Từ những căn nhà cũ kỹ, khu vườn bỏ hoang hay đồ vật tưởng chừng vô giá trị, nhiều người trên thế giới đã vô tình phát hiện ra những “kho báu” khiến ai nghe cũng phải bất ngờ.
Những câu chuyện tưởng như chỉ có trong phim lại trở thành sự thật, khi giá trị ẩn giấu phía sau đôi khi lên tới hàng chục, thậm chí hàng trăm nghìn Euro.
Điển hình vào năm 2020 những đứa trẻ giấu đến nhà nhà ông bà ở vùng Centre-Val de Loire, Pháp. Tai đây khi đang chơi trốn tìm một nhóm trẻ nhỏ đã vô tình phát hiện “kho báu” trị giá khoảng 100.000 Euro (khonagr 3 tỷ đồng) khi đang chơi đùa trong phòng cũ.
Theo kênh BFM TV, trong lúc dựng lều bằng những tấm ga trải giường cũ theo lời bố, các em bất ngờ cảm nhận một vật thể nặng bất thường nằm ẩn dưới các nếp vải. Ban đầu, lũ trẻ không mấy quan tâm và tiếp tục chơi, nhưng sau đó đã kể lại cho gia đình.
Khi người thân kiểm tra, họ không khỏi sững sờ khi phát hiện bên trong chính là hai thỏi vàng, mỗi thỏi nặng khoảng 1 kg.
Ban đầu, gia đình cho rằng đây có thể là kỷ vật của người thân đã khuất, nhưng sau khi xác minh, chuyên gia cho biết số vàng này được mua từ năm 1967.
Câu chuyện “kho báu trong ga trải giường cũ” nhanh chóng thu hút sự chú ý, trở thành một phát hiện may mắn hiếm có ngay trong chính ngôi nhà của gia đình.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Indian Creek rộng 1,2 km2 nằm giữa vịnh Biscayne, phía bắc Miami Beach với 84 cư dân. Đảo có 41 lô đất ven biển, quy tụ nhiều tỷ phú như Jeff Bezos, Mark Zuckerberg, Tom Brady và Ivanka Trump. Trung tâm đảo là sân golf 18 lỗ thuộc Indian Creek Country Club. Phí gia nhập câu lạc bộ khoảng 500.000 USD cùng quá trình xét duyệt khá lâu.
Đảo hình thành từ quá trình nạo vét vịnh Biscayne đầu thế kỷ 20. Trở thành đô thị năm 1939, khu vực này ban đầu là nơi nghỉ đông của giới tài phiệt. Những năm gần đây, nhiều tỷ phú chuyển đến sinh sống lâu dài.
Quỹ đất hạn chế làm giá bất động sản liên tục tăng, thường ở mức trên 60 triệu USD. Đầu tháng này, Mark Zuckerberg mua một biệt thự với giá khoảng 170 triệu USD.
Michael Martirena, môi giới bất động sản tại công ty Compass (Miami), cho biết nhiều người mua thường phá bỏ công trình cũ để xây dinh thự mới theo nhu cầu.
Mức độ riêng tư trên đảo được phân chia theo vị trí. Khu phía tây nằm sát tuyến đường thủy nội địa, tách hẳn đất liền là nơi ở của Jeff Bezos và Mark Zuckerberg. Mick Duchon, môi giới thuộc tập đoàn Corcoran, cho biết các lô đất phía tây rộng khoảng 7.400 m2, lớn hơn mức 4.600 m2 ở khu vực khác. Khoảng cách này giúp các biệt thự tách biệt hoàn toàn.
Năm 2023, Jeff Bezos mua ba bất động sản liền kề trị giá hơn 230 triệu USD. Ông sống trong biệt thự phong cách Địa Trung Hải, đồng thời cho phá dỡ nhà trên hai lô đất phía tây để xây khu khép kín mới.
Giao dịch nhà đất ở Indian Creek luôn kín đáo. Dữ liệu từ Hiệp hội Môi giới Bất động sản Miami cho thấy nhiều thời điểm không có nhà rao bán công khai. Đại diện bên mua phải tự liên hệ với trung gian của chủ nhà.
Đảo hoạt động độc lập với chính quyền và lực lượng cảnh sát riêng. Dữ liệu ngân sách bang Florida cho thấy 97% nguồn lực cảnh sát được dùng cho hoạt động an ninh. Lối vào đường bộ duy nhất có trạm gác vũ trang 24/24 giờ. "Không ai có thể ra vào nếu không có lý do", Martirena nói.
An ninh trên biển còn nghiêm ngặt hơn. Khác với các khu nhà giàu lân cận như Palm Island, Star Island hay Hibiscus Island, nơi du thuyền du lịch thường xuyên đi ngang để ngắm biệt thự của người nổi tiếng, lực lượng tuần tra đường thủy của Indian Creek sẽ nhanh chóng tiếp cận và yêu cầu người lạ rời đi nếu tiến sát khu vực đảo. Cây xanh dày đặc che khuất tầm nhìn từ các khu lân cận. Martirena cho biết những người ở đây muốn an toàn và không bị làm phiền.
