Khoảnh khắc mãn cuộc tại Emirates tối 5/5 nhanh chóng biến sân đấu thành lễ hội. Các cầu thủ Arsenal lao vào nhau, ban huấn luyện ùa vào sân, còn HLV Mikel Arteta ôm và nhảy múa cùng các học trò giữa tiếng reo hò của hơn 60.000 CĐV. Pháo hoa được bắn lên từ nóc khán đài, trong khi những bài hát quen thuộc vang khắp sân vận động.
Đó là hình ảnh hiếm thấy với Arsenal trong hai thập niên qua. Trước đây, lần gần nhất họ vào chung kết Champions League là năm 2006, khi thua Barca 1-2 tại Paris. Với nhiều CĐV trẻ trên khán đài Emirates, đây là lần đầu tiên trong đời họ được chứng kiến đội nhà tiến tới trận đấu lớn nhất châu Âu cấp CLB.
Nhưng không phải ai cũng bị cuốn theo bầu không khí ấy.
Trên chương trình bình luận của Prime Video ngay sau trận, Rooney cảnh báo Arsenal đã phản ứng thái quá dù chưa giành danh hiệu nào. “Họ xứng đáng có mặt ở chung kết, nhưng họ vẫn chưa đoạt Cup gì cả”, cựu tiền đạo Man Utd nói. “Tôi nghĩ màn vui mừng đó hơi quá. Hãy làm thế khi bạn thực sự vô địch”.
Rooney từng vô địch Champions League cùng Man Utd năm 2008 và góp mặt ở ba trận chung kết giải đấu này. Vì thế, phát biểu của anh nhanh chóng thu hút chú ý trên mạng xã hội Anh, đặc biệt khi máy quay vẫn đang lia tới những cầu thủ Arsenal nhảy múa trước khán đài.
Cựu đội trưởng tuyển Anh thậm chí còn lặp lại quan điểm trong một chương trình khác, cho rằng Arsenal cần giữ sự tập trung cho trận chung kết tại Budapest cuối tháng này. Theo Rooney, cảm xúc bùng nổ sau bán kết có thể khiến đội bóng chủ quan, nhất là khi họ còn phải đua vô địch Ngoại hạng Anh với Man City.
Tuy nhiên, nhiều cựu danh thủ lại đứng về phía Arsenal.
Huyền thoại “Pháo Thủ” Ian Wright gần như lập tức phản pháo bằng một video đăng trên mạng xã hội X. “Các CĐV Arsenal, hãy tận hưởng chiến thắng này”, Wright nói đầy phấn khích. “Đội cảnh sát chống ăn mừng sẽ xuất hiện khắp nơi, đừng để họ bắt các bạn. Bóng đá quan trọng là những khoảnh khắc, và đây là một khoảnh khắc lớn”.
Cụm từ “cảnh sát chống ăn mừng” nhanh chóng trở thành xu hướng trên mạng xã hội Anh sau phát biểu của Wright. Nhiều CĐV Arsenal dùng nó để chế giễu những người cho rằng đội bóng thành London đã vui mừng quá sớm như Rooney.
Cựu HLV Arsene Wenger cũng có cách nhìn dung hòa hơn. Ông thừa nhận Arsenal xứng đáng tận hưởng đêm lịch sử, nhưng cho rằng mục tiêu cuối cùng vẫn là Cup Champions League đầu tiên trong lịch sử CLB.
“Họ ăn mừng rất tốt tối nay, điều đó là bình thường”, Wenger nói trên beIN Sports. “Niềm vui ấy hoàn toàn xứng đáng. Nhưng giờ họ phải tập trung cho trận chung kết và thắng”.
Wenger hiểu rõ giá trị của khoảnh khắc này hơn ai hết. Chính ông dẫn dắt Arsenal vào chung kết Champions League năm 2006, giải đấu họ vượt qua Real Madrid, Juventus rồi Villarreal trước khi gục ngã dưới tay Barca ở Stade de France.
