Theo Nghị định 90/2026 của Chính phủ có hiệu lực từ 15-5 quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực y tế, hành vi vi phạm quy định về sử dụng thẻ bảo hiểm y tế (BHYT) trong khám bệnh, chữa bệnh sẽ bị phạt tiền.
Cụ thể, nếu cho người khác mượn thẻ BHYT hoặc sử dụng thẻ BHYT của người khác trong khám chữa bệnh sẽ bị phạt từ 1 – 2 triệu đồng đối với trường hợp vi phạm nhưng chưa làm thiệt hại đến quỹ BHYT.
Trong trường hợp sử dụng thẻ BHYT chiếm đoạt tiền BHYT dưới 10 triệu đồng hoặc gây thiệt hại cho quỹ BHYT dưới 20 triệu đồng, cá nhân sẽ bị phạt từ 3 – 5 triệu đồng.
Đồng thời, cá nhân vi phạm buộc hoàn trả số tiền đã vi phạm vào tài khoản thu của quỹ BHYT (nếu có).
So với quy định trong Nghị định 117/2020, các mức phạt giữ nguyên, tuy nhiên Chính phủ quy định rõ hơn về số tiền chiếm đoạt hoặc gây thiệt hại đến quỹ BHYT.
Trong Nghị định 117/2020, Chính phủ chỉ quy định cá nhân bị phạt từ 3-5 triệu đồng nếu làm thiệt hại đến quỹ BHYT.
Bên cạnh đó, Nghị định 90 cũng quy định cụ thể và tăng cường chế tài đối với nhóm hành vi vi phạm về BHYT, nhằm bảo vệ quyền lợi của người tham gia BHYT.
Theo đó, mức phạt đối với người sử dụng lao động chậm đóng BHYT sẽ bị xử phạt hành chính với số tiền từ 1-35 triệu đồng, tùy thuộc vào số lượng người lao động bị vi phạm.
Đối với hành vi trốn đóng BHYT (trường hợp chưa đến mức độ nghiêm trọng để truy cứu trách nhiệm hình sự), cơ quan chức năng sẽ áp dụng mức phạt tiền từ 2-70 triệu đồng, tùy thuộc vào số lượng người lao động bị vi phạm.
Nghị định 90 cũng quy định mức phạt tiền từ 200.000 đồng đến 20 triệu đồng đối với hành vi lập hồ sơ bệnh án, kê đơn thuốc khống hoặc kê tăng số lượng thuốc, vật tư y tế, dịch vụ kỹ thuật, chi phí giường bệnh và các chi phí khác mà thực tế người bệnh không sử dụng hoặc không có người bệnh để chiếm đoạt tiền BHYT chưa đến mức bị truy cứu trách nhiệm hình sự.
Đối với hành vi thanh toán chi phí khám chữa bệnh BHYT gây thiệt hại cho quỹ BHYT, mức phạt sẽ từ 1 – 50 triệu đồng.
Hành vi này bao gồm áp dụng sai về giá, áp dụng giá chưa được quy định hoặc phê duyệt, ghi sai chủng loại, hàm lượng, cách dùng, đơn vị, tên dịch vụ kỹ thuật hoặc đã được chi trả từ nguồn khác.
Nghị định cũng quy định phạt tiền từ 200.000 đồng đến 3 triệu đồng đối với hành vi không cung cấp, cung cấp không đầy đủ, cung cấp sai lệch thông tin trong giải quyết quyền lợi của người bệnh tại cơ sở khám chữa bệnh hoặc thanh toán trực tiếp.
Ngoài ra, hành vi không cung cấp, cung cấp sai lệch thông tin, cung cấp không kịp thời thông tin về đối tượng tham gia BHYT nhưng chưa làm thiệt hại đến quỹ BHYT sẽ bị phạt tiền từ 200.000 – 500.000 đồng.
