Miu Lê, tên thật Lê Ánh Nhật (sinh năm 1991), là nghệ sĩ đa năng của showbiz Việt khi hoạt động ở cả lĩnh vực ca hát, diễn xuất và gameshow. Cô ghi dấu ấn qua nhiều bộ phim như Em là bà nội của anh, Nhà có 5 nàng tiên cùng loạt ca khúc nổi tiếng như Yêu một người có lẽ, Anh đang nơi đâu hay Vì mẹ anh bắt chia tay.
Với hình ảnh trẻ trung, hài hước và gần gũi, Miu Lê sở hữu lượng người hâm mộ đông đảo và tiếp tục nhận được sự quan tâm khi trở lại với các dự án âm nhạc, điện ảnh và chương trình giải trí gần đây.
Chiều 11/5, mạng xã hội bất ngờ lan truyền loạt hình ảnh được cho là của ca sĩ, diễn viên Miu Lê và nhanh chóng thu hút sự chú ý của công chúng. Trước những thông tin đang được chia sẻ rộng rãi, cái tên Miu Lê tiếp tục trở thành chủ đề được bàn luận trên nhiều diễn đàn giải trí.
Với tài năng và sự nỗ lực trong quá trình hoạt động nghệ thuật, ở tuổi 35, nữ ca sĩ đã sở hữu khối tài sản đáng mơ ước, từ xe sang, nhà đẹp đến nhiều món hàng hiệu đắt đỏ.
Năm 2014, khi tên tuổi bắt đầu được nhiều khán giả biết đến, Miu Lê đã tự thưởng cho mình một chiếc ô tô trị giá khoảng 2 tỷ đồng. Đáng chú ý, cô còn khắc chữ ký của mình phía sau xe như một dấu mốc kỷ niệm trong sự nghiệp.
Đến năm 2016, nữ ca sĩ tiếp tục gây chú ý khi tự lái một mẫu xe sang trị giá gần 4 tỷ đồng tham dự sự kiện. Ngoài ra, cô từng sử dụng mẫu Mercedes-Benz E200 có giá khoảng 1,9 tỷ đồng để di chuyển hàng ngày.
Năm 2017, Miu Lê sở hữu thêm chiếc xe thể thao Porsche 718 Cayman màu trắng trị giá khoảng 3,54 tỷ đồng. Thời điểm đó, thông tin cho biết đây là món quà do bạn trai thiếu gia tặng khi cả hai công khai mối quan hệ. Tuy nhiên, nữ ca sĩ khẳng định cô luôn giữ sự độc lập về tài chính.
Không chỉ có thú chơi xe sang, Miu Lê còn sở hữu bộ sưu tập hàng hiệu với nhiều món đồ có giá trị lớn. Nữ ca sĩ được biết đến là người yêu thích các thiết kế của Hermes với nhiều mẫu túi Birkin đủ màu sắc như hồng đậm, đen, xanh và trắng. Mỗi chiếc có giá dao động khoảng 250 – 300 triệu đồng, trong khi một số phiên bản đặc biệt lên tới 400 – 500 triệu đồng.
Bên cạnh đó, cô còn sở hữu nhiều mẫu túi đắt đỏ khác như Hermes Shiny Porosus Crocodile Kelly trị giá khoảng 800 triệu đồng, Hermes Black Crocodile Porosus Constance 23 Flap Bag khoảng 600 triệu đồng, Hermes Kelly da cá sấu màu đỏ trầm khoảng 600 – 700 triệu đồng, Kelly Togo Leather khoảng 370 – 400 triệu đồng, Mini Kelly hơn 200 triệu đồng và Hermes Kelly trắng khoảng 127 triệu đồng.
Cô sở hữu nhiều mẫu túi Chanel với đủ màu sắc, trong đó có dòng Chanel 2.55 cổ điển với mức giá khoảng 100 – 130 triệu đồng mỗi chiếc.
Năm 2019, trong một cuộc phỏng vấn, Miu Lê tiết lộ sẽ mua một căn penthouse trị giá hơn 50 tỷ đồng trong vòng 3 năm tới. Nữ ca sĩ cho biết để đạt được điều này, cô phải tập trung làm việc chăm chỉ và hạn chế chi tiêu vào những việc không cần thiết.
