13 giờ 30, nắng trưa vẫn còn hắt xuống gắt gỏng qua những tán cây già của Thảo Cầm Viên Sài Gòn, phủ lên lớp kính dày một lớp ánh sáng nhạt. Phía sau đó, cặp hổ Mi và Xám bước qua bước lại, thân mình lượn theo một nhịp quen thuộc, không vội vàng nhưng cũng không hề dừng lại. Không có tiếng gầm, không có sự dữ dội, chỉ là những vòng đi lặp lại, như một thói quen đã ăn sâu vào từng bước chân.
Bên ngoài, anh Huỳnh Thế Hùng (47 tuổi) đứng chờ, không cần gọi lớn, chỉ khẽ lên tiếng. Hai con hổ lập tức dừng lại, ngẩng đầu nhìn, rồi quay vào chuồng ép phía sau – nơi mỗi ngày chúng vào để chờ bữa ăn. Với anh, đó không phải là phản xạ bản năng, mà là kết quả của một quá trình dài, đủ lâu để một con thú dữ nhận ra giọng nói của một con người.
“Có khi mình chưa tới gần, nó đã quay lại nhìn rồi”, anh nói, giọng đều đều, như kể về một chuyện đã quá quen. Ở đây, một bữa ăn không bắt đầu bằng thịt, mà bắt đầu từ sự tin tưởng, thứ phải tích lũy qua từng ngày, từng lần gọi, từng bước tiến rồi lùi giữa người và thú.
Mỗi buổi sáng, công việc của anh không phải là cho ăn ngay, mà là đi một vòng quan sát. Anh nhìn cách con hổ bước đi, xem bước chân có đều không, có chệch nhịp hay không, rồi nhìn ánh mắt, xem còn linh hoạt hay đã lờ đờ hơn hôm qua.
Sau đó, anh cúi xuống nền chuồng, nơi để lại những dấu hiệu mà người ngoài dễ bỏ qua. “Có khi phải nhìn cả phân, coi màu sắc, hình dạng là biết sức khỏe ra sao”, anh nói, như thể đó là điều hiển nhiên. Làm riết thành quen, chỉ cần một cái nhìn thoáng qua, anh cũng có thể nhận ra điều gì đó không ổn, ngay cả khi con hổ vẫn đứng đó, không biểu hiện rõ ràng.
Ở đây, con hổ không nói được, nên mọi thứ đều phải “đọc” bằng mắt. Chỉ cần ăn ít đi, phản ứng chậm lại, hay đứng lâu hơn một chỗ, những thay đổi nhỏ đó đủ để người chăm phải để ý, bởi đôi khi đó là dấu hiệu đầu tiên của một vấn đề lớn hơn.
Mỗi con hổ ăn khoảng 5 – 6 kg thịt mỗi ngày, chia làm hai bữa, con số nghe qua tưởng chừng đơn giản nhưng phía sau là cả một quy trình tính toán. Thịt được cân sẵn, chuyển từ khu chế biến sang, không dư cũng không thiếu, để giữ cho con vật một thể trạng gần với tự nhiên nhất có thể.
“Không thể cho ước chừng được, mỗi con đều có định mức rõ ràng”, anh Hùng nói. Nếu cho ăn nhiều hơn, con hổ sẽ dễ béo, mà béo thì không tốt trong môi trường nuôi nhốt, nơi mọi vận động đều đã bị giới hạn.
Buổi sáng, chúng còn được “tập thể dục”, không phải bằng những bài tập rõ ràng, mà bằng cách người chăm đi qua lại, gọi, ra hiệu để chúng chạy theo. Buổi chiều, thức ăn không đặt dưới đất mà treo lên cao, buộc con hổ phải vươn người, phải trèo, phải vận động để lấy được phần ăn của mình, như một cách giữ lại phần nào bản năng săn mồi vốn có.
Những người chăm hổ đều nói, mỗi con là một tính cách, không con nào giống con nào, và cũng không có cách chăm nào giống nhau hoàn toàn. Khi nhắc đến Ngộ Không, giọng anh Hùng chậm lại, như thể câu chuyện đó chưa bao giờ thực sự khép lại.
