Sáng 30-4, khi cây cầu vượt biển Thuận An – dài nhất miền Trung – chính thức thông xe, nhiều người có thể chỉ nhìn đó như một công trình giao thông mới. Nhưng theo tôi, đó là một dấu mốc mang tính biểu tượng: Việt Nam không chỉ đang xây cầu mà đang nối lại những khoảng cách của lịch sử, của phát triển và của khát vọng.
Trong ký ức của nhiều thế hệ, cửa biển Thuận An từng là một không gian chia cắt – nơi sông gặp biển, nơi giao thông gián đoạn, nơi phát triển bị kìm hãm bởi địa hình.
Hôm nay, với cây cầu dài 2,36 km, rộng 20m bắc qua vùng cửa biển ấy, một thực tế mới đã được thiết lập: những giới hạn tự nhiên không còn là rào cản bất khả vượt qua. Đó là bước chuyển từ thích nghi với tự nhiên sang chủ động kiến tạo không gian phát triển.
Câu chuyện của cầu Thuận An không phải là cá biệt mà nằm trong một chuỗi dài những nỗ lực đầu tư hạ tầng đang diễn ra trên khắp đất nước, từ cao tốc Bắc – Nam, sân bay Long Thành đến những dự án cầu vượt biển đang được nghiên cứu như Cần Giờ – Vũng Tàu…
Điểm chung của các công trình này không chỉ là quy mô lớn hay chi phí hàng nghìn tỉ đồng, mà là một tư duy phát triển mới: hạ tầng không còn đi sau mà phải đi trước một bước để mở đường cho tăng trưởng.
Một cây cầu như Thuận An có thể được tính toán bằng những con số như lưu lượng xe, thời gian di chuyển rút ngắn, chi phí logistics giảm, hay tiềm năng du lịch được khai mở… Nhưng những giá trị lớn hơn thường không thể đo đếm ngay lập tức.
Cụ thể, khi một vùng ven biển được kết nối, nó không chỉ thu hút du khách, mà còn tạo điều kiện cho dòng chảy hàng hóa, dịch vụ và cả con người. Những làng chài, những khu dân cư ven biển vốn “ở rìa” của phát triển có cơ hội bước vào trung tâm của một không gian kinh tế mới.
Tuy nhiên, điều đáng suy ngẫm không chỉ nằm ở thành quả mà còn ở hành trình để đi đến đó. Dự án cầu Thuận An từng bị kéo dài tiến độ do vướng mắc giải phóng mặt bằng – một câu chuyện quen thuộc trong phát triển hạ tầng ở Việt Nam.
Mỗi sự chậm trễ không chỉ là con số trên giấy, mà là chi phí cơ hội bị mất đi, là niềm tin của người dân và nhà đầu tư bị thử thách. Việc cây cầu cuối cùng vẫn được hoàn thành và đưa vào sử dụng cho thấy một thực tế: quá trình “vươn mình” của đất nước không phải lúc nào cũng suôn sẻ nhưng quan trọng là không bị chững lại.
Ở đây, cần nhìn nhận thẳng thắn, để Việt Nam thực sự bước vào giai đoạn phát triển mới, hạ tầng thôi là chưa đủ. Những cây cầu có thể nối liền địa lý nhưng không thể tự động giải quyết các “điểm nghẽn mềm” như thủ tục hành chính, cơ chế phối hợp hay năng lực quản trị dự án. Nếu những nút thắt này không được tháo gỡ, tốc độ phát triển sẽ luôn bị kéo chậm.
Cũng chính từ những dự án như cầu Thuận An, có thể thấy một tín hiệu tích cực: năng lực thi công và làm chủ công nghệ của các nhà thầu trong nước đã được nâng lên đáng kể. Việc xây dựng một cây cầu vượt cửa biển với nhịp chính hơn 200 m, cho phép tàu 5.000 tấn qua lại không còn là điều quá xa vời. Đây là nền tảng quan trọng để Việt Nam tự tin triển khai những công trình phức tạp hơn trong tương lai.
