Trận tứ kết giữa U17 nữ Việt Nam và U17 nữ Úc sẽ diễn ra lúc 14h ngày 11-5, và được trực tuyến trên Tuổi Trẻ Online tại đây.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Một tấm bảng trắng, một cây bút dạ đen và nụ cười nửa đùa nửa thật. Khi được hỏi còn thiếu điều gì trong sự nghiệp, Diego Simeone viết thẳng: "Vô địch Champions League". Một câu trả lời ngắn gọn, nhưng chứa đựng 15 năm khát khao, thất bại và cả những vết thương chưa lành cùng Atletico Madrid.
Từ khi tiếp quản Atletico cuối năm 2011, Simeone đã biến đội bóng này thành một thế lực thực sự của bóng đá châu Âu. Hai chức vô địch La Liga, Europa League, Siêu Cup châu Âu hay Cup Nhà Vua lần lượt được chinh phục. Atletico trở thành đối thủ khiến bất kỳ đội nào cũng phải dè chừng dưới trướng HLV người Argentina.
Nhưng giữa bộ sưu tập danh hiệu đó vẫn tồn tại một khoảng trống, cũng là danh hiệu cao quý nhất ở cấp CLB. Champions League là vinh quang duy nhất Simeone chưa thể chạm tay tới. Và chính khoảng trống ấy dần biến thành nỗi ám ảnh.
Hành trình của Atletico tại Champions League dưới thời Simeone như một chuỗi bi kịch lặp lại. Họ không đơn thuần thất bại, mà thường gục ngã theo cách đau đớn nhất. Năm 2014, Atletico chỉ còn cách chức vô địch vài chục giây trước khi bị gỡ hòa bởi cú đánh đầu ở phút 93 của Sergio Ramos trong trận chung kết với Real Madrid. Bước sang hiệp phụ, họ sụp đổ hoàn toàn.
Hai năm sau, cũng gặp Real, Atletico lại tiến sát chiếc Cup. Nhưng lần này, số phận quay lưng trên chấm luân lưu. Một lần nữa, giấc mơ tan vỡ ngay trước mắt Simeone và các học trò.
Lịch sử của Atletico tại châu Âu còn kéo dài với những cú sốc khác, từ trận chung kết năm 1974 bị gỡ hòa vào phút cuối, đến những lần bị loại ở thời điểm tưởng như đã nắm chắc lợi thế. Mùa trước, họ thậm chí bị loại bởi một tình huống hiếm gặp khi cú đá luân lưu của Julian Alvarez không được công nhận vì lỗi chạm bóng hai lần cực nhỏ, trong trận gặp Real ở vòng 1/8.
Chuỗi thất bại ấy tạo cảm giác Atletico luôn ở rất gần đỉnh cao, nhưng chưa bao giờ thực sự chạm tới. Và với Simeone, mỗi lần thất bại lại như một vết cắt sâu hơn.
Sau trận thua năm 2016, Simeone từng đứng trước khả năng rời đội. Ông thừa nhận cảm giác bất lực khi không thể mang về điều người hâm mộ mong đợi. Những ngày sau đó, ông trở về Argentina, suy nghĩ trong im lặng. Ban lãnh đạo Atletico phải bay sang tận nơi để thuyết phục ông ở lại.
Cuối cùng, Simeone tiếp tục gắn bó. Và chính quyết định đó đã định hình giai đoạn tiếp theo của Atletico. Họ tiếp tục cạnh tranh, tiếp tục thất bại, rồi lại đứng lên.
Điều khiến câu chuyện trở nên đặc biệt là Simeone có rất nhiều cơ hội ra đi. Những CLB lớn như PSG, Inter hay Chelsea từng tiếp cận ông. Nhưng HLV 56 tuổi từ chối tất cả. Theo những người hiểu rõ ông, lý do rất đơn giản. Ông muốn vô địch Champions League cùng Atletico, không phải ở bất kỳ nơi nào khác.
Ở đây, tồn tại một cách nhìn thú vị. Nhiều người gọi đó là ám ảnh. Nhưng Simeone lại thích dùng từ giấc mơ. Khác biệt nằm ở cách ông tự thuyết phục bản thân. Ám ảnh có thể kéo con người xuống, trong khi giấc mơ giúp họ tiếp tục tiến lên.
