Hai tuần qua, câu chuyện đổi sang xe điện trở thành đề tài chính trong các bữa cơm nhà bà Ngân Hà, 60 tuổi, ở phố Hàng Bạc.
Theo dự thảo vùng phát thải thấp thí điểm tại 11 tuyến phố trung tâm Hoàn Kiếm, từ ngày 1/7 xe máy xăng bị cấm lưu thông theo giờ tại 11 tuyến phố vùng lõi. Xe ôm công nghệ chạy xăng bị cấm hoàn toàn. Phương tiện cá nhân chạy xăng cấm từ 18h đến 24h thứ 6 và từ 6h đến 24h hai ngày cuối tuần.
Vợ chồng bà Hà bám trụ phố cổ hơn 60 năm, nuôi ba thế hệ trong căn nhà chưa đầy 20 m2. Thu nhập gia đình khoảng 8 triệu đồng mỗi tháng từ nghề chạy xe ôm của người chồng và quán nước của bà. Bà dự định mua một chiếc xe điện cho chồng chở khách trong vùng phát thải thấp, nhưng gặp rào cản hạ tầng.
“Tiền mua xe có thể vay mượn, nhưng đau đầu nhất là chỗ sạc và chỗ gửi”, bà Hà nói.
Nhà chật, ngõ đi hơn một mét nên việc dắt xe vào hay kéo dây điện ra ngõ để sạc xe đều bất khả thi. Bà tính phương án sạc ngoài, nhưng các bãi giữ xe trong phố chưa có dịch vụ này, còn trạm sạc công cộng nằm quá xa. Bà Hà cũng e ngại lưới điện khu vực cũ, sạc nhiều xe cùng lúc dễ gây quá tải. “Nhỡ xảy ra hỏa hoạn giữa ngõ sâu thì không còn đường chạy”, bà nói. “Chúng tôi muốn bảo vệ môi trường, song hạ tầng hiện tại chưa sẵn sàng để người dân thay đổi”.
Bà Thùy Minh, 50 tuổi, chủ cửa hàng đồ thờ cúng trên phố Hàng Mắm, đang tìm phương án thích ứng. Kể từ sau đại dịch, doanh thu cửa hàng sụt giảm 70%. Bà lo ngại quy định cấm xe xăng sẽ là “giọt nước tràn ly” bởi khách thường tranh thủ cuối tuần chạy xe vào mua hàng và vận chuyển đồ nặng, cồng kềnh. Giao thông bất tiện, họ sẽ bỏ đi nơi khác.
Chủ cửa hàng dự tính chuyển sang bán hàng trực tuyến và mua xe điện giao hàng. “Nhưng vào thực tế mới thấy nhiều trắc trở”, bà Minh nói. Dòng xe giá rẻ khoảng 10 triệu đồng chỉ đi được quãng đường ngắn, sức chở yếu. Xe chất lượng tốt giá 30-40 triệu đồng lại quá tốn kém, “bằng tiền mua ba xe máy cũ”.
Tiếp đến là nỗi lo sạc điện. Căn nhà 20 m2 là nơi vừa ở vừa kinh doanh, không còn chỗ để xe. Phương án kéo dây điện dài 3 m ra vỉa hè hay sạc nhờ nhà người quen cách 2 km đều khó vì phiền hà và rủi ro khi mưa gió.
Hiện tại, gia đình bà dùng một chiếc xe điện để trung chuyển, chở các thành viên từ nhà đến nơi gửi 5 chiếc xe máy xăng là phương tiện chính đi làm, đi học. “Đây là giải pháp cực chẳng đã vì chúng tôi chưa có điểm sạc và gửi xe tập trung an toàn”, bà Minh nói.
Ông Phạm Văn Hòa, Tổ trưởng tổ dân phố Lý Thái Tổ 1, phường Hoàn Kiếm, cho biết 200 hộ nằm trong ranh giới dự thảo đang đối mặt ba khó khăn.