Trường hợp hành vi này làm thiệt hại đến quỹ BHYT, mức phạt tiền áp dụng là từ 1 – 20 triệu đồng, tùy thuộc vào giá trị vi phạm.
Hành vi gây khó khăn, cản trở việc khám chữa bệnh BHYT nhưng chưa làm thiệt hại đến quyền lợi của người tham gia hoặc cơ sở y tế bị phạt từ 500.000 đồng đến 1 triệu đồng. Trường hợp làm thiệt hại đến quyền lợi, mức phạt tiền áp dụng là từ 1 – 20 triệu đồng, tùy thuộc vào giá trị vi phạm.
Bên cạnh đó, Nghị định 90 cũng quy định phạt tiền từ 500.000 đồng đến 5 triệu đồng đối với một số hành vi khác như sử dụng hoặc cho mượn tài khoản phần mềm quản lý bệnh viện để kê đơn, chỉ định phẫu thuật; không kết nối, liên thông dữ liệu điện tử.
Tổ chức đăng ký khám chữa bệnh ban đầu vượt số lượng phân bổ hoặc sai đối tượng; thông báo kết quả giám định, số quyết toán chi phí khám chữa bệnh chậm theo quy định của pháp luật.
Ngày 6-5, Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM) thông tin về tình trạng sức khỏe của bé trai N.G.K. (sinh năm 2024) bị mẹ ruột và người tình bạo hành tại xã Hòa Hiệp (TP.HCM).
Sau những ngày giành giật sự sống, hiện sức khỏe của bé đã dần ổn định và vượt qua cơn nguy kịch. Bé đã có thể ăn uống bình thường, các vết thương, sây sát trên cơ thể cũng từng ngày hồi phục.
Điều khiến các y, bác sĩ và nhân viên y tế cảm thấy ấm lòng hơn cả là sự thay đổi trong tinh thần của bé. Bé đã bớt quấy khóc, dần lấy lại cảm giác an toàn.
Bé bắt đầu chơi đùa với những món đồ chơi nhỏ, có thể tương tác và đáp lại sự quan tâm, chăm sóc của các nhân viên y tế.
Hiện bé đang được các y, bác sĩ theo dõi, điều trị tại khoa ngoại tổng hợp Bệnh viện Nhi đồng 1, dự kiến chưa cần phẫu thuật.
Trước đó, bé K. được các bác sĩ chẩn đoán đa chấn thương với các tổn thương dập lách, dập gan, đứt tụy, tổn thương thận; gãy cũ xương cẳng tay trái kèm thiếu máu mạn tính và rối loạn đông máu.
Như Tuổi Trẻ Online đã thông tin, tối 5-5, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an TP.HCM đã ra lệnh bắt người bị giữ trong trường hợp khẩn cấp đối với Nguyễn Thị Thanh Trúc (33 tuổi) và Danh Chơn (30 tuổi, cùng trú xã Hòa Hiệp) để điều tra về hành vi "cố ý gây thương tích".
Trúc và Chơn được xác định là hai người bạo hành nghiêm trọng cháu N.G.K. (sinh năm 2024, con ruột của Trúc) phải vào viện cấp cứu.
Theo điều tra, chiều 2-5, Công an xã Hòa Hiệp (TP.HCM) tiếp nhận tin báo của người dân về việc một phụ nữ có hành vi đánh đập con nhỏ tại nhà thuê ở ấp Phú Lâm, xã Hòa Hiệp.
Khi lực lượng chức năng có mặt, cháu K. được phát hiện trong tình trạng nguy kịch, toàn thân có nhiều vết bầm tím, trầy xước, vùng đầu bị rách, lơ mơ, phản ứng chậm.
Nạn nhân lập tức được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện địa phương, sau đó chuyển lên Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM) tiếp tục điều trị.
Ngay khi tiếp nhận thông tin, ban giám đốc Công an TP.HCM đã chỉ đạo Phòng Cảnh sát hình sự phối hợp Công an xã Hòa Hiệp xác minh, làm rõ vụ việc.