“Nó phá lắm, nghịch lắm nhưng nghe lời”, anh nói, ánh mắt thoáng chút cười. Ngộ Không từng là một con hổ hoạt bát, thích vận động, thường đứng chồm lên hai chân sau để lấy thức ăn treo cao, để lại dấu móng khắp những thân cây trong chuồng.
Anh Hùng và hổ Ngộ Không
Để cuộc sống của nó không nhàm chán, người chăm tạo ra những thử thách nhỏ, buộc nó phải leo, phải kéo, phải vận động liên tục. Những người từng đến vào giờ ăn có thể đã nhìn thấy một con hổ mạnh mẽ, linh hoạt, nhưng ít ai biết phía sau đó là sự theo dõi tỉ mỉ từng ngày.
Rồi một ngày, Ngộ Không bắt đầu bỏ ăn.
Ban đầu chỉ là ăn ít lại, rồi dần dần từ chối tất cả. Tiêu hóa khó khăn hơn, nhưng mỗi ngày, nó vẫn ra sân, vẫn đi lại như bình thường, như thể không có gì xảy ra, như một cách trấn an những người đang nhìn nó.
Những ngày đó, người chăm và bác sĩ theo sát từng bước đi, từng hơi thở, từng phản ứng nhỏ. Có lúc tưởng như đã ổn hơn, rồi một đêm, tình trạng trở nặng rất nhanh, không kịp để ai chuẩn bị. “Sáng hôm đó tôi vào sớm hơn bình thường, có cảm giác gì đó không ổn”, anh Hùng kể. Khi anh gọi, Ngộ Không bình tâm lại, hơi thở nhẹ hơn, rồi lặng đi vào sáng sớm hôm đó, khi vừa tròn 10 tuổi.
“Lúc nó mất, tôi thấy giống như mất một người thân”, anh nói, giọng trầm xuống, không cần thêm một lời giải thích nào khác.
Ở khu chuồng bên cạnh, ông Nguyễn Văn Hùng (62 tuổi), người đã gắn bó gần 40 năm với việc chăm thú dữ đứng quan sát từ xa. Ông không cần lại gần, chỉ cần nhìn cách con hổ di chuyển cũng có thể nhận ra điều bất thường.
“Làm lâu rồi, nhìn là biết liền”, ông nói, như thể đó là một kỹ năng tự nhiên hình thành sau nhiều năm. Với ông, việc cho ăn chỉ là một phần, điều quan trọng hơn là quy trình an toàn, thứ không được phép sai dù chỉ một lần.
Chuồng luôn có hai lớp, mỗi lần vào đều phải kiểm tra kỹ từng cửa, từng khóa. Dù quen đến đâu, cũng không có chuyện tiếp xúc trực tiếp, bởi chỉ cần một sai sót nhỏ, cái giá phải trả có thể rất lớn.
“Làm nghề này không được sai, sai một bước là nguy hiểm có thể đánh đổi bằng cả tính mạng”, ông nói, giọng không cao, nhưng đủ để người nghe hiểu mức độ nghiêm trọng của công việc tưởng như rất quen thuộc này.
Ở một góc khác, một con hổ Bengal đã 16 tuổi bước chậm hơn những con còn lại. Không còn những cú vồ mạnh, không còn bước chạy nhanh, mọi thứ trở nên chậm rãi, dè dặt hơn theo thời gian.
Nhưng khẩu phần ăn vẫn giữ đều mỗi ngày, không thay đổi. Người ngoài có thể nghĩ nó yếu đi, nhưng với người chăm, đó chỉ là một giai đoạn khác trong vòng đời, nơi mọi thứ dần chậm lại, nhưng vẫn tiếp tục theo cách riêng của nó.
Sau tất cả những quy trình, những con số, những lần quan sát và theo dõi, điều người chăm chờ không phải là một kết quả cụ thể nào đó. Không phải xét nghiệm, không phải con số, mà là một khoảnh khắc rất nhỏ, đến mức nếu không để ý sẽ dễ dàng bỏ qua. Đó là khi con hổ quay lại ăn.
Khi những con hổ cúi đầu xuống phần thịt quen thuộc, mọi lo lắng dường như lặng đi, không cần thêm bất kỳ dấu hiệu nào khác. Với những người đứng phía sau lớp kính, đó là cách đơn giản nhất để biết rằng một ngày nữa đã trôi qua, bình yên, theo đúng nhịp quen thuộc của nơi này.
