Trung úy Kim, chỉ huy trung đội tại một đơn vị trực chiến của quân đội Hàn Quốc ở khu vực thủ đô Seoul, hồi đầu năm nay đối mặt với tình huống khó xử hiếm thấy. Ông phải cho phép một hạ sĩ không tham gia khóa huấn luyện mùa đông khắc nghiệt, vì người này vừa trở về đơn vị sau kỳ nghỉ phép với chiếc mũi vẫn còn sưng tấy sau ca phẫu thuật thẩm mỹ.
“Tôi rất bối rối vì anh ta phẫu thuật nâng mũi mà không báo trước”, trung úy Kim nói, thêm rằng ông phải loại người lính này khỏi danh sách huấn luyện vì sợ vết thương chưa lành sẽ gây ra biến chứng.
Tình huống khó xử của trung úy Kim không phải cá biệt. Xu hướng phẫu thuật thẩm mỹ của các binh sĩ Hàn Quốc ngày càng gia tăng, được thúc đẩy một phần bởi mức lương quân đội tăng và chiến lược tiếp thị rầm rộ của các cơ sở thẩm mỹ. Điều này đang gây ra những gián đoạn trong công tác tại đơn vị và làm lộ ra lỗ hổng nghiêm trọng trong quy định quân đội.
Xu hướng này cũng đang gây ra bất mãn đối với các binh sĩ không phẫu thuật, vốn phải gánh vác khối lượng công việc thay cho những binh sĩ đang hồi phục sau các ca nâng mũi, cắt mí và được hưởng chế độ đặc biệt.
Phẫu thuật thẩm mỹ trong quân đội Hàn Quốc không phải là điều mới mẻ. Trong quá khứ, các đơn vị chấp nhận việc này khi lính nghĩa vụ tận dụng kỳ nghỉ dài trong những tháng cuối cùng tại ngũ để làm phẫu thuật trước khi quay lại cuộc sống dân sự.
Tuy nhiên, mô hình này đã thay đổi đáng kể gần đây, khi ngày càng nhiều binh sĩ đi phẫu thuật thẩm mỹ dù còn lâu mới hết thời gian phục vụ quân đội.
Quân đội Hàn Quốc không có số liệu thống kê chính thức về số binh lính phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng sự thay đổi này thể hiện rất rõ rệt trong xã hội, khi nhiều quân nhân tại ngũ liên tục hỏi các cơ sở làm đẹp về thời gian hồi phục và chi phí phẫu thuật.
“Mỗi tuần có 2-3 binh sĩ đến chỗ tôi để xin tư vấn về phẫu thuật cắt mí hoặc sửa mũi”, Choi, 38 tuổi, quản lý tư vấn tại một phòng khám phẫu thuật thẩm mỹ ở quận Gangnam, cho biết.
Văn hóa quân đội linh hoạt hơn, quan điểm thế hệ thay đổi và mức lương tăng đáng kể đang thúc đẩy đà gia tăng này. Hạ sĩ Choi, 22 tuổi, được phỏng vấn tại một phòng khám ở Gangnam vào ngày 4/5, cho biết anh đã tiết kiệm được 1,2 triệu won (khoảng 815 USD) từ tiền lương hàng tháng để đủ tiền phẫu thuật cắt mí.
“Tôi thậm chí còn hạn chế mua đồ tiêu dùng trong căn cứ để có tiền phẫu thuật”, Choi nói.
Các phòng khám cũng đang tích cực nhắm vào nhóm khách hàng này bằng các quảng cáo bắt mắt trên mạng xã hội, cung cấp mã giảm giá cho quân nhân. Khi phóng viên báo Hankook Ilbo đến thăm một phòng khám ở Gangnam và tự nhận là binh sĩ đang tại ngũ, phòng khám đã đưa ra mức giảm giá 40%.
Xu hướng thẩm mỹ của binh lính khiến áp lực với các chỉ huy ngày càng tăng. Một trung úy đóng quân tại vùng Chungcheong gần đây phải miễn nhiệm vụ gác đêm cho một binh sĩ sau khi người này trở về đơn vị với đôi mắt sưng húp vì cắt mí.
“Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc miễn gác cho anh ta để đảm bảo an toàn. Cuối cùng, chúng tôi phải điều chỉnh lại lịch gác, tăng ca gác với những đồng đội khác”, trung úy nói.
Các chỉ huy cũng phải đối mặt với sức ép từ phía gia đình binh sĩ. Đại úy Park, chỉ huy một đại đội tại tỉnh Gangwon, hồi tháng 3 nhận được cuộc gọi từ mẹ của một binh sĩ, yêu cầu con trai mình được miễn đào chiến hào vì vết cắt mí chưa lành.
“Điều đó có thể tạo ra tiền lệ xấu, rất khó để đáp ứng vô điều kiện, nhưng nếu có chuyện gì xảy ra, sĩ quan vẫn là người chịu trách nhiệm. Do đó tôi ở trong tình thế hết sức khó xử”, đại úy Park nói.
