá Đông Nam Á (AFF), cựu PCT phụ trách chuyên môn VFF Dương Vũ Lâm nói: “Hai nền bóng đá UAE và Yemen về cơ bản có nhiều nét tương đồng. Cầu thủ của họ có tố chất tốt, nhanh, khéo, khỏe. Riêng tại giải năm nay, U.17 UAE chơi kỹ thuật hơn, nhưng U.17 Yemen đá “lì lợm” hơn, khả năng va chạm tốt hơn.
Khi đối đầu với các đại diện của bóng đá Tây Á nói chung, các đội trẻ của Tây Á nói riêng, điều quan trọng là đừng để họ đạt trạng thái hưng phấn. Khi tâm lý thoải mái, tinh thần hưng phấn, các cầu thủ Tây Á, nhất là các cầu thủ trẻ có thể thực hiện những động tác siêu khó, khiến đối thủ bất ngờ. Nhưng khi bị ức chế về mặt tâm lý, cũng chính các cầu thủ này đôi khi mắc những sai lầm khá khó hiểu. Chính vì thế, một đội bóng già dặn là đội bóng có khả năng buộc đối thủ phải thi đấu trong trạng thái ức chế, thay vì hưng phấn. U.17 Việt Nam nếu buộc đối phương phải ức chế, cơ hội chiến thắng của chúng ta cực lớn”.
Thực tế là trong những năm gần đây, các đại diện của bóng đá Việt Nam không ngại các đối thủ đến từ Tây Á, nhất là các đội trẻ của khu vực này. Chúng ta thậm chí từng có những trận thắng hoành tráng trước U.23 Ả Rập Xê Út, UAE và Jordan ở giải U.23 châu Á 2026 hồi tháng 1 năm nay. Chính vì thế, đội tuyển U.17 Việt Nam có lẽ sẽ biết cách học hỏi công thức chiến thắng của đội bóng đàn anh U.23 Việt Nam cách đây vài tháng, để áp dụng và quật ngã U.17 UAE vào lúc 0 giờ sáng 14.5 (theo giờ Việt Nam).
Nếu U.17 Việt Nam chọn lối đá đôi công với U.17 UAE, có thể chúng ta sẽ gặp bất lợi. Nguyên do là vì thứ nhất đối phương có tố chất tốt hơn chúng ta, cầu thủ UAE có thể hơn cầu thủ Việt Nam về mặt thể lực, sức bền, nếu đá đôi công, chúng ta nhiều khả năng xuống sức trước họ.
Thứ nhì, nếu U.17 Việt Nam chọn lối đá đôi công, đối thủ sẽ rất dễ hưng phấn, từ đó chất kỹ thuật của các cầu thủ Tây Á sẽ được phát huy tối đa, khiến cho U.17 Việt Nam thêm phần khó khăn trong việc chống đỡ. Ngược lại, nếu U.17 Việt Nam đá phòng ngự phản công, không cho đối thủ nhiều khoảng trống để hoạt động, cầu thủ U.17 UAE dễ rơi vào tình trạng ức chế tâm lý, vì họ không thể triển khai lối chơi theo ý mình.
Lối chơi phòng ngự phản công cũng là lối chơi mà U.17 Việt Nam đã áp dụng trong trận đấu với U.17 Yemen, cũng như trong hiệp 1 trận gặp U.17 Hàn Quốc và chúng ta từng thành công. Sở dĩ U.17 Việt Nam thua đậm U.17 Hàn Quốc ở cuối hiệp 2 của trận đấu ngày 10.5, vì khi đó thể lực của các cầu thủ trẻ Việt Nam đã bị bào mòn, đồng thời đội hình của chúng ta khi đó lùi quá thấp, khiến áp lực dồn lên các hậu vệ của chúng ta quá lớn.
Nếu U.17 Việt Nam khắc phục được nhược điểm này, đá phòng ngự phản công nhưng đội hình không còn lùi hẳn về phần sân nhà. Thỉnh thoảng chúng ta vẫn phải phản đòn, các cầu thủ khi có bóng phải kiểm soát bóng tốt, khiến đối thủ không dám đẩy đội hình sang hẳn phần sân của chúng ta, U.17 Việt Nam sẽ có thế trận và có thể đạt kết quả khá hơn những phút cuối trận gặp U.17 Hàn Quốc. Không chơi đôi công, nhưng không đá quá thụ động, vừa tiết kiệm được sức, vừa đủ khả năng xâm nhập khu vực cấm địa đối thủ bất cứ khi nào có khoảng trống, U.17 Việt Nam sẽ khiến đối phương không kịp trở tay.
