Tôi thật sự thấy buồn khi đọc những bình luận dưới bài viết: “Tôi lỡ có bầu với chồng người ta”. Có những bình luận được rất nhiều người đồng tình, nhưng lại là khuyên người phụ nữ ấy bỏ thai. Họ nói rằng: “Vì tương lai của đứa trẻ, nếu không thể lo chu toàn thì bỏ sớm cũng là một giải pháp”. Tôi hiểu, mỗi người đều có cách nhìn riêng, thế nhưng trong lòng tôi vẫn trăn trở một câu hỏi: “Nếu ngay từ đầu đứa trẻ còn chưa có cơ hội được sống thì “tương lai hạnh phúc” đó sẽ bắt đầu từ đâu. Đứa trẻ ấy không có quyền lựa chọn mình sẽ đến với thế giới này trong hoàn cảnh như thế nào.
Thật ra, người chịu ảnh hưởng nhiều nhất từ quyết định đó lại chính là một sinh linh chưa kịp cất tiếng nói. Tôi nghĩ, đằng sau những lựa chọn khó khăn như vậy thường là rất nhiều nỗi sợ: sợ ánh nhìn của người khác, sợ hành trình làm mẹ một mình sẽ quá vất vả, sợ tương lai trở nên chông chênh hơn. Những nỗi sợ đó là hoàn toàn có thật, cũng rất dễ hiểu. Thế nhưng có một điều khiến tôi suy nghĩ rất nhiều: Giá như mình có thể đối diện với những nỗi sợ đó sớm hơn, trước khi một sinh linh bắt đầu hiện diện.
Tôi là một người cha, có đứa con 6 tuổi và vợ đang mang thai bé thứ hai. Những khoảnh khắc cảm nhận con đạp, con cựa mình… thật sự rất đặc biệt. Nó là một dạng hạnh phúc mà chỉ khi trải qua rồi, mình mới hiểu hết được. Vì vậy, nếu được nói một điều với bạn, người đang đứng trước lựa chọn rất khó khăn này, đó là: Khi trong bạn vẫn còn một chút phân vân, hãy cho mình thêm thời gian để suy nghĩ thật kỹ. Nếu có thể, hãy cố gắng giữ lại con.
Tôi không nói điều đó là dễ. Có thể bạn sẽ phải đi qua một quãng đường không hề đơn giản, có thể sẽ có áp lực, có mệt mỏi, có những lúc cảm thấy rất cô đơn. Trước khi đưa ra quyết định, có lẽ bạn nên chuẩn bị sẵn tâm thế để đối diện với những nỗi sợ và khó khăn có thể xảy ra. Khi mình nhìn thẳng vào nó và chuẩn bị từ trước, mọi thứ sẽ bớt bất ngờ hơn, mình cũng có thể vững vàng hơn khi thật sự phải bước qua. Rồi sẽ có một ngày, khi bạn được nhìn thấy con, ôm con vào lòng, sẽ hiểu vì sao có những người, dù khó khăn đến đâu, vẫn chọn giữ lại.
Cuộc sống không dừng lại sau một sai lầm, bạn vẫn có thể bắt đầu lại, có thể gặp một người đủ bao dung để đồng hành cùng bạn và con. Con đường đó có thể không dễ dàng nhưng không có nghĩa là không thể đi. Tôi không dám nói ai đúng, ai sai, mỗi người đều có hoàn cảnh riêng, câu chuyện riêng. Tôi chỉ mong rằng trước khi đưa ra quyết định, bạn hãy lắng nghe thật sâu chính mình. Hãy chọn điều mà sau này, khi nhìn lại, bạn có thể nhẹ lòng.
Tôi 34 tuổi. Năm 20 tuổi, tôi bị bệnh, phải cắt bỏ buồng trứng và tử cung nên không có khả năng sinh con nữa. Tôi có mối tình gắn bó 10 năm nhưng đã chia tay với rất nhiều lý do, trong đó có việc tôi không sinh được. Cứ ngỡ tôi chỉ sống như vậy đến hết đời nhưng số phận đã cho tôi gặp bạn trai hiện tại. Anh rất tốt, chúng tôi có nhiều điểm chung. Biết tình trạng sức khỏe của tôi, anh chấp nhận điều đó. Yêu đương là chuyện hai đứa nhưng chung sống lâu dài thì còn liên quan đến ba mẹ hai bên nữa.
Tôi biết mọi người sẽ khuyên nên buông tay, cố chấp ở bên nhau sẽ đau khổ và mệt mỏi, không ai tắm hai lần trên một dòng sông, người cũ đã vậy rồi. Thật sự tôi không muốn chia tay tí nào các bạn ạ. Vô sinh là điều không ai muốn cả, nó cũng đâu phải bệnh truyền nhiễm gì mà tôi phải tự ti, chấp nhận buông bỏ hạnh phúc của mình? Đâu là hạnh phúc cho những người phụ nữ mà khả năng mang thai của họ không có? Không lẽ họ chấp nhận điều đó và sống cô đơn đến hết đời, hay phải chọn người đàn ông ly dị vợ và có con vì bản thân không sinh được? Tôi chỉ muốn chia sẻ cảm xúc của mình. Cám ơn các bạn nhiều.