Dù sở hữu cuộc sống sung túc và có sự nghiệp nổi bật, Miu Lê vẫn giữ quan điểm không muốn dùng chuyện đời tư để thu hút sự chú ý cho các sản phẩm nghệ thuật.
Chia sẻ về chuyện tình cảm, nữ ca sĩ cho biết cô mong muốn tìm được người đồng điệu để có thể cùng nhau đồng hành trong cuộc sống.
Năm 2018, Miu Lê từng vướng tin đồn hẹn hò doanh nhân Phước Hải và gymer Tiến Hưng. Sau đó, nữ ca sĩ tiếp tục bị đồn có mối quan hệ tình cảm với rapper Karik. Tuy nhiên, cô khá kín tiếng về đời tư và hiếm khi chia sẻ chuyện tình cảm trước truyền thông.
Thời gian trước, Miu Lê và Nam Vlog công khai hẹn hò vào giữa năm 2025. Tuy nhiên, thời gian gần đây cả hai dính nghi vấn đã chia tay do không còn tương tác qua lại trên mạng xã hội. Mặc dù vậy, người trong cuộc vẫn giữ im lặng về những nghi vấn này.
Ngày 24/4, ông Ngô Tuyến - Phó Giám đốc Ban QLDA Đầu tư xây dựng Khu vực Phan Thiết (Ban QLDA số 2) cho biết, dự án sửa chữa, nâng cấp hai tuyến đường du lịch huyết mạch Nguyễn Đình Chiểu và Huỳnh Thúc Kháng có tổng vốn đầu tư hơn 309 tỷ đồng, nhưng đến nay mới đạt khoảng 34% khối lượng thi công.
Nguyên nhân chính đến từ công tác GPMB chưa hoàn tất. Bên cạnh đó, giá nhiên liệu và vật liệu xây dựng tăng mạnh từ đầu tháng 3/2026 cũng khiến nguồn cung bị gián đoạn, ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ công trình.
Dự án nâng cấp đường Trần Quý Cáp có tổng mức đầu tư gần 245 tỷ đồng, nhưng tình hình còn khó khăn hơn khi giá trị giải ngân đạt thấp.
Trong hai gói thầu chính, một gói đã đạt trên 90% khối lượng nhưng phải dừng thi công vì vướng mặt bằng; gói còn lại mới đạt khoảng 19%. Toàn dự án còn tới 153 hồ sơ chưa được phê duyệt phương án bồi thường, chủ yếu do vướng thủ tục pháp lý.
Dù các địa phương đã ban hành lại thông báo thu hồi đất, nhưng công tác kiểm đếm chưa được triển khai đồng bộ, khiến tiến độ GPMB gần như dậm chân tại chỗ. Theo chỉ đạo, toàn bộ mặt bằng phải bàn giao trước cuối tháng 4/2026.
Dự án nâng cấp đường Thủ Khoa Huân không vướng GPMB nhưng lại gặp sự cố từ phía nhà thầu.
Ngoài ra, tình trạng giá vật liệu tăng cao cũng khiến các đơn vị thi công còn lại triển khai cầm chừng, làm giảm tốc độ thi công chung.
Tổng kế hoạch vốn năm 2026 của ba dự án lên tới hàng trăm tỷ đồng, nhưng tỉ lệ giải ngân hiện rất thấp, đặc biệt có dự án chưa giải ngân được đồng nào. Điều này tạo áp lực lớn cho công tác điều hành đầu tư công của tỉnh.
Tại cuộc họp sau buổi kiểm tra thực địa, đôn đốc tiến độ thực hiện và giải ngân kế hoạch vốn đầu tư công năm 2026 ngày 24/4, lãnh đạo UBND tỉnh Lâm Đồng đã thẳng thắn chỉ ra hàng loạt tồn tại, hạn chế trong triển khai các dự án giao thông trọng điểm tại Phan Thiết.
Phó Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Minh nhấn mạnh, tỉ lệ giải ngân hiện còn thấp, trong khi thời gian không còn nhiều, buộc các đơn vị phải thay đổi cách làm, hành động quyết liệt, "không có đường lùi".
