Theo báo cáo chính trị, trong giai đoạn 2020 – 2025, khi hai tỉnh Cà Mau và Bạc Liêu còn hoạt động độc lập, hệ thống báo chí đã có bước phát triển toàn diện cả về tổ chức, nhân lực lẫn chất lượng nội dung. Các cơ quan báo chí của hai tỉnh không ngừng đổi mới nội dung, hình thức thể hiện; đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin, phát triển báo điện tử, mạng xã hội, đa dạng hóa nền tảng truyền thông.
Bên cạnh đó, các chương trình phát thanh – truyền hình ngày càng phong phú, vừa đáp ứng nhu cầu thông tin, giải trí của người dân, vừa thực hiện tốt nhiệm vụ chính trị. Nhiều chương trình truyền hình trực tiếp, chuyên đề văn hóa – nghệ thuật, đời sống xã hội đã tạo dấu ấn, góp phần định hướng dư luận, lan tỏa giá trị tích cực trong cộng đồng.
Ngoài ra, đội ngũ người làm báo không ngừng trưởng thành, được đào tạo bài bản, có bản lĩnh chính trị vững vàng, trình độ chuyên môn ngày càng cao. Lực lượng phóng viên trẻ phát triển nhanh, trở thành nguồn kế cận quan trọng cho báo chí địa phương trong thời kỳ chuyển đổi số.
Đặc biệt, báo chí còn phản ánh sinh động thực tiễn đời sống, nhân rộng điển hình tiên tiến, gương người tốt – việc tốt. Song song đó, việc đẩy mạnh tuyên truyền học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh cũng được triển khai hiệu quả, tạo sức lan tỏa sâu rộng trong xã hội.
Thời gian qua, hoạt động Hội Nhà báo có nhiều đổi mới, hiệu quả. Trong nhiệm kỳ, Hội Nhà báo hai tỉnh Cà Mau, Bạc Liêu cũ đã chú trọng củng cố tổ chức, phát triển hội viên, nâng cao chất lượng hoạt động. Tổng số hội viên không ngừng tăng, Hội Nhà báo tỉnh Cà Mau cũ có 260 hội viên và Hội Nhà báo tỉnh Bạc Liêu cũ có 160 hội viên.
Công tác đào tạo, bồi dưỡng nghiệp vụ được duy trì thường xuyên với hàng chục lớp tập huấn, thu hút hàng trăm lượt học viên tham gia. Đây là yếu tố quan trọng góp phần nâng cao chất lượng đội ngũ, đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của báo chí hiện đại.
Các giải báo chí truyền thống như giải Trần Ngọc Hy, các giải chuyên đề, giải ảnh báo chí liên tỉnh được tổ chức thường xuyên, trở thành sân chơi nghề nghiệp bổ ích, khuyến khích sáng tạo. Nhiều tác phẩm đoạt giải cấp khu vực và quốc gia, khẳng định vị thế của báo chí địa phương.
Bước vào nhiệm kỳ 2026 – 2031, đại hội xác định phương hướng chung: “Báo chí Cà Mau trung thành, bản lĩnh, đổi mới sáng tạo”. Trong đó, tập trung đẩy mạnh chuyển đổi số, phát triển báo chí đa nền tảng, đa phương tiện; nâng cao chất lượng nội dung, tính định hướng và sức thuyết phục; xây dựng đội ngũ nhà báo có bản lĩnh chính trị, đạo đức nghề nghiệp, trình độ chuyên môn cao; tăng cường vai trò của Hội Nhà báo trong quản lý, đào tạo và phát triển hội viên.
Đại hội cũng đề ra nhiều giải pháp cụ thể như nâng cao chất lượng giải báo chí, mở rộng đào tạo nghiệp vụ, tổ chức các chuyến đi thực tế sáng tác, đẩy mạnh xã hội hóa nguồn lực và tăng cường hoạt động an sinh xã hội.
Phát biểu chỉ đạo, nhà báo Trần Trọng Dũng, Phó chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam, đánh giá cao kết quả đạt được, đồng thời đề nghị Hội Nhà báo Cà Mau tăng cường bồi dưỡng kiến thức chính trị, pháp luật trong bối cảnh nhiều luật mới liên quan báo chí có hiệu lực. Ông lưu ý cần quan tâm đời sống hội viên, chủ động tham mưu chính sách hỗ trợ, qua đó phát huy vai trò người làm báo như cầu nối nhân ái trong xã hội.