Tôi đến Thiềng Liềng (ở Cần Giờ) lần đầu vào năm 2014, trong một chuyến đi gần như không có kế hoạch. Hòn đảo nhỏ bao quanh bởi những cánh rừng đước mênh mông và dòng Soài Rạp quanh năm sóng vỗ khi đó hiện ra đúng nghĩa là một vùng đất xa xôi hẻo lánh nhất của TP.HCM: không nhà trọ, không dịch vụ du lịch, không nhiều người biết đến.
Muốn ở lại, chúng tôi chỉ có thể xin ngủ nhờ một người dân làm muối tốt bụng. Đêm xuống, cả đảo chìm trong bóng tối, thỉnh thoảng mới thấy vài ánh đèn le lói.
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng tàu chạy ngoài sông, tiếng máy nổ phát điện đều đều. Đón tôi là chị Mười Giạ - chủ homestay đã gắn bó với hòn đảo nhỏ hơn 30 năm. Năm 1993, chị Giạ lúc đó mới 23 tuổi đã theo chồng về làm dâu ở đảo, bắt đầu làm quen với nghề làm muối truyền thống của gia đình.
Chị Giạ nhớ mãi những ngày đầu bước chân về nhà chồng: vài nóc nhà rải rác, lối đi nhỏ xíu len lỏi giữa ruộng muối, tiếng ếch nhái kêu và những ánh đèn dầu leo lét ban đêm, nhà nào khá giả lắm thì chạy thêm máy nổ phát điện. Nghề làm muối thời gian đó phụ thuộc hoàn toàn vào nắng gió và sức người: từ lăn ruộng, làm bờ, quay nước…
Cuộc sống sinh hoạt đã khó khăn, việc tìm con chữ của trẻ em Thiềng Liềng ngày ấy cũng thật gian nan khi trên đảo chỉ có trường mẫu giáo và tiểu học. Muốn học tiếp cấp 2, cấp 3 các em phải vào Thạnh An, mỗi ngày thức dậy từ 4 giờ sáng, rọi đèn pin men theo những con đường nhỏ để kịp chuyến đò 5 giờ xuất bến.
Gần 40 năm người dân Thiềng Liềng sống bằng đèn dầu, bằng máy phát điện cho đến năm 2011, Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC) thực hiện lắp đặt hệ thống điện mặt trời trên đảo. Tuy nhiên, nguồn năng lượng này chỉ đủ để thắp sáng, xem tivi, còn máy bơm nước, máy giặt, tủ lạnh, máy lạnh hay xa hơn nữa là giúp sức cho nghề làm muối lúc đó vẫn còn xa vời với chị Giạ và dân đảo.
Ngày 29.4.2016, công trình xây dựng lưới điện 22 kV xuyên rừng cấp điện cho ấp Thiềng Liềng chính thức được khánh thành và đóng điện. Hàng trăm hộ dân trên đảo trong đó có gia đình chị Giạ đã vỡ òa trong niềm vui - một khoảnh khắc mà nhiều người chờ đợi suốt hàng chục năm.
Ít ai biết rằng, để có được ánh sáng ấy, những người làm điện đã phải vượt qua không ít khó khăn: kéo cáp ngầm băng qua sông, xuyên qua rừng ngập mặn, đi qua những cánh đồng muối mênh mông - những địa hình phức tạp bậc nhất của vùng ven biển Cần Giờ.
Thế nhưng, bằng sự chỉ đạo quyết liệt của chính quyền các cấp và quyết tâm của ngành điện thành phố, công trình vẫn được hoàn thành, đưa điện lưới quốc gia đến với Thiềng Liềng - mở ra một bước ngoặt thực sự trong đời sống và sinh kế của người dân nơi đây.
Đường điện kéo tới đâu, ánh sáng theo về tới đó, không chỉ thắp sáng một vùng quê mà còn thắp lên những ước mơ và khát khao bao đời của những người như chị Giạ. Điện về, những đứa trẻ ở Thiềng Liềng có thể tự ra bến đò trên con đường sáng trưng, có thể học bài dưới ánh đèn sáng và tiếp cận với internet qua nhiều thiết bị hiện đại. Từ đây một bước ngoặt thực sự mở ra với đời sống sản xuất của người dân đảo. Qua rồi cái thời ngồi hì hục ngồi quay nước cả ngày để nước đầy vuông muối, giờ đây chỉ cần chiếc mô tơ điện, bật công tắc là nước đã được bơm đều vào ruộng muối giúp tiết kiệm không chỉ thời gian mà cả sức lực cho diêm dân.