Theo ông Nguyễn Minh, một số chủ đầu tư, ban quản lý dự án vẫn còn tâm lý trông chờ, thiếu chủ động, trách nhiệm chưa cao. Bên cạnh đó, sự phối hợp giữa các sở, ngành và địa phương chưa thực sự hiệu quả; năng lực giám sát của chủ đầu tư còn hạn chế, trong khi công tác giải phóng mặt bằng tại một số địa phương và trung tâm phát triển quỹ đất còn chậm. Đáng chú ý, năng lực, nhân lực của một số đơn vị thi công cũng bộc lộ yếu kém, ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ chung.
Trước thực trạng này, lãnh đạo UBND tỉnh yêu cầu các đơn vị xác định giải ngân vốn đầu tư công là nhiệm vụ chính trị trọng tâm, phải tập trung cao độ để thực hiện. UBND tỉnh sẽ giao rõ trách nhiệm, tiến độ cụ thể cho từng cơ quan, đơn vị và chủ đầu tư.
Lãnh đạo UBND tỉnh Lâm Đồng nhấn mạnh quan điểm xử lý dứt khoát trong điều hành đầu tư công, trong đó kiên quyết xử lý nghiêm các chủ đầu tư chậm trễ tiến độ giải ngân; đồng thời xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật đối với các đơn vị thi công vi phạm hợp đồng. Bên cạnh đó, các địa phương nếu không thực hiện đúng cam kết trong công tác giải phóng mặt bằng cũng sẽ bị xem xét, xử lý trách nhiệm nhằm bảo đảm kỷ cương và tiến độ chung của các dự án.
Đối với từng dự án cụ thể, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng yêu cầu đẩy nhanh tiến độ một cách rõ ràng theo mốc thời gian. Dự án nâng cấp đường Nguyễn Đình Chiểu – Huỳnh Thúc Kháng địa phương Mũi Né phải hoàn tất bàn giao mặt bằng trước cuối tháng 5 để phục vụ thi công.
Thức xuyên đêm một lần đã đủ khiến nhiều người kiệt quệ, mắt hoa, đầu óc quay cuồng. Nhưng vào cuối năm 1963, một chàng trai người Mỹ tên Randy Gardner lại quyết định làm điều điên rồ hơn gấp trăm lần: không ngủ dù chỉ một phút trong suốt 11 ngày liên tiếp.
Khi ấy Gardner mới 17 tuổi, là học sinh trung học tại San Diego, bang California. Với tính cách ưa khám phá, cậu cùng hai người bạn nảy ra ý tưởng biến chính mình thành thí nghiệm sống để tham gia hội chợ khoa học. Mục tiêu đơn giản nhưng đầy thách thức: phá kỷ lục người thức lâu nhất thế giới lúc bấy giờ.
Không dùng thuốc kích thích, không tiêm truyền năng lượng, thứ giúp Randy cầm cự chỉ là Coca-Cola, nhạc lớn, bóng rổ, pinball và những cú tạt nước lạnh liên tục. Những ngày đầu, cậu vẫn nói cười bình thường, thậm chí còn khá tỉnh táo khiến nhiều người nghĩ chuyện này chẳng đáng lo.
Nhưng đến ngày thứ ba, cơ thể bắt đầu "phản đòn". Randy trở nên cáu gắt vô cớ, mắt đỏ ngầu, phản xạ chậm thấy rõ. Sang ngày thứ năm, cậu không còn nhớ nổi những câu nói vừa phát ra vài phút trước. Những bài kiểm tra trí nhớ đơn giản bắt đầu thất bại. Càng về sau, mọi thứ càng đáng sợ: cậu nói lắp, tay chân mất phối hợp, khả năng nhận biết đồ vật suy giảm.
Các nhà nghiên cứu theo dõi cho biết đến ngày thứ mười, Randy thậm chí không thể thực hiện phép trừ liên tiếp đơn giản vì… quên mất mình đang làm gì giữa chừng. Có lúc cậu xuất hiện dấu hiệu hoang tưởng và ảo giác thoáng qua.
Nói cách khác, dù trái tim vẫn đập, Randy gần như đang chứng kiến não bộ của mình lần lượt tắt từng chức năng.
Điều khiến thí nghiệm này nổi tiếng không chỉ nằm ở sự liều lĩnh, mà còn vì nó được theo dõi sát sao bởi chuyên gia giấc ngủ trẻ tuổi của Đại học Stanford khi đó là William Dement cùng bác sĩ quân y John Ross. Họ ghi chép gần như từng giờ mọi biến đổi của chàng trai.