Thực ra, mỗi cây cầu còn mang một ý nghĩa văn hóa – xã hội, không chỉ là kết cấu vật lý mà là biểu tượng của sự kết nối. Kết nối giữa đất liền và biển, giữa quá khứ và tương lai, giữa những vùng đất từng bị chia cắt bởi điều kiện tự nhiên hay lịch sử.
Trong bối cảnh Việt Nam kỷ niệm những cột mốc quan trọng của hành trình thống nhất và phát triển, hình ảnh một cây cầu vươn ra biển có thể được xem như một ẩn dụ: đất nước đang mở rộng không gian sống, không gian kinh tế và cả không gian tư duy.
Tuy vậy, “vươn mình” không chỉ là xây dựng nhiều hơn, lớn hơn, mà còn đòi hỏi một sự cân bằng tinh tế giữa phát triển và bền vững. Những cây cầu ven biển nếu không được quy hoạch đồng bộ có thể kéo theo áp lực lên môi trường, hệ sinh thái và cộng đồng địa phương.
Bài toán đặt ra là làm sao để mỗi công trình hạ tầng không chỉ mang lại lợi ích kinh tế trước mắt mà còn hài hòa với thiên nhiên và đời sống lâu dài của người dân.
Nhìn từ cầu Thuận An có thể thấy một lát cắt của Việt Nam hôm nay: một đất nước đang nỗ lực vượt qua những giới hạn cũ để tiến tới những chân trời mới. Sự “vươn mình” ấy không phải lúc nào cũng trơn tru nhưng đủ rõ ràng để nhận ra trong từng công trình, từng tuyến đường, từng cây cầu được hoàn thành.
Có thể, vài năm nữa, khi những dòng xe nối nhau qua cầu Thuận An trở thành hình ảnh quen thuộc, người ta sẽ không còn nhắc nhiều đến ngày thông xe đầu tiên.
Nhưng giá trị thực sự của cây cầu không nằm ở khoảnh khắc ấy mà ở những thay đổi lâu dài mà nó mang lại: một vùng đất được đánh thức, một cơ hội phát triển được mở ra, và một niềm tin được củng cố rằng đất nước này đang từng bước vươn mình – không chỉ bằng những công trình lớn mà bằng chính khát vọng đi xa hơn của mình.
Ngày 24-4, Sở Công Thương TP Cần Thơ phối hợp Bưu điện thành phố Cần Thơ tổ chức Hội nghị doanh nghiệp thành phố Cần Thơ năm 2026, chủ đề "Bưu điện Việt Nam - Kết nối niềm tin - Nâng tầm giá trị".
Phát biểu tại đây, Giám đốc Sở Công Thương TP Cần Thơ Hà Vũ Sơn đặt hàng ngành bưu điện và các doanh nghiệp "làm hết sức mình cho chuyển đổi số".
Ông Sơn cho biết Ban Thường vụ Thành ủy Cần Thơ giám sát tất cả 103 xã, phường, tập trung 3 nội dung quan trọng và một trong số đó là việc thực hiện Nghị quyết 57 của Bộ Chính trị trong vấn đề chuyển đổi số.
"Tôi ví dụ để các đồng chí thấy chuyển đổi số mang lại hiệu quả. Chính bản thân tôi sử dụng 3 trợ lý ảo. Tất cả các công việc có thể rút ngắn, các văn bản tôi tự làm được hết. Hôm nay bài phát biểu này tôi kêu ChatGPT chuẩn bị cho tôi một số ý, nó liệt kê cho tôi tất cả những con số trong năm 2025 của TP Cần Thơ, có những chỉ tiêu lớn thế nào, quy ra tiền USD cho tôi lên đây nói, không cần nhân viên văn phòng làm cho tôi.
Thứ hai là hiện nay kinh tế số thể hiện trong lĩnh vực ngân hàng, trước đây 5 năm một ngân hàng phải sử dụng 15 kế toán, thì hiện nay dùng Internet banking một ngân hàng còn 3 kế toán. Một số người học kế toán ngân hàng đã không có việc làm.
Hiện nay trên địa bàn của chúng ta đã có robot phục vụ ở các nhà hàng Nhật, các bạn phục vụ ở đó mất việc làm, đây là sự cạnh tranh rất khốc liệt", ông Sơn nói và đề nghị ngành bưu điện đưa ra giải pháp hiệu quả, thiết thực để doanh nghiệp có thể tương tác.
