Giao tranh bùng nổ trở lại ở Trung Đông hôm 4/5 sau khoảng một tháng lắng dịu. Mỹ đã điều các tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường đi qua eo biển Hormuz và hỗ trợ hai tàu treo cờ Mỹ rời khỏi đây nhằm phá vỡ thế kìm kẹp của Iran.
Đây là một phần trong sáng kiến mà Tổng thống Donald Trump công bố nhằm dẫn đường cho tàu hàng qua eo biển Hormuz. Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ tại Trung Đông, cho biết các lực lượng trực thuộc sẽ bắt đầu triển khai kế hoạch “Dự án Tự do” theo chỉ đạo từ Tổng thống.
Đô đốc Brad Cooper, Tư lệnh CENTCOM, cho biết chiến dịch Dự án Tự do được triển khai sau khi lực lượng Mỹ sử dụng “công nghệ đặc biệt tinh vi” để mở thông một hành lang qua Hormuz trong vài tuần qua, rồi “dựng lên một chiếc ô bảo vệ bao trùm khu vực”.
Theo Cooper, hành lang này cuối cùng sẽ trở thành tuyến lưu thông hai chiều, thay vì chỉ được dùng để các tàu rời khỏi vịnh Ba Tư. Chiến dịch dự kiến huy động các tàu khu trục, hơn 100 máy bay và khoảng 15.000 binh sĩ.
“Dự án Tự do” được coi là cách Mỹ sử dụng ưu thế về công nghệ giám sát và các hệ thống quân sự hiện đại của mình để phá vỡ vòng phong tỏa của Iran, giúp các tàu hàng lưu thông trở lại qua Hormuz. Theo đó, Mỹ sẽ rà phá thủy lôi dưới mặt nước và sẵn sàng đánh chặn mọi tên lửa, drone của Iran để bảo vệ hành lang hàng hải này.
Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) cho rằng chiến dịch của Mỹ là hành động vi phạm lệnh ngừng bắn và đáp trả bằng cách phóng tên lửa hành trình, máy bay không người lái (UAV) và sử dụng xuồng cao tốc tấn công tàu bè đi qua Hormuz.
IRGC còn tập kích Fujairah, trung tâm dầu mỏ quan trọng của Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE), nơi nằm ngoài Hormuz và được Abu Dhabi sử dụng như một kênh xuất khẩu dầu thay thế nhằm đối phó tình trạng tắc nghẽn tại eo biển.
UAE, quốc gia vốn ủng hộ các biện pháp cứng rắn hơn với Iran, đã trở thành quốc gia vùng Vịnh đầu tiên hứng chịu tác động khi căng thẳng giữa Mỹ và Iran leo thang trở lại ở eo biển Hormuz.
Giới chức UAE cho biết đã bắn hạ 15 tên lửa và 4 máy bay không người lái (UAV) được phóng lên từ lãnh thổ Iran. Lần đầu tiên trong gần một tháng, họ phải phát báo động phòng không, yêu cầu người dân xuống hầm trú ẩn, học sinh quay lại học trực tuyến, hàng loạt chuyến bay cũng bị hủy.
Ngoài khơi, các thủy thủ trên tàu thương mại đã chứng kiến một vụ tấn công bằng UAV nhắm trúng tàu chở dầu JV Innovation treo cờ quần đảo Marshall. Thuyền trưởng cho biết họ bị tập kích khi đang thả neo chờ băng qua eo biển. Thủy thủ trên các tàu lân cận nói rằng họ đã nhìn thấy một vật thể lao vào và ngọn lửa bùng lên trên boong tàu.
Trong bản ghi âm từ buồng lái của con tàu mà Wall Street Journal thu thập được, thuyền trưởng thông báo tàu bị tấn công và đang bốc cháy, đồng thời yêu cầu những tàu khác gần đó giữ khoảng cách an toàn.
Theo công ty an ninh hàng hải Vanguard, một con tàu khác là HMM Namu của Hàn Quốc tiếp tục bị tấn công vào cuối ngày 4/5. Phía UAE cho hay hai UAV Iran đã nhắm vào tàu chở dầu thứ ba thuộc tập đoàn dầu khí quốc gia Adnoc khi con tàu đang băng qua eo biển.
