Tại dự thảo nghị định hướng dẫn Luật Quản lý thuế gửi Bộ Tư pháp thẩm định, Bộ Tài chính đề xuất bổ sung quy định tạm hoãn xuất cảnh với người nộp thuế không còn hoạt động tại địa chỉ đã đăng ký.
Theo đó, cá nhân kinh doanh, chủ hộ kinh doanh, người đại diện pháp luật của doanh nghiệp, hợp tác xã không còn hoạt động tại địa chỉ đăng ký, nợ thuế từ 1 triệu đồng trở lên, có thể bị tạm hoãn xuất cảnh nếu sau 30 ngày kể từ khi nhận thông báo vẫn chưa nộp đủ.
Dự thảo giữ nguyên các trường hợp bị tạm hoãn xuất cảnh như hiện hành, gồm cá nhân kinh doanh, chủ hộ kinh doanh nợ từ 50 triệu đồng hoặc đại diện, chủ doanh nghiệp, hợp tác xã nợ từ 500 triệu đồng, quá hạn trên 120 ngày; người xuất cảnh định cư nước ngoài nhưng còn nợ thuế.
Như vậy, điểm mới là ngưỡng tạm hoãn xuất cảnh 1 triệu đồng lần đầu được áp dụng riêng với nhóm nợ thuế và không còn hoạt động tại địa chỉ đăng ký – dấu hiệu vi phạm nghĩa vụ kê khai, quản lý thuế.
Nói với VnExpress, ông Mạc Quốc Anh, Phó chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hiệp hội Doanh nghiệp nhỏ và vừa TP Hà Nội (Hanoisme), nhìn nhận đề xuất siết quản lý với nhóm nộp thuế không còn hoạt động tại địa chỉ đăng ký là có cơ sở.
Thực tế, người nộp thuế không còn hoạt động tại địa điểm đăng ký kinh doanh có rủi ro cao trong quản lý thuế. Bởi khi họ đã rời khỏi địa chỉ đăng ký, cơ quan thuế khó liên hệ, xác minh, thu hồi nợ. Họ cũng có nguy cơ phát sinh tình trạng “doanh nghiệp ma”, sử dụng hóa đơn không hợp pháp hoặc để lại khoản nợ thuế rồi biến mất.
Song ông Mạc Quốc Anh cho rằng mức 1 triệu đồng là “rất thấp” do cấm xuất cảnh còn tác động trực tiếp đến quyền đi lại, hoạt động thương mại, công tác, ký kết hợp đồng, học tập, chữa bệnh, thăm thân của cá nhân. Vì vậy, chính sách phải bảo đảm đúng đối tượng, tương xứng với mức độ vi phạm và có cơ chế bảo vệ người nộp thuế thiện chí.
Ở góc độ khác, Luật sư Nguyễn Thanh Hà, Chủ tịch công ty luật SBLaw, đánh giá đề xuất mới chưa phù hợp với bối cảnh hiện nay. Theo ông, xuất nhập cảnh là quyền cơ bản của công dân được Hiến pháp bảo vệ, việc hạn chế chỉ nên thực hiện với những lý do thực sự đặc biệt, xác đáng.
Trong khi đó, khoảng trống nợ thuế từ 1-50 triệu đồng vẫn là con số nhỏ, không tương xứng với một biện pháp cưỡng chế mạnh tay. Quy định này có thể dẫn đến tâm lý lo lắng và tiêu cực cho cộng đồng kinh doanh, đặc biệt là với những người nợ thuế do sơ suất khi làm thủ tục đóng cửa doanh nghiệp.
“Để ra một quyết định tạm hoãn xuất cảnh cần sự phối hợp liên ngành giữa cơ quan thuế, xuất nhập cảnh và biên phòng. Chi phí để thực thi quy trình này có thể lớn hơn nhiều số tiền nợ thuế thu hồi được”, ông Hà nhận định.