Tại đại hội, ông Bùi Tấn Bảy, Phó chủ tịch HĐND tỉnh Cà Mau đánh giá đội ngũ người làm báo không ngừng trưởng thành, bám sát thực tiễn, phản ánh kịp thời đời sống và góp phần lan tỏa hình ảnh địa phương sau hợp nhất. Ông đề nghị báo chí tiếp tục bám sát chỉ đạo, đẩy mạnh tuyên truyền, cổ vũ phong trào thi đua, nhân rộng điển hình tiên tiến.
Đại hội đã bầu Ban Chấp hành Hội Nhà báo tỉnh Cà Mau khóa I, nhiệm kỳ 2026 – 2031 gồm 13 thành viên; bầu Ban kiểm tra gồm 5 thành viên. Ông Trần Thanh Dũng, Chủ tịch Hội nhà báo tỉnh Cà Mau nhiệm kỳ 2020 – 2025 tiếp tục được bầu giữ chức Chủ tịch Hội Nhà báo tỉnh Cà Mau khóa I, nhiệm kỳ 2026 – 2031.
Dịp này, UBND tỉnh Cà Mau tặng bằng khen cho các tập thể, cá nhân có thành tích xuất sắc trong nhiệm kỳ 2020 – 2025.
Ngày 28-4, Bộ Nông nghiệp và Môi trường tổ chức lễ trao tặng Huân chương Lao động cho 4 thứ trưởng.
Tại buổi lễ, Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ Phạm Tân Tuyến đã công bố quyết định của Chủ tịch nước về việc tặng thưởng Huân chương Lao động hạng nhất cho các Thứ trưởng Phùng Đức Tiến, Trần Thanh Nam, Hoàng Trung và tặng thưởng Huân chương Lao động hạng nhì cho Thứ trưởng Nguyễn Quốc Trị.
Thừa ủy quyền của Chủ tịch nước, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Môi trường Trịnh Việt Hùng trao Huân chương Lao động hạng nhất và hạng nhì cho 4 thứ trưởng.
Cũng tại buổi lễ, Bộ trưởng Trịnh Việt Hùng đã trao quyết định của Thủ tướng cho hai Thứ trưởng Phùng Đức Tiến và Trần Thanh Nam nghỉ hưu theo chế độ từ 1-5, đồng thời trao biểu trưng ghi nhận đóng góp của hai ông đối với sự nghiệp của ngành.
Ông Hùng nhấn mạnh việc trao tặng Huân chương Lao động là sự ghi nhận xứng đáng của Đảng, Nhà nước đối với những đóng góp bền bỉ, trách nhiệm và hiệu quả của 4 thứ trưởng trong suốt quá trình công tác.
Đây cũng là dịp để toàn ngành nhìn lại chặng đường phát triển, với nhiều nỗ lực vượt qua khó khăn, thách thức, đóng góp quan trọng vào sự nghiệp phát triển kinh tế - xã hội và bảo vệ Tổ quốc.
Với Thứ trưởng Phùng Đức Tiến và Trần Thanh Nam, ông Hùng khẳng định ở bất kỳ vị trí công tác nào, hai Thứ trưởng đều thể hiện rõ phẩm chất chính trị, năng lực chuyên môn và tinh thần trách nhiệm cao.
Ông Tiến và ông Nam cùng tập thể lãnh đạo Bộ chủ động, linh hoạt trong chỉ đạo điều hành, góp phần giúp toàn ngành vượt qua nhiều thách thức, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Như vậy, từ 1-5, lãnh đạo Bộ Nông nghiệp và Môi trường có Bộ trưởng Trịnh Việt Hùng và 7 thứ trưởng gồm các ông, bà: Nguyễn Hoàng Hiệp, Nguyễn Thị Phương Hoa, Lê Công Thành, Nguyễn Quốc Trị, Hoàng Trung, Võ Văn Hưng và Đặng Ngọc Điệp.
Chiều 28.4, tại họp báo của Bộ Nội vụ, thông tin về sắp xếp thôn, tổ dân phố, bà Nguyễn Thị Tú Thanh, Phó vụ trưởng Vụ Chính quyền địa phương, cho biết, thực hiện chủ trương sắp xếp thôn, tổ dân phố, Bộ Nội vụ được Chính phủ giao chủ trì xây dựng Nghị định quy định về tổ chức, hoạt động của thôn, tổ dân phố và một số chế độ, chính sách đối với người hoạt động không chuyên trách.
Theo bà Thanh, đây là nội dung quan trọng, tác động trực tiếp đến tổ chức và hoạt động ở cơ sở nên sẽ được nghiên cứu kỹ lưỡng trước khi ban hành. Nghị định sẽ là căn cứ pháp lý để các địa phương triển khai thực hiện trong thời gian tới.