Bước đầu cơ quan công an xác định Trúc và Chơn chung sống như vợ chồng, đã nhiều lần dùng cây tre đánh bé trai.
Riêng chỉ trong ngày 2-5, cháu K. đã bị đánh nhiều lần vào chân, lưng và đầu. Dù phát hiện bé trai chảy máu, hai người vẫn không đưa K. đi cấp cứu kịp thời.
Cơ quan cảnh sát điều tra Công an TP.HCM tiếp tục củng cố chứng cứ, xử lý nghiêm các nghi phạm theo quy định.
PGS-TS, bác sĩ Lương Tuấn Khanh, Giám đốc Trung tâm Phục hồi chức năng, Bệnh viện Bạch Mai cho biết, trung tâm tiếp nhận nhiều người bệnh đến khám, điều trị trong tình trạng đau do viêm quanh khớp vai.
Nguyên nhân viêm quanh khớp vai do tổn thương các cấu trúc mô mềm quanh khớp như gân, cơ, dây chằng, bao khớp, không liên quan trực tiếp đến tổn thương xương hay sụn khớp, chủ yếu ở phần mô mềm, nhưng lại gây ảnh hưởng rất lớn đến chức năng vận động.
Có 4 thể bệnh thường gặp, trong đó, thể đơn thuần thường do bệnh lý gân cơ; thể đau vai cấp; thể đông cứng do viêm dính, co thắt bao khớp, bao khớp dày, dẫn đến giảm vận động khớp ổ chảo - cánh tay; thể giả liệt do đứt gân cơ trên gai. Trong thực tế, các thể trên có thể kết hợp với nhau.
Các tổn thương thường gặp nhất trong viêm quanh khớp vai là tổn thương các gân cơ xoay gân cơ nhị đầu và bao thanh mạc dưới mỏm cùng vai.
Bệnh thường xuất phát từ 3 cơ chế chính: thoái hóa gân và chóp xoay theo tuổi; viêm bao hoạt dịch, viêm gân do vận động căng giãn gân cơ khớp vai lặp lại; co rút bao khớp (đông cứng khớp vai) gây hạn chế vận động.
Ngoài ra, những yếu tố như: lao động tay quá đầu (các hoạt động sử dụng cánh tay ở vị trí cao hơn vai, quá tầm đầu trong thời gian dài, hoặc lặp lại); chơi thể thao lặp đi lặp lại (tennis, golf, pickleball…), chấn thương hoặc phẫu thuật vùng vai, ít vận động hoặc bất động kéo dài đều có thể thúc đẩy bệnh tiến triển.
Về điều trị viêm quanh khớp vai, bác sĩ Khanh chia sẻ, nguyên tắc điều trị gồm 3 yếu tố chính: giảm đau, chống viêm; phục hồi tầm vận động khớp vai tăng sức mạnh cơ và ổn định khớp.
Trong đó, phục hồi chức năng và tập vận động là nền tảng quan trọng nhất, quyết định kết quả lâu dài, giúp người bệnh quay trở lại với các chức năng sinh hoạt bình thường.
Bệnh nhân cần được điều trị kết hợp: vật lý trị liệu (điện trị liệu và nhiệt trị liệu như: siêu âm trị liệu, điện xung, laser công suất cao, sóng xung kích, sóng ngắn; chương trình tập vận động trị liệu theo phác đồ cá thể hóa) và thuốc giảm đau, chống viêm khi cần.
"Điểm mấu chốt là không chỉ điều trị triệu chứng mà phục hồi chức năng vận động thực sự cho người bệnh", bác sĩ Khanh cho biết.
"Do triệu chứng ban đầu khá nhẹ, người bệnh thường nghĩ là đau cơ thông thường nên không đi khám. Ngoài ra, nhiều người ngại vận động vì sợ đau, điều này lại khiến khớp càng cứng hơn, tạo thành vòng xoắn bệnh lý", bác sĩ Khanh lưu ý.