Thứ nhất, lịch trình sinh hoạt, vận chuyển hàng hóa bị thay đổi. Thứ hai, hạ tầng bến bãi đang quá tải ngay cả với xe máy xăng, chưa kể xe điện. Báo cáo của Ban Đô thị HĐND Hà Nội ngày 6/5 chỉ ra phường Hoàn Kiếm đứng đầu vành đai 1 về lượng xe máy với 89.000 chiếc, tỷ lệ dùng xăng chiếm 94-97%. Xe điện dao động 1.000-3.500 chiếc. Việc tìm chỗ gửi xe xăng đã khó, bố trí thêm trạm sạc cho xe điện càng bế tắc.
Thứ ba, diện tích nhà ở của các hộ trong khu vực trung bình 10-20 m2, nằm sâu trong ngõ hẹp hoặc trên các tầng cao, lưới điện xuống cấp. Việc đồng loạt sạc qua đêm dễ dẫn đến quá tải. “Đổi xe điện không đơn giản dừng ở việc mua phương tiện mới, mấu chốt nằm ở chỗ đỗ, điểm sạc an toàn và bài toán sinh kế của người dân”, ông Hòa nói.
Về tác động quy hoạch, Kiến trúc sư Trần Huy Ánh, Ủy viên Thường vụ Hội Kiến trúc sư Hà Nội, nhận định việc thay đổi phương tiện tại 11 tuyến phố ảnh hưởng rộng hơn nhiều con số 20.000 dân cư trú. Lưu lượng người di chuyển từ các hướng khác qua khu vực này khiến phạm vi tác động thực tế có thể tăng gấp 2-3 lần.
Ông Ánh đề xuất thiết lập “luồng xanh” ưu tiên cho xe vận chuyển nhu yếu phẩm. Đây là mạch sống thiết yếu của đô thị, số lượng phương tiện này không đủ lớn để gây hại nghiêm trọng đến chất lượng không khí nhưng lại quyết định sự ổn định đời sống cư dân.
Chuyên gia này cho rằng hạn chế xe máy xăng chỉ là mắt xích nhỏ trong tổng thể bài toán môi trường. “Để Hà Nội thực sự xanh, cần những hành động quyết liệt hơn như phân loại rác thải, giảm bụi xây dựng, tăng diện tích cây xanh, mặt nước và ưu tiên phát triển giao thông công cộng”, ông nói.
Trong lúc chờ hạ tầng đồng bộ, một số gia đình áp dụng các biện pháp tình thế. Gia đình ông Thế Toàn ở phố Nguyễn Hữu Huân vừa dọn diện tích nhỏ ở tầng một để chứa chiếc xe điện của con gái.
“Nhà nhiều đồ dễ cháy, chúng tôi chỉ sạc ban ngày dưới sự giám sát”, ông Toàn nói. Ba xe máy xăng còn lại vẫn dựng ở vỉa hè trước nhà. Tới giờ cấm, họ dắt ra ngoài vùng phát thải thấp để tiếp tục di chuyển.
Những ngày qua, câu chuyện bà Nguyễn Thị Minh (73 tuổi), quê huyện Đô Lương cũ, tỉnh Nghệ An, sống lưu lạc tại Trung Quốc suốt nhiều năm và bất ngờ tìm lại được gia đình qua một video lan truyền đã khiến nhiều người xúc động.
Sau khi video tìm người thân được lan truyền rộng rãi, chị Võ Thị Hằng - con gái bà Minh - đã đăng tải dòng trạng thái dài trên trang cá nhân, trải lòng về quãng thời gian hơn 30 năm xa mẹ.
Chị Hằng nhắc lại quãng thời gian tuổi thơ nhiều biến cố và cuộc sống cơ cực của gia đình. Theo chị, hoàn cảnh khó khăn cùng cảnh chia ly kéo dài khiến các thành viên trong gia đình phải trải qua nhiều mất mát.
“Hơn 30 năm qua, điều con luôn đau đáu là được nhìn lại mẹ, nghe lại giọng nói của mẹ. Rồi một ngày, nhờ sự giúp đỡ của mọi người, con đã được nhìn thấy mẹ thật sự...”, chị Hằng chia sẻ.