"Định hướng chung của việc sắp xếp là tinh gọn đầu mối, giảm số lượng thôn, tổ dân phố, bảo đảm phù hợp với quy mô dân số, điều kiện thực tiễn và đặc thù từng vùng miền. Qua đó, góp phần nâng cao hiệu quả hoạt động ở cơ sở, tạo thuận lợi trong thực hiện nhiệm vụ và giảm áp lực quản lý trực tiếp cho chính quyền cấp xã", bà Thanh cho hay.
Đại diện Bộ Nội vụ cũng cho biết, dự thảo nghị định được xây dựng theo hướng kế thừa các quy định còn phù hợp, đồng thời điều chỉnh để bảo đảm tương quan với quy mô mới của cấp xã, khối lượng công việc cũng như chế độ, chính sách, nhằm khuyến khích đội ngũ cán bộ không chuyên trách yên tâm công tác.
"Đặc biệt, việc hoàn thiện chính sách được đặt trong tổng thể yêu cầu tinh gọn bộ máy, sử dụng hiệu quả nguồn lực và phù hợp khả năng cân đối ngân sách của địa phương", Phó vụ trưởng Vụ Chính quyền địa phương thông tin.
Theo tính toán, sau khi hoàn thành sắp xếp đơn vị hành chính cấp xã, việc tổ chức lại thôn, tổ dân phố sẽ được triển khai theo lộ trình cụ thể. Theo kế hoạch của Chính phủ, nội dung này phải hoàn thành trước ngày 31.5.2026, hướng tới tinh gọn bộ máy và nâng cao hiệu quả tự quản ở cơ sở.
Cũng theo bà Thanh, hiện nay, Chính phủ và Bộ Nội vụ đã giao phân cấp cho các địa phương chủ động, thực hiện nhiệm vụ sáp nhập thôn.
"Việc bố trí cán bộ chuyên trách khi sáp nhập thôn sẽ được địa phương cập nhật dữ liệu và bố trí, tính toán cho hợp tình, hợp lý. Cán bộ không chuyên trách cấp thôn, tổ dân phố với cấp xã khác nhau. Cán bộ tổ dân phố, thôn bản là cán bộ tự quản nên sẽ có những điều kiện bầu chọn khác nhau", bà Thanh nói.
Theo số liệu đến hết năm 2021, cả nước có 90.508 thôn, tổ dân phố, trong đó gồm 69.580 thôn và 20.928 tổ dân phố.
Pháp luật chúng ta quy định thế nào về loại tội phạm này, và thực tiễn xét xử cho thấy những người ra tay với trẻ nhỏ sẽ phải trả giá ra sao?
Những năm gần đây, mức độ các vụ bạo hành ngày càng nghiêm trọng, nhiều vụ để lại thương tích nặng nề hoặc khiến nạn nhân tử vong. Điểm chung của hầu hết các vụ: thủ phạm là người thân trong gia đình, người tình của cha hoặc mẹ, hoặc người được giao trực tiếp trông nom trẻ.
Trẻ em, đặc biệt trẻ nhỏ dưới 5 tuổi, hoàn toàn không có khả năng tự vệ, không thể cầu cứu, không thể kể lại sự thật với ai.
Đó là lý do pháp luật dành sự bảo vệ đặc biệt và nghiêm khắc đặc biệt cho nhóm nạn nhân này.
Bộ luật Hình sự năm 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2017) quy định chặt chẽ, đủ sức trừng trị mọi hành vi bạo hành trẻ em, tùy theo tính chất, mức độ và mối quan hệ giữa người gây hại với nạn nhân. Cụ thể:
- Người không phải cha mẹ ruột nhưng đang sống chung, trực tiếp chăm sóc trẻ mà có hành vi đối xử tàn ác, đánh đập, bỏ đói, hành hạ bị xử lý về tội "hành hạ người khác" theo Điều 140 Bộ luật Hình sự năm 2015. Khi nạn nhân là trẻ dưới 16 tuổi, phạt tù từ 1-3 năm. Đây là hành vi phổ biến trong các vụ người tình của cha hoặc mẹ bạo hành con riêng.
- Cha, mẹ hoặc người có trách nhiệm nuôi dưỡng mà ngược đãi, hành hạ con cái bị xử lý về tội "ngược đãi hoặc hành hạ con" theo Điều 185 Bộ luật Hình sự năm 2015. Không cần gây thương tích nặng, chỉ cần hành vi thường xuyên gây đau đớn về thể xác hoặc tinh thần là đã cấu thành tội phạm. Mức hình phạt tối đa đến 5 năm tù khi nạn nhân là trẻ dưới 16 tuổi.