Thạc sĩ vật lý trị liệu Nguyễn Thành Nam (Trung tâm Phục hồi chức năng, Bệnh viện Bạch Mai), chia sẻ thêm khi tham gia điều trị người bệnh thường sợ đau nên không muốn trị liệu, tập vận động, ngại hoặc bỏ dở tập giữa chừng, khiến bệnh kéo dài hoặc nặng hơn.
Với mỗi người, khi áp dụng vật lý trị liệu cũng như tập vận động phục hồi chức năng, kỹ thuật viên sẽ cài đặt, điều chỉnh các phương pháp vật lý trị liệu, thiết kế bài tập phù hợp với từng giai đoạn và theo dõi phản ứng của người bệnh, điều chỉnh cường độ tập.
Người bệnh cần tập vận động đúng hướng dẫn và duy trì luyện tập đều đặn; không bỏ tập giữa chừng, tập quá sức; không tự ý tập theo mạng.
Bác sĩ Yoko Okayama tốt nghiệp Đại học Y khoa tỉnh Kyoto năm 1996, từng làm bác sĩ gây mê tại bệnh viện này và Bệnh viện Nishijin trước khi chuyển sang lĩnh vực chăm sóc sức khỏe tại nhà. Năm 2015, bà mở Phòng khám Chăm sóc tại nhà Okayama ở thành phố Kyoto, chuyên hỗ trợ thăm khám tận nơi, chăm sóc giảm nhẹ và điều trị sa sút trí tuệ. Là một bác sĩ chuyên về chăm sóc cuối đời, bà Okayama không chỉ thực hành y khoa tại cộng đồng mà còn chủ trì các nhóm nghiên cứu về vấn đề này.
Theo bác sĩ, có 11 dấu hiệu báo hiệu một người đang bước vào "những giây phút cuối đời". Vậy những cơ quan nào vẫn tiếp tục duy trì hoạt động cho đến tận giây phút cuối cùng, ngay cả khi mọi chức năng cơ thể dần đình trệ? Bà Okayama đã chia sẻ điều này trong bài viết đăng trên tờ President Online trích từ cuốn sách của bà, do Nhà xuất bản Discover Twenty-One phát hành.
Chuyên gia cho biết cơ thể con người sẽ trải qua những trạng thái biến đổi sinh lý đặc trưng trước khi nhắm mắt xuôi tay. Là bác sĩ đồng hành cùng bệnh nhân ở giai đoạn cuối, bà thường sử dụng những ghi chép chuyên môn để giải thích tình trạng của người bệnh cho gia quyến, giúp họ chuẩn bị tâm lý và tránh rơi vào trạng thái hoảng loạn, sợ hãi hay lo âu quá mức. Những thay đổi này không nhất thiết xảy ra ở mọi người và trình tự có thể khác nhau nhưng là những dấu hiệu phổ biến nhất.
Bà Okayama cho hay một trong những dấu hiệu đầu tiên thường xuất hiện trước khi một người qua đời là chán ăn hoặc ăn uống kém đi đáng kể. Khi một người gần như không còn ăn uống được gì, đó thường là tín hiệu cho thấy sự sống chỉ còn tính bằng ngày.
Tiếp đó, giọng nói của họ sẽ dần mất đi năng lượng và độ vang, đôi khi chỉ còn là những tiếng thào thào, báo hiệu thời gian còn lại thậm chí chỉ có thể tính bằng giờ. Trong giai đoạn này, người bệnh thường rơi vào trạng thái ngủ thiếp đi và thường thức giấc giữa chừng.
Tuy nhiên, điều quan trọng cần lưu ý là thính giác của họ còn rất nhạy bén, vẫn có thể nghe thấy mọi chuyện ngay cả khi trông như đang ngủ sâu, vì vậy gia đình nên tránh nói những điều có thể gây đau lòng.