Theo Bộ Tài chính, hiện có khoảng 963.500 người nộp thuế (gồm 325.500 doanh nghiệp và 638.000 hộ kinh doanh) không còn hoạt động tại địa chỉ đăng ký nhưng còn nợ thuế. Tổng nợ thuế là 32.130 tỷ đồng, gồm doanh nghiệp 29.815 tỷ đồng, hộ kinh doanh 2.315 tỷ đồng. Trong đó, khoảng 496.200 người nộp thuế nợ dưới 1 triệu đồng (chiếm 51,5%), với tổng số tiền khoảng 66 tỷ đồng.
Đến nay, khoảng 65.000 người nợ thuế không hoạt động tại địa điểm kinh doanh bị tạm hoãn xuất cảnh. Trong đó, hơn 7.100 người đã nộp tiền và được hủy bỏ biện pháp này.
Ông Mạc Quốc Anh cho rằng những con số này cho thấy việc siết nợ thuế với nhóm người nộp không còn hoạt động tại địa điểm đăng ký không chỉ là bài toán thu tiền, mà còn nhằm làm sạch dữ liệu, chuẩn hóa quản lý và nâng năng lực tuân thủ.
Thực tế, nhiều trường hợp hộ kinh doanh nhỏ chuyển địa điểm thuê mặt bằng, chưa cập nhật thông tin, hoặc cá nhân không biết còn khoản nợ nhỏ, lỗi do hệ thống dẫn đến không còn hoạt động kinh doanh tại địa điểm nhưng vẫn “treo” nợ thuế. Bên cạnh đó, thủ tục đóng mã số thuế, giải thể, tạm ngừng, chấm dứt hoạt động còn chưa thật sự đơn giản với khu vực nhỏ và siêu nhỏ, kéo theo nhiều khoản nợ thuế nhỏ, tiền chậm nộp, phạt hành chính có thể kéo dài nhiều năm.
Công tác dữ liệu sau đăng ký kinh doanh cũng chưa thật sự liên thông dẫn tới khi người nộp thuế thay đổi địa chỉ hoặc ngừng hoạt động, cơ quan thuế không có tín hiệu cảnh báo sớm. Đến khi kiểm tra mới phát hiện “không còn hoạt động tại địa chỉ đăng ký”, khoản nợ đã thành tồn đọng. Chưa kể, có trường hợp lập doanh nghiệp, phát hành hóa đơn, phát sinh nghĩa vụ thuế rồi bỏ địa chỉ, có người đứng tên hộ, sử dụng doanh nghiệp như một “vỏ pháp lý” để giao dịch ngắn hạn rồi để lại nợ thuế.
Từ đó, ông Quốc Anh cho rằng mức 1 triệu đồng không nên áp dụng như một ngưỡng tuyệt đối. Thay vào đó, chính sách có thể thiết kế theo hướng phân tầng rủi ro. Tức là, với khoản nợ nhỏ từ 1-5 triệu đồng, cơ quan quản lý ưu tiên cảnh báo, nhắc nợ, cập nhật thông tin, cho phép giải trình, nộp ngay qua eTax hoặc VNeID. Trường hợp có dấu hiệu bỏ trốn, lập doanh nghiệp “ma”, mua bán hóa đơn, chiếm dụng tiền thuế, nhà điều hành có thể áp dụng ngay cơ chế kiểm soát chặt, không chỉ nhìn vào số tiền.
“Chính sách thuế phải nghiêm, nhưng cũng cần công bằng để không biến một khoản nợ nhỏ, đôi khi do lỗi kỹ thuật hoặc thiếu thông tin, thành rào cản lớn với quyền đi lại, hoạt động kinh doanh chính đáng của người dân”, ông nói thêm.
Cùng quan điểm, ông Nguyễn Thanh Hà cho rằng cơ quan thuế cũng gặp khó khăn trong việc thông báo và truy thu nợ thuế đối với chủ hộ kinh doanh hoặc doanh nghiệp “ma”, do họ không còn hoạt động tại địa chỉ đăng ký. Nhiều người không có thói quen tra cứu thông tin này nên chỉ biết đến lệnh hoãn xuất cảnh khi ra đến sân bay. Điều này có thể khiến họ tổn thất chi phí vé, lưu trú đã đặt trước.