Đến Thiềng Liềng những ngày này, tôi cảm nhận không khí tất bật của hòn đảo nhỏ, bận rộn nhưng ai cũng phấn khởi vui mừng. Những cánh đồng muối trắng trải dài tít tắp, những thuyền ghe neo san sát ngoài sông chờ thu mua, những dáng người ngược xuôi gánh muối từ ruộng về kho, chở muối ra bến và cả tiếng nói cười xôn xao của những du khách… Mang ra ly nước trái siro từ vườn nhà, chị Giạ hồ hởi kể về vai trò mới của mình: chủ homestay kiêm hướng dẫn viên.
Năm 2022, Thiềng Liềng bắt đầu phát triển du lịch cộng đồng, và chị Giạ là một trong những người tiên phong. Có điện lưới quốc gia, chị Giạ mở rộng căn nhà, trang bị thêm tủ đông trữ đồ ăn, quạt, máy lạnh. Từ ruộng muối, chị mở thêm dịch vụ homestay lưu trú, làm siro giải khát đồng thời kể câu chuyện của Thiềng Liềng cho du khách. "Ngày mới ra đảo chị không bao giờ nghĩ đến cảnh sẽ có ai ra đây du lịch chứ đừng nói tới ở lại" - chị cười tươi rói.
Tuy mới chỉ có khoảng 16 hộ làm du lịch cộng đồng, thế nhưng Thiềng Liềng đã tạo được dấu ấn về một hòn đảo mộc mạc bình yên không chỉ có muối mà còn đa dạng trải nghiệm từ cảnh sắc, ẩm thực đến văn hóa nghệ thuật.
Những đứa trẻ Thiềng Liềng năm xưa học bài dưới ánh đèn dầu giờ bắt đầu quay lại xây dựng quê hương trong vai trò những hướng dẫn viên bản địa, những chủ homestay, chủ quán cà phê. Nhờ hòa lưới điện quốc gia, hòn đảo nhỏ thực sự đã thay áo mới, đầy sức sống, đầy nội lực cho một chặng đường phát triển mới.
Hơn ba thập kỷ trôi qua, chị Giạ từ một cô gái trẻ liều lĩnh theo chồng đi khởi nghiệp đã trở thành bà ngoại của những đứa trẻ, là chủ homestay đồng thời cũng là người chứng kiến vô vàn những đổi thay của một hòn đảo leo lét ánh đèn dầu, rồi bỗng bừng sáng với điện lưới quốc gia.
Hành trình đưa điện ra Thiềng Liềng không đơn thuần là câu chuyện kỹ thuật, mà là câu chuyện của sự kiên trì, của những nỗ lực của ngành điện thành phố manh tên Bác đã rút ngắn khoảng cách giữa đảo xa và đất liền. Điện giờ đây không chỉ thắp sáng những ngôi nhà mà còn mở ra một hướng đi mới giúp bà con trên đảo phát triển kinh tế bền vững, nâng cao chất lượng cuộc sống.
Từ 21 - 21 giờ 15 ngày 30.4, TP.HCM sẽ tổ chức bắn pháo hoa tại 8 điểm, gồm 3 điểm tầm cao và 5 điểm tầm thấp, phân bố từ khu vực trung tâm đến Cần Giờ, Củ Chi và các địa bàn giáp ranh, phục vụ người dân và du khách. Gửi xe ở đâu để xem bắn pháo hoa vừa thuận tiện, vừa tránh bị "hét giá" là mối quan tâm của nhiều người dân và du khách.
Ba điểm bắn pháo hoa tầm cao được đặt tại khu vực đầu hầm sông Sài Gòn (phường An Khánh), khu vực trung tâm Thành phố mới (phường Bình Dương) và Quảng trường Công viên Bà Rịa (phường Bà Rịa).
Đồng thời, 5 điểm bắn pháo hoa tầm thấp gồm khu di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi (xã An Nhơn Tây), công viên Văn hóa Đầm Sen (phường Bình Thới), tòa tháp SAIGON MARINA IFC (phường Sài Gòn), khu biệt thự Kim Long tại khu vực cầu Rạch Đỉa (xã Nhà Bè) và khu đô thị du lịch lấn biển Cần Giờ - Vinhomes Green Paradise (xã Cần Giờ).
