Có những khoảnh khắc trong đời không ồn ào nhưng đủ khiến cả một gia đình chững lại. Khi con đứng trước ngưỡng cửa đại học, đó không chỉ là câu chuyện của điểm số hay chọn ngành, chọn trường.
Đó là lúc con bắt đầu rời khỏi những lối đi quen thuộc, còn cha mẹ phải học một điều không hề dễ: đồng hành mà không làm thay, yêu thương mà không vô tình tạo áp lực.
Suốt nhiều năm, cha mẹ quen với việc nắm tay con đi qua từng quyết định. Từ chuyện học hành đến những lựa chọn nhỏ nhất, sự chủ động ấy từng là chỗ dựa vững chắc. Nhưng đến một lúc, bàn tay quen nắm ấy cần học cách nới lỏng. Bởi đại học không chỉ là nơi học kiến thức, mà còn là nơi con bắt đầu học cách tự quyết định cuộc đời mình.
Nếu cha mẹ vẫn giữ cách cũ – định hướng quá kỹ, lựa chọn thay con – con có thể đi đúng, nhưng lại không thật sự hiểu vì sao mình đi con đường đó.
Ngược lại, nếu buông tay quá sớm, con dễ rơi vào cảm giác chông chênh. Cái khó không nằm ở việc nắm hay buông, mà ở chỗ biết “nắm đến đâu và buông khi nào”.
Trong hành trình này, áp lực không phải lúc nào cũng đến từ những lời nói nặng nề. Đôi khi, nó nằm ở những điều rất nhỏ: một câu hỏi lặp lại mỗi ngày, một lời so sánh thoáng qua, hay một ánh nhìn chứa đầy kỳ vọng.
Không ai cố ý gây áp lực, nhưng chính những điều tưởng chừng vô hại ấy lại khiến con mang theo một gánh nặng khó gọi tên – gánh nặng phải lựa chọn sao cho không làm cha mẹ thất vọng.
Ở tuổi 18, nhiều bạn trẻ không sợ khó, không sợ sai. Điều khiến họ chùn bước là cảm giác mình phải chọn “đúng ngay từ đầu”, phải đi một con đường đủ an toàn để đáp lại niềm tin của gia đình. Và khi mỗi lựa chọn đều gắn với kỳ vọng, con dễ đánh mất tiếng nói bên trong của chính mình.
Có lẽ vì thế, điều cha mẹ cần không phải là thêm lời khuyên, mà là thêm sự lắng nghe. Không phải lắng nghe để phản biện, mà để hiểu. Hiểu vì sao con thích một ngành học chưa quen thuộc. Hiểu vì sao con do dự trước một lựa chọn tưởng như an toàn. Hiểu cả những lo lắng mà con chưa biết diễn đạt.
Khi được lắng nghe, con sẽ tự rõ ràng hơn. Khi được tôn trọng, con sẽ tự tin hơn với quyết định của mình. Khi ấy, vai trò của cha mẹ không còn là người dẫn đường, mà là người đứng bên, đủ gần để con thấy an tâm, đủ xa để con có thể tự bước.
Thực tế, không có lựa chọn nào là hoàn hảo tuyệt đối. Có những con đường chỉ khi bước vào mới biết là phù hợp hay không. Có những quyết định phải trả giá bằng trải nghiệm. Nhưng chính những trải nghiệm ấy mới giúp con trưởng thành.
Nếu cha mẹ cố gắng loại bỏ mọi khả năng sai lầm, con sẽ mất đi cơ hội học cách đứng dậy. Điều quan trọng không phải là tránh mọi sai sót, mà là có đủ bản lĩnh để đi tiếp sau mỗi lần chưa đúng.
Vì vậy, buông tay ở đây không phải là buông bỏ. Đó là một cách yêu khác – lặng lẽ hơn nhưng sâu sắc hơn.
Cha mẹ không cần can thiệp vào mọi lựa chọn, nhưng luôn hiện diện khi con cần. Một lời hỏi han đúng lúc, một sự tin tưởng không điều kiện, đôi khi lại là điểm tựa vững vàng hơn bất kỳ lời khuyên nào.