Trong phòng thay đồ Emirates lần này, cảm xúc cũng vỡ òa không kém trên khán đài. Declan Rice mô tả bầu không khí bên trong là hỗn loạn. Tiền vệ tuyển Anh cho rằng Arsenal hoàn toàn có quyền tận hưởng chiến tích vừa đạt được. “Đây là giải đấu danh giá nhất cấp CLB”, Rice nói. “Chúng tôi chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc này”.
Bukayo Saka, người ghi bàn duy nhất của trận lượt về bán kết, cũng nhấn mạnh ý nghĩa đặc biệt của chiến thắng. “Đó là cảm giác tuyệt đẹp”, tiền đạo người Anh nói ngay trên sân. “Bạn có thể thấy điều này có ý nghĩa thế nào với chúng tôi và các CĐV”.
Saka tiết lộ anh chưa từng thấy Emirates cuồng nhiệt như vậy, kể cả từ lúc xe chở đội bóng tiến vào sân trước giờ bóng lăn. Theo cầu thủ 24 tuổi, áp lực và những lời chỉ trích suốt mùa giải khiến Arsenal càng muốn giải phóng cảm xúc sau khi vượt qua Atletico.
Trong khi đó, cựu tiền vệ Theo Walcott gọi bầu không khí ở Emirates là không thể tin nổi. Walcott cho biết nhiều người có mặt trên khán đài còn chưa ra đời ở lần Arsenal gần nhất vào chung kết Champions League, nên phản ứng bùng nổ là điều dễ hiểu.
Tại Ngoại hạng Anh, Arsenal đang hơn Man City năm điểm và có quyền tự quyết vô địch, dù đá nhiều hơn một trận. Ở Champions League, họ sẽ gặp PSG hoặc Bayern Munich trong trận chung kết tại Budapest ngày 30/5.
U.17 Triều Tiên đã chính thức rút khỏi giải đấu được tổ chức tại Ả Rập Xê Út sẽ tranh vào tháng 5 tới, vì những lo ngại về vấn đề an toàn. Sự vắng mặt của một đội bóng từng 2 lần đăng quang khiến bảng D giờ đây chỉ còn lại 3 cái tên: đương kim vô địch Uzbekistan, Úc và Ấn Độ.
Sự thay đổi này kéo theo một hệ lụy trong cách tính toán các đội hạng ba có thành tích tốt nhất. Thông thường, để đảm bảo công bằng cho bảng đấu có ít đội hơn, kết quả đối đầu giữa đội xếp thứ 3 và đội xếp thứ 4 ở các bảng 4 đội (như bảng của U.17 Việt Nam) sẽ bị hủy bỏ khi xét thứ hạng chung cuộc.
Điều này trở nên đặc biệt quan trọng nếu chủ nhà U.17 Qatar (nằm ở bảng B) giành vé vào tứ kết - một kịch bản rất dễ xảy ra nếu xét về thực lực của họ. Khi đó, suất dự U.17 World Cup thứ 9 của châu Á sẽ dành cho đội hạng 3 có thành tích xuất sắc nhất. Tuy nhiên, việc bị hủy bỏ kết quả trước đội cuối bảng sẽ khiến điểm số và hiệu số của các đội ở bảng 4 đội bị thu hẹp đáng kể, đẩy họ vào thế bị động và đầy rủi ro.
Tại bảng C, U.17 Việt Nam sẽ đối đầu với U.17 Hàn Quốc, U.17 UAE và U.17 Yemen. Đội bóng trẻ xứ sở kim chi với đẳng cấp hàng đầu châu lục vẫn là ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi nhất bảng. Mục tiêu thực tế và khả thi đối với thầy trò HLV Cristiano Roland chính là cạnh tranh sòng phẳng vị trí nhì bảng C, qua đó giành vé trực tiếp vào tứ kết.
Đối thủ trực tiếp của Chu Ngọc Nguyễn Lực cùng đồng đội là hai đại diện Tây Á: U.17 UAE và U.17 Yemen. Đây không phải là những thử thách bất khả thi. Dù bóng đá Tây Á thường được đánh giá cao hơn khu vực Đông Nam Á, nhưng U.17 Việt Nam có điểm mạnh ở sự ổn định và tính kỷ luật trong lối chơi.