Theo đó, ông đề xuất quy định có thể áp dụng quy trình cưỡng chế từng bước, tức thông báo nhiều lần và phải chứng minh người nợ thuế đã nhận được thông tin và chây ì, thay vì tạm hoãn xuất cảnh ngay lập tức.
Iran đang đối mặt với một trong những cuộc khủng hoảng kinh tế - xã hội tồi tệ nhất thập kỷ khi tăng trưởng GDP gần như bằng 0, lạm phát tăng vọt và bất ổn địa chính trị - xã hội leo thang. Theo ước tính của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) hồi tháng 1, GDP thực của Iran chỉ tăng 0,3% năm 2025, giảm mạnh so với các năm trước đó (3,7% năm 2024 và 5,3% năm 2023).
Trước khi chiến sự xảy ra, lạm phát tại Iran đã lên tới gần 50% trong tháng 2, theo số liệu của cơ quan thống kê nước này. Sau hơn 5 tuần xung đột, các vấn đề kinh tế chỉ càng thêm trầm trọng. Ngoài nỗi sợ bị tấn công mỗi ngày, tác động dễ thấy nhất của chiến sự là một vòng xoáy tăng giá mới, từ nhu yếu phẩm như thực phẩm, đồ uống, thuốc men, tã lót đến bữa trưa tại các nhà hàng sang trọng trong thành phố.
Ở ngoại ô thủ đô Tehran, Amir (40 tuổi) cho biết trên AFP rằng giá loại bánh mỳ anh thường mua đã đột ngột tăng từ 700.000 rial lên 1 triệu rial (khoảng 0,75 USD). Một người bạn của anh cũng phải trả 180 triệu rial cho một viên thuốc chữa ung thư, vốn chỉ có giá 3 triệu rial trước xung đột. "Mà anh ấy phải mua 20 viên mỗi ngày", Amir nói.
Kaveh - một họa sĩ tại Tehran - cho biết quán cà phê nổi tiếng Dobar ở trung tâm Tehran "đã tăng giá 25% với tất cả món chỉ trong một ngày". Ngay cả ở vùng tây bắc Iran - nơi thường có nguồn hàng nhập khẩu dồi dào từ Thổ Nhĩ Kỳ, "một số sản phẩm đã tăng giá gấp 3 bình thường", một phụ nữ 50 tuổi cho biết trên AFP.
Nhận thấy lạm phát tăng nhanh, Ngân hàng Trung ương Iran giữa tháng trước đã phát hành tờ tiền 10 triệu rial - mệnh giá cao nhất đang lưu hành. Trước đó một tháng, cơ quan này đã ra mắt tờ 5 triệu rial - cũng là kỷ lục khi đó, phản ánh sự mất giá mạnh của nội tệ kể từ sau cuộc xung đột tháng 6 năm ngoái với Mỹ và Israel.
Khi giá cả tăng gây thêm áp lực lên ngân sách hộ gia đình, nhiều người cũng rơi vào cảnh thất nghiệp. Chiến sự khiến nhiều doanh nghiệp phải đóng cửa, đẩy người lao động vào tình trạng bấp bênh và không biết có được trả lương hay không.
Chợ trên khắp cả nước rút ngắn thời gian mở cửa, các công ty xây dựng cũng sa thải hàng loạt lao động. Nhiều người trong số đó là lao động nhập cư từ Afghanistan. "Khi chiến sự bắt đầu, cơ hội việc làm trở nên hiếm hoi và mọi người ngừng xây dựng", Faizullah Arab - một thợ sơn 23 tuổi cho biết khi trở về Afghanistan cuối tuần trước.
"Các chủ doanh nghiệp đã ra nước ngoài, nên việc kinh doanh cũng dừng lại", Walijan Akbari, một lao động 42 tuổi, nói thêm.