Đáp lại những hành động từ phía Iran, đô đốc Cooper cho biết các tàu chiến và máy bay của Washington đã “phản công” và đánh chìm 6 xuồng tấn công nhanh do Tehran điều động đang “quấy rối” tàu thuyền tại eo biển.
“Tổng thống khẳng định nếu tiến trình này bị cản trở, Mỹ sẽ phản ứng quyết liệt. Và thực tế là trong 12 giờ qua, phía Iran đã có hành động can thiệp”, Cooper nói, đề cập đến chiến dịch khai thông eo biển, thêm rằng Iran còn phóng tên lửa hành trình vào các tàu chiến Mỹ nhưng đều không trúng mục tiêu.
Những cuộc tấn công ăn miếng trả miếng khiến eo biển Hormuz một lần nữa dậy sóng, kể từ khi lệnh ngừng bắn được các bên thực thi ngày 8/4.
Rủi ro nghiêm trọng
Trong một tháng qua, dù tình hình trở nên yên tĩnh, việc Iran siết chặt eo biển cùng Mỹ phong tỏa các cảng của nước này đã khiến thị trường toàn cầu thiếu hụt hàng triệu thùng dầu, đẩy giá nhiên liệu tăng cao, đồng thời chồng chất áp lực lên nền kinh tế Iran.
Theo Bryan Clark, cựu quan chức cấp cao hải quân Mỹ, hiện là chuyên gia tại Viện Hudson, trụ sở ở Washington, mỗi bên đều có lý do để cố gắng chấm dứt tình trạng tê liệt hiện tại ở eo biển. Tuy nhiên, họ cũng đối mặt những rủi ro lớn nếu các cuộc đụng độ leo thang ngoài tầm kiểm soát. Đối với Iran, đó là tổn thất nặng nề hơn cho nền kinh tế và bộ máy lãnh đạo, còn với Tổng thống Trump là nguy cơ lún sâu vào một cuộc chiến vốn đang bị cử tri trong nước phản đối.
Clark cho rằng giai đoạn mới của cuộc xung đột nhiều khả năng sẽ diễn ra trên biển với một cuộc đối đầu tương tự Chiến tranh Tàu dầu giữa Iran và Iraq vào những năm 1980, cũng nhằm giành quyền kiểm soát Hormuz. Cục diện này mở đầu cho một cuộc đối đầu có thể kéo dài và âm ỉ, tuy ít khốc liệt hơn chiến dịch không kích diện rộng trong 5 tuần đầu xung đột, nhưng sẽ rất dễ leo thang nếu một trong hai bên tính toán sai lầm.
“Về cơ bản, phía Mỹ muốn gây sức ép buộc Iran phải đầu hàng và khôi phục hoạt động lưu thông tự do qua eo biển Hormuz”, Clark nhận định. “Nhưng do không thành công, giờ đây họ buộc phải tìm cách triển khai lực lượng quân sự hộ tống tàu bè của mình”.
Trả lời phỏng vấn kênh Fox News, ông Trump tiếp tục đưa ra cảnh báo cứng rắn khi tuyên bố Iran sẽ bị “xóa sổ khỏi mặt đất” nếu dám nhắm vào tàu Mỹ.
Truyền thông nhà nước Iran hôm 4/5 công bố bản đồ khu vực kiểm soát của IRGC tại eo biển, bao trùm cả Fujairah, điểm cuối của đường ống dẫn dầu mà UAE sử dụng để lách qua điểm tắc nghẽn tại Hormuz.
Jack Kennedy, chuyên gia phân tích rủi ro khu vực Trung Đông và Bắc Phi tại công ty tư vấn S&P Global Market Intelligence, nhận định Iran sẽ tiếp tục sử dụng các công cụ bất đối xứng như UAV và xuồng tấn công nhanh để tập kích tàu bè hoặc leo thang đối đầu với lực lượng Mỹ tại eo biển.
IRGC đã thách thức sáng kiến của ông Trump khi tuyên bố các tàu thuyền đi qua đây mà không được phép sẽ đối mặt nguy hiểm.