Người phụ nữ này cho biết mẹ mình năm nay đã 73 tuổi nhưng vẫn còn khá minh mẫn. Điều khiến chị day dứt nhất là quãng thời gian mẹ phải sống xa con cháu suốt hơn 30 năm nơi xứ người.
Theo chị Hằng, mẹ mình đã trải qua nhiều biến cố trong cuộc sống. Gia đình nghèo khó, cuộc hôn nhân không trọn vẹn khiến các thành viên phải chia lìa, mỗi người một nơi mưu sinh suốt nhiều năm. “Mẹ như con thuyền trôi vô định trên dòng đời”, chị Hằng viết.
Chị Hằng cho biết các anh chị em trong gia đình đều phải lao động từ sớm, người làm việc chân tay, người cố gắng theo học với hy vọng đổi thay cuộc sống.
Sau nhiều năm mất liên lạc với mẹ, chị Hằng cho rằng sự lan tỏa của video cùng sự giúp sức từ cộng đồng đã mang lại hy vọng đoàn tụ cho gia đình mình. “Giờ đây, gia đình tôi đã có hy vọng được đoàn tụ nhờ video tìm người thân lan tỏa cùng sự giúp sức của cộng đồng”, chị chia sẻ.
Trước đó, như Dân trí đã thông tin, một video ghi lại hình ảnh bà Nguyễn Thị Minh đang sinh sống tại Trung Quốc và mong muốn tìm lại người thân ở quê nhà Nghệ An được lan tỏa rộng rãi trên internet.
Theo thông tin được chia sẻ, bà Minh sang Trung Quốc vào khoảng năm 1993-1994 rồi mất liên lạc với gia đình từ đó đến nay. Điều khiến nhiều người xúc động là dù đã xa quê hơn 30 năm bà vẫn nhớ rõ quê quán, tên cha mẹ và các con của mình.
Chỉ ít giờ sau khi video được chia sẻ trên các hội nhóm đồng hương Nghệ An, gia đình bà Minh đã nhận ra người thân.
Cũng theo chị Hằng, do hoàn cảnh gia đình còn nhiều khó khăn, các con vẫn đang đi học nên chị chưa thể sang đón mẹ ngay. Chị dự định đến kỳ nghỉ hè sẽ hoàn tất các giấy tờ, thủ tục cần thiết để sang Trung Quốc, đón người mẹ thất lạc hơn 30 năm trở về đoàn tụ cùng gia đình.
Tối 15/5, tại khu di tích lưu niệm Bác Hồ ở làng Dương Nỗ, phường Dương Nỗ, thành phố Huế nhân chứng và nghệ nhân đến từ vùng cao A Lưới đã tái hiện nghi lễ đồng bào các dân tộc thiểu số mang họ Hồ.
Chương trình nằm trong chuỗi hoạt động lễ hội làng Dương Nỗ năm 2026 nhân kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (1890-2026), thể hiện lòng biết ơn, sự kính trọng của đồng bào miền Tây thành phố Huế dành cho Bác Hồ.
Các nhân chứng và nghệ nhân đã tái hiện nghi lễ vốn đã diễn ra trong thực tế khi đồng bào A Lưới nghe tin Bác Hồ qua đời năm 1969, đọc diễn văn tri ân công lao của Chủ tịch Hồ Chí Minh, người đã dành trọn đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, vì hạnh phúc nhân dân.
Đồng bào các dân tộc miền Tây thành phố Huế tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, dành những tình cảm thiêng liêng sâu nặng đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh, nguyện suốt đời mang họ Hồ để ghi lòng tạc dạ công ơn trời biển của Người. Sau này, ai sinh con đẻ cái cũng tự nguyện lấy họ của Bác đặt cho con.
