U17 nữ Trung Quốc có khởi đầu không thể tốt hơn sau chiến thắng vang dội 6-0 trước Myanmar ở ngày ra quân.
HLV Ma Xiaoxu (U17 nữ Trung Quốc) đã rất ấn tượng với tinh thần thi đấu của các học trò, khi họ tạo ra 31 cơ hội ghi bàn và không cho Myanmar bất kỳ cú sút nào trong suốt trận đấu. Bà Ma Xiaoxu hy vọng U17 nữ Trung Quốc sẽ lặp lại màn trình diễn tương tự trong trận đấu với Việt Nam.
Trong khi đó, U17 nữ Việt Nam cũng chơi rất tốt để cầm hòa Thái Lan 2-2. Ở trận đấu đó, Việt Nam đã tận dụng rất tốt những tình huống cố định để mang về 1 điểm quý giá.
Nhưng trước đối thủ mạnh như Trung Quốc, đoàn quân của HLV Masahiko Okiyama cần phải chơi chắc chắn hơn nữa nếu muốn có điểm.
Trước trận đấu này, HLV Masahiko Okiyama đã vạch ra một kế hoạch thi đấu khác so với màn trình diễn đầy nỗ lực trước Thái Lan.
Ông Okiyama nói: “Chúng tôi sẽ tập trung vào việc phục hồi thể lực cho các cầu thủ vì họ vừa trải qua một trận đấu rất căng thẳng và mệt mỏi. Ở trận đấu với Trung Quốc, U17 Việt Nam sẽ chơi theo một cách khác để phù hợp với trình độ của đối thủ”.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Năm nay vòng bảng Giải bóng chuyền vô địch quốc gia tuy vẫn được chia ra làm 2 giai đoạn, nhưng số trận đấu tăng lên đáng kể.
Nội dung nam và nữ của giải vẫn giữ nguyên số lượng đội là 8. Tuy nhiên thể thức năm ngoái chỉ thi đấu một lượt. Điều này đồng nghĩa với việc tại vòng bảng, mỗi đội chỉ phải thi đấu 7 trận, chia làm 2 giai đoạn.
Các đội lọt vào trong top 4 thi đấu thể thức bán kết, chung kết để xác định nhà vô địch. 4 đội tốp dưới tiếp tục thi đấu vòng tròn với nhau, mỗi đội 3 trận. Như vậy, số trận tối đa mà mỗi đội thi đấu trong mùa giải 2025 là 10 trận.
Năm nay Liên đoàn Bóng chuyền Việt Nam (VFV) thay đổi thể thức, áp dụng cách thi đấu lượt đi - về. Điều này đồng nghĩa với việc mỗi đội phải thi đấu 14 trận tại vòng bảng, gấp đôi so với năm ngoái. Sau đó, 4 đội đầu bảng vẫn thi đấu thể thức bán kết, chung kết để xác định nhà vô địch.
Trong khi đó, 4 đội chót bảng không thi đấu vòng tròn, mà thi đấu theo thể thức "phân hạng từ 5 đến 8". Về nguyên tắc thì cũng giống với 4 đội đầu bảng, khi có các trận tạm gọi là "bán kết phân hạng" và "chung kết phân hạng". Như vậy, tổng số trận tối đa mà một đội phải thi đấu năm nay lên đến 16 trận.
Ngoài Giải vô địch quốc gia, năm nay cũng là một năm nhiều sự kiện của bóng chuyền Việt Nam. Cấp CLB vẫn duy trì hai giải đấu cúp là Cúp Hoa Lư (đã kết thúc) và Cúp Hùng Vương (sau vòng 1 Giải vô địch quốc gia). Ngoài ra vào cuối năm sẽ là Đại hội Thể thao toàn quốc. Có thể nói đây là lịch thi đấu dày đặc với các CLB bóng chuyền trong nước.
Nhiều chuyên gia nhận xét rằng thể thức mới của Giải vô địch quốc gia sẽ mang đến sức cạnh tranh lớn hơn, từ đó chất lượng giải đấu cũng được nâng tầm. Nhưng bên cạnh đó, thể thức này cũng đặt ra bài toán về lực lượng. Trên thế giới, thể thức thi đấu lượt đi - về không hề mới mẻ. Nhưng đây mới là lần đầu bóng chuyền Việt Nam áp dụng cách làm này, và điều này khiến không ít CLB bỡ ngỡ.