Giới khoa học lúc ấy sửng sốt khi phát hiện: con người có thể chống chọi với thiếu ngủ lâu hơn tưởng tượng, nhưng não bộ sẽ suy sụp trước khi cơ thể gục ngã.
Sau đúng 264 giờ 25 phút, Randy chính thức lập kỷ lục thế giới về thời gian thức liên tục dài nhất từng được ghi nhận trong điều kiện giám sát khoa học nghiêm ngặt. Guinness World Records sau này vẫn xếp đây là một trong những ca thiếu ngủ nổi tiếng nhất lịch sử, trước khi ngừng tiếp nhận các kỷ lục tương tự vì quá nguy hiểm cho sức khỏe.
Nhiều người nghĩ rằng sau khi ngủ bù, mọi chuyện sẽ kết thúc. Nhưng không đơn giản vậy. Ngay khi được cho đi ngủ, Randy ngủ liền gần 15 tiếng, sau đó tỉnh dậy nhưng trạng thái tinh thần vẫn chưa hoàn toàn bình thường. Các nhà khoa học phải tiếp tục theo dõi nhiều ngày để chắc chắn não bộ cậu không gặp tổn thương nghiêm trọng.
Về lâu dài, Randy Gardner sống khỏe mạnh, song bản thân ông sau này thừa nhận thí nghiệm ấy là trải nghiệm "kinh khủng hơn bất cứ ai tưởng tượng". Một số cuộc phỏng vấn nhiều năm sau cho thấy ông từng vật lộn với chứng mất ngủ và cảm giác rối loạn nhịp sinh học kéo dài. Chính điều này khiến câu chuyện của Randy luôn được nhắc lại như lời cảnh báo rằng việc thiếu ngủ không chỉ làm con người mệt mỏi, mà có thể bóp méo nhận thức và hành vi đến mức đáng sợ.
Từ một dự án khoa học tuổi học trò, Randy Gardner vô tình trở thành minh chứng sống cho câu hỏi mà nhân loại luôn tò mò: nếu con người không ngủ, chuyện gì sẽ xảy ra?
Theo thống kê từ Sở Tài chính tỉnh Gia Lai, sau sáp nhập, toàn tỉnh hiện có 909 cơ sở nhà, đất dôi dư. Từ cuối năm 2025, tỉnh đã phê duyệt phương án xử lý toàn bộ số cơ sở này, đến nay đã bố trí sử dụng được 238 cơ sở.
Tình trạng thừa - thiếu trụ sở công cục bộ đang diễn ra khá rõ ràng. Ở khu vực phía Đông tỉnh, nơi đặt trụ sở chính quyền tỉnh cùng các sở, ngành thì đang xảy ra tình trạng thiếu phòng làm việc. Trong khi đó, nhiều trụ sở ở phía Tây tỉnh, đặc biệt tại các xã vùng núi, đang bị bỏ trống. Đáng chú ý, 28 xã từng là trung tâm huyện lỵ trước đây có số lượng trụ sở dôi dư lớn nhất, song việc tìm đầu ra sử dụng lại không dễ.
Nói về vấn đề này, ông Nguyễn Tuấn Thanh, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai nhìn nhận, đây là bài toán không thể giải quyết trong một sớm một chiều. "Tỉnh đã rất nỗ lực trong sắp xếp, xử lý trụ sở công sau sáp nhập. Trước mắt, tỉnh đã bố trí một số trụ sở cho lực lượng Công an, Quân đội sử dụng nhằm tận dụng cơ sở vật chất hiện có. Các trụ sở nằm xen kẽ trong khu dân cư đang được xem xét đưa ra đấu giá. Một số trụ sở khác được giữ lại dự trữ, phục vụ nhu cầu phát triển trong tương lai. Với phương án cho thuê, địa phương cho rằng cần tính toán kỹ, tránh sử dụng tài sản công sai mục đích. Tỉnh đang nỗ lực tìm giải pháp phù hợp để xử lý hiệu quả trụ sở dôi dư nhằm tránh lãng phí", ông Thanh cho hay.