Trong thời gian diễn ra các hoạt động dịp lễ, khu vực trung tâm TP.HCM dự kiến hạn chế phương tiện trên một số tuyến đường. Qua khảo sát, hiện có nhiều điểm giữ xe quanh khu vực trung tâm để người dân thuận tiện gửi xe, di chuyển đến các điểm xem pháo hoa cũng như theo dõi các chương trình biểu diễn nghệ thuật.
Tại trung tâm thành phố, một số bãi giữ xe lớn gồm điểm giữ xe máy ở số 16 Tôn Thất Thiệp (gần đường Nguyễn Huệ) và bãi xe tại góc đường Pasteur - Lê Lợi. Mức giá được niêm yết theo quy định, trong đó xe máy là 9.000 đồng/4 giờ vào ban đêm (từ 18 giờ đến 5 giờ 59 phút hôm sau). Đối với ô tô từ 4 - 8 chỗ, giá giữ xe là 35.000 đồng cho 2 giờ đầu, mỗi giờ tiếp theo là 20.000 đồng.
Bãi giữ xe tại số 12 Huỳnh Thúc Kháng nhận giữ xe qua đêm với giá đến 7 giờ sáng hôm sau là 30.000 đồng/chiếc. Một nhân viên tại đây cho biết, ngày thường mức giá này được áp dụng ổn định, riêng dịp lễ có thể tăng lên 40.000 đồng/chiếc. Từ bãi xe này, người dân đi bộ khoảng 300 m là đến phố đi bộ Nguyễn Huệ.
Bến Bạch Đằng cũng là một địa điểm được nhiều người lựa chọn để ngắm pháo hoa. Điểm gửi xe gợi ý là bảo tàng Tôn Đức Thắng (số 5 Tôn Đức Thắng, phường Sài Gòn). Sau khi gửi xe dưới hầm, mọi người có thể đi bộ ra bến Bạch Đằng cách khoảng vài trăm mét.
Người dân ở xa cũng có thể gửi xe máy tại các nhà ga metro như Thảo Điền, Tân Cảng, Văn Thánh rồi tiếp tục di chuyển bằng metro đến ga Ba Son hoặc ga Nhà hát Thành phố để vào khu vực trung tâm xem pháo hoa.
Tại các điểm giữ xe này, giá gửi xe được niêm yết 6.000 đồng/chiếc vào buổi sáng, từ 21 giờ trở đi áp dụng mức gửi qua đêm là 10.000 đồng/chiếc.
Ngoài ra, khu vực công viên bờ sông Sài Gòn (phường An Khánh) cũng là địa điểm thuận lợi để theo dõi pháo hoa. Phía trước công viên hiện có bãi giữ xe máy khá rộng, thuận tiện cho người dân gửi xe.
Bên cạnh các màn bắn pháo hoa, TP.HCM còn tổ chức nhiều hoạt động văn hóa, nghệ thuật và thể dục thể thao sôi nổi trong dịp lễ năm nay. Nhiều chương trình biểu diễn dự kiến diễn ra từ tối 29.4 tại các địa điểm như phố đi bộ Nguyễn Huệ, công viên trung tâm Thành phố mới cùng nhiều quảng trường lớn, đồng thời được truyền hình trực tiếp để phục vụ đông đảo người dân và du khách.
Chị Trương Ngọc Ánh (28 tuổi) đã có 4 năm làm bác sĩ thú y tại Trung tâm Bảo tồn động vật hoang dã tại Việt Nam (Save Vietnam's Wildlife). Từ nhỏ đến khi còn là sinh viên Trường ĐH Nông Lâm TP.HCM, chị đã yêu quý động vật hoang dã và luôn tích cực tham gia các chương trình tình nguyện, hoạt động thực tế liên quan.
Mỗi buổi sáng, nữ bác sĩ bắt đầu công việc bằng việc kiểm tra tình trạng động vật tại trung tâm. Phần lớn động vật ở đây hoạt động về đêm, nhiều con vận động mạnh nên có thể xuất hiện những vết thương tự gây ra. Sau đó, chị tiến hành thăm khám cho những cá thể mới được cứu hộ, kiểm tra sức khỏe định kỳ cho những con đang được chăm sóc.