Những người phụ thuộc vào Internet hoặc thương mại điện tử cũng gặp khó khăn trong hơn 5 tuần qua, khi chỉ còn mạng nội địa hạn chế của Iran hoạt động. "Tôi thực sự rất lo lắng về tương lai của chúng tôi, đặc biệt là về kinh tế. Sa thải hàng loạt, đóng cửa trên diện rộng... mọi thứ đều quá sức chịu đựng", một phụ nữ 35 tuổi làm việc trong lĩnh vực tài chính tại Isfahan cho biết.
Các cuộc không kích nhằm vào ngành thép của Iran - lĩnh vực quan trọng với nhiều ngành công nghiệp - cùng các cơ sở hóa dầu, cầu đường, nhiều khả năng sẽ để lại tác động dài hạn lên nền kinh tế. Adnan Mazarei, cựu quan chức cấp cao của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) về Trung Đông, nhận định hệ thống ngân hàng sau chiến sự cũng là một vấn đề đáng lo ngại..
"Trước khi xung đột nổ ra, các ngân hàng đã ở trong tình trạng khó khăn, dễ tổn thương, với bảng cân đối kế toán yếu", ông nói. Mazarei cho rằng lĩnh vực này sẽ chịu thêm cú sốc do người tiêu dùng và doanh nghiệp không thể trả nợ.
Việc rút tiền tại các ATM trong thời gian chiến sự đã bị hạn chế, nhằm ngăn rút tiền hàng loạt. Tuy nhiên, thẻ và dịch vụ ngân hàng trực tuyến nhìn chung vẫn hoạt động trong phần lớn thời gian xung đột.
Vụ sụp đổ gần đây nhất là Ayandeh Bank, một trong những ngân hàng tư nhân lớn nhất nước này. Ayandeh sụp đổ cuối năm ngoái do nợ xấu và thua lỗ 5,2 tỷ USD.
Mazarei cho rằng Iran có thể cần tung thêm các gói giải cứu, buộc ngân hàng trung ương phải in thêm tiền. "Tất nhiên, điều này sẽ làm tăng cung tiền và tiếp tục đẩy lạm phát lên cao hơn", ông cảnh báo.
Nhưng điều khiến “nhà hiền triết xứ Omaha” trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở khối tài sản khổng lồ. Phần lớn sự giàu có của Buffett thực tế được tạo ra sau tuổi 65. Đến nay, ông cũng đã quyên góp khoảng 60 tỷ USD cho hoạt động từ thiện trên toàn cầu.
Trong bối cảnh kinh tế nhiều biến động, lãi suất cao và thị trường tài chính liên tục rung lắc, triết lý sống và đầu tư của Warren Buffett đang được nhiều người trung niên tìm đọc trở lại. Không phải để trở thành tỷ phú, mà để hiểu cách giữ tiền, giữ sự tỉnh táo và sống thoải mái hơn ở nửa sau cuộc đời.
Tiền bạc quan trọng, nhưng không phải tất cả
Buffett nhiều lần nhấn mạnh rằng thành công không được đo bằng tài sản, mà bằng việc có bao nhiêu người thực sự yêu quý bạn.
Đó là lý do dù sở hữu khối tài sản hàng đầu thế giới, ông vẫn sống trong căn nhà mua từ năm 1958 và duy trì lối sống khá giản dị.
Với nhiều người ở tuổi trung niên, đây có lẽ là bài học đáng suy ngẫm nhất. Sau nhiều năm chạy theo công việc, thu nhập và tài sản, điều quan trọng hơn là xây dựng sự ổn định tài chính để có thời gian cho gia đình, sức khỏe và những mối quan hệ lâu dài.
Đừng cố giàu nhanh ở tuổi 50-60
Một trong những triết lý nổi tiếng nhất của Buffett là: “Hãy mua một doanh nghiệp tuyệt vời với mức giá hợp lý, thay vì mua một doanh nghiệp bình thường chỉ vì nó rẻ”. Tư duy này không chỉ đúng với đầu tư chứng khoán mà còn đúng với quản lý tài chính cá nhân.