- Hành vi nghiêm trọng nhất là cố ý đánh đập gây thương tích thực tế được xử lý về tội "cố ý gây thương tích" theo Điều 134 Bộ luật Hình sự năm 2015.
Với nạn nhân dưới 16 tuổi, dù tỉ lệ thương tích chỉ dưới 11% vẫn bị truy cứu hình sự - mức bảo vệ pháp lý cao hơn nhiều so với nạn nhân là người lớn. Hình phạt tăng dần theo mức độ thương tích và hậu quả.
Đặc biệt, nếu nạn nhân tử vong, người phạm tội đối mặt với mức hình phạt cao nhất là tù chung thân hoặc tử hình, tùy thuộc vào quá trình điều tra, truy tố và xét xử của cơ quan tiến hành tố tụng.
Nhiều vụ án, tòa án áp dụng đồng thời nhiều tội danh đối với cùng một bị cáo. Ví dụ vừa bị xử về tội hành hạ người khác, vừa bị xử về tội cố ý gây thương tích. Các hình phạt được tổng hợp lại theo quy định. Nghĩa là hình phạt thực tế người phạm tội phải chịu có thể rất cao, không phải chỉ tính theo một tội danh.
Từ thực tiễn xét xử có thể rút ra một số nhận xét sau:
Một là, lý do "dạy con" hay "dạy dỗ nghiêm khắc" không được tòa án chấp nhận là tình tiết miễn hoặc giảm nhẹ đáng kể. Ranh giới pháp luật và thực tiễn xét xử xác định rất rõ: đánh đập nhiều lần, bỏ đói, dùng vật cứng gây thương tích, dùng tay không nhưng tác động vào vùng đầu, cổ - đó là hành vi phạm tội, không phải dạy dỗ.
Hai là, tuổi trẻ của bị cáo không phải lá chắn. Nhiều người lầm tưởng rằng bị cáo còn trẻ, lần đầu phạm tội sẽ được giảm nhẹ mạnh.
Trong các vụ bạo hành trẻ nhỏ gây hậu quả nghiêm trọng, hội đồng xét xử luôn ưu tiên bảo vệ nạn nhân và răn đe xã hội.
Không ít bản án trong loại tội phạm này ở mức trên 10 năm tù, thậm chí tù chung thân khi nạn nhân tử vong.
Ba là, người mẹ hoặc cha biết con bị bạo hành mà im lặng, bao che, hoặc tiếp tục giao con cho kẻ bạo hành cũng đối mặt với trách nhiệm hình sự. Nghĩa vụ bảo vệ con là nghĩa vụ pháp lý ghi trong luật, không chỉ là đạo lý. Im lặng trước hành vi bạo hành con mình là vi phạm pháp luật.
Bốn là, thái độ sau khi gây án có ý nghĩa lớn trong quyết định hình phạt. Những bị cáo kịp thời đưa trẻ đi cấp cứu, thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải thực sự được tòa án ghi nhận. Ngược lại, bỏ mặc nạn nhân, tạo dựng lý do che giấu, không hợp tác điều tra - những điều này luôn khiến mức án cao hơn đáng kể.
Thực tiễn xét xử tại các tòa án cho thấy: những người bạo hành trẻ em đều phải trả giá rất đắt. Pháp luật chỉ phát huy hiệu quả khi vụ việc được phát hiện kịp thời. Và người phát hiện trước hết không phải cơ quan chức năng mà là hàng xóm, người thân, chủ nhà trọ, giáo viên, nhân viên y tế.
Điều 51 Luật Trẻ em năm 2016 quy định rõ: mọi cá nhân, tổ chức khi phát hiện trẻ bị xâm hại hoặc nghi ngờ bị xâm hại đều phải thông báo ngay cho cơ quan chức năng. Không lên tiếng khi biết cũng là vi phạm.
Nhìn lại các bản án về bạo hành trẻ em đã được xét xử, điều day dứt nhất không phải là mức hình phạt mà là câu hỏi: liệu có ai đó biết sớm hơn, lên tiếng sớm hơn thì kết cục có khác không?
Điều còn thiếu là sự dũng cảm của một người hàng xóm, một tiếng gõ cửa đúng lúc, một cuộc gọi không ngại phiền. Bảo vệ trẻ em là trách nhiệm của toàn xã hội.