“Việc quản lý eo biển Hormuz không có gì thay đổi”, Sardar Mohebbi, người phát ngôn IRGC, phát biểu trên Tasnim, hãng thông tấn có liên hệ với lực lượng này. “Mọi hoạt động hàng hải đi ngược lại các nguyên tắc mà hải quân IRGC đã công bố sẽ chịu rủi ro nghiêm trọng. Những tàu vi phạm sẽ bị ngăn chặn”.
Các chủ tàu cho biết họ hiện không dám mạo hiểm băng qua eo biển khi luôn đối mặt mối đe dọa tấn công từ phía Iran. Mặt khác, họ cũng chưa hiểu rõ cách thức vận hành của chiến dịch “Dự án Tự do” được Mỹ khởi xướng nhằm khai thông tuyến đường thủy này. Chủ hai con tàu đang mắc kẹt tại vùng Vịnh tuyên bố sẽ chỉ di chuyển chúng khi xung đột kết thúc và một thỏa thuận hòa bình bền vững được thiết lập.
“Vài công ty vận tải biển có thể cân nhắc đề xuất từ Mỹ và chấp nhận rủi ro khi di chuyển qua Hormuz”, Lars Jensen, giám đốc điều hành công ty phân tích hàng hải Vespucci Maritime, trụ sở tại Đan Mạch, nhận định. “Nhưng đối với các đơn vị vận hành lớn, điều đó là không thực tế. Họ cần những đảm bảo an ninh thiết thực hơn”.
Các diễn biến leo thang tiếp tục khiến số phận của tuyến hàng hải năng lượng quan trọng nhất thế giới, lộ trình xuất khẩu của khoảng 1/5 lượng dầu mỏ toàn cầu, thêm bất định.
Hàng triệu thùng dầu đã bị chặn lại và hàng trăm con tàu cùng thủy thủ đoàn đang mắc kẹt tại vùng Vịnh. Mỹ đối phó bằng cách phong tỏa các cảng của Iran và chặn bắt những tàu bị trừng phạt thuộc đội “tàu bóng đêm” đang vận chuyển dầu cho nước này.
Giá dầu đã tăng vọt vào đầu ngày 4/5 trước khi thu hẹp đà tăng. Giá dầu thô Brent, thước đo chuẩn của thị trường quốc tế, hiện giao dịch ở mức khoảng 111 USD mỗi thùng.
Các tàu chiến Mỹ đã tiến vào eo biển Hormuz từ đầu tháng 4, lần đầu tiên kể từ khi xung đột nổ ra. Giới phân tích quân sự từng cảnh báo việc sử dụng tàu chiến để khai thông eo biển sẽ rất khó khăn và nguy hiểm, bởi họ chỉ có vài giây để phản ứng trước hỏa lực từ các lực lượng Iran đồn trú gần tuyến đường hẹp này.
Mỹ từng hộ tống các tàu tại vùng Vịnh trong Chiến tranh Tàu dầu. Theo tổ chức phi lợi nhuận Viện Hải quân Mỹ, thời điểm đó, hải quân Mỹ có hơn 500 tàu đang hoạt động, so với lực lượng tác chiến hiện nay chỉ khoảng 292 tàu.
Sau khi Tổng thống Trump thông báo về Chiến dịch Tự do, Mỹ đã liên hệ với hàng trăm tàu thương mại tại vùng Vịnh và khuyến khích họ thử băng qua eo biển.
Ngay cả khi một số tàu có thể vượt qua nhờ trợ giúp từ Mỹ, con số này chắc chắn vẫn sẽ thấp hơn nhiều so với mức khoảng 130 tàu mỗi ngày trước xung đột và có thể mất nhiều tháng mới giải tỏa hết hàng trăm con tàu vẫn mắc kẹt ở vùng Vịnh.
“Mọi thứ diễn ra hôm nay đều là chiến tranh”, Yoruk Isik, lãnh đạo công ty tư vấn hàng hải Bosphorus Observer, nhận xét. “Như thể chưa có lệnh ngừng bắn nào”.