Ông Lê Văn Nghị - Giám đốc Trung tâm Điều hành kinh doanh Tổng công ty Bưu điện Việt Nam - cam kết với năng lực hơn 80 năm, thương hiệu đã ăn sâu vào người dân Việt Nam từ trong kháng chiến đến kỷ nguyên mới, đơn vị luôn xác định mục tiêu với doanh nghiệp là giảm chi phí logistics, kiểm soát đơn hàng hoàn chỉnh, mở rộng thị trường toàn quốc và quốc tế.
"Chúng tôi mong muốn đồng hành cùng chính quyền địa phương và hỗ trợ các doanh nghiệp cùng nhau phát triển trong kỷ nguyên mới, giúp địa phương phát triển tăng trưởng hai con số. Bưu điện Việt Nam muốn góp một phần nhỏ bé trong sự nghiệp phát triển của địa phương", ông Nghị nói.
SYE Holdings - công ty liên doanh giữa Tập đoàn Yeah1 (YEG) và Sony Music Entertainment - vừa công bố bổ nhiệm ông Nguyễn Hải Phong vào vị trí Giám đốc sáng tạo âm nhạc. Ông sẽ phụ trách định hình chiến lược âm nhạc tổng thể, kết nối các nguồn lực sẵn có trong hệ sinh thái và góp phần xây dựng định hướng phát triển dài hạn cho SYE trong giai đoạn tiếp theo.
Ông Nguyễn Hải Phong là nhạc sĩ có gần 25 năm hoạt động nghệ thuật, nổi tiếng với các bản hit như "Dòng thời gian", "Ba kể con nghe", "Bay", "Đường cong", "Taxi"... Ông còn là nhà sản xuất, giám đốc âm nhạc và giám khảo của nhiều chương trình truyền hình. Bên cạnh đó, ông còn đào tạo nhiều nghệ sĩ trẻ thành danh như Bùi Công Nam, DTAP hay Phan Mạnh Quỳnh.
Ban lãnh đạo Yeah1 cho biết điểm chung trong các sáng tác của Nguyễn Hải Phong là sự kết hợp giữa tinh thần hiện đại và yếu tố bản sắc Việt. Đây là điều được kỳ vọng tiếp tục là trục định hướng tại SYE.
Chia sẻ về vai trò mới, nhạc sĩ này cho biết mục tiêu của ông là "giải bài toán đáng để giải". Theo ông, âm nhạc Việt không thiếu những thành công, nhưng vẫn còn rời rạc. Điều thị trường cần là một chuẩn chung để giúp các sản phẩm đạt chất lượng quốc tế, đồng thời có khả năng tạo dựng bản sắc riêng, bền vững.
Hồi cuối tháng 1, Yeah1 ra mắt liên doanh SYE Holdings sau khi Sony Music rót vốn vào hệ sinh thái của họ. Công ty đồng thời giới thiệu nhóm nhạc nam mới 7 thành viên UPRIZE theo mô hình đào tạo chuẩn K-pop, cùng 4 nghệ sĩ độc lập đầu tiên gồm Hồ Đông Quan, Thái Lê Minh Hiếu, SWAN và lighT.
Sony Music Entertainment là một trong nhóm "Big 3" (3 doanh nghiệp lớn nhất) thống trị ngành công nghiệp âm nhạc toàn cầu, thuộc Tập đoàn Sony. Công ty đóng vai trò tiên phong từ việc thành lập hãng thu âm đầu tiên trên thế giới đến việc phát minh ra đĩa than phẳng. Hiện nay, Sony Music hoạt động tại hơn 100 quốc gia.
Tập đoàn Yeah1 là một trong số ít công ty truyền thông niêm yết trên sàn HoSE. Sau giai đoạn sa sút vì sự cố Youtube năm 2019, doanh nghiệp này chuyển hướng sang sản xuất chương trình truyền hình chất lượng cao, lần lượt ra mắt "Chị đẹp đạp gió rẽ sóng" và "Anh trai vượt ngàn chông gai". Họ cũng tổ chức nhiều đêm concert cho hai show này, thu hút hàng nghìn khán giả mỗi đêm.