Làn sóng dịch chuyển tài sản đến Indian Creek một phần do chính quyền không thu thuế thu nhập bang. Trong khi đó, đề xuất áp thuế tài sản 5% tại California thúc đẩy nhiều tỷ phú tìm bến đỗ mới. Đồng sáng lập Google Larry Page gần đây chi 173 triệu USD mua hai biệt thự ven biển tại khu Coconut Grove (Miami).
Martirena cho biết những tuần gần đây liên tục nhận được yêu cầu tìm nhà từ khách hàng California. "Họ chưa từng nghĩ sẽ rời California, nhưng cuối cùng vẫn chọn bảo vệ khối tài sản mình đã mất nhiều năm gây dựng", Martirena nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Tết năm nay, căn nhà của cụ Phạm Văn Phất ở thôn Đa Phạn, xã Vạn Lộc (xã Hải Lộc, huyện Hậu Lộc cũ) đông đủ con cháu. Trong những tiếng cười và chúc tụng, cụ vẫn nói mong ước lớn nhất của cả cuộc đời vẫn là tìm được gia đình ruột thịt. "Tôi mong trước khi nhắm mắt xuôi tay, biết được mình còn ai thân thích để thắp nén hương cho tổ tiên", cụ Phất nói.
Năm 1945, cậu bé Phạm Văn Phất, 15 tuổi, theo cha - một thợ sửa đồng hồ - rời làng Tùng Sáu (huyện Hải Hậu, Nam Định cũ, nay là xã Hải Thịnh, Ninh Bình) vào Thanh Hóa mưu sinh. Trong ký ức, đó là những chuyến đi dài bằng đường biển, ghé qua các làng chài, ở lại một thời gian rồi lại tiếp tục rong ruổi.
Hai cha con dừng chân tại làng Đa Phạn, ở nhờ một gia đình người địa phương. Sau vài lần đưa con về quê rồi quay lại, đến lần thứ ba vào Thanh Hóa, người cha quyết định gửi con trai lại cho gia đình chủ nhà nuôi dưỡng rồi một mình lên thuyền về quê. Đó là lần cuối hai cha con gặp nhau.
"Tôi đứng trên đê nhìn theo thuyền cha khuất dần về phía biển. Tôi nghĩ ông sẽ sớm quay lại nhưng từ đó bặt vô âm tín", cụ Phất kể.
Những ngày sau đó, cậu thiếu niên 15 tuổi vẫn đi ra bến thuyền, chờ đợi trong vô vọng. Không có tin tức, không một lời nhắn gửi. Giữa những năm tháng biến động của lịch sử đất nước, cậu thiếu niên 15 tuổi khi ấy tự suy đoán cha có thể gặp nạn trên biển hoặc hỏng thuyền. Phất ở lại vùng đất Hậu Lộc, được gia đình chủ nhận nuôi và đổi sang họ Phạm.
Hơn 80 năm qua, hành trình tìm lại cội nguồn của cụ Phất là một chuỗi những hy vọng, có lúc nhen nhóm nhưng rồi lụi tàn theo thời gian. Điều khiến ký ức về quê hương không bị phai mờ là bởi khi xa quê, cụ đã đủ lớn để ghi nhớ tên đất, tên làng.
Trong trí nhớ, quê nhà là làng Tùng Sáu với con đê chạy dài tít tắp, xen kẽ là cồn cát nhấp nhô, những căn nhà thưa thớt dưới rặng phi lao. Cuối làng có một chiếc cống ngăn mặn. Cụ còn nhớ lớp học chữ quốc ngữ của một ông đồ nho và căn nhà nhỏ mái tranh nơi gia đình sinh sống.
Năm 30 tuổi, khi đã lập gia đình và dù hoàn cảnh kinh tế còn khó khăn, cụ từng một mình lần tìm về quê theo trí nhớ. Cụ đi bộ qua nhiều làng mạc ven biển vùng Hải Hậu, hỏi thăm nhiều người, nhưng đáp lại chỉ là những cái lắc đầu. "Tôi trở về nhà, dù rất buồn nhưng vẫn có niềm tin một ngày nào đó sẽ tìm được nguồn cội", cụ kể.
Cụ Phất cho biết quê vợ ở Nghĩa Hưng (Nam Định cũ), cách làng Tùng Sáu khoảng 20 km. Mỗi lần về quê ngoại, cụ lại mượn xe đạp đi hỏi thăm các cụ cao niên và tìm kiếm tại các nghĩa trang địa phương. Cụ nhớ cha tên Riệp (hoặc Diệp), có bốn chị gái là Nghiệp, Nối, Bay và Máy.
Năm 2006, trong một lần trở lại Hải Hậu, cụ Phất dừng chân trước nhà thờ cổ cách đê Cồn Tròn không xa. Nhìn thấy một chiếc cống lớn, cụ nhận định đây là nơi mình từng xuống thuyền cùng cha năm xưa.