Tôi là tác giả bài viết Tôi bị crush chặn liên lạc vì lỡ nói 'không có cảm xúc với em' lúc giận dỗi. Sau khi bài được đăng, tôi đã đọc kỹ các bình luận và cảm ơn mọi người đã đưa ra quan điểm để tôi có những góc nhìn khách quan hơn. Hai tuần trước, tôi chủ động nhắn tin xin lỗi em nhưng em không phản hồi lại. Tôi có đến gần chỗ em ở mấy lần trong tuần nhưng không gặp được. Đến tối thứ bảy, tôi lại đến lần nữa thì gặp được em. Khi gặp tôi, em rất bình thản, không cười cũng không giận.
Tôi muốn hẹn em ra quán cà phê cạnh đó nhưng em không đồng ý. Em bảo có gì nói ở đây luôn vì em đang vội. Em bảo tôi dạo này trông gầy đi, tóc bạc nhiều hơn và đầu cũng hói đi nhiều. Em bảo đã mua được căn hộ mới và chuyển đi nơi khác sống rồi. Hôm nay về lấy nốt mấy đồ cá nhân. Hơn nữa, em cũng đang tìm hiểu người mới nên đừng làm phiền em nữa. Lần gặp này là lần cuối, em cũng chúc tôi sớm tìm được một nửa phù hợp. Mọi điều xảy ra đều có nguyên do của nó. Chuyện này kết thúc phần lớn do tôi và do tình cảm hai bên chưa đủ lớn.
Nói về hoàn cảnh gia đình tôi: nhà tôi có hai chị em, bố bỏ mẹ con tôi đi khi tôi còn nhỏ. Bố ở chung với người phụ nữ khác và có con riêng. Mấy năm trước, hai mẹ con họ đã đi nước ngoài, còn bố tôi vẫn ở lại Việt Nam sống một mình, làm nghề bảo vệ. Từ khi bố bỏ đi tới giờ, ba mẹ con tôi nương tựa nhau sống. Chị gái tôi kết hôn nhưng đã ly hôn. Hiện tôi sống cùng mẹ và chị gái ở Bình Dương (là TP Hồ Chí Minh sau sát nhập). Cuộc sống từ nhỏ thiếu vắng bố nên tính cách của tôi không được mạnh mẽ và có chút hơi nhạy cảm. Thu nhập hiện tại của tôi khoảng hơn 20 triệu đồng mỗi tháng. Tôi không phải người chơi bời hay ăn chơi đua đòi.
Sau này kết hôn, vợ tôi sẽ về sống cùng với mẹ và tôi ở Bình Dương (vì tôi không thể chọn khác được). Tôi cũng mong muốn gặp được cô gái ưa nhìn, có công việc ổn định, biết quan tâm và chấp nhận hoàn cảnh của tôi. Quan trọng không kém, tôi mong rằng cô gái đó sẽ cho tôi cảm giác rung động và có sự đồng điệu trong tâm hồn. Những cô gái hơn 30 tuổi và đang có mong muốn lập gia đình, liệu mọi người có e ngại quen người có hoàn cảnh như tôi không? Rất mong nhận được chia sẻ từ mọi người.
Tôi 36 tuổi, chồng tôi 40 tuổi, làm bên xây dựng cơ điện. Gia đình có hai bé đang học lớp hai và mầm non tại khu vực Long Biên, Hà Nội. Thu nhập của vợ chồng tôi tầm 60 triệu đồng một tháng. Chúng tôi đã có nhà đất trên Hà Nội trị giá 14 tỷ đồng. Chi phí cho giáo dục của hai bé học trường công và có học thêm tiếng Anh, bóng rổ dao động khoảng 8 triệu đồng. Phần lương của tôi là 30 triệu sẽ lo sinh hoạt của gia đình, lương của chồng dùng để trả góp ngân hàng mỗi tháng, cả gốc và lãi là 18 triệu đồng.
Gia đình tôi mua bảo hiểm nhân thọ chính cho hai vợ chồng, kèm y tế mở rộng cho hai bé, khoảng 33 triệu một năm. Phần thưởng và lợi nhuận đầu tư sẽ gom để trả trước ngân hàng. Hiện tại, chúng tôi có khoản vay ngân hàng 970 triệu đồng, lãi suất 8% trong ba năm từ 2025 để xây nhà và đang có 1,05 tỷ đồng đầu tư chứng khoán. Năm ngoái, hiệu suất là 18% cho danh mục dài hạn. Thị trường chứng khoán năm nay có khó khăn khi danh mục của chúng tôi đi ngang từ đầu năm. Nhà tôi dư ra một chút cũng mua tích lũy các cổ phiếu cơ bản.
Sắp tới, tôi biết các bé sẽ ăn học tốn hơn, cùng với việc bố mẹ già đi không có lương hưu. Tuổi của chúng tôi cũng cao nên hạn chế nhảy việc tìm vị trí tốt. Tôi xin tư vấn của các anh chị rằng chúng tôi có nên tiếp tục duy trì như hiện tại hay nên cơ cấu lại để trả bớt ngân hàng? Cùng với đó, nếu các anh chị có thời gian, cho tôi xin chia sẻ về việc gia tăng thu nhập thụ động cũng như phân bổ chi tiêu thế nào cho hợp lý. Tôi xin cầu thị và lắng nghe các tiền bối góp ý và chia sẻ. Tôi cảm ơn nhiều.