Chia sẻ với PV, ông Ngô Tùng Sơn, Giám đốc Trung tâm phát triển quỹ đất tỉnh Gia Lai - một trong những đơn vị được giao quản lý các trụ sở công sau sáp nhập - cho hay, Trung tâm đã làm phương án xử lý đối với các tài sản công được giao quản lý. Theo đó, Trung tâm đã lên phương án và bàn giao 5 trụ sở cho lực lượng công an.
Đối với 24 trụ sở nằm liền kề hoặc xen kẽ khu dân cư ở phố thì đề xuất phương án đấu giá, chủ yếu là trụ sở các sở, ngành ở khu vực phía Tây tỉnh. Còn lại một số cơ sở khác thì các địa phương trong tỉnh xin sử dụng, Trung tâm đề xuất UBND tỉnh chuyển giao cho các địa phương tiếp quản và sử dụng đúng quy định. Đối với các cơ sở mà chưa bố trí được, Trung tâm quản lý thuê người trông coi, bảo vệ tài sản.
Từng địa phương tìm cách riêng phù hợp với thực tế
Thực tế tại tỉnh Gia Lai, ở những xã có ít trụ sở dôi dư và nằm trong các khu dân cư đông, việc sắp xếp xử lý tương đối thuận lợi.
Xã Bình Khê, được thành lập trên cơ sở sáp nhập 2 xã Tây Giang và Tây Thuận cũ là một ví dụ khi hầu hết trụ sở cũ đã bố trí cho bộ máy chính quyền mới, chỉ còn một điểm trường mần non ở thôn Hữu Giang không sử dụng.
Ông Nguyễn Công Đệ, Chủ tịch UBND xã Bình Khê, cho biết: "Sau rà soát, trên địa bàn xã có một điểm trường mẫu giáo ở thôn Hữu Giang không sử dụng. Tỉnh đã giao UBND xã quản lý, chuyển công năng điểm trường này mở rộng thành nhà văn hóa thôn Hữu Giang".
Tương tự, tại xã Ân Hảo, đơn vị hành chính mới được hình thành từ 3 xã: Ân Hảo Tây, Ân Hảo Đông và Ân Mỹ thuộc huyện Hoài Ân cũ. Đến nay, cả 3 trụ sở xã cũ đều được sử dụng. Ông Võ Duy Tín, Chủ tịch UBND xã Ân Hảo, cho biết: "Chúng tôi bố trí 3 trụ sở xã làm nơi làm việc cho bộ máy chính quyền mới gồm: trụ sở Đảng ủy xã, trụ sở UBND xã và một trụ sở làm việc cho BCH Quân sự xã, đảm bảo các trụ sở đều được sắp xếp, sử dụng phù hợp".
Tuy nhiên, ở các xã miền núi của tỉnh, nơi tập trung phần lớn các trụ sở dôi dư, việc sắp xếp sử dụng các trụ sở phức tạp hơn nhiều. Dù có đề xuất chuyển đổi thành điểm trường hoặc các cơ sở y tế, nhưng thực tế, việc chuyển đổi này rất khó phù hợp về mặt công năng. Chưa kể nhiều trụ sở xã ở khu vực nằm cách xa, hạ tầng kết nối chưa thuận tiện.
Ông Đinh Văn Nghin, Chủ tịch UBND xã An Toàn, chia sẻ về việc sắp xếp đối với trụ sở UBND xã An Nghĩa sau sáp nhập: "Xã giao cơ sở này cho điểm trường tiểu học gần đó để làm phòng hiệu bộ. Thực tế, từ trụ sở xã chuyển đổi thành phòng học rất khó, do công năng không phù hợp. Trong khi nơi đây là điểm trường lẻ nên thiếu cơ sở vật chất cho đội ngũ giáo viên, quản lý. Vì thế, chúng tôi tính toán chuyển đổi thành phòng hiệu bộ là phù hợp. Dự kiến năm học mới 2026-2027, điểm trường này tiếp nhận, quản lý và sử dụng trụ sở UBND xã An Nghĩa theo phương án này".
Qua thực tế ghi nhận, việc sắp xếp, xử lý trụ sở công sau sáp nhập ở tỉnh Gia Lai còn nhiều khó khăn. Đặc biệt, ở các xã miền núi ở khu vực phía Tây tỉnh, việc xử lý cần nhiều thời gian và tính toán phù hợp.