Tôi là tác giả bài viết “Chồng để tôi phải dùng tiền trợ cấp thất nghiệp để lo tang mẹ”. Sau bài viết trước, tôi nhận ra nhiều người đang hiểu lầm câu chuyện của tôi theo hướng “tranh chấp tiền bạc” hay “mơ mộng hão huyền”. Nhưng thực tế, quyết định dừng lại của tôi đến từ một nỗi đau thầm lặng, đó là cô độc trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Trước hết, tôi muốn khẳng định mình không phụ thuộc kinh tế vào chồng. Cả hai đều là nhân viên văn phòng có thu nhập ổn định. Từ ngày đầu có con, tôi đã dùng tiền thai sản tự lo liệu. Khi đi làm lại, vì thu nhập của anh cao hơn tôi nên chi phí gia đình luôn được chia theo tỷ lệ 3-7 hoặc 4-6 tùy giai đoạn. Điều khiến tôi cảm thấy hôn nhân vô vị là trong suốt nhiều năm, chồng dường như chỉ đứng ở một vai trò duy nhất: chi trả chi phí. Còn lại, tất cả những gì thuộc về khái niệm gia đình, từ chăm sóc, giáo dục con cái đến việc nhà hay những lúc cần một người ở bên, tôi đều phải tự xoay xở. Sau khi đóng góp xong phần tài chính, anh ấy mặc nhiên xem mình đã hoàn thành nghĩa vụ với gia đình.
Một ngày bình thường của tôi là dậy sớm chuẩn bị đồ ăn, lo cho con đi học rồi đi làm. Buổi tối về lại tiếp tục đón con, nấu ăn, dọn dẹp, dạy con học. Có những lúc tôi nhìn sang, thấy anh cũng dậy sớm nhưng chỉ nằm xem điện thoại chờ tới giờ đi làm. Anh đi làm về ăn cơm, rửa chén và phần thời gian còn lại là xem điện thoại đến 12 giờ khuya. Cuối tuần cũng không khác mấy, tôi vẫn là người lo việc nhà. Thậm chí thứ bảy tôi đi làm, anh có thể ở nhà cả ngày nhưng không chủ động đưa con đi học hoặc nấu nổi một bữa ăn trưa mà còn nhắn tôi mua đồ ăn về, lấy lý do là tôi tiện ra khỏi nhà thì đưa con đi học, mua đồ ăn về luôn.
Biến cố lớn nhất là khi mẹ tôi mất cũng là lúc tôi vừa nghỉ làm, nhận trợ cấp thất nghiệp. Đây là lúc tôi đau khổ nhất, lúc tôi cần chỗ dựa cả về tinh thần lẫn vật chất thì anh chỉ lo một hai chi phí, còn lại đứng ngoài để tôi tự xoay xở được bao nhiêu thì tự xoay. Và trong những ngày tôi đau buồn nhất, anh vẫn muốn tôi thực hiện lễ nghĩa với nhà chồng (muốn tôi gọi điện thoại nói khéo với ba mẹ chồng không về giỗ được, do về quê cúng 21 ngày mẹ mất). Chính lúc đó, tôi đã tự hỏi: Nếu một người chỉ tham gia vào hôn nhân bằng tiền, không chia sẻ trách nhiệm, không đồng hành về cảm xúc, có mặt trong nhà nhưng không thực sự “hiện diện” trong cuộc sống của hai mẹ con, thì vai trò của anh ấy trong gia đình là gì? Chẳng lẽ tôi chỉ cần một người cùng trả chi phí?