Kênh CNA gần đây dẫn hồ sơ tòa án ở Singapore cho hay ông Singh (24 tuổi) đã mua một chiếc đồng hồ Rolex GMT Saru với giá 55.000 euro (82.295 SGD) từ một người quen tên là "Matteo" vào khoảng tháng 2 hoặc 3.2025.
Singh nghĩ rằng mình đã mua được món hời vì anh ta tin rằng chiếc đồng hồ này có giá trị khoảng 90.000 euro trên thị trường đồng hồ cũ nên có thể kiếm lời.
Theo lời đồn chỉ có khoảng 20 chiếc đồng hồ chính hãng loại này đang lưu hành, nên bạn bè khuyên Singh nên kiểm tra thêm.
Một cửa hàng đồng hồ nói với Singh rằng vỏ đồng hồ có thể đã bị thay thế và số sê-ri của một chiếc Rolex GMT Saru chính hãng có thể đã được khắc laser lên chiếc đồng hồ mà anh ta đã mua.
Singh nghĩ rằng mình có thể đã bị lừa và chiếc đồng hồ đó là hàng giả, nên quyết định bán.
Vào ngày 27.11.2025, Singh đến Singapore cùng bạn bè bằng máy bay, với ý định bán chiếc đồng hồ và mua những chiếc đồng hồ xa xỉ khác để bán lại ở châu Âu.
Vào khoảng 14 giờ ngày 28.11.2025, Singh đến một trung tâm thương mại ở khu Bencoolen của Singapore và vào một cửa hàng tên là The Watch Room. Anh ta cho một nhân viên bán lẻ 32 tuổi người Singapore xem chiếc đồng hồ cùng với thẻ bảo hành.
Nạn nhân nhận ra chiếc đồng hồ là một chiếc Rolex không có trong danh mục, trị giá khoảng 120.000 SGD và bày tỏ ý muốn mua chiếc đồng hồ đó.
Hai người thương lượng và thống nhất giá 94.700 SGD. Thay vì thanh toán qua chuyển khoản ngân hàng như nạn nhân đề nghị, Singh nói rằng anh ta không muốn tiền mặt và thay vào đó muốn lấy 3 chiếc đồng hồ.
Đó là một chiếc Rolex Daytona trị giá 25.200 SGD, một chiếc Rolex GMT trị giá 25.400 SGD và một chiếc Rolex Submariner trị giá 44.000 SGD.
Nạn nhân đồng ý và yêu cầu để lại thẻ bảo hành để kiểm tra và quay lại sau 30 phút. Nạn nhân dùng đèn pin tia cực tím để kiểm tra chữ trên thẻ bảo hành và hài lòng rằng đó là hàng thật.
Khi Singh quay lại, họ đổi đồng hồ như đã thỏa thuận và Singh được trả thêm 300 SGD vì anh ta không nhận được hộp Rolex cho ba chiếc đồng hồ nói trên.
Nạn nhân đưa hóa đơn cho việc đổi đồng hồ và Singh xuất trình bản sao hộ chiếu giả để làm thủ tục giao dịch. Anh ta đã chỉnh sửa ảnh hộ chiếu, đổi tên thành "Sinsi Deepak" và thay đổi số hộ chiếu.
Singh làm như thế để trốn tránh trách nhiệm hình sự và bất kỳ khoản thuế nào có thể phát sinh từ việc bán hàng.
Trong suốt vụ việc này, Singh nghĩ rằng chiếc đồng hồ anh ta đang bán là hàng giả và nhận thức rằng mình đang lừa đảo nạn nhân.
Sau khi Singh rời khỏi cửa hàng, nạn nhân cùng bạn của mình đã đến các cửa hàng đồng hồ lân cận và nhờ các nhà bán lẻ khác kiểm tra chiếc Rolex GMT Saru mua từ Singh.
Theo lời khuyên của một chủ cửa hàng khác, nạn nhân đã dùng kính lúp để xem xét kỹ số seri được khắc trên đồng hồ và phát hiện ra rằng số seri đã bị tẩy xóa và sau đó được khắc bằng laser.
Nạn nhân đã kiểm tra thêm và cảm thấy rằng chiếc đồng hồ là hàng giả, nên đã gọi cho Singh nhiều lần qua điện thoại.