Năm 2023, chị trực tiếp chăm sóc 1 con tê tê con chỉ khoảng 3 ngày tuổi. Suốt gần một năm gắn bó với loài thú đêm này, chị gần như không có giấc ngủ trọn vẹn khi cứ 2 - 3 tiếng lại thức dậy để kiểm tra, theo dõi tình trạng sức khỏe.
"Đến lúc thả con tê tê về môi trường tự nhiên, mình vừa muốn vừa không. Muốn vì đó là đích đến cuối cùng của công tác cứu hộ, khi con vật đủ điều kiện trở lại với tự nhiên nhưng cũng không nỡ bởi quãng thời gian dài chăm sóc đã tạo nên sự gắn bó đặc biệt", chị Ánh chia sẻ.
Chứng kiến nhiều động vật hoang dã bị thương nặng do săn bắt, mắc bẫy, thậm chí hoại tử, nhiễm trùng, chị không khỏi xót xa. Có những lúc, chị cảm thấy bất lực khi nghĩ đến những đau đớn mà chúng đã phải chịu đựng. Chị và các đồng nghiệp dồn công sức, kỹ năng chuyên môn và hy vọng sẽ cứu được để chúng sớm trở về môi trường tự nhiên.
Những chuyến tái thả tại địa hình hiểm trở, có những đoạn đường phải bám vào vách đá mới có thể di chuyển. Ngoài ra, chị cũng cẩn thận phòng tránh để không xảy ra tình trạng lây bệnh từ động vật qua người.
"Từ cứu hộ, chăm sóc đến tái thả là hành trình của cả một tập thể, kết tinh từ mồ hôi, công sức và cả tình cảm dành cho động vật. Việc cứu hộ lúc 1 - 2 giờ sáng cũng là chuyện bình thường, mọi người không ai phàn nàn về điều này", nữ bác sĩ thú y cho hay.
Ngay từ khi lựa chọn nghề, chị đã xác định sẽ phải đối mặt với nhiều vất vả, từ điều kiện sống đến môi trường làm việc còn thiếu thốn. Chị chấp nhận công tác xa nhà, mỗi năm chỉ có thể về thăm gia đình một lần.
Những ngày đầu, chị không tránh khỏi cảm giác nhớ nhung nhịp sống phố thị, những quán xá quen thuộc. Thế nhưng, vì công việc và niềm đam mê với động vật hoang dã, chị sẵn sàng đánh đổi để theo đuổi con đường mình đã chọn.
"Là con gái út trong gia đình có 2 anh em, việc lựa chọn vào rừng sinh sống và làm việc khiến ba mẹ mình không khỏi lo lắng. Suốt những năm tháng trên giảng đường đại học, mình luôn cố gắng trấn an để ba mẹ dần chấp nhận việc con gái phải làm việc xa nhà", chị chia sẻ.
Để gia đình yên tâm, chị thường xuyên gọi điện, cập nhật tình hình công việc và cuộc sống ở rừng. Dần dần, khi thấy con gái vững vàng với lựa chọn của mình và gắn bó với nghề, ba mẹ cũng bớt lo lắng và chuyển sang ủng hộ.
Gần đây, chị Ánh nhận thấy ngày càng nhiều người, đặc biệt là các bạn trẻ, tìm đến rừng để "chữa lành", hòa mình vào không gian thiên nhiên yên tĩnh. Với một người gắn bó lâu năm với công tác cứu hộ động vật hoang dã, chị mong mỗi người khi vào rừng hãy giữ sự tĩnh lặng cần thiết, bởi tiếng ồn có thể khiến các loài vật căng thẳng, giữ môi trường sạch sẽ, không để lại gì ngoài những… dấu chân.
Rời xa phố thị để gắn bó với rừng sâu, chị Ánh chọn một con đường có nhiều ý nghĩa. Với chị, mỗi con vật được cứu sống, mỗi lần tái thả thành công là một niềm hạnh phúc giản dị nhưng trọn vẹn. Giữa thiên nhiên hoang dã, hành trình của chị không chỉ là chữa lành cho những sinh linh bé nhỏ mà còn góp phần lan tỏa thông điệp yêu thương động vật của con người.