Đại học, suy cho cùng, không phải là đích đến cuối cùng. Nó chỉ là điểm khởi đầu cho một hành trình dài hơn – hành trình con học cách sống, cách chịu trách nhiệm và cách hiểu chính mình. Trên hành trình đó, điều con cần không chỉ là một lựa chọn đúng, mà là khả năng tự lựa chọn và điều chỉnh khi cuộc sống thay đổi.
Và có lẽ, sự đồng hành đúng nghĩa là khi con cảm thấy mình được tự do mà không cô đơn, còn cha mẹ cảm thấy yên tâm mà không cần kiểm soát. Một trạng thái “vừa đủ” – không dễ đạt được, nhưng lại là điều đáng hướng tới.
Khi cánh cửa đại học mở ra, không chỉ con bước vào một giai đoạn mới, mà cha mẹ cũng bắt đầu một cách yêu mới. Không còn nắm tay thật chặt như ngày bé, mà chỉ nắm vừa đủ – để con có thể tự bước đi, và vẫn biết rằng phía sau luôn có bàn tay sẵn sàng đỡ lấy khi cần.
Đó không phải là sự rời xa, mà là một kiểu gần gũi khác: âm thầm, tin tưởng và bền vững hơn.
Lên thuyền thong dong ra biển câu cá giải trí và trải nghiệm bắt hải sản, anh Huy Hiển (sống ở Quảng Ninh) buông cần câu ngoài khơi đảo Tuần Châu, cách bờ khoảng 2km.
Vài tiếng sau, người đàn ông nhìn thấy cần câu rung mạnh. Dưới nước, một con cá đang quẫy đạp để thoát thân.
"Con cá vược cố vùng vẫy nhưng sau 2 phút tôi vẫn tự kéo được lên thuyền. Trọng lượng của con cá gần 17kg", anh nói.
Hình ảnh người đàn ông chụp cùng con cá được chia sẻ trên mạng xã hội nhận về nhiều lượt tương tác.
Theo anh Hiển, khách sành ăn đặt mua ngay khi thuyền cập bờ với giá 300.000 đồng/kg. Giá trị của con cá gần 5,1 triệu đồng.
Với trọng lượng gần 17kg, anh Hiển cho rằng, con cá này có thể gần 10 năm tuổi. Trước đây, người đàn ông từng câu được cá vược nhưng chỉ ở ở mức 8-9kg.
"Một con cá vược nặng và có kích thước lớn như vậy rất hiếm gặp, không phải ai cũng may mắn câu được. Cá vược thường có ở vùng biển Quảng Ninh vào giai đoạn tháng 1 đến tháng 3 âm lịch hàng năm", anh nói thêm.
Đây không phải là lần đầu tiên người dân Quảng Ninh bắt được cá vược có trọng lượng lớn. Cách đây không lâu, anh Tuấn Anh (sống ở Hạ Long) từng câu được con cá vược nặng 12,5kg.
"Con cá này được câu trong đầm bán tự nhiên. Tôi chụp ảnh rồi thả xuống đầm vì đi câu mang tính giải trí. Hôm đó, tôi câu được 6 con vược với nhiều trọng lượng khác nhau", anh bày tỏ.
Cá vược còn được gọi là cá chẽm. Chúng được mệnh danh là "cọp nước" vì khả năng săn mồi táo tợn. Thậm chí, có cần thủ còn ví loài này là "thuỷ quái".
Cá vược sống được trong cả 3 môi trường nước mặn, nước lợ (cửa sông, rừng ngập mặn) và nước ngọt.
Loài cá này có thân dài và dẹp, hao hao cá chép, vẩy màu bạc lấp lánh, nổi tiếng là loài cá ngon và thường có tên trong thực đơn của các nhà hàng sang trọng.
Chúng có thịt trắng, ngọt, ít xương. Giá cá vược dao động khoảng 250.000 đồng - 300.000 đồng/kg.
Chỉ từ một bát trứng hấp tưởng chừng vô hại, một gia đình 4 người tại Trung Quốc đã phải nhập viện cấp cứu.
