Tôi muốn cắt tóc ngắn, muốn đi dạo trên bờ biển ngắm hoàng hôn và muốn được vỗ nhè nhẹ vào vai mỗi khi mệt mỏi hay ốm yếu… Tôi đã nghĩ cuộc sống sau khi kết hôn cùng với người mình chọn sẽ được như vậy. Nhưng mọi thứ khác xa những điều tôi mong mỏi. Nếu như cứ sống như thế, liệu cuộc đời sau này của tôi sẽ ra sao? Đó thật sự là những gì tôi, một người vợ, mong muốn được làm và được chồng mình đối xử với mình như vậy.
Nhưng nếu tôi cắt tóc ngắn, anh ấy sẽ nói làm chỉ phí tiền, tôi thả tóc ra xù nhìn như yêu quái. Nếu tôi mệt, tôi bảo mình mệt, anh ấy sẽ bảo tôi làm gì mà mệt, ngoài đi làm, dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, giặt quần áo, chăm con cái… thì tôi làm gì mà mệt. Nếu tôi ốm, nhờ anh ấy đi mua thuốc, anh ấy không đi, bảo tôi tự đi mà mua, làm gì mà không tự đi được, phí tiền, suốt ngày ốm đau, bệnh tật. Kể cả khi tôi đang có bầu, cũng là được cô nhà chồng thương mà đi mua cho bát cháo gà chứ không phải anh ấy.
Mỗi lần tôi về quê, anh ấy sẽ bảo tôi về làm gì, phí tiền xe bus, chỗ xó rừng làm gì có gì mà ăn, mà chơi. Chúng tôi đều ở quê, đều là thị xã nhỏ, chỉ khác là nhà anh ở gần chợ nên anh gọi đó là văn minh, còn nơi tôi sinh ra là xó rừng. Tôi tuy sinh ra nghèo khó, một mình mẹ nuôi dạy hai chị em, chẳng có của ăn của để cho con. Lúc cưới cũng cố có ba chỉ vàng cho tôi, vậy nên mỗi lần có ý kiến gì, anh đều gạt phắt đi, bảo tôi tay trắng đến thì đòi gì quyền lợi, đòi gì được tôn trọng, làm gì có tiếng nói trong gia đình.
Tôi mua đồ gì cũng phải hỏi hoặc kê khai ra cho anh xem, nếu không hợp lý thì câu quen thuộc là… phá của. Làm gì anh cũng tính toán, hỏi xem còn bao nhiêu tiền, rồi lại tiêu gì mà hết nhiều thế. Chuyện sinh hoạt vợ chồng, anh bảo không thích bình thường, anh thích chụp ảnh, quay video một mình tôi. Tôi không đồng ý thì anh đi chat với người lạ, tình cảm hơn cả với vợ mình. Khi tôi biết, hỏi thì anh bảo chưa làm gì, chỉ trên tin nhắn.
Lâu dần, tình cảm trong tôi nguội dần, sau bao cuộc cãi vã, bao bất đồng, đi hết ngạc nhiên này đến cú sốc khác, tôi tự mình nhận ra giữa chúng tôi là tam quan khác nhau. Có những khác biệt tôi chẳng thể giải thích nổi, có những lúc tức giận đến nghẹn giọng vì chẳng hiểu tại sao người đối diện mình kia lại thốt ra được những lời “ngớ ngẩn” đến khác người như vậy.
Bạn có từng gặp ai như vậy không?
Cho dù bản chất họ chẳng xấu xa nhưng sự khác biệt trong suy nghĩ, lối sống, văn hóa đối nhân xử thế, nó làm tổn hại đến ý nghĩa cuộc sống của bản thân mình rất nhiều. Người ta tôn trọng tiền và coi đó là thước đo ứng xử. Còn mình thì không, vậy là xung đột sẽ xảy ra thôi. Rồi một ngày nào đó, bạn sẽ thấy ấm ức phát khóc, vì những luân thường đạo lý đời thường bạn nghĩ ai cũng sẽ biết, sẽ hiểu thì người bên cạnh bạn lại không. Rõ ràng “Văn hóa không nằm ở tài sản mà nằm ở cách đối nhân xử thế”. Phải vậy chứ?