CLB Hà Nội, tân binh nội dung nữ năm nay, đã có sự chuẩn bị từ khá sớm. Họ liên tục đem về nhiều ngôi sao như Vi Thị Như Quỳnh, Nguyễn Khánh Đang, Lê Thanh Thúy... Bên cạnh đó, đội bóng cũng có sẵn dàn VĐV có chuyên môn ổn như Vi Thị Yến Nhi, Lê Thùy Linh, Bùi Thị Ánh Thảo...
Tuy nhiên sau chiến thắng bất ngờ trước Binh chủng Thông tin ngày ra quân hôm 6-4, HLV Nguyễn Tuấn Kiệt vẫn chia sẻ lực lượng của ông khá mỏng. "Đây sẽ là khó khăn cho tất cả các đội. Chúng tôi sẽ cố gắng giành nhiều điểm nhất có thể ngay trong giai đoạn 1. Khi đó thì ở giai đoạn 2, nhiệm vụ sẽ nhẹ nhàng hơn và mình dễ tính toán hơn", chiến lược gia này chia sẻ.
Trong khi đó, HLV Trần Đình Tiền của CLB Biên Phòng (nam) cũng từng nói rằng: "Với thể thức năm nay, các đội bóng phải có sự chuẩn bị rất kỹ về thể lực và lực lượng. Trong các trận đấu, ban huấn luyện có thể tính toán phương án đưa các VĐV mới vào sân để đảm bảo việc có thể thi đấu xuyên suốt".
Như vậy, thể thức là bài toán khó với các đội bóng Việt Nam. Tuy nhiên, đó cũng có thể là cơ hội để các VĐV trẻ hoặc các nhân tố mới được thể hiện tài năng. Vòng 1 của Giải bóng chuyền vô địch quốc gia các CLB 2026 diễn ra tại Nhà thi đấu Đông Anh (Hà Nội) từ ngày 6 đến 19-4.

Đội U.17 VN độc chiếm kỷ lục 4 lần vô địch U.17 Đông Nam Á (các năm 2006, 2010, 2017 và 2026), vượt qua đại diện của các nền bóng đá Úc và Thái Lan (mỗi đội 3 lần vô địch), Indonesia và Malaysia (mỗi đội 2 lần vô địch). Đội U.23 VN đang giữ vị thế độc tôn trong khu vực: vô địch SEA Games ở 3 trong số 4 kỳ đại hội gần nhất (các năm 2019, 2022 và 2025), 3 lần liên tiếp vô địch U.23 Đông Nam Á ở các giải gần nhất (2022, 2023 và 2025), là đội bóng duy nhất tại Đông Nam Á từng giành huy chương ở giải U.23 châu Á (HCB năm 2018 và HCĐ năm 2026).
Những thành công vang dội mà bóng đá trẻ VN đạt được gần đây không phải là sự may mắn ngẫu nhiên. Đó là kết quả của gần hai thập niên nỗ lực không ngừng nghỉ, từ việc tái thiết toàn diện hệ thống đào tạo trẻ trong nước, đến những định hướng chiến lược và sự đầu tư bài bản của các học viện và Liên đoàn Bóng đá VN (VFF). Trong suốt 20 năm qua, chúng ta đã chứng kiến sự chuyển mình mạnh mẽ. Bắt đầu từ sự ra đời của Học viện bóng đá trẻ HAGL JMG, sau đó là sự tiếp nối của một loạt học viện, trung tâm đào tạo trong nước, đáng kể có PVF, Hà Nội FC, Thể Công Viettel, SLNA, Thanh Hóa, Đà Nẵng, Nutifood JMG… Các học viện, trung tâm đào tạo bóng đá không ngừng nâng cao chất lượng đào tạo, còn VFF đóng vai trò then chốt trong việc hoạch định lộ trình phát triển, từ việc xây dựng các giải đấu trẻ chuyên nghiệp, tạo cơ hội thi đấu cọ xát, đến việc áp dụng các phương pháp huấn luyện tiên tiến theo tiêu chuẩn quốc tế.