Cuối cùng, Singh nhấc máy và nói rằng anh ta sẽ quay lại cửa hàng. Tuy nhiên, anh ta không hề có ý định quay lại. Nạn nhân đã báo cáo vụ việc cho cảnh sát.
Singh phớt lờ tất cả các cuộc gọi tiếp theo và đặt vé máy bay từ Singapore đến Rome (Ý), quá cảnh ở Helsinki (Phần Lan). Chuyến bay dự kiến khởi hành vào khoảng 22 giờ ngày 28.11.2025.
Tuy nhiên, Singh đã bị bắt tại sân bay Changi ngay trước khi chuyến bay cất cánh.
Sau đó, cảnh sát đã đưa chiếc Rolex GMT Saru đến Trung tâm Dịch vụ Rolex, nơi một kỹ thuật viên đồng hồ đã đánh giá tính xác thực của chiếc đồng hồ. Kỹ thuật viên xác nhận rằng tất cả các bộ phận của chiếc đồng hồ đều là hàng chính hãng và còn nguyên bản.
Công tố viên cho biết hành vi của Singh là "những bước tiến đáng kể hướng tới việc phạm tội lừa đảo và củng cố mạnh mẽ ý định lừa gạt nạn nhân của anh ta".
Trích dẫn Điều 511(3) của Bộ luật Hình sự Singapore, Phó công tố viên trưởng Sean Teh kết luận Singh đã cố lừa đảo nạn nhân, dù có những sự thật mà anh ta không biết, khiến việc lừa đảo nạn nhân trở nên bất khả thi.
Singh đã bị kết án 7 tháng tù giam vào ngày 20.4. Anh ta đã nhận tội một tội danh cố ý lừa đảo, trong đó thiệt hại sẽ xảy ra đối với nạn nhân nếu chiếc đồng hồ là hàng giả.
Các luật sư bào chữa cho Singh đề nghị mức án 6 tháng tù giam. Họ lập luận: "Cần phải giảm nhẹ hình phạt đáng kể vì không có thiệt hại nào xảy ra".
Các luật sư yêu cầu tòa án xem xét giảm nhẹ hình phạt dựa trên sự cảm thông đối với những khó khăn mà việc giam giữ Singh ở Singapore gây ra cho anh ta và gia đình.
Họ nói rằng Singh là "một thanh niên tốt bụng, có tiềm năng thay đổi cuộc đời" và đây là lần đầu tiên anh ta vướng vào vòng lao lý.
"Deepak xuất thân từ một gia đình lao động. Cha mẹ cậu ấy đã di cư đến Ý trước khi Deepak ra đời, để tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn", các luật sư nói.
Cha mẹ của Singh, một người giúp việc và một người nấu ăn, kiếm được dưới 2.300 SGD/tháng và không đủ khả năng thường xuyên đến Singapore thăm con trai duy nhất của họ.
Viên kim cương xanh lục lam "Giấc mộng đại dương" có hình tam giác và kích thước bằng móng tay được bán tại buổi đấu giá hôm 13/5 ở Geneva, Thụy Sĩ.
"Một viên đá có màu sắc và kích thước như thế này cực kỳ hiếm, điều làm tăng thêm độ hiếm của nó là viên kim cương này thuộc loại Ia, một trong những loại đá quý tự nhiên tinh khiết nhất", nhà đấu giá Christie's cho hay.
Mức giá 17,3 triệu USD lập kỷ lục mới cho loại kim cương lục lam. Người mua giấu danh tính đã vượt qua hai đối thủ trong phiên đấu giá để sở hữu viên kim cương quý hiếm này.
"Rất hiếm khi tìm thấy kim cương xanh lục, kể cả loại một carat", Max Fawcett, người đứng đầu toàn cầu của bộ phận trang sức Christie's, nói. "Việc tìm thấy một viên kim cương hơn 5 carat với chất lượng và màu sắc như thế này thực sự đáng kinh ngạc".
Fawcett cho hay viên kim cương vào năm 2014 từng được bán với giá 8,5 triệu USD cho một nhà sưu tập người châu Á, người "rất thích và thường xuyên đeo nó". Hiện chưa rõ lý do "Giấc mộng đại dương" tiếp tục được đưa ra bán đấu giá.