Năm trước, YEG báo doanh thu gần 1.653 tỷ đồng, tăng hơn 61% so với năm 2024. Tuy nhiên, lợi nhuận sau thuế lại giảm gần 35% về còn hơn 80 tỷ đồng. Ban lãnh đạo cho biết nguyên nhân chủ yếu là biên lợi nhuận từ mảng quảng cáo sụt giảm, công ty ưu tiên nguồn vốn để đầu tư vào việc hoàn thiện hệ sinh thái giải trí, đặc biệt là ứng dụng xem nội dung thu phí. Ngoài ra, các dự án concert quy mô lớn đóng góp doanh thu đáng kể nhưng lại tốn chi phí đầu tư cao, từ đó tác động tới lợi nhuận.
Năm nay, Yeah1 đặt mục tiêu doanh thu hợp nhất 1.650 tỷ đồng, giảm 0,2% so với năm trước. Công ty sẽ tập trung cải thiện lợi nhuận, đặt kế hoạch lãi sau thuế 105 tỷ đồng, tăng 36%. Động lực đến từ việc triển khai mùa mới của show "Anh trai vượt ngàn chông gai" và "Gia đình Haha", quản lý nhóm nhạc và các nghệ sĩ độc lập.
Nguồn tin của Reuters cho hay Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ và đồng minh (OPEC+) đã đồng ý tăng sản lượng dầu khoảng 188.000 thùng mỗi ngày trong tháng 6, sau cuộc họp của 7 thành viên chủ chốt hôm 3/5.
Đây là lần tăng sản lượng thứ ba liên tiếp của liên minh, kể từ xung đột Trung Đông bắt đầu cuối tháng 2. Trước đó, họ từng hai lần thông qua kế hoạch tăng sản lượng thêm 206.000 thùng một ngày mỗi đợt.
Hiện các con số này chỉ có ý nghĩa trên giấy tờ, vì cuộc chiến tiếp tục làm gián đoạn nguồn cung từ Vùng Vịnh. Tuy nhiên, động thái được đánh giá là tín hiệu cho thấy OPEC+ sẵn sàng bơm thêm dầu ra thị trường khi xung đột kết thúc, bất chấp Các tiểu vương quốc Arab thống nhất (UAE) rời nhóm từ 1/5.
OPEC+ hiện còn 21 thành viên nhưng chỉ có 7 quốc gia gồm Arab Saudi, Iraq, Kuwait, Algeria, Kazakhstan, Nga và Oman tham gia vào các quyết định sản lượng hàng tháng của liên minh.
Eo biển Hormuz đóng cửa trong 9 tuần qua đã khiến xuất khẩu dầu của Arab Saudi, Iraq, Kuwait và thành viên cũ UAE giảm mạnh. Đây cũng là những nhà sản xuất còn lại trong liên minh có khả năng tăng sản lượng từ công suất dự phòng.
Tính chung, sản lượng dầu thô từ tất cả thành viên OPEC+ đạt trung bình 35,06 triệu thùng mỗi ngày vào tháng 3, giảm 7,7 triệu thùng mỗi ngày so với tháng 2. Iraq và Arab Saudi giảm sản lượng lớn nhất do xuất khẩu bị hạn chế.
Kết phiên 1/5, giá dầu Brent giảm 2% về 108 USD một thùng. Dầu WTI hạ 3% còn 102 USD. Thị trường đi xuống sau khi hãng thông tấn nhà nước Iran IRNA cho biết nước này đã chuyển đề xuất đàm phán mới nhất cho Mỹ thông qua Pakistan. Động thái được kỳ vọng phá vỡ thế bế tắc trong nỗ lực chấm dứt chiến sự.
Theo các nhà giao dịch, ngay cả khi eo biển Hormuz mở lại, dòng chảy dầu khí qua tuyến hàng hải này cần vài tuần hoặc thậm chí vài tháng để khôi phục lại như bình thường. OPEC+ dự kiến sẽ nhóm họp lần sau vào ngày 7/6.