Việc tôi quyết định dừng lại không chỉ vì nhiều lần mẫu thuẫn với anh trong lối sống, nề nếp, tư duy mà còn là kết quả của rất nhiều lần tôi nhận ra đang gánh vác mọi thứ một mình. Khi tính cách, lối sống và cách nhìn về cuộc sống đã quá khác biệt, sự đồng hành không còn tồn tại nữa. Cái tôi thiếu không phải là vật chất, bao năm tôi đã cùng anh cáng đáng các hóa đơn, việc nhà và chăm sóc con tôi đã làm gần hết, nhưng đổi lại sự hy sinh đó là sự thơ ơ, lạnh lùng của anh. Tôi thích gì tôi có thể tự mua nhưng ngay cả ngày sinh nhật tôi, anh cũng không mảy may nghĩ đến tặng tôi cành hoa hay món quà nhỏ vài trăm ngàn trong khi lương anh 3x triệu, thì tôi thấy đó là sự hẹp hòi, không chỉ hẹp hòi trong tiền bạc mà còn là nghèo nàn trong tình cảm.
Tôi không muốn tiếp tục chung đường với một người chỉ biết giữ lấy cho riêng mình, một người không muốn chi ra dù chỉ là một chút tâm sức hay vật chất cho người đầu ấp tay gối. Tôi nhận ra, môn đăng hộ đối thật sự trong hôn nhân không nằm ở học vấn hay thu nhập, mà nằm ở sự tương đồng về nhận thức và hệ giá trị sống. Tôi chọn dừng lại để giải phóng bản thân khỏi một cuộc hôn nhân chỉ có hơi tiền mà thiếu đi hơi ấm, để tìm lại sự trân trọng mà mình xứng đáng được nhận.
Mỗi lần vợ chồng cãi nhau hoặc chồng giận tôi chuyện gì đó là anh lại im lặng ít thì 2-3 ngày, có khi cả tuần. Anh vẫn đi làm, ăn cơm, sinh hoạt bình thường nhưng coi như tôi không tồn tại. Tôi hỏi gì cũng không trả lời hoặc chỉ đáp đúng một hai từ. Nhiều hôm trong nhà im lặng đến mức tôi thấy ngột ngạt. Tôi muốn nói chuyện để giải quyết cho xong, không hài lòng gì thì nói nhưng anh không mở miệng. Càng kéo dài tôi càng mệt, lúc nào cũng phải đoán xem anh đang nghĩ gì. Không biết kiểu im lặng này có phải là một dạng bạo lực gia đình không nữa. Tôi phải làm gì để cải thiện đây?
Tôi 27 tuổi, thấy rối bời cho chọn lựa của bản thân. Sau khi tốt nghiệp lớp 12, mẹ cho tôi du học Nhật. Sau 2 năm học tiếng xong thi vào cao đẳng học 3 tháng thì dịch Covid, tôi về nước và tiếp tục nộp hồ sơ xin xét học bạ và đã học IT tại một trường tư ngành an ninh mạng. Nay vừa tốt nghiệp cao đẳng xong. Hiện tại tiếng anh tôi 6.0 IELTS và tiếng Nhật N2. Tôi làm hồ sơ xin việc tại thời điểm này rất khó, học ngành IT lại hệ cao đẳng mới tốt nghiệp nên công ty họ loại hồ sơ cạnh tranh ngay từ đầu do chưa có kinh nghiệm. Mẹ tư vấn cho tôi tiếp tục xuất khẩu lao động sang Nhật hoặc Australia.
Tôi muốn nộp hồ sơ ra Hà Nội xin việc vì có bạn gái ngoài đó. Mẹ nói giờ chỉ cho tôi một cơ hội cuối cùng để quyết định vì mẹ đang bị bệnh hiểm nghèo, cuộc sống tính theo thời gian của bác sĩ tiên lượng. Tôi không có ba, mẹ đã có gia đình mới và có thêm hai em còn nhỏ. Nếu mẹ không còn, tôi chỉ có một mình. Mẹ bảo tôi suy nghĩ cho kỹ, mẹ có thể bán nhà, bán đất cho tôi có một tương lai tốt hơn và khi xuất khẩu lao động thì phải chịu khó làm vài việc trong ngày, cũng như dành dụm và tích lũy cho bản thân. Sau 3 năm tôi có thể về cưới bạn gái hiện tại nếu còn duyên. Hoặc tôi cố gắng bảo lãnh bạn gái đi vì sau 3 năm chưa chắc mẹ còn sống.