Sabastian Sawe từng nghĩ rằng những người ở hãng adidas đang trêu đùa anh. Chiếc hộp đựng đôi giày anh sắp ra mắt tại London, Anh nhẹ đến mức anh tưởng nó rỗng không. Mỗi chiếc nặng chưa đầy 100 gram. Một tấm sợi carbon ẩn hiện. Lớp bọt đệm nhẹ như không khí.
Chỉ có duy nhất một VĐV marathon từng "bay" trên đôi chân nhẹ hơn thế. Đó là Abebe Bikila, huyền thoại người Ethiopia với đôi chân trần đã giành HC vàng Olympic 1960. Khi ấy, Bikila đã chạy với những vết chai sạn trên sỏi đá, băng qua những con phố lát đá sanpietrini (một loại đá cuội) của thành Rome, Italy để thiết lập kỷ lục thế giới 2 giờ 15 phút 16 giây.
Vào thời đại của những huyền thoại đó, ranh giới của hiệu suất được định đoạt bởi tài năng, sức chịu đựng và ý chí sắt đá. Đó là yếu tố con người khiến tất cả phải ngỡ ngàng và cảm phục khi đọc về những người hùng có khả năng chạy bền bỉ và tốc độ, những VĐV gầy gò, chỉ có gân cốt và một trái tim rực cháy.
Gần 7 thập kỷ sau, có thể nói con người đã lại "đặt chân lên Mặt Trăng". Trí tưởng tượng và khát vọng giờ đây được thắp sáng bởi điều kỳ diệu của công nghệ giày dép, những tiến bộ trong nghiên cứu, và hiểu biết sâu sắc hơn về trao đổi chất và dinh dưỡng.
Có những con số biết nói. Đôi giày chỉ nặng vỏn vẹn 96 gram mỗi chiếc. Lượng carbohydrate tiêu thụ lên tới 115 gram mỗi giờ, đựng trong những chai nhỏ chứa hỗn hợp đường fructose-glucose tỷ lệ 1:0.8. Các VĐV marathon nhận chúng từ trạm tiếp tế, kẹp vào cánh tay có ống bọc khí động học, vừa chạy hàng trăm mét vừa nhấm nháp từng chút một cho đến khi cạn sạch. Thậm chí, họ còn dùng cả bicarbonate để trung hòa lượng lactate sinh ra khi cơ bắp đốt cháy glucose, giúp tái kiểm soát nó như một nguồn năng lượng.
Đó chính là diện mạo mới của những người chạy bộ. Trước đây, VĐV chỉ cần vớ lấy chai nước, uống một ngụm, dội lên đầu rồi vứt chiếc chai còn đầy một nửa xuống đường. Thời đó đã qua rồi.
VĐV giờ đây có cơ bắp, hệ tiêu hóa và hệ mạch máu được rèn luyện đến cực hạn. Họ trở thành những "cỗ máy" có khả năng duy trì quãng đường 42,195 km trong 7.170 giây, với vận tốc 21,185 km/h – tương đương với việc chạy liên tiếp 53 lượt 800m với tốc độ 2 phút 15 giây mỗi lượt, hoặc 105 lượt 400m với 1 phút 8 giây mỗi lượt, không một giây nghỉ ngơi. Nếu không có carbohydrate nạp trực tiếp vào tĩnh mạch hay những đôi giày "nguyên tử", đây sẽ là một sự điên rồ bất khả thi, ngay cả với những người xuất chúng như Sawe hay Yomif Kejelcha.
Marathon, từ một kỳ tích đơn thuần khiến người ta mơ mộng, giờ đây đã trở thành "tủ kính trưng bày" của ngành công nghiệp chạy bộ và thực phẩm bổ sung, những lĩnh vực đang xoay chuyển cả thế giới.
Kỷ nguyên mới này được hãng Nike mở ra từ 10 năm trước với đôi giày giúp Eliud Kipchoge giành HC vàng tại Olympic Rio 2016. Đi cùng đôi giày, những tấm HC và kỷ lục là sự ra đời của một biểu tượng.