Dưới sự dẫn dắt của HLV Roland, U.17 Việt Nam đã cho thấy sự tiến bộ rõ rệt về tư duy chơi bóng, khả năng kiểm soát và chuyển đổi trạng thái nhanh. Những chuyến tập huấn tại Nhật Bản và các trận đấu cọ xát đầy bổ ích gần đây tại giải U.17 Đông Nam Á 2026 chính là bước đệm để các cầu thủ trẻ rèn luyện bản lĩnh trước những đối thủ có lối đá khó chịu như UAE hay Yemen.
Cơ hội dự U.17 World Cup 2026 đang rộng mở hơn bao giờ hết khi châu Á có tới 8 suất chính thức (chưa tính chủ nhà U.17 Qatar). Điều đó đồng nghĩa với việc chỉ cần vượt qua vòng bảng và góp mặt ở tứ kết, tấm vé đến ngày hội bóng đá trẻ lớn nhất hành tinh sẽ nằm chắc trong tay.
Thay vì rơi vào vòng xoáy toan tính của nhóm đội hạng 3 và hy vọng "vé vớt", U.17 Việt Nam cần dồn toàn lực để giải quyết từng trận đấu với UAE và Yemen. Thầy trò HLV Roland cần phải giành quyền tự quyết.
Cột mốc lịch sử này được thiết lập sau khi kỳ thủ 14 tuổi Erdogmus có màn trình diễn xuất sắc tại trận đấu cờ vua "Clash of Generations III" diễn ra ở Monaco (ngày 19-4).
Đối đầu với cựu số 1 thế giới Veselin Topalov, kỳ thủ sinh năm 2011 đã gây sốc khi giành chiến thắng áp đảo với tỉ số 5-1.
Sau 6 ván đấu, Erdogmus bất bại với 4 ván thắng và 2 ván hòa, qua đó đẩy hệ số elo tức thời lên mức 2.709. Kết quả này giúp đại diện Thổ Nhĩ Kỳ vươn lên vị trí thứ 30 thế giới trên bảng xếp hạng cờ tiêu chuẩn.
Trong làng cờ quốc tế, những kỳ thủ chạm mốc elo 2.700 được ưu ái gọi bằng danh hiệu "siêu Đại kiện tướng".
Với thành tích này, Erdogmus đã chính thức vượt qua Wei Yi (Trung Quốc) để trở thành siêu Đại kiện tướng trẻ nhất lịch sử cờ vua. Trước đó, Wei Yi nắm giữ kỷ lục này khi 15 tuổi 8 tháng 27 ngày.
Ngay cả những cái tên lẫy lừng như Magnus Carlsen, Alireza Firouzja hay Gukesh cũng chỉ có thể chạm đến cột mốc 2.700 khi đã bước sang tuổi 16.
Sự thăng tiến thần tốc của Erdogmus thực tế đã được giới chuyên môn dự báo từ sớm. Erdogmus được phong Đại kiện tướng vào năm 2024 khi mới 12 tuổi, xếp thứ tư trong danh sách những Đại kiện tướng trẻ nhất lịch sử. Và cũng trong năm đó, kỳ thủ Thổ Nhĩ Kỳ lập kỷ lục là người trẻ nhất chạm mốc 2.600 elo.
Sự nổi trội của Erdogmus cũng nhận được lời khen từ Vua cờ Magnus Carlsen. Đại kiện tướng người Na Uy rất hiếm khi dành lời khen cho các đồng nghiệp, nhưng đã phải mô tả Erdogmus là "tài năng trẻ 14 tuổi xuất sắc nhất thế giới từ trước đến nay" sau cuộc gặp gỡ của cả hai tại Giải vô địch cờ nhanh thế giới năm 2025 vào tháng 12 năm ngoái.
Dù cột mốc 2.700 hiện mới được ghi nhận trên bảng elo tức thời trên trang 2700chess, nhưng chắc chắn sẽ được FIDE xác nhận chính thức trong bảng xếp hạng công bố vào ngày 1-5 tới.
Giới chuyên môn nhận định đây mới chỉ là điểm khởi đầu cho một huyền thoại mới của làng cờ vua thế giới.