Theo Sohu vào một buổi trưa cuối tuần, gia đình ông Lưu 45 tuổi, Trung Quốc quây quần bên mâm cơm, bát trứng hấp nóng hổi vừa bưng ra đã được cô cháu gái xúc ăn ngay. Không ai để ý đó là món còn dư từ tối hôm trước, chỉ được đem hấp lại cho nóng. Điều đáng nói chỉ sau 2 giờ, cả nhà đồng loạt buồn nôn, đau bụng, tiêu chảy, riêng bé nhỏ còn sốt cao.
Trứng là thực phẩm giàu dinh dưỡng, an toàn nếu được nấu chín và sử dụng đúng cách. Tuy nhiên, vấn đề bắt đầu khi món ăn này bị để quá lâu ở nhiệt độ phòng hoặc hâm đi hâm lại nhiều lần.
Theo các bác sĩ trứng có thể chứa vi khuẩn như Salmonella – tác nhân phổ biến gây ngộ độc thực phẩm. Nếu không được nấu chín kỹ, vi khuẩn không bị tiêu diệt hoàn toàn. Đặc biệt, với các món mềm như trứng hấp, môi trường ẩm và giàu đạm lại càng thuận lợi cho vi khuẩn phát triển nhanh chóng.
Nguy hiểm hơn, khi thức ăn đã nhiễm khuẩn và để qua đêm, một số vi khuẩn như Staphylococcus aureus có thể sinh ra độc tố chịu nhiệt. Điều này đồng nghĩa với việc dù bạn có hấp nóng lại, độc tố vẫn tồn tại và gây ngộ độc ngay sau khi ăn.
Đó cũng là lý do gia đình ông Lưu xuất hiện triệu chứng chỉ sau vài giờ – một dấu hiệu điển hình của ngộ độc thực phẩm do độc tố vi khuẩn.
Nguy hiểm hơn, nếu thói quen ăn trứng sai cách kéo dài, cơ thể có thể gặp nhiều vấn đề. Trước hết là các đợt nhiễm trùng tiêu hóa lặp lại với triệu chứng đau bụng, tiêu chảy. Người già, trẻ nhỏ, phụ nữ mang thai hoặc người có bệnh nền sẽ dễ bị biến chứng nặng như mất nước, rối loạn điện giải, thậm chí phải nhập viện điều trị tích cực.
- Ăn trứng chín: Các chuyên gia khuyến cáo, nguyên tắc quan trọng nhất là ăn chín và ăn ngay sau khi nấu. Trứng cần được nấu đến khi lòng trắng đông hoàn toàn, lòng đỏ ít nhất phải sệt. Với trẻ nhỏ, người già hoặc phụ nữ mang thai, nên ăn trứng chín kỹ hoàn toàn để đảm bảo an toàn.
- Không nên ăn trứng để lâu: Trứng sau khi nấu không nên để ngoài quá 2 giờ. Nếu còn dư, cần bảo quản trong tủ lạnh và sử dụng trong vòng 24 giờ. Khi hâm lại, phải làm nóng đều toàn bộ, không chỉ làm ấm bên ngoài. Nếu phát hiện mùi lạ, vị chua hoặc màu sắc thay đổi, tốt nhất nên bỏ đi.
- Ăn điều độ: Việc kiểm soát lượng ăn cũng rất quan trọng. Một người trưởng thành khỏe mạnh có thể ăn khoảng 1 quả trứng mỗi ngày trong chế độ ăn cân bằng. Những người có bệnh lý nền nên tham khảo ý kiến bác sĩ để điều chỉnh phù hợp.
Một quả trứng gà trung bình chứa 187mg cholesterol. Theo một báo cáo năm 2019 của Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ, người Mỹ ăn rất nhiều trứng (mỗi người ăn khoảng 279 quả trứng trong một năm).
Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ khuyến nghị, nên ăn càng ít cholesterol càng tốt. Mỗi người không nên ăn quá 300 mg cholesterol mỗi ngày. Với những người mắc bệnh tim mạch, nên ăn ít hơn người bình thường.
Sáng 24/4, BS.CKII Hồ Ngọc Thái, Giám đốc Bệnh viện đa khoa Diễn Châu cho biết, đến thời điểm này, cơ quan y tế ghi nhận 63 trường hợp ngộ độc thực phẩm liên quan đến bánh mì mua tại 2 cơ sở của một tiệm trên địa bàn.
