Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Người mẹ nghèo quét rác cho con nuôi ăn học ở Cần Thơ, thương hơn máu mủ
Căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong hẻm ở phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ là nơi bà Tâm và người con nuôi Nguyễn Thị Yên Vân (16 tuổi) nương tựa nhau để sống.
Hơn 15 năm trước, vợ chồng bà Tâm từ xã Cờ Đỏ lên phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ làm thuê sinh sống. Không con cái, hai vợ chồng mong mỏi có một đứa trẻ làm con nuôi để yêu thương, chăm sóc. Một ngày nọ, nghe tin tại một nhà sanh ở TP.Cần Thơ có bé gái sơ sinh cân nặng chỉ 2,2 kg bị mẹ bỏ, bà Tâm liền tìm đến. Ngay giây phút ấy, bà cảm thấy như duyên phận đã gắn kết.
"Bồng lên tay, thấy bé cười khẽ, lòng tôi tan chảy. Tôi đặt tên Yên Vân, nghĩa là đám mây trắng bình yên. Cái tên tôi gửi gắm ước vọng con lớn lên hiền hòa, trong sáng, được sống cuộc đời thanh thản và nhẹ nhàng như mây trời", bà Tâm kể và cho biết từ khi về với mẹ nuôi, Yên Vân lớn lên trong tình thương trọn vẹn của vợ chồng bà.
Trước đây, bà Tâm mưu sinh bằng nghề chạy ghe bán hàng. Khi đường sá mở rộng, bán buôn dưới ghe ế ẩm, bà phải bán ghe, lên bờ tìm kế sinh nhai.
Suốt 15 năm, bà theo chồng làm phụ hồ, quét rác, dọn vệ sinh ở dãy nhà trọ, thu nhập khoảng 4 triệu đồng mỗi tháng. Ngoài giờ, bà nhặt ve chai, khoảng 20 ngày gom lại bán một lần để có thêm tiền mua gạo. Từ số tiền ít ỏi đó, bà phải trang trải tiền thuê trọ tháng và lo cho việc học hành của Yên Vân.
Cách đây 5 năm, chồng bà Tâm đột ngột qua đời đúng đêm giao thừa. Từ đó, bà trở thành trụ cột duy nhất, một mình quét rác, nhặt ve chai, chắt chiu từng đồng lo cho con.
"Vân tưởng cha mình đang ngủ, nhưng lay hoài mà không thấy dậy. Khi biết cha mất, nó òa khóc như mưa", bà Tâm nghẹn ngào kể.
Lớn lên, Vân biết mình không phải con ruột của bà Tâm. Khoảnh khắc ấy từng khiến em chạnh lòng, nhưng chỉ thoáng qua rồi nhanh chóng nhường chỗ cho lòng biết ơn. Bởi suốt năm tháng trưởng thành, em chưa từng thiếu đi hơi ấm của một mái nhà, chưa từng thiếu đi tình yêu thương của cha mẹ dành cho con.
Vân hiện là học sinh lớp 11, Trường THPT An Khánh. Mỗi sáng, em chạy xe đạp điện đến trường. Chiếc xe do bà Tâm vay tiền hàng xóm để mua. Bộ quần áo trắng bạc màu theo năm tháng là "gia tài" duy nhất của em.
"Áo trắng cũ, gặp mưa là ướt, đôi giày cũ xài mấy năm nay. Có lúc em khóc vì không kịp giặt khô. Nhưng em thương mẹ cực quá nên không dám đòi thêm", Vân nói.
Nhiều ngày, bữa cơm của hai mẹ con chỉ có cái trứng luộc và mớ rau. Thương mẹ, Vân xin nghỉ học đi làm thêm, nhưng người mẹ nghèo kiên quyết ngăn con: "Nghèo thì chịu, chứ con phải ráng học. Mẹ cực cỡ nào cũng lo cho con tới nơi tới chốn".
Tình thương ấy đã tiếp thêm cho Vân động lực để vượt qua những thiếu thốn. Không xuất sắc, nhưng em vẫn học khá các môn toán và văn, luôn được thầy cô khen ngoan, chịu khó.
Mơ ước của Vân là sau này được làm giáo viên để có thể dạy dỗ và giúp đỡ những học trò có hoàn cảnh khó khăn như mình.
Ngày thường, ngoài giờ học, Vân phụ mẹ nấu cơm, đi quét rác tại khu trọ. Hễ mẹ bệnh, em lại kéo xe rác đi quét dọn một mình. Ai trong xóm trọ hay ở chợ gần đó cũng quý, cũng khen "con bé ngoan, đẹp như thiên thần, trắng như mây".