Ở tuổi 50-60, ưu tiên lớn nhất không còn là “đánh nhanh thắng nhanh”, mà là bảo toàn tài sản và tạo dòng tiền bền vững. Đây là giai đoạn nhiều người dễ mắc sai lầm vì sợ bỏ lỡ cơ hội, lao vào các xu hướng đầu tư nóng hoặc tài sản biến động mạnh. Buffett luôn tránh tâm lý FOMO. Ông tin rằng sự giàu có bền vững được tạo ra nhờ kiên nhẫn, kỷ luật và thời gian.
Kiên nhẫn là chìa khóa
Theo Buffett, thị trường hiện đại ngày càng giống “sòng bạc” khi quá nhiều người chỉ muốn kiếm tiền nhanh. Nhưng ông cho rằng đôi khi quyết định đầu tư tốt nhất là không làm gì cả.
Người trung niên có lợi thế mà lớp nhà đầu tư trẻ không có: trải nghiệm qua nhiều chu kỳ kinh tế. Họ hiểu rằng thị trường luôn có lúc tăng nóng và điều chỉnh mạnh. Vì vậy, thay vì liên tục mua bán theo cảm xúc, Buffett khuyến khích để thời gian và lãi kép làm việc thay mình.
Danh tiếng và sự uy tín là tài sản lớn nhất
“Mất 20 năm xây dựng danh tiếng nhưng chỉ mất 5 phút để phá hủy nó”. Buffett luôn coi uy tín là loại tài sản quan trọng hơn tiền bạc. Điều này đặc biệt đúng trong giai đoạn trung niên, khi nhiều người bắt đầu nghĩ nhiều hơn về di sản để lại cho gia đình và con cái.
Một quyết định tài chính sai lầm, đầu tư thiếu minh bạch hay chạy theo lòng tham có thể khiến toàn bộ thành quả nhiều năm bị xóa sạch.
Không ngừng học hỏi dù đã nghỉ hưu
Ở tuổi gần 100, Buffett vẫn dành phần lớn thời gian mỗi ngày để đọc sách, nghiên cứu và cập nhật thông tin. Ông tin rằng tò mò và học hỏi liên tục là cách tốt nhất để giữ đầu óc minh mẫn.
Nghỉ hưu không nên là giai đoạn “dừng lại”, mà là lúc có thêm thời gian để khám phá những điều từng bỏ lỡ vì công việc. Đó có thể là đầu tư, công nghệ, sức khỏe, nghệ thuật hoặc bất cứ lĩnh vực nào giúp cuộc sống trở nên thú vị hơn.
Việc Buffett chuyển giao quyền điều hành Berkshire Hathaway cho Greg Abel được xem là bài học lớn về trao quyền và chuẩn bị kế thừa.
Ở tuổi trung niên, nhiều người vẫn ôm quá nhiều trách nhiệm tài chính lẫn công việc. Nhưng càng lớn tuổi, khả năng buông bớt áp lực và tin tưởng người khác càng quan trọng. Điều này không chỉ giúp cuộc sống nhẹ nhàng hơn mà còn tạo nền tảng tốt hơn cho thế hệ sau.
Dám chấp nhận rủi ro, nhưng phải hiểu mình đang làm gì
Buffett từng nói: “Rủi ro đến từ việc bạn không biết mình đang làm gì”. Ông không phản đối đầu tư hay thay đổi ở tuổi trung niên. Ngược lại, Buffett cho rằng đây là giai đoạn nên tận dụng kinh nghiệm sống để đưa ra những quyết định khôn ngoan hơn.
Điều quan trọng là mọi rủi ro phải được tính toán kỹ thay vì đầu tư theo tin đồn hoặc cảm xúc.
Hạnh phúc đến từ sự giản dị
Dù là tỷ phú, Buffett vẫn giữ lối sống tiết kiệm nổi tiếng suốt nhiều thập kỷ. Với ông, sống dưới khả năng tài chính không phải là thiếu thốn, mà là tự do.
Nhiều người bước vào tuổi 50-60 bắt đầu nhận ra rằng những trải nghiệm, sức khỏe và thời gian bên gia đình thường mang lại cảm giác đủ đầy hơn rất nhiều so với việc chạy theo vật chất.