Về mặt nhận thức, người bệnh dễ bị nhầm lẫn về không gian, thời gian, thậm chí không nhận ra người thân. Đôi khi họ có thể la hét hoặc có những hành động bất thường như cởi đồ do rơi vào trạng thái mê sảng, lúc này cần có sự can thiệp y tế để hỗ trợ.
Về mặt thể chất, phần thân dưới và mu bàn tay của người bệnh có thể xuất hiện tình trạng phù nề, đôi khi có thể được xoa dịu bằng cách massage nhẹ nhàng, chậm rãi. Hiện tượng phù nề thường có xu hướng trầm trọng hơn sau khi bệnh nhân được truyền dịch.
Bên cạnh đó, hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn với những tiếng lọc xọc do nước bọt hoặc nước dãi tích tụ trong cổ họng. Nếu bệnh nhân đang được truyền dịch tĩnh mạch, lượng dịch tiết này có thể tăng lên, làm cho tình trạng khó chịu trở nên trầm trọng hơn.
Đồng thời, bàn tay và bàn chân sẽ dần trở nên lạnh và nhợt nhạt do cơ thể ưu tiên đưa máu về các cơ quan nội tạng quan trọng để duy trì sự sống cuối cùng, dẫn đến tình trạng mất nước và giảm thiểu (hoặc mất hẳn) lượng nước tiểu. Cơn sốt cũng có thể xuất hiện trong giai đoạn này và thường không đáp ứng với các loại thuốc hạ sốt thông thường.
Càng gần thời khắc cuối cùng, nhịp thở của người bệnh càng trở nên bất ổn. Có thể xuất hiện kiểu thở Cheyne-Stokes, trong đó nhịp thở chậm dần rồi ngưng hẳn khoảng 30 giây trước khi bắt đầu lại dồn dập. Sau đó là kiểu "thở cơ hàm" (mandibular breathing), dấu hiệu cận tử rõ rệt nhất, khi người bệnh há miệng thở dốc, hàm dưới chuyển động lên xuống. Đây là phản ứng sinh lý tự nhiên diễn ra vài giờ trước khi ra đi.
Khi cái chết thực sự đến, việc xác định "hơi thở cuối cùng" đôi khi khó khăn ngay cả với các chuyên gia y tế nếu không có máy điện tâm đồ (EGC) hỗ trợ. Sau khi tim ngừng đập, máy móc có thể vẫn hiển thị những dạng sóng điện học nhưng đó không phải là dấu hiệu của sự hồi sinh. Một số hiện tượng tự nhiên khác như bài tiết không tự chủ hoặc những âm thanh phát ra khi dịch chuyển thi thể do không khí thoát ra từ phổi cũng có thể xảy ra.
Dù cơ thể có trải qua bao nhiêu biến đổi về mặt sinh lý (như tim ngừng đập, hơi thở lọc xọc hay mất ý thức), thì vẫn có một thứ không hề thay đổi, đó chính là khả năng nghe của người bệnh. Điều này ngụ ý người bệnh vẫn có thể nghe thấy lời nói của người thân ngay cả khi họ có vẻ như đã hôn mê hoặc sắp ra đi.
Nhận định này đồng nhất với nghiên cứu của Đại học British Columbia (Canada) công bố trên tạp chí khoa học Scientific Reports năm 2020. Nghiên cứu sử dụng điện não đồ chứng minh não bộ của bệnh nhân vô thức vẫn ghi nhận phản ứng với âm thanh trong những giờ cuối đời, tương đương với não của người khỏe mạnh.
Vì vậy, thay vì hoảng loạn gọi bác sĩ ngay lập tức khi thấy người thân ngừng thở, gia đình nên dành những khoảnh khắc tĩnh lặng đó để trò chuyện và gửi gắm những lời yêu thương cuối cùng, bởi tiếng nói của những người quen thuộc chính là sự an ủi lớn nhất đối với họ trong hành trình đi về cõi vĩnh hằng.