Dù gọi bằng cách nào, điều đó vẫn tạo ra áp lực khổng lồ. Atletico đã đầu tư mạnh mẽ trong những năm gần đây, mang về những cầu thủ đắt giá và nâng tầm đội hình. Quỹ lương tăng cao, kỳ vọng cũng tăng theo. Đã 5 năm kể từ chức vô địch La Liga gần nhất, và Champions League trở thành mục tiêu lớn nhất còn lại.
Mùa này, Atletico một lần nữa tiến sâu. Họ vượt qua vòng bảng dù thua Liverpool, Arsenal hay cả Bodo/Glimt. Sau đó, thầy trò Simeone đánh bại những đối thủ ở vòng knock-out là Club Brugge, Tottenham và Barca, để giành vé vào bán kết gặp Arsenal. Hành trình ấy không hề bằng phẳng, nhưng lại mang đậm dấu ấn kiên cường, lì lợm và không bao giờ bỏ cuộc của Simeone.
Tuy nhiên, câu hỏi lớn nhất vẫn chưa có lời giải. Liệu chính khát khao cháy bỏng ấy sẽ giúp Atletico bứt phá, hay trở thành gánh nặng đè lên đôi chân cầu thủ trong những khoảnh khắc then chốt?
Ngay cả trong nội bộ đội bóng, không phải ai cũng chịu được cường độ mà Simeone tạo ra. Ông có cá tính mạnh, đòi hỏi cao và luôn duy trì áp lực ở mức tối đa. Điều đó giúp Atletico trở nên khác biệt, nhưng cũng khiến nhiều cầu thủ không thể trụ lại lâu dài.
Dù vậy, Simeone vẫn tiếp tục. Mỗi mùa giải trôi qua, ông lại bắt đầu lại gần như từ đầu. Và mỗi lần như vậy, Champions League vẫn là đích đến duy nhất chưa đổi.
Có một chi tiết đáng chú ý, nếu Simeone cuối cùng giành được danh hiệu này, khả năng ông rời Atletico hoàn toàn có thể xảy ra. Khi đó, hành trình kéo dài 15 năm sẽ khép lại theo kịch bản đẹp nhất.
Ở tuổi ngoài 50, Simeone không còn nhiều thời gian như trước. Nhưng ông vẫn giữ niềm tin gần như tuyệt đối vào định mệnh. Trong một cuộc phỏng vấn, ông từng nói: "Tôi không biết khi nào nó sẽ đến, nhưng nó sẽ đến".
Đó không phải là lời nói của một người mơ mộng. Đó là niềm tin được xây dựng từ những thất bại, từ những lần đứng dậy sau khi gục ngã. Với Simeone, Champions League sẽ là câu trả lời cho tất cả những gì ông đã trải qua.
Và khi Atletico bước ra sân ở vòng bán kết, câu chuyện ấy lại được viết tiếp. Không ai biết kết thúc sẽ ra sao. Chỉ biết rằng, ở ngoài đường biên, Simeone vẫn đứng đó, với ánh mắt quen thuộc, rực lửa và chưa bao giờ từ bỏ giấc mơ lớn nhất đời ông.
Tin Gốc: Vnexpress

Trong buổi tập tại trung tâm Sobha Realty, London Colney hôm 6/4, các cầu thủ Arsenal được chia nhóm 4 người, kẹp bóng bằng đầu rồi di chuyển trên sân. Ở một bài tập khác, họ phải giữ bút bằng đầu ngón tay khi phối hợp chuyền bóng.
Dù có thể được xem là cách rèn luyện sự tập trung và phối hợp đa nhiệm, những bài tập này nhanh chóng trở thành đề tài chế giễu trên mạng xã hội. Nhiều ý kiến cho rằng đây chỉ là "chiêu trò" mới của HLV Mikel Arteta và khó giúp đội bóng cạnh tranh danh hiệu lớn.
Trên nền tảng X, một người dùng bình luận: "Bạn muốn vô địch Champions League với kiểu tập luyện này sao?", trong khi người khác nhận định: "Kết quả rồi cũng sẽ là thảm họa".