Ông lưu ý rằng có sự bất mãn đáng kể trong số các binh sĩ bị buộc phải làm thay nhiệm vụ cho những binh sĩ cắt mí, sửa mũi.
Dù vậy, các chỉ huy quân đội Hàn Quốc cũng chưa có chế tài rõ ràng để xử lý hay kiểm soát quá trình binh sĩ làm phẫu thuật thẩm mỹ.
Choi Gi-il, giáo sư nghiên cứu quân sự tại Đại học Sangji, nhấn mạnh cần có các biện pháp quản lý có hệ thống để bảo vệ khả năng sẵn sàng chiến đấu của quân đội Hàn Quốc, trong khi vẫn tính đến giá trị sống của thế hệ trẻ đang thay đổi.
“Quân đội phải ngăn chặn các trường hợp binh sĩ không thể tham gia huấn luyện hoặc các hoạt động của đơn vị do ảnh hưởng kéo dài sau phẫu thuật”, giáo sư Choi nói.
Một biểu ngữ màu đen treo trên cửa khẩu biên giới giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Iran ngày 4/4 thể hiện quyết tâm trả thù Mỹ và Israel, bên cạnh chân dung của cố Lãnh tụ Tối cao Iran Ali Khamenei. Ông bị ám sát trong đợt tập kích ngày 28/2 của Mỹ - Israel.
Các phóng viên của hãng tin Mỹ AP nhập cảnh vào Iran từ Thổ Nhĩ Kỳ. Trong hành trình lái xe 12 tiếng về phía nam tới thủ đô Tehran, họ chứng kiến cuộc sống thường nhật vẫn tiếp diễn tại quốc gia đang ở tâm điểm một cuộc chiến khu vực làm rung chuyển nền kinh tế thế giới.
Dấu hiệu lớn đầu tiên về sự hủy diệt của cuộc chiến xuất hiện tại thành phố Zanjan ở phía tây bắc, cách biên giới khoảng 6 giờ lái xe. Các quan chức Iran cho biết một cuộc không kích đã đánh trúng trung tâm cộng đồng tôn giáo được gọi là husseiniyah, khiến hai người thiệt mạng và phá hủy một phòng khám cùng một thư viện. Những công trình khác nằm trong khu phức hợp, trong đó có những công trình đã tồn tại hàng thế kỷ như mái vòm mạ vàng, bị hư hại.
Khi được hỏi về cuộc tấn công vào Zanjan, quân đội Israel cho biết đã đánh trúng "một trụ sở quân sự" và khẳng định đã tránh làm hại các cơ sở dân sự mà không giải thích thêm.
"Tổn thất này khiến tôi rất đau lòng", Somayeh Shojaei, cư dân địa phương thường xuyên tham gia các sự kiện tôn giáo và văn hóa tại trung tâm, nói.
Theo Jaafar Mohammadi, giám đốc văn hóa và hướng dẫn Hồi giáo của tỉnh, cuộc tấn công đã giết chết người trông coi thư viện và một tình nguyện viên của Hội Trăng lưỡi liềm đỏ Iran.
Người nghèo trước đây được điều trị miễn phí tại phòng khám của hội và sinh viên thường xuyên lui tới thư viện, nơi lưu giữ hơn 35.000 cuốn sách, trong đó có nhiều bản thảo cổ. Ông Mohammadi không biết tại sao khu phức hợp này lại bị nhắm mục tiêu.
"Iran đã muốn đàm phán hòa bình với Tổng thống Mỹ Donald Trump, nhưng ông Trump đáp trả bằng chiến tranh", Mohammadi nói. "Ông ấy đã khơi mào cuộc chiến, nhưng chúng tôi chắc chắn sẽ chiến thắng".
Phóng viên Mỹ mô tả rằng vào ngày 4/4, giao thông vẫn bình thường tại các thành phố nằm trên tuyến đường đi đến Tehran. Chợ, cửa hàng vẫn mở, người dân đi bộ trên phố. Một nhà hàng phục vụ các món đặc sản Iran như thịt cừu nướng và cơm, súp lúa mạch và đồ uống từ hoa nghệ tây trong khi bài hát Losing my religion (Đánh mất đức tin) của nhóm nhạc Mỹ R.E.M. vang lên trên loa phóng thanh.
Nhiều phụ nữ ra ngoài mà không quàng khăn che đầu. Nhóm phóng viên đi qua hai trạm kiểm soát trên đường vào Tehran và không bị dừng lại. Thủ đô Iran im ắng đến rợn người sau nửa đêm. Đêm hôm trước, thành phố hứng một đợt tập kích dữ dội vào những ngọn núi ở rìa thủ đô.