"Lúc đó, bố tôi đứng trên triền đê rất lâu nhìn về làng rồi bất chợt khóc như một đứa trẻ", ông Phạm Văn Châu, con trai cụ, kể lại, "Đó là khoảnh khắc cụ tin rằng "mình đã chạm vào quê hương".
Dù vậy, gia đình vẫn không tìm thêm được dấu vết nào của người thân.
Những năm gần đây, do sức khỏe yếu, cụ Phất không thể tự đi xa. Việc tìm kiếm được con cháu tiếp nối thông qua mạng xã hội, thăm hỏi các nhà thờ và tra soát các khu nghĩa trang. Tuy nhiên, việc tìm kiếm gặp nhiều trở ngại. Theo đại diện chính quyền địa phương, sau năm 1954, nhiều gia đình ở vùng Hải Hậu đã di cư, khiến dấu vết về một gia đình thợ sửa đồng hồ từ gần một thế kỷ trước hầu như không còn.
Ở tuổi 96, điều cụ Phất trăn trở không phải là những vất vả đã trải qua, mà là câu hỏi chưa có lời đáp: người thân trong gia đình giờ có còn ai hay không.
Con cháu cụ cho biết vẫn chưa từ bỏ hy vọng. Họ tiếp tục tìm kiếm thông tin, mong một ngày nào đó có người nhận ra những chi tiết tưởng chừng nhỏ bé trong câu chuyện. "Chỉ cần một manh mối nhỏ, gia đình cũng sẽ tìm đến cùng", ông Phạm Văn Châu nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Lối đi dành cho nhân viên phía sau siêu thị RT-Mart ở quận Dương Phổ, Thượng Hải, trở thành nơi ông tá túc hàng đêm. Dù giống người vô gia cư, ông không ăn xin hay gây rối.
Đêm đến, ông mang theo tiền mặt, máy tính xách tay, tai nghe Bluetooth và máy ảnh cầm tay. Đến 4h30, ông thức dậy dọn dẹp sạch sẽ để không ảnh hưởng hoạt động của siêu thị. Ban ngày, ông ăn uống, sinh hoạt quanh đây, thời gian rảnh thì lướt web hoặc xem phim truyền hình.
Ông có căn hộ rộng khoảng 20 m2 tại khu phố Kongjiang số 5 do mẹ đẻ để lại. Sau khi ly hôn năm 2000, vợ và con trai cắt đứt liên lạc, ông ngày càng ám ảnh với cảm giác cô độc. "Tôi sợ mình sẽ giống những người già báo chí thường nhắc tới, chết một mình mà không ai phát hiện", ông nói. Sự náo nhiệt ở siêu thị giúp ông an tâm và vui vẻ hơn.
Cuộc sống bất tiện khiến ông luôn trong tình trạng luộm thuộm, tóc bết và râu dài. Mọi thứ chỉ thay đổi vào tháng 5/2021, khi cô Huang Lanxia, lao động nhập cư từ Sơn Đông, xuất hiện.
Cô Huang làm nghề giúp việc, thường đẩy một cụ già ngồi xe lăn đến siêu thị dạo chơi. Thấy ông Qiang Ming sống khắc khổ, cô chủ động bắt chuyện, giúp ông gội đầu, giặt quần áo. Suốt hơn ba năm, cô đều đặn mang cơm nước đến chăm sóc ông.
Ông Qiang Ming đề nghị giao tài sản cùng thẻ hưu trí cho cô Huang, nhờ chăm sóc và lo hậu sự với tư cách con gái nuôi. Cuối năm 2024, ông chuyển đến sống cùng cô tại một căn hộ thuê. Tuy nhiên, khi hai người đến văn phòng công chứng để chuyển giao tài sản mới phát hiện trong thỏa thuận ly hôn căn hộ ở khu phố Kongjiang số 5 được xác định thuộc về vợ cũ của ông.
Ông Qiang Ming cho rằng đó chỉ là "ly hôn giả", song vì vợ cũ đã qua đời nên nội dung không thể thay đổi. Sau đó, tòa án phán quyết căn nhà thuộc quyền sở hữu của con trai ông.
Người con cho biết cha mẹ ly hôn do mâu thuẫn kéo dài. Anh từng đề nghị sửa sang nhà để bố quay về sống nhưng ông từ chối. Anh cũng lo ngại cha bị lợi dụng, đồng thời cam kết ông vẫn có quyền ở căn nhà này đến cuối đời. Dù vậy, ông Qiang Ming vẫn không quay về.
Câu chuyện của ông là một lát cắt về thực trạng già hóa dân số và sự cô đơn của người cao tuổi tại Trung Quốc.
Hồi tháng 1, Thượng Hải bắt đầu nghiên cứu cơ chế giám sát đa bên đối với việc chỉ định người giám hộ cho người già. Việc đưa các tổ chức chuyên nghiệp tham gia đánh giá được kỳ vọng sẽ tạo cầu nối hài hòa hơn giữa tình cảm, lợi ích và pháp luật cho những người cao tuổi sống đơn độc.
Tin Gốc: Vnexpress