Bạn gái không muốn xa cha mẹ, muốn cưới trong năm. Tôi nói với bạn gái rằng bản thân chưa có nghề nghiệp, cuộc sống rất bấp bênh vì mẹ đang bệnh, khó tổ chức đám cưới. Tôi chưa ra Hà Nội bao giờ. Nên đi xuất khẩu lao động như mẹ khuyên hay ra Hà Nội theo ý kiến riêng của bản thân và bạn gái? Tôi không biết chọn lựa ra sao. Mẹ cũng cho một lời khuyên nữa là nộp hồ sơ xin vào sân bay mới làm tiếp viên để tìm cơ hội. Tôi cao 1m83, nặng 70 kg, rất cân đối, biết ngoại ngữ. Mẹ bảo chỉ đưa ra lời khuyên, tôi quyết thế nào thì tự chịu trách nhiệm cuộc đời của mình.
Mẹ đưa ra vài yếu tố khách quan, nếu tôi đi ra Hà Nội làm hai tháng thử việc, không đạt lại nhảy việc, cứ vài lần như vậy sẽ chạm mốc 30 tuổi, đàn ông con trai như vậy là vứt. Nếu tôi đã chọn ở lại thì mẹ cũng không hỗ trợ tài chính trong trường hợp tôi thất nghiệp hoặc thất bại. Mẹ bảo nếu có con gái mà quen người con trai như tôi thì mẹ sẽ loại ngay, không cho cưới. Vì sao nhà gái cứ bắt cưới khi tôi chưa có gì vì tài sản của mẹ sẽ không để lại cho tôi. Mẹ cũng nói không cần tôi trả hiếu hay ở bên cạnh lúc này. Với mẹ, đàn ông thất nghiệp là thất bại. Mẹ tôi là người rất giỏi về mọi mặt. Tôi phải làm sao? Xin cảm ơn mọi người đọc bài và cho lời khuyên.
Tôi là lao động chính trong gia đình. Sau giờ làm, tôi vẫn phụ trách nấu cơm, còn vợ rửa bát và làm các việc nhà khác. Cuộc sống vốn dĩ không có gì quá bất thường cho đến khi vợ theo đuổi một chương trình giải trí mà cô ấy yêu thích. Khoảng một tháng trước mỗi sự kiện của chương trình, gần như toàn bộ sự quan tâm của vợ dành cho gia đình đều biến mất. Cô ấy dành phần lớn thời gian cho điện thoại, trò chuyện với bạn bè trong nhóm fan, theo dõi tin tức, chuẩn bị cho các hoạt động liên quan. Tình trạng này lặp lại suốt 3 năm qua, mỗi năm hai mùa, chưa kể các buổi fan meeting.
Điều khiến tôi mệt mỏi không chỉ là sự thiếu quan tâm mà còn là cách vợ ưu tiên thời gian và tiền bạc. Số tiền cô ấy chi cho việc đu idol trong một năm còn nhiều hơn tổng số tiền cô ấy mua sắm cho cả tôi và con trai. Trong khi đó, quần áo của con tôi chỉ vài chục nghìn đồng một bộ, còn bản thân tôi 5 năm chưa mua thêm áo sơ mi mới, chỉ xoay vòng vài bộ cũ. Tôi hiểu chương trình không có lỗi nhưng việc này kéo dài khiến tôi dần sinh ra cảm giác khó chịu, thậm chí là ác cảm với chính chương trình đó. Mỗi lần đến mùa, tôi lại cảm thấy ngột ngạt, bức bối đến mức chỉ muốn ôm con trai rời đi thật xa.
Hiện tại, tôi biết rõ sắp tới vợ lại tham gia, có những hôm đến 3 giờ sáng mới về, sau đó còn một đợt nữa vào tháng 6. Tôi thực sự đã đến giới hạn chịu đựng của mình. Tôi không biết nên tiếp tục chịu đựng hay phải làm gì để thay đổi tình trạng này.