Mỹ và Israel đã thực hiện hàng nghìn cuộc không kích vào Iran. Thủ đô Tehran là nơi hứng chịu thiệt hại chủ yếu. Chính quyền Iran cho biết hơn 1.900 người đã thiệt mạng. Hiện chưa rõ bao nhiêu người trong số đó là binh sĩ và dân thường.
Nhiều tòa nhà chính phủ và đồn cảnh sát bị phá hủy. Nhóm phóng viên đi qua một số trạm kiểm soát. Họ phải dừng lại một lần, mở cửa xe và xuất trình thẻ báo chí trước khi được cho đi tiếp.
Nhiên liệu được trợ giá rất cao, một lít xăng chỉ khoảng 0,0375 USD. Nhưng người dân chỉ được phép mua khoảng 20 lít mỗi lần. Không ai xếp hàng chờ đổ xăng.
Tổng thống Mỹ hôm 4/4 cho Iran 48 giờ để đạt thỏa thuận mở lại eo biển Hormuz nếu không muốn cơ sở hạ tầng dân sự, trong đó có cầu và nhà máy điện, bị tàn phá. Ông Trump sau đó lùi hạn chót đến trước 20h ngày 7/4 (7h ngày 8/4 giờ Hà Nội). Khi còn 12 tiếng nữa là đến thời hạn, ông cảnh báo "nền văn minh Iran "sẽ bị diệt vong" nếu Tehran không đáp ứng yêu cầu, nhưng cũng để ngỏ khả năng đạt được thỏa thuận vào phút chót.
Trong khi đó, Iran cảnh báo nếu Washington vượt "lằn ranh đỏ", nước này sẽ tung đòn trả đũa vượt ra ngoài Trung Đông, đồng thời khiến Mỹ và đồng minh mất đi nguồn dầu khí của khu vực.
Lili, người làm việc trong lĩnh vực nghệ thuật tại thủ đô, cho biết cô và gia đình không định rời khỏi Tehran. "Chẳng có nơi nào thực sự an toàn để lánh nạn: Khi hạ tầng bị nhắm mục tiêu, gần như mọi ngóc ngách đều có thể trúng đòn tấn công", cô nói.
Theo trang tin Business Insider, bà Jiang, hiện là Chủ tịch Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng (WHCA), có mặt trên sân khấu và ngồi cạnh Tổng thống Donald Trump điều hành buổi tiệc khi vụ nổ súng xảy ra tại khách sạn Washington Hilton.
Khi tiếng súng vang lên trong khán phòng, không khí lập tức trở nên hỗn loạn, nhiều người la hét, chạy và tìm cách ẩn nấp.
Trong khi đó, lực lượng Mật vụ Mỹ nhanh chóng đưa ông Trump và Phó tổng thống rời khỏi sân khấu, các lực lượng vũ trang cũng xuất hiện để kiểm soát tình hình.
Sau sự cố, bà Jiang xuất hiện tại phòng họp báo ở Nhà Trắng và là người đặt câu hỏi đầu tiên trong cuộc họp báo của Tổng thống Trump.
Trước đó, bà cho biết trên mạng xã hội rằng đã đi cùng Tổng thống trở về Nhà Trắng để chuẩn bị cho cuộc họp báo, đồng thời thông tin tất cả những người tham dự sự kiện đều an toàn.
Nhiều đồng nghiệp và giới truyền thông đã khen ngợi sự điềm tĩnh và chuyên nghiệp của bà Jiang khi vừa điều hành sự kiện, vừa nhanh chóng chuyển sang tác nghiệp.
Một số lời kể mô tả lại rằng bà đã nhanh chóng chuyển từ vai trò điều hành buổi tiệc sang tác nghiệp trực tiếp và tham gia tường thuật trên sóng truyền hình gần như ngay lập tức.
Lãnh đạo Đài CBS cũng gửi thông báo nội bộ, ca ngợi bà vì giữ được sự bình tĩnh và xử lý tình huống một cách chuyên nghiệp trong hoàn cảnh hỗn loạn.
Bà Jiang đã báo tin qua điện thoại ngay từ hiện trường và nhanh chóng di chuyển đến Nhà Trắng để tiếp tục đưa tin.
Theo giới thiệu trên trang WHCA, bà Weijia Jiang, sinh tại Trung Quốc và lớn lên tại Mỹ, là phóng viên Nhà Trắng cấp cao của Đài CBS News từ năm 2015.
Bà Jiang được công nhận với các câu hỏi sắc sảo trong các buổi họp báo và đưa tin sâu rộng về chính sách, bao gồm cả bạo lực đối với cộng đồng người Mỹ gốc Á.
Bà đảm nhiệm vị trí Chủ tịch Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng từ năm 2026 và là người phụ nữ da màu đầu tiên giữ chức vụ này.
Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng là tổ chức của các nhà báo chuyên đưa tin về Nhà Trắng và Tổng thống Mỹ.