Giữa đại ngàn Trường Sơn, các già làng, trưởng bản cùng toàn thể đồng bào dân tộc cùng hướng ra miền Bắc, hướng về Bác Hồ muôn vàn kính yêu thề nguyện: “Ai ăn ở hai lòng sẽ bị Giàng phạt, trời bắt tội, tàn lụi như cây gỗ mục trong rừng, như dòng suối cạn khô, như cỏ cây cháy rụi…”.
Theo đại diện ban tổ chức, đến nay, các xã vùng cao A Lưới có gần 12.000 người mang họ Hồ, chiếm trên 40,3% dân số; các xã vùng Nam Đông cũ có hơn 2.600 người họ Hồ. Dân tộc Pa Cô có nhiều người mang họ của Bác nhất, với trên 7.000 người.
Nghệ nhân ưu tú, già làng Hồ Văn Hạnh (xã A Lưới 1) cho biết đồng bào dân tộc thiểu số miền núi thành phố Huế luôn tự hào khi được mang họ Hồ. Đây là sự đột phá vượt qua mọi khuôn khổ quy định của luật tục, bổ sung “những điều khoản mới” thiêng liêng vào hệ thống luật tục trong di sản văn hóa của dân tộc thiểu số ở Huế.
Theo Phó Giáo sư, Tiến sĩ Đỗ Bang (Hội Khoa học lịch sử thành phố Huế), việc đồng bào các dân tộc thiểu số ở thành phố Huế và tỉnh Quảng Trị mang họ Hồ của Chủ tịch Hồ Chí Minh diễn ra trong các thời điểm lịch sử khác nhau.
Trong ngày 5/9/1969, tại dốc Cu Bồi già (nay thuộc tỉnh Xalavan, Lào), Khu ủy Trị - Thiên tổ chức lễ truy điệu Chủ tịch Hồ Chí Minh. Sau buổi lễ trang trọng và đầy xúc động, nhiều bản, làng người dân tộc, các đơn vị lực lượng vũ trang, cán bộ đã tự nguyện mang họ Bác Hồ.
Theo ông Bang, việc mang họ Hồ là hoàn toàn tự nguyện của đồng bào dân tộc miền cao xứ Huế, một hiện tượng độc đáo có tính cách mạng về văn hóa - xã hội cũng như chính trị, tư tưởng.
Một blogger ẩm thực người Trung Quốc đang thu hút sự chú ý toàn cầu khi sáng tạo món "gà rán trong suốt" có vẻ ngoài giống như pha lê. Không chỉ là món ăn, sản phẩm này còn được xem như một tác phẩm nghệ thuật ẩm thực độc đáo.
Hiện tượng này nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội sau khi video giới thiệu món ăn được đăng tải, thu hút hàng trăm nghìn lượt xem và bình luận.
Được biết, tác giả của món ăn là blogger Cai Nan, người nổi tiếng với phong cách sáng tạo dựa trên nguyên lý ẩm thực phân tử. Anh thường biến những nguyên liệu quen thuộc thành các món ăn có hình thức lạ mắt, mang tính trình diễn cao.
Đáng chú ý trong video mới nhất, Cai Nan cho biết ý tưởng tạo ra "gà rán trong suốt" ban đầu tưởng chừng không thể thực hiện. Tuy nhiên, kết quả cuối cùng khiến người xem bất ngờ khi toàn bộ món ăn có độ trong như thủy tinh nhưng vẫn giữ được cấu trúc hoàn chỉnh.
Món ăn độc lạ này có quá trình chế biến khá công phu. Phần xương được tái tạo từ hỗn hợp collagen và gel, tạo hình rồi làm đông để đạt độ trong suốt.
Trong khi đó, phần thịt gà được xử lý thành dạng lỏng trước khi áp dụng kỹ thuật tạo hình để mô phỏng lại cấu trúc sợi thịt.
Sau khi hoàn thiện, các bộ phận được lắp ráp lại thành miếng "gà rán" hoàn chỉnh, mang diện mạo trong suốt hiếm thấy. Món ăn này nhanh chóng trở thành chủ đề bàn luận sôi nổi, nhiều người gọi đây là ranh giới mới giữa ẩm thực và nghệ thuật.