Sau cùng, bài học lớn nhất Warren Buffett để lại có lẽ không nằm ở cách kiếm tiền, mà ở cách sống bình thản với tiền bạc.
Theo văn bản số 11561 của Sở Nông nghiệp và Môi trường TP.HCM gửi Thanh tra TP, đơn vị này kiến nghị UBND TP.HCM chấp thuận gia hạn cho chủ đầu tư thực hiện tiếp dự án khu trung tâm thương mại và căn hộ cao cấp tại đường Bến Nghé (phường Tân Thuận, TP.HCM) do Công ty TNHH Gotec Việt Nam làm chủ đầu tư.
Dự án khu trung tâm thương mại và căn hộ cao cấp tại phường Tân Thuận (quận 7 cũ) của Công ty TNHH Gotec Việt Nam làm chủ đầu tư, đã kéo dài trên 10 năm mà chưa thể đi vào vận hành. Thực trạng này không chỉ gây lãng phí quỹ đất vàng của thành phố, mà còn dẫn đến tình trạng khiếu kiện kéo dài, ảnh hưởng đến môi trường đầu tư.
Theo rà soát từ Sở Nông nghiệp và Môi trường TP.HCM, những vướng mắc chính nằm ở trình tự, thủ tục pháp lý đất đai từ giai đoạn trước đây liên quan đến việc chuyển mục đích sử dụng đất của Công ty cổ phần Cảng Rau quả.
Tuy nhiên sở nhận định dù thực hiện theo hình thức "chuyển mục đích sử dụng đất" hay "thu hồi đất, giao đất" thì về bản chất, nghĩa vụ tài chính là không có sự chênh lệch.
Trong văn bản gửi Thanh tra TP, Sở Nông nghiệp và Môi trường TP.HCM cho rằng có cơ sở để xem xét giải quyết kiến nghị của Gotec Việt Nam nhằm đưa dự án vào vận hành.
Đáng chú ý, cơ quan chức năng nhấn mạnh việc cần bảo vệ Công ty TNHH Gotec Việt Nam với tư cách là "bên thứ ba ngay tình" theo quy định của pháp luật dân sự.
Để khắc phục các thiếu sót về trình tự thủ tục mà không làm thất thoát tài sản nhà nước, phía Gotec Việt Nam đã có văn bản cam kết sẽ đóng bổ sung toàn bộ các khoản thuế và tài chính phát sinh ngay sau khi cơ quan thuế và tài chính xác định được số tiền chênh lệch.
Doanh nghiệp khẳng định quyết tâm tuân thủ tuyệt đối các quy định để dự án sớm được tiếp tục triển khai.
Nhằm tháo gỡ điểm nghẽn, Sở Nông nghiệp và Môi trường đã có văn bản báo cáo UBND TP.HCM chỉ đạo các đơn vị liên quan xử lý song song các thủ tục đầu tư và nghĩa vụ tài chính.
Theo văn bản, sở đề xuất giao Sở Tài chính tham mưu để thành phố chấp thuận gia hạn tiến độ thực hiện dự án. Ngay sau khi được gia hạn, Sở Xây dựng sẽ khẩn trương thực hiện các thủ tục thông báo đủ điều kiện bán nhà ở hình thành trong tương lai cho doanh nghiệp.
Về tài chính, giao Thuế TP.HCM phối hợp cùng Sở Tài chính xác định chính xác số tiền chênh lệch giữa giá trị chuyển nhượng quyền sử dụng đất thực tế năm 2015 và số tiền đất đã nộp để chủ đầu tư nộp bổ sung vào ngân sách.
Theo quan sát, việc tiếp tục triển khai các thủ tục này dựa trên cam kết của chủ đầu tư và sẽ không làm ảnh hưởng đến quá trình xử lý các thiếu sót về pháp lý trước đây. Đây được xem là động thái quyết liệt của TP.HCM trong việc thực hiện mục tiêu tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp, khơi thông các nguồn lực bị đình trệ để phát triển kinh tế - xã hội.