"Hiện đã có 38 bệnh nhân được xuất viện. Còn 21 trường hợp đang điều trị tại bệnh viện sức khỏe ổn định, dự kiến sẽ xuất viện trong ngày. Ngoài ra, 4 bệnh nhân được chuyển lên tuyến trên cũng qua cơn nguy kịch", ông Thái thông tin.
Theo cơ quan chức năng, các mẫu bệnh phẩm đã được gửi đến Viện Kiểm nghiệm an toàn thực phẩm quốc gia để xét nghiệm, xác định nguyên nhân gây ngộ độc.
Thông tin ban đầu trước đó, từ ngày 17/4, hàng chục người dân trên địa bàn xã Diễn Châu liên tục nhập viện với các triệu chứng như nôn ói, đau bụng, tiêu chảy, chóng mặt… sau khi ăn bánh mì. Ngay sau khi vụ việc xảy ra, Sở Y tế Nghệ An chỉ đạo khẩn trương điều tra, lấy mẫu thực phẩm và tổ chức điều trị cho các bệnh nhân.
Theo ông Phan Thanh Tuấn, Trưởng phòng An toàn thực phẩm (Sở Y tế Nghệ An), bánh mì là món ăn phổ biến nhưng tiềm ẩn nguy cơ ngộ độc cao, đặc biệt trong điều kiện thời tiết nắng nóng.
Nguyên nhân thường đến từ các nguyên liệu như patê, xúc xích, rau sống… dễ bị nhiễm khuẩn nếu không được bảo quản đúng cách. Bên cạnh đó, việc chế biến thủ công, môi trường bán hàng ngoài trời, bụi bẩn, cùng thói quen sử dụng thực phẩm không được làm nóng lại trước khi phục vụ cũng làm tăng nguy cơ mất an toàn thực phẩm.
"Các cơ sở kinh doanh cần tuân thủ nghiêm quy trình chế biến, bảo quản. Người dân cũng nên lựa chọn điểm bán đảm bảo vệ sinh để hạn chế rủi ro", ông Tuấn khuyến cáo.
Trước diễn biến phức tạp, Sở Y tế Nghệ An đã ban hành văn bản yêu cầu các địa phương, đơn vị y tế triển khai đồng bộ các biện pháp kiểm soát an toàn thực phẩm. Các xã liên quan phải khẩn trương thông báo đến người dân từng sử dụng bánh mì tại các cơ sở nghi liên quan, chủ động theo dõi sức khỏe và đến cơ sở y tế khi có biểu hiện bất thường.
Các địa phương được yêu cầu thành lập đoàn kiểm tra, tăng cường giám sát, kiểm tra đột xuất các cơ sở kinh doanh thức ăn đường phố, đặc biệt là các quán bánh mì. Những cơ sở vi phạm sẽ bị xử lý nghiêm, công khai để cảnh báo cộng đồng; trường hợp có nguy cơ cao sẽ bị đình chỉ hoạt động.
Hệ thống y tế được yêu cầu sẵn sàng tiếp nhận, cấp cứu, điều trị; bố trí đầy đủ nhân lực, thuốc, vật tư, trang thiết bị để xử lý các trường hợp nghi ngộ độc. Bệnh viện Đa khoa Diễn Châu và Bệnh viện Hữu nghị đa khoa Nghệ An chuẩn bị phương án tiếp nhận bệnh nhân nặng, tổ chức hội chẩn và chuyển tuyến khi cần thiết.
Trung tâm Y tế Diễn Châu cùng các trạm y tế cơ sở được giao rà soát các trường hợp đã sử dụng thực phẩm nghi liên quan, giám sát chặt ca bệnh mới trong cộng đồng, phối hợp điều tra nguyên nhân.
Sở Y tế Nghệ An yêu cầu các đơn vị báo cáo hằng ngày và kịp thời khi có diễn biến bất thường, nhằm kiểm soát chặt chẽ vụ việc và ngăn ngừa nguy cơ lan rộng.