Trình độ kỹ thuật, thể hình, thể lực của cầu thủ trẻ VN tốt hơn hẳn trước đây, chơi kiểm soát bóng tốt, cho dù phải đối đầu với đại diện của các nền bóng đá rất mạnh như Úc (tại giải U.17 Đông Nam Á 2026), Hàn Quốc, Ả Rập Xê Út, UAE (tại giải U.23 châu Á 2026). Nhiều cầu thủ trẻ VN có tầm vóc không thua gì cầu thủ châu Âu nên có thể tranh chấp tay đôi sòng phẳng với các đối thủ đến từ Đông Bắc Á và Tây Á. Bóng đá VN đã tạo ra môi trường để các cầu thủ trẻ có điều kiện thi đấu cọ xát, tích lũy kinh nghiệm và bản lĩnh. Chúng ta có đầy đủ các giải cấp quốc gia, từ U.9, U.11, U.13, U.15, U.17, U.19 cho đến U.21, điều hiếm thấy trong khu vực. Đây chính là thành quả từ khâu quy hoạch và định hướng xuyên suốt của VFF qua nhiều năm liền.
Trước những giải đấu quốc tế, các đội tuyển trẻ VN cũng được chuẩn bị rất tốt. Họ được tập trung thường xuyên, thi đấu cọ xát với nhiều đội có chất lượng để làm quen với áp lực khi đối đầu các đối thủ mạnh. Nhờ mối quan hệ rộng và sâu với các liên đoàn bóng đá quốc tế, VFF đã có điều kiện đưa một số đội tuyển, đội tuyển trẻ ra nước ngoài tập huấn, đấu giao hữu. VFF đã thể hiện vai trò định hướng rõ rệt. Chính vì thế, quả ngọt mà bóng đá trẻ VN có được ngày hôm nay đến từ sự vun trồng trong suốt gần 20 năm qua, chứ không phải từ trên trời rơi xuống.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ngày 26/4/2026, giữa tiếng hò reo dọc đại lộ The Mall, Sawe cán đích sau 1 giờ 59 phút 30 giây và lần đầu tiên trong lịch sử phá mốc sub2 (dưới hai giờ) của cự ly 42km tại một giải đấu chính thức.
Nhưng không có màn ăn mừng phô trương. Sawe chỉ nhìn thẳng về phía trước, như thể anh vừa hoàn thành một buổi tập dài hơn là phá vỡ rào cản mang tính lịch sử của thể thao thế giới. Nhưng để đến khoảnh khắc ấy, Sawe đã đi một hành trình dài hơn bất kỳ con số nào có thể diễn tả.
Sawe bước ra ánh sáng tại chính London năm ngoái. Khi đó, cuộc đua quy tụ những ngôi sao như huyền thoại Eliud Kipchoge hay kỷ lục gia half marathon thế giới Jacob Kiplimo, còn Sawe chỉ là cái tên được nhắc đến như một hiện tượng mới.
Nhưng đến km thứ 30, Sawe - khi đó mới lần thứ hai thi đấu marathon - bất ngờ bứt tốc, bỏ lại nhóm dẫn đầu rồi một mình về đích với thời gian 2 giờ 2 phút 27 giây. Anh bỏ cách người chạy sau gần 400 m - như tuyên bố không cần lời rằng: một ngôi sao marathon mới đã xuất hiện.
Sawe sinh năm 1995 tại Cheukta, vùng cao nguyên Uasin Gishu. Nơi đó không có đường nhựa, không điện ổn định, không khái niệm "tương lai thể thao".
Tuổi thơ của anh là những buổi chạy bộ đến trường trên đất đỏ, là những buổi tối bị nuốt chửng bởi bóng tối lúc 7 giờ tối, là những mùa mưa biến cả vùng thành bùn lầy.
Bà ngoại - người nuôi dưỡng anh - là trung tâm của tất cả. Bà không có học thuyết huấn luyện nào, chỉ có một câu lặp đi lặp lại: mọi thứ rồi sẽ ổn. Và chính câu nói đó trở thành nền tảng tâm lý của Sawe sau này.
Như mọi tài năng Kenya, Sawe đến Iten - "thánh địa chạy bộ" ở độ cao hơn 2.400 m. Nhưng Iten không phải giấc mơ. Nó là một cuộc sàng lọc khắc nghiệt. Hàng trăm VĐV tập luyện mỗi ngày, nhưng chỉ số ít trở thành nhà vô địch. Phần còn lại biến mất trong im lặng.