Ở tứ kết, họ đã đánh bại đại gia Al Ittihad của Saudi Arabia với tỉ số 1-0, khi đối thủ tung ra sân dàn siêu sao Diaby, Aouar, En-Nesyri, Fabinho, Pereira... Cả một dàn sao đủ sức tung hoành ở Champions League phiên bản châu Âu.
Giá trị đội hình phản ánh rất rõ chênh lệch lực lượng của 2 đội, khi Transfermarkt định giá toàn bộ các cầu thủ Al Ittihad 170 triệu euro, gấp đến 8 lần so với Machida (20 triệu euro).
So với Machida, đội bóng đồng hương là Vissel Kobe - với giá trị đội hình chỉ 17 triệu euro cũng gây bất ngờ khi vượt qua Al Sadd (Qatar), đội có giá trị đội hình gấp 4 lần để vào bán kết.
Giá trị đội hình chưa bao giờ là yếu tố nổi bật của các CLB Nhật Bản. Hầu hết các ngôi sao đắt giá của xứ sở mặt trời mọc đều sang châu Âu chơi bóng, và ở J-League 1 chỉ tồn tại những cầu thủ bị xem là "hạng 2" của Nhật Bản.
Bóng đá Nhật Bản cũng không có những ông chủ giàu có đổ tiền cho chính sách mua ngoại binh.
Trong trận đấu giữa Machida và Al Ittihad, ngoại binh trở thành yếu tố khác biệt nhất giữa 2 đội. Trong lúc Nhật Bản sử dụng 7 cầu thủ bản địa ở đội hình đá chính, Al Ittihad chỉ có 2 người.
Ở cặp đấu Vissel - Al Saad, đại diện Nhật Bản thậm chí chỉ sử dụng đúng 1 ngoại binh, trong khi con số tương ứng của đội bóng Qatar lên đến 8.
Nhìn rộng ra, các đội bóng Nhật Bản nổi bật ở AFC Champions League Elite vì việc trọng dụng cầu thủ bản địa, dù ban tổ chức giải đấu không giới hạn số ngoại binh.
Tiêu biểu là trường hợp của Johor Darul Ta'zim (JDT). Đội bóng mạnh nhất Malaysia làm nên lịch sử ở giải năm nay khi tiến vào đến tứ kết, trong đó có thành tích quật ngã đối thủ Nhật Bản Sanfrecce Hiroshima ở vòng 16 đội.
Nhưng truyền thông châu Á nhanh chóng chỉ ra rằng, chiến tích của JDT cũng chẳng phải thành tích đáng tự hào của bóng đá Malaysia, bởi đội bóng này hầu như không sử dụng cầu thủ bản địa.
Có một số trận đấu JDT sử dụng 3 cầu thủ mang quốc tịch Malaysia, nhưng đó lại là 3 cầu thủ làm giả hồ sơ trong vụ bê bối kéo dài nửa năm qua - Hevel, Irazabal và Figueiredo.
Buriram United, đội bóng Thái Lan lọt vào tứ kết cũng chẳng khác là bao. Ở trận thua trước Shabab của UAE, Buriram chỉ sử dụng đúng 1 cái tên bản địa trong đội hình đá chính là Supachai Chaided, còn những ngôi sao như Bunmathan thậm chí vẫn phải dự bị cho các ngoại binh.
Biên chế của Buriram có đến 31 cái tên, và 16 trong số đó là ngoại binh, hầu hết đều đến từ những nền bóng đá mạnh hơn.
Trong bối cảnh đó, việc các CLB Nhật Bản sử dụng nguồn nội lực cầu thủ bản địa trở thành điểm sáng nổi bật, khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại của giải đấu.
Các đại diện của Hàn Quốc (K-League) cũng sử dụng nhiều cầu thủ bản địa, nhưng thành tích của họ lại nghèo nàn.
Sau những cuộc cải cách của AFC, sân chơi Champions League Elite đang ngày càng được nâng tầm, gần trở thành một sự kiện đẳng cấp thế giới.
Nhưng chỉ riêng người Nhật Bản mới thực sự cho thấy sức mạnh của một nền bóng đá thông qua những màn so tài đỉnh cao của "C1 châu Á".