Nặng 5,5 carat và là viên kim cương lục lam lớn nhất thế giới, "Giấc mộng đại dương" được cắt gọt từ khối kim cương thô nặng 11,7 carat khai thác từ mỏ đá ở Trung Phi vào những năm 1990.
"Giấc mộng đại dương" được Viện Smithsonian xếp hạng là một trong 8 viên kim cương hiếm nhất thế giới, từng được trưng bày tại Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên thuộc Viện Smithsonian ở thủ đô Washington năm 2003 trong triển lãm "Sự lộng lẫy của kim cương".
Triển lãm trưng bày các viên kim cương màu đỏ, cam, vàng, hồng, xanh lam, xanh lục lam và trắng, có trọng lượng từ 5,11 carat như viên Moussaieff Red đến 203,04 carat như viên De Beers Millennium Star.
Sau khi các đoạn video ghi lại vụ nổ súng ngày 26-4 tại khách sạn Washington Hilton (Mỹ) được lan truyền, trạng thái bình thản của một số khách mời tại sự kiện đã thu hút chú ý của dư luận.
Khi nghi phạm Cole Allen vượt qua hàng rào an ninh và nổ súng, những tiếng đạn vang lên khắp khán phòng. Ngay lập tức hầu hết khách mời - bao gồm cả Tổng thống Mỹ Donald Trump và Phu nhân - nhanh chóng cúi xuống gầm bàn.
Giữa tiếng la hét và những mệnh lệnh "nằm xuống!" từ nhân viên Mật vụ, phong thái điềm tĩnh của một người đàn ông trung niên nổi bật hẳn lên trên camera.
Theo báo Chosun Daily, ngồi tại bàn gần sân khấu chính, ông không hề hoảng loạn hay tìm chỗ ẩn nấp.
Thay vào đó, ông bình thản dùng nĩa gắp miếng phô mai ăn kèm salad khai vị, đưa vào miệng và nhai chậm rãi như thể không có chuyện gì xảy ra.
Phong thái ung dung này khiến cộng đồng mạng đặt cho ông biệt danh "người đàn ông salad".
Ông Michael Glantz cho biết ông bị đau lưng nên không thể ngồi xuống sàn - Nguồn: TIKTOK
Theo tờ New York Times, nhân vật được nhắc đến là ông Michael Glantz, một quản lý cấp cao tại Công ty giải trí Mỹ Creative Artists Agency.
Khi được hỏi vì sao có thể giữ được sự bình thản như vậy, ông Glantz cho biết: "Tôi là người New York. Cuộc sống của tôi vốn luôn bao quanh bởi tiếng còi hú và những tình huống hỗn loạn mỗi ngày".
"Tôi không thấy sợ vì ở đó có rất nhiều cảnh sát, và tôi còn muốn quan sát xem hàng trăm đặc vụ Mật vụ sẽ phản ứng ra sao.
Tôi cũng bị đau lưng nên không thể cúi xuống sàn. Hơn nữa, tôi khá kỹ tính về vệ sinh, nên không thể nằm xuống sàn khách sạn Hilton bẩn thỉu trong bộ tuxedo mới của mình", ông chia sẻ thêm.
Sau khi nghi phạm bị bắt giữ, một số khách mời dường như coi vụ việc chỉ như một sự cố nhỏ.
Do tiếng súng nổ ra đúng lúc món khai vị vừa được dọn lên, nhiều chai rượu trên bàn vẫn chưa được khui. Khi ra về, vài khách mời mang theo một hoặc hai chai rượu.
Vụ việc dấy lên làn sóng chỉ trích trên mạng: "Lấy rượu ngay sau một vụ nổ súng là hành động hết sức phản cảm".
Tuy nhiên cũng có ý kiến bênh vực: "Họ đã trả tiền cho bữa tối, nên số rượu đó thuộc về họ", hoặc "Nếu không lấy thì chúng cũng sẽ bị vứt bỏ khi dọn dẹp hiện trường".
Khách mời mang rượu rời đi sau vụ nổ súng - Nguồn: X