Sawe khi ấy không nổi bật. Không hợp đồng. Không HLV riêng. Không tương lai rõ ràng. Anh sống bằng niềm tin và sự kiên trì, trong khi gia đình bắt đầu đặt câu hỏi: có nên dừng lại để làm công việc ổn định?
Áp lực tăng lên khi anh lập gia đình và có con. Một vị trí trong ngành cảnh sát - ổn định, thu nhập chắc chắn - đã ở rất gần. Nhưng Sawe từ chối.
Năm 2020, anh bị rách gân, rồi Covid-19 đóng băng toàn bộ hệ thống thi đấu. Không giải đấu. Không cơ hội. Không thu nhập - đó là thời điểm nhiều VĐV rời bỏ đường chạy. Nhưng Sawe không từ bỏ và quyết định đó đưa anh đến bước ngoặt lớn nhất đời: gia nhập 2Running Club dưới sự dẫn dắt của HLV Claudio Berardelli.
Ở 2Running, Sawe lần đầu tiếp cận một môi trường huấn luyện khoa học: giáo án chi tiết, phục hồi bài bản, theo dõi thể trạng sát sao.
Không còn chạy theo bản năng. Mọi thứ được tính toán: tải lượng, nhịp phát triển, chu kỳ nghỉ. Điều quan trọng hơn: lần đầu tiên, anh được tin rằng mình có thể trở thành nhà vô địch.
Những buổi trị liệu 5-6 lần mỗi tuần, những buổi chạy dài 200 km mỗi tuần, những bài tập ngưỡng được kiểm soát từng nhịp... tất cả tạo nên một phiên bản mới của Sawe.
Năm 2022, tại Rome-Ostia Half Marathon, Sawe tạo dấu ấn đầu tiên khi về nhất với 58 phút 2 giây. Nhưng đường chạy tại giải này không đủ điều kiện công nhận kỷ lục. Không lâu sau, anh tiếp tục gây chú ý khi thắng Bahrain Royal Night Half Marathon với 58 phút 58 giây, lần đầu bước vào nhóm những chân chạy cự ly 21km nhanh nhất thế giới.
Sự tiến bộ của Sawe không dừng lại. Tháng 9/2022, anh lập kỷ lục quốc gia Kenya ở nội dung chạy một giờ tại Memorial Van Damme với 21.250 m, tiệm cận kỷ lục thế giới. Đến năm 2023, Sawe dần xuất hiện trên bản đồ thế giới khi về thứ bảy nội dung nam tại Giải vô địch việt dã thế giới 2023, trước khi khẳng định vị thế bằng chức vô địch thế giới half marathon cùng năm.
Từ nền tảng đó, anh bước lên cự ly marathon với màn ra mắt 2 giờ 2 phút 5 giây tại Valencia cuối năm 2024 - một trong những ra mắt nhanh nhất lịch sử, lập tức đưa tên anh vào nhóm ứng viên hàng đầu thế giới.
Việc liên tiếp vô địch tại London Marathon rồi Berlin Marathon 2025 như lời khẳng định rằng Sawe không còn là hiện tượng mà là một thế lực thực sự của marathon hiện đại.
Rồi khoảnh khắc lịch sử đến tại London ngày 26/4. Sawe về đích sau 1 giờ 59 phút 30 giây, qua đó khép lại cuộc tranh luận lớn nhất của marathon hiện đại: liệu mốc 2 giờ có thể bị phá vỡ hợp lệ.
Thành tích ấy không chỉ là một kỷ lục. Nó là kết quả của tuổi thơ nghèo khó ở Cheukta, của những năm tháng vô danh ở Iten, của chấn thương, mất mát và sự kiên trì tuyệt đối trong một hệ thống huấn luyện kỷ luật.
Và trên hết, là của một niềm tin đơn giản mà bà anh từng nói: mọi thứ rồi sẽ ổn. Ở London hôm qua, thế giới marathon không chỉ chứng kiến một nhà vô địch. Họ chứng kiến một ranh giới bị xóa bỏ.
Tin Gốc: Vnexpress