Dù cuộc sống còn bộn bề lo toan, nhưng hai mẹ con vẫn giữ niềm tin tình thương sẽ không bao giờ để họ gục ngã.
"Tôi không sinh ra nó (Yên Vân - PV) , nhưng thương hơn máu mủ. Chỉ mong sao nó học nên người, có cái nghề, không phải khổ như tôi", bà Tâm rưng rưng.
Hiểu được điều đó, Vân luôn tự nhủ phải cố gắng học tập, sống thật tốt để không phụ lòng mẹ. Những trang vở được em nâng niu không chỉ là ước mơ về một tương lai đổi thay, mà còn là lời hứa âm thầm, một ngày nào đó, em sẽ đủ vững vàng để trở thành chỗ dựa cho mẹ, người đã dành cả cuộc đời lam lũ để đổi lấy cho em một cơ hội được bước tiếp.
Giữa thành phố nhộn nhịp, trong căn phòng trọ cũ kỹ, tình mẫu tử giữa những con người không cùng huyết thống vẫn rực sáng.
Bà Nguyễn Thị Năm (52 tuổi), ở phòng gần bên, chia sẻ: "Tôi ở đây mười mấy năm rồi, chưa thấy ai chịu khó như bà Tâm. Trời nắng hay mưa, sáng nào bà cũng đẩy xe rác đi làm, tối về lại ngồi vá áo cho con nuôi của mình. Nhiều lúc thấy thương quá, tụi tôi góp chút rau, chút gạo cho hai mẹ con đỡ khổ".
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Vạch kẻ đường màu trắng mới trên đường Cộng Hòa là gì, đè lên có bị phạt?

Những ngày qua, nhiều người đi qua đường Cộng Hòa (TP.HCM) bất ngờ khi giữa đường xuất hiện 2 vạch kẻ đường màu trắng nét liền kéo dài. Không ít ô tô vẫn quay đầu, đè lên vạch để rẽ trái khiến nhiều người thắc mắc: đây là loại vạch gì, có bị CSGT xử phạt hay không?
Trên các nhóm mạng xã hội về giao thông, nhiều tài xế liên tục đặt câu hỏi liên quan đến hệ thống vạch kẻ mới này. Tài khoản T.T hỏi: "2 vạch trắng mới vẽ ở đường Cộng Hòa là vạch gì và có cấm đè lên vạch khi quay đầu xe không?". Người này cũng cho biết đã chứng kiến khá nhiều ô tô quay đầu đè lên vạch trắng những ngày qua.
Một người dùng khác viết: "Đường Cộng Hòa có camera phạt nguội dừng, đỗ xe sai quy định. Các trường hợp quay đầu xe đè vạch thế nào cũng dính phạt nguội".
Nickname Nguyễn Tuấn bình luận: "Từ khi bỏ hết con lươn thấy đường thoáng và rộng hơn nhưng cũng nguy hiểm hơn, xe máy, ô tô quay đầu rẽ trái bất chấp luôn".
Đại diện Trung tâm Quản lý hạ tầng giao thông đường bộ (Sở Xây dựng TP.HCM) cho biết cặp vạch trắng nét liền này chính là giới hạn của dải phân cách, dùng để phân tách phần đường lưu thông theo mô hình đảo chiều linh hoạt.
Hiện đơn vị thi công đang lắp dải phân cách cứng vào giữa các vạch này. Như vậy, sau khi hoàn thiện, những nơi kẻ vạch trắng nét liền sẽ có dải phân cách cứng.
Đại diện Đội CSGT Tân Sơn Nhất, thuộc Phòng CSGT Công an TP.HCM cho biết tuyến đường Cộng Hòa vẫn đang trong quá trình thi công để thay đổi tổ chức giao thông.
Do đó, trong giai đoạn đầu triển khai, lực lượng chức năng sẽ tập trung hướng dẫn, nhắc nhở người dân làm quen với cách tổ chức giao thông mới. Sau thời gian tuyên truyền, các trường hợp cố tình vi phạm sẽ bị xử lý nhằm bảo đảm an toàn giao thông.
CSGT Tân Sơn Nhất cũng lưu ý, khi tổ chức đảo chiều lưu thông thì xe máy chạy ở 2 làn ngoài cùng sát vỉa hè, ô tô đi 2 làn trong cùng gần tim đường.