Từ khi dẫn dắt Arsenal, Arteta thường xuyên sử dụng các phương pháp lạ để khích lệ và thử thách cầu thủ. Trong bộ phim tài liệu thể thao gốc All or Nothing: Arsenal, do hãng Amazon sản xuất, HLV 44 tuổi từng vẽ trái tim và bộ não nắm tay nhau, kêu gọi học trò vừa phải chơi bằng cảm xúc, vừa phải giữ cái đầu lạnh.
Arteta cũng từng cầm bóng đèn trong buổi họp đội để minh họa sự kết nối, hay bật to ca khúc "You’ll Never Walk Alone" - bài hát truyền thống của Liverpool - lúc tập luyện, nhằm giúp cầu thủ quen với bầu không khí ngột ngạt ở Anfield trước khi làm khách của đối phương. Mùa này, Arteta tháo bỏ phần vỏ che đường hầm sân nhà Emirates để cầu thủ có thể cảm nhận rõ tiếng hò reo của khán giả ngay khi bước ra sân.
Arteta thậm chí thuê những kẻ móc túi chuyên nghiệp đến bữa ăn của Arsenal để lén lấy đồ, từ đó nhắc nhở cầu thủ luôn phải cảnh giác và phản ứng nhanh. Ngoài ra, tại Trung tâm huấn luyện Colney, ông đặt tên một chú chó Labrador là "Win" (Chiến thắng), như một cách gieo vào tiềm thức sự quyết tâm. Nhà cầm quân người Tây Ban Nha còn mời các phi công chiến đấu thuộc Không quân Hoàng gia Anh (RAF) đến Arsenal để phân tích và nâng cao khả năng truyền đạt thông điệp của ông với cầu thủ.
Arteta thường xuyên tham khảo ý tưởng từ các lĩnh vực và môn thể thao khác. Trong cuộc trò chuyện với HLV bóng rổ huyền thoại Steve Kerr của Golden State Warriors, ông cho biết bản thân sẵn sàng "mở lòng để bị chê" khi nhờ người ngoài phân tích quá trình giao tiếp ở Arsenal. "Nếu họ nói chúng tôi tệ, thì phải chấp nhận và cải thiện", ông nhấn mạnh.
Arteta cũng tham gia một nhóm WhatsApp của các HLV thể thao quốc tế, trong đó có Eddie Jones (bóng bầu dục), Matt LaFleur (bóng bầu dục Mỹ) hay George Karl (bóng rổ). Từ đó, ông học được khái niệm "starters" và "finishers" - những cầu thủ đá chính và những người vào sân thay đổi cục diện trận đấu. Đây có thể là lý do vì sao ông không thích gọi những cầu thủ vào thay người là "dự bị".
Arteta đang chịu áp lực lớn, khi ông mới giúp Arsenal giành một danh hiệu lớn là Cup FA. Thành tích này rõ ràng không tương xứng với hơn số tiền hơn 1 tỷ USD mà CLB đã chi cho 42 tân binh trong hơn 6 năm qua, dưới thời nhà cầm quân người Tây Ban Nha.
Hai trận gần nhất, Arsenal lần lượt thua Man City 0-2 ở chung kết Cup Liên đoàn và Southampton 1-2 tại tứ kết Cup FA. Nhưng "Pháo thủ" vẫn còn cơ hội cạnh tranh ở hai đấu trường, với mục tiêu đoạt danh hiệu đầu tiên kể từ Cup FA năm 2020. Thầy trò Arteta sẽ đối đầu Sporting ở tứ kết Champions League và đang hơn Man City 9 điểm tại Ngoại hạng Anh.
Hồng Duy (theo Daily Mail)
Tin Gốc: https://vnexpress.net/arsenal-bi-che-gieu-vi-bai-tap-la-5059285.html

Trận “derby Bắc Trung bộ” giữa CLB Thanh Hóa và SLNA ở vòng 19 không đơn thuần là cuộc so tài danh dự, mà còn mang ý nghĩa quan trọng trong cuộc đua trụ hạng. Sau cú hích từ chiến thắng trước CLB Công an TP.HCM ở vòng 17, đội bóng xứ Thanh tạm thoát khỏi nhóm nguy hiểm, nhưng sự mong manh về điểm số khiến họ chưa thể an tâm. Ở chiều ngược lại, CLB SLNA đang dần tìm lại sự ổn định dưới thời HLV Văn Sỹ Sơn, đặc biệt với lối chơi chặt chẽ và kỷ luật. Trong bối cảnh cả hai đều hướng đến mục tiêu tích lũy điểm số để bứt khỏi khu vực nguy hiểm, màn chạm trán này hứa hẹn sẽ diễn ra giằng co, nơi bản lĩnh và khả năng tận dụng cơ hội có thể trở thành yếu tố quyết định cục diện.