Kipchoge được đưa lên "bệ thờ" của làng marathon. Một "vị thánh" với lối sống thuần khiết, khổ hạnh, kết hợp giữa sự giản dị, những câu triết lý tự lực và chiêm nghiệm, nụ cười thường trực, sự hạnh phúc trong đau đớn, cùng với những công nghệ tiên tiến nhất trong huấn luyện, giày dép và dinh dưỡng. Ông trở thành nhân vật chuyển giao, tiếp nối ngọn lửa từ những kẻ "điên rồ" như Sammy Wanjiru – VĐV Kenya đoản mệnh, người đã thách thức thời tiết, cái nóng, độ ẩm và sự ô nhiễm của Bắc Kinh để giành vàng năm 2008.
Tại kỳ Olympic đó, đối thủ của Wanjiru không có Haile Gebrselassie - một tượng đài khác của marathon thế kỷ 21. VĐV Ethiopia ấy, người thừa kế hiện đại của sự thuần khiết kiểu Bikila, đã từ chối thi đấu vì lo ngại ô nhiễm tại Trung Quốc.
Câu chuyện đời tư của Gebrselassie từng làm say lòng bao người khi ông kể về đôi khuỷu tay biến dạng do thói quen kẹp sách vào nách để chạy bộ nhiều cây số từ nhà đến trường.
Nhưng thời thế đã thay đổi. Ngày nay, "giày và gel" đang định hình lại đường chạy marathon.
CLB Đà Nẵng và PVF-CAND đang cho thấy sự đối lập rõ rệt về lực lượng. Nếu PVF-CAND mang dáng dấp của một tập thể trẻ trung, giàu tiềm năng và giàu năng lượng, thì CLB Đà Nẵng lại đặt niềm tin vào kinh nghiệm trận mạc của những cầu thủ từng nhiều năm chinh chiến ở V-League.
Theo thống kê từ VPF, độ tuổi trung bình của Đà Nẵng là 27,1 tuổi, trong khi PVF-CAND chỉ là 23,8 tuổi. Khoảng cách hơn 3 tuổi không đơn thuần là sự chênh lệch về tuổi đời, mà phản ánh khác biệt lớn về trải nghiệm thi đấu đỉnh cao. Ở những trận cầu bình thường, sức trẻ có thể mang đến lợi thế về tốc độ, khả năng pressing và cường độ vận động. Nhưng trong cuộc chiến trụ hạng, nơi áp lực tâm lý luôn hiện hữu, kinh nghiệm thường trở thành yếu tố mang tính quyết định.
CLB PVF-CAND sở hữu nhiều cầu thủ trẻ chất lượng như Nguyễn Xuân Bắc, Nguyễn Thanh Nhàn, Phạm Lý Đức, Võ Anh Quân. Đây đều là những gương mặt đóng góp rất nhiều vào thành công hơn 1 năm qua của đội U.23 Việt Nam. Ngoài ra, một số gương mặt khác như Nguyễn Bảo Long, Thái Bá Đạt... cũng thường xuyên góp mặt ở các đội tuyển trẻ Việt Nam.
Tuy nhiên, phần lớn các cầu thủ này mùa trước chủ yếu thi đấu ở giải hạng nhất. Họ có thể giàu kinh nghiệm ở cấp độ trẻ, nhưng sức ép của cuộc chiến sinh tồn tại V-League là điều hoàn toàn khác biệt. Chỉ một sai lầm nhỏ, một khoảnh khắc mất tập trung hay một pha xử lý thiếu bản lĩnh cũng có thể khiến cả mùa giải sụp đổ.
Đó là điều mà các đội bóng trẻ thường phải trả giá trong giai đoạn quyết định của mùa giải. Sự non nớt đôi khi không nằm ở chuyên môn, mà ở khả năng giữ sự tỉnh táo khi áp lực bị đẩy lên cao nhất. Cũng vì điều này, PVF-CAND đã chiêu mộ thêm một số gương mặt kỳ cựu như Đỗ Văn Thuận, Nguyễn Huy Hùng để khỏa lấp phần nào khoảng trống kinh nghiệm.