Hết giờ cao điểm, tổ chức lưu thông bình thường thì mỗi chiều có 3 làn xe chạy. Trong đó, làn đường sát vỉa hè dành cho xe 2 và 3 bánh, làn giữa là làn đường hỗn hợp và làn sát tim đường chỉ dành cho xe ô tô con.
Theo quy chuẩn báo hiệu đường bộ, vạch trắng nét liền là loại vạch phân chia các làn xe không được phép đè vạch hoặc chuyển làn qua vạch. Vì vậy, người điều khiển xe máy hoặc ô tô chạy đè lên vạch, lấn sang phần đường đối diện hoặc đi vào khu vực bị giới hạn có thể bị CSGT xử phạt lỗi không đi đúng phần đường, làn đường theo quy định.
Ghi nhận của PV Thanh Niên, dù đã có dải phân cách cứng ở một số đoạn và vạch liền, vẫn xuất hiện nhiều trường hợp xe máy len vào làn ô tô để vượt lên phía trước. Việc đè vạch cũng diễn ra thường xuyên những ngày qua.
Đại diện Sở Xây dựng TP.HCM cho biết, hệ thống vạch kẻ đường và biển báo trên đường Cộng Hòa đã có một số thay đổi để phù hợp tình hình giao thông.
Theo đó, vạch kẻ đôi màu vàng, nét đứt nằm giữa đường dùng để xác định ranh giới làn đường có thể thay đổi hướng xe chạy theo thời gian.
Hướng xe chạy ở một thời điểm trên làn đường có thể đổi chiều được quy định bởi người điều khiển giao thông, tín hiệu đèn, biển báo hoặc các báo hiệu khác phù hợp.
Khi đi vào hoạt động, cơ quan chức năng sẽ sử dụng bảng quang báo điện tử để điều chỉnh các nội dung linh hoạt với phương án tổ chức giao thông theo từng khung giờ trong ngày. Việc điều tiết giao thông sẽ do Công an TP.HCM trực tiếp thực hiện và kết hợp sử dụng hệ thống đèn tín hiệu giao thông kết nối với Trung tâm điều khiển của thành phố.
Theo kế hoạch, hình thức tổ chức giao thông mới trên đường Cộng Hòa sẽ chính thức vận hành từ ngày 15.5 với hệ thống biển báo điện tử hướng dẫn theo từng khung giờ. Chỉ ô tô được đi vào làn đảo chiều, trong khi xe máy phải lưu thông ở các làn sát vỉa hè theo đúng chiều quy định.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Nữ doanh nhân gốc Việt ở Mỹ: Từ 300 USD 'dằn túi' đến hành trình truyền cảm hứng

Với hơn 17 năm giảng dạy, nữ doanh nhân gốc Việt không chỉ xây dựng sự nghiệp riêng mà còn truyền cảm hứng mạnh mẽ cho thế hệ trẻ, đặc biệt là phụ nữ Việt Nam, dám ước mơ và theo đuổi mục tiêu lớn.
Qua nhiều năm học tập và làm việc không ngừng nghỉ, vượt qua rào cản ngôn ngữ, tài chính và văn hóa nơi xứ người, Cathy Trịnh từng bước khẳng định vị trí của mình với nhiều vai trò: giảng viên ngành kinh doanh tại Tarrant County College, chuyên gia ngân hàng trong lĩnh vực cho vay thương mại, nhà tư vấn hỗ trợ hàng trăm doanh nghiệp khởi nghiệp và là người sáng lập Trinh Consulting Group LLC.
Dù lịch làm việc rất dày đặc, Cathy Trịnh vẫn sẵn sàng dành thời gian chia sẻ cởi mở về hành trình nhiều chông gai của mình.
PV: Xin chào chị. Chị có thể chia sẻ về hành trình từ Việt Nam sang Mỹ và những bước khởi đầu của mình?
Cathy Trịnh: Tôi lớn lên ở An Hòa cách trung tâm thành phố Huế khoảng 20 cây số. Tuổi thơ không có nhiều lựa chọn nhưng tôi may mắn có được sự giáo dục đầy đủ bởi gia đình luôn tin rằng chỉ có học mới thay đổi được cuộc đời mình.
Những cuốn sách mượn từ người thân đã mở ra cho tôi một thế giới khác và từ đó tôi mơ được đi ra ngoài, được học MBA, được sống một cuộc đời khác.