Đúng như dự đoán của giới chuyên môn, màn so tài giữa CLB Thanh Hóa và SLNA diễn ra căng thẳng ngay sau tiếng còi khai cuộc. Hai đội đều chọn lối đá chặt chẽ, giữ nhịp độ trận đấu không quá cao. Trong thế trận này, CLB SLNA là những người tỏ ra hiệu quả hơn khi có đến 2 lần dứt điểm nguy hiểm trong khoảng nửa đầu hiệp 1. Dù vậy, hàng thủ CLB Thanh Hóa chơi tập trung, hóa giải các cơ hội lên bóng của đối thủ.
CLB SLNA phải chơi thiếu người từ giữa hiệp 1
ẢNH: CHỤP MÀN HÌNH
Nửa cuối hiệp 1, thế trận đảo chiều khi CLB SLNA chỉ còn chơi với 10 người trên sân. Trước đó, ở phút 31, trung vệ Văn Khánh có pha phạm lỗi nguy hiểm, ngăn cản cơ hội của Ngọc Mỹ ngay sát vòng cấm. Trọng tài Trần Ngọc Ánh tham khảo VAR và rút ra thẻ đỏ trực tiếp cho cầu thủ của SLNA.
Có lợi thế chơi hơn người, đội chủ nhà Thanh Hóa đẩy cao nhịp độ trận đấu nhằm tìm bàn thắng. So với những phút đầu trận, các học trò của HLV Mai Xuân Hợp tấn công rất nhiều ở hai biên, khiến thủ thành Cao Văn Bình cùng hàng thủ SLNA vất vả chống đỡ. Sau rất nhiều nỗ lực, phút 45+3, Lê Văn Thắng có cú đá trái phá ngoài vòng cấm, đánh bại hoàn toàn Cao Văn Bình và đưa CLB Thanh Hóa dẫn trước 1-0.
Sau giờ nghỉ, CLB Thanh Hóa mạnh dạn đẩy cao đội hình, tiếp tục tấn công. Cũng giống hiệp 1, bài đánh từ hai biên lẫn các tình huống sút xa vẫn được CLB Thanh Hóa sử dụng rất nhiều. Chỉ trong khoảng 20 phút đầu hiệp, CLB Thanh Hóa có đến 4 lần sút trúng đích. Dù vậy, thủ thành Cao Văn Bình đã thi đấu xuất sắc, giúp SLNA không bị thủng lưới.
Nhưng mải mê dâng cao đội hình tấn công, CLB Thanh Hóa đã phải trả giá đắt. Phút 70, Mạnh Quỳnh bứt tốc từ sân nhà rồi đặt lòng chính xác, giúp CLB SLNA bất ngờ gỡ hòa 1-1.
Bất ngờ nhận bàn thua, CLB Thanh Hóa phải thực hiện nhiều sự thay đổi trên hàng công nhằm tìm thêm bàn thắng. Trong khoảng 20 phút cuối trận, CLB Thanh Hóa vẫn kiểm soát bóng tốt hơn, nhưng lại bế tắc trong việc tiếp cận khung thành SLNA. Phải đến phút 90+1, CLB Thanh Hóa mới được đưa bóng vào vòng cấm SLNA nhưng cầu thủ của họ lại dứt điểm đúng vào xà ngang. Trong khi đó, CLB SLNA cũng có một vài tình huống phản công nguy hiểm trong khoảng thời gian này, nhưng cũng không thể tận dụng được cơ hội, khiến trận đấu khép lại với tỷ số hòa 1-1.
Chia điểm dù được chơi hơn người từ sớm, CLB Thanh Hóa hiện có 17 điểm sau 19 trận. Đội bóng xứ Thanh tiếp tục đứng vị trí thứ 12 nhưng chỉ hơn đội xếp thứ 13 là PVF-CAND 4 điểm. CLB SLNA có 24 điểm, xếp thứ 8.
Tin Gốc: Thanh Niên