Ngược lại, CLB Đà Nẵng đang sở hữu thứ "vũ khí" mà PVF-CAND khó sánh bằng: những cầu thủ đã được tôi luyện qua nhiều mùa V-League khốc liệt. Nguyễn Phi Hoàng, Nguyễn Đức Anh hay Phạm Đình Duy, Lương Duy Cương... đều đã "thử lửa" V-League trong nhiều mùa giải. Bản lĩnh của những cầu thủ này cũng từng được kiểm chứng ở trận play-off tranh vé dự V-League 2025-2026 với Trường Tươi Đồng Nai.
Giờ đây, bề dày kinh nghiệm của CLB Đà Nẵng còn được "bồi đắp" thêm bởi Quế Ngọc Hải. Trung vệ người Nghệ An không còn ở giai đoạn đỉnh cao phong độ, nhưng giá trị lớn nhất của anh nằm ở bản lĩnh và kinh nghiệm. Một cầu thủ từng nhiều năm làm thủ quân đội tuyển Việt Nam hiểu rất rõ cách vực dậy tinh thần toàn đội trong thời điểm khó khăn.
Ở những trận cầu căng thẳng, sự hiện diện của Quế Ngọc Hải không chỉ giúp Đà Nẵng cải thiện chất lượng phòng ngự, mà còn mang đến sự ổn định về mặt tâm lý cho các đồng đội trẻ hơn. Khả năng chỉ huy hàng thủ, điều tiết nhịp độ trận đấu và duy trì sự tỉnh táo của trung vệ này có thể trở thành yếu tố quyết định. Đồng thời, anh còn mang đến những phương án triển khai tấn công sắc sảo. Bên cạnh đó, cầu thủ nhập tịch Đỗ Phi Long cũng là mẫu trung vệ giàu trải nghiệm mà Đà Nẵng rất cần trong cuộc đua trụ hạng.
Thời điểm này, PVF-CAND vẫn đang chiếm lợi thế khi hơn CLB Đà Nẵng 1 điểm. Vì thế, đội bóng sông Hàn cần phải biết "tận dụng" giá trị kinh nghiệm để tạo ra bước ngoặt trong cuộc đua trụ hạng.
Hiện tại, Hóa chất Đức Giang (HCĐG) Lào Cai đang sở hữu 2 phụ công rất chất lượng. Đầu tiên là Trần Thị Bích Thủy, người đang thi đấu thành công tại Nhật Bản trong màu áo Okayama Seagulls.
Người thứ 2 là Lý Thị Luyến, VĐV cao 1,95m vừa vô địch Thái Lan trong màu áo Nakhon Ratchasima VC. Cả 2 đều được đăng ký để tham dự vòng 1 Giải vô địch quốc gia 2026.
Tuy nhiên, Bích Thủy vẫn chưa xong nhiệm vụ tại Nhật Bản. Còn Lý Thị Luyến dù đã về nước nhưng cũng chưa thể ra sân ngay. Vì vậy, HLV Nguyễn Hữu Hà đã trao cơ hội cho các VĐV trẻ như Nông Thùy Anh, Cao Thị Hoa Thắm, Nguyễn Thị Kiều Oanh.
Cùng với đó có sự xuất hiện của Hoàng Hồng Hạnh và hai ngoại binh Thái Lan là Kuttika Kaewpin, Tichaya Boonlert.
Bên kia chiến tuyến, Geleximco Hưng Yên gặp nhiều khó khăn khi ngôi sao Nguyễn Thị Uyên ra đi. Họ cũng là đội duy nhất không đăng ký ngoại binh ở vòng 1.
Việc trông cậy vào lực lượng pha trộn giữa những VĐV trẻ, non kinh nghiệm với các lão tướng không thể giúp Geleximco Hưng Yên thi đấu tốt. Kết quả là HCĐG Lào Cai chưa cần tung đội hình mạnh nhất vẫn nắm thế chủ động, chơi áp đảo.
Mỗi pha triển khai của họ thì đều gần như có điểm, và qua đó giúp họ thắng một cách chóng vánh.
Thậm chỉ trong cả 3 set, Geleximco Hưng Yên chỉ có đúng 1 lần chạm mốc 15 điểm. Điều đó xảy ra trong set 1, khi thể lực các VĐV còn tốt.
Chiến thắng này chưa thể nói lên nhiều điều về tham vọng của HCĐG Lào Cai năm nay. Tuy nhiên với Geleximco Hưng Yên, thì trận thua dễ này là hồi chuông cảnh báo về nguy cơ xuống hạng của họ năm nay.