Năm 2002, tôi đến Mỹ với 300 USD trong tay. Không nhiều người thân, không mối quan hệ. Những ngày đầu không phải "giấc mơ Mỹ" mà là thực tế rất khắc nghiệt. Tôi đã làm nail, bán hàng, làm đủ việc để tồn tại. Có thời điểm tôi nộp hàng trăm hồ sơ xin việc nhưng không nhận được phản hồi. Tôi nhận ra rào cản lớn không chỉ là kinh nghiệm mà còn là ngôn ngữ và cách mình thể hiện.
"Có phải mình không đủ giỏi? Hay chỉ vì mình không thuộc về nơi này?", tôi đã từng tự hỏi như vậy.
Nhưng tôi không dừng lại. Khi có cơ hội làm việc theo chiết khấu trong một công ty cho vay, tôi liền nắm lấy. Và từ đó, tôi bước vào ngành ngân hàng, rồi được thăng chức chỉ sau vài tháng làm việc.
Nhìn lại chặng đường của mình, tôi hiểu rằng: "Xuất phát điểm không quyết định tương lai. Điều quan trọng là mình không bỏ cuộc trong những ngày khó khăn nhất".
Và rồi hành trình xây dựng sự nghiệp của chị diễn ra như thế nào?
Sự nghiệp của tôi không phải là đường thẳng. Có lúc lên rất cao, nhưng cũng có lúc rơi rất sâu.
Tôi từng làm đến vị trí vice president của một ngân hàng tư nhân và theo học Executive MBA – một giấc mơ từ nhỏ. Nhưng năm 2008, khủng hoảng tài chính khiến tôi mất việc và mang khoản nợ gần 100.000 USD. Đó không chỉ là mất việc mà còn là mất niềm tin vào cuộc sống.
Tôi từng nghĩ: "Mình đã làm đúng mọi thứ, vậy tại sao vẫn thất bại?". Sau đó tôi nhận ra, có lẽ mình cần hỏi câu hỏi khác: "Điều gì thật sự phù hợp với kỹ năng của mình?" và cuối cùng tôi tìm thấy câu trả lời: giáo dục và tư vấn.
Trong hơn 17 năm giảng dạy với hơn 12 năm tư vấn, tôi không chỉ xây dựng sự nghiệp mà còn tìm thấy ý nghĩa cuộc sống khi có thể giúp người khác phát triển.
Khi hỗ trợ các doanh nghiệp khởi nghiệp ở Mỹ, đặc biệt là các doanh nghiệp do có chủ sở hữu là người Mỹ gốc Việt, chị thường gặp khó khăn gì?
Không phải vốn. Mà là nỗi sợ. Nhiều doanh nhân Việt rất giỏi, rất chăm chỉ nhưng họ sợ mở rộng, sợ thất bại và sâu bên trong là cảm giác mình chưa đủ. Tôi quá hiểu điều đó vì tôi đã từng trải qua. Vì vậy, khi làm việc với họ, tôi không chỉ xây dựng chiến lược kinh doanh mà tôi giúp họ xây dựng lại niềm tin vào chính mình.
Khi một người thay đổi cách họ nhìn bản thân, họ sẽ dám nghĩ lớn hơn và hành động khác đi. Khi đó, doanh nghiệp cũng thay đổi theo.
Chị cân bằng giữa sự nghiệp và gia đình như thế nào?
Tôi tin ai cũng có 24 giờ như nhau. Vấn đề là mình ưu tiên điều gì. Với tôi, gia đình luôn là số một bắt đầu từ hôn nhân, sau đó là con cái, sức khỏe, rồi mới đến sự nghiệp. Tôi đã từ chối nhiều cơ hội lớn vì không phù hợp với giá trị sống của mình.
Thành công không chỉ là đo lường những gì mình đạt được mà là mình có ai đi cùng trên hành trình đó.
Chị gửi gắm điều gì đến thế hệ trẻ Việt Nam đang chuẩn bị khởi nghiệp, đặc biệt là các bạn nữ?
Hãy tìm con đường phù hợp với chính mình đó là nơi giao nhau giữa điều bạn giỏi, điều bạn yêu thích và điều xã hội cần. Và hãy chọn môi trường, cộng đồng, cũng như người đồng hành thật kỹ lưỡng.
Đặc biệt với các bạn nữ ở Việt Nam, bạn không cần phải chọn giữa sự nghiệp và gia đình mà có thể tạo con đường riêng của mình.
Và điều quan trọng nhất là "xuất phát điểm không định nghĩa bạn. Chính sự kiên trì và niềm tin mới là điều thay đổi cuộc đời"…
Tin Gốc: Thanh Niên