Mọi thứ cứ như vậy, những khác biệt ấy chia cắt chúng tôi, chẳng có tiếng nói chung ngoài một hai lời hỏi han về con cái. Anh ấy vẫn là người bố tốt, là người con ngoan của gia đình chồng. Sống chung với nhà chồng nên hầu như anh ấy giao tiếp với mẹ, người hợp anh ấy nhất, chiếc máy tính, chiếc điện thoại nơi có những người lạ giúp anh thỏa mãn được “sở thích” của mình.
Còn tôi, ngoài những lúc làm việc, chăm các con, hỏi han người thân mình thì tôi sợ. Tôi sợ một ngày nào đó, khi bản thân lỡ ốm đau mà không tự lo cho mình được, như cái lần mà tôi bị ngã xe lúc chưa lấy chồng còn có mẹ chăm sóc, lo lắng, phụ thuộc vào mẹ, thì ở đây tôi sẽ dựa được vào ai? Tôi sợ anh ấy bảo tôi phá của, không làm ra tiền lại còn bệnh tật. Tôi sợ chẳng những không có ai vỗ nhè nhẹ vào vai, mà còn bị chửi rủa như “của nợ”, “nghiệp chướng”. Tôi sợ dù có tiêu bằng tiền của mình làm ra nhưng cũng bị phán xét, tính toán. Tôi sợ liệu những cố gắng của mình có được đáp đền không?
Nếu tôi cứ sống như thế, có được không? Rõ ràng biết sẵn câu trả lời nhưng lại chẳng dám nhìn nhận vào nó, hèn nhát thật. Chỉ là tôi muốn tâm sự chút thôi. Cảm ơn.
Sắp qua tuổi 30, tôi không còn tin tình yêu và hạnh phúc sẽ đến với mình. Ngày mới ra trường đại học, suy nghĩ đơn giản và tích cực, luôn tin mình sẽ có công việc tốt và tìm được hạnh phúc. Tám năm trôi qua, giờ tôi như lênh đênh trên biển mà không thấy bến bờ, vẫn chưa tưởng tượng được cuộc sống sau này sẽ thế nào khi chỉ có một mình.
Thời gian đầu sau khi ra trường tôi yêu một người đàn ông hơn mình chục tuổi. Yêu được nửa năm tôi mới biết anh ta có vợ con, gia đình hạnh phúc, vợ chồng anh ta vì công việc nên sống xa nhau. Tôi vô tình trở thành người thứ ba. Rồi tôi từng chứng kiến những người đàn ông trung niên, có chút điều kiện là sẽ có thêm người phụ nữ khác ngoài vợ. Tôi đã nghe câu chuyện của bố người bạn thân, là thầy giáo, nhiều lần cặp bồ và khiến một người phụ nữ có bầu. Từ đó, nhìn những cặp đôi yêu nhau, tôi không còn niềm tin họ yêu chân thành, bản thân cũng không còn muốn mở lòng. Trò chuyện bình thường không sao, ai có ý định tìm hiểu, tiến xa hơn là tôi lập tức dừng liên lạc.
Thực chất, tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó sẽ lại có thể mở lòng, gặp được người yêu mình chân thành. Trong con người tôi cứ mâu thuẫn như vậy, nhiều khi cảm thấy thật mệt mỏi; một phần còn hy vọng tìm kiếm một nửa, một phần mất niềm tin vào hạnh phúc lứa đôi, không tin sẽ tìm được người đàn ông của đời mình. Anh chị nào chọn sống độc thân, có thể chia sẻ giúp tôi về cuộc sống đó. Những người bạn xung quanh đều có gia đình riêng, nhìn lại mình tôi thấy cô đơn. Ngoài ra, bố mẹ luôn giục tôi chuyện chồng con, cũng khiến tôi áp lực không nhỏ. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 30 tuổi, lập gia đình được ba năm, có chồng 31 tuổi và con hơn 2 tuổi. Do sự giúp đỡ của gia đình hai bên và tiền dành dụm tích góp của hai vợ chồng cộng với vay ngân hàng một chút với lãi suất thấp, chúng tôi đã mua được căn chung cư nhỏ ở Hà Nội. Vì hiện con còn nhỏ, chúng tôi được ông bà ngoại hỗ trợ cho ở căn nhà cấp bốn nhỏ của ông bà gần nhà ông bà (tách bạch, không ở chung, ở riêng tại một ngôi nhà khác). Chung cư chúng tôi có thể cho thuê để trả tiền lãi hàng tháng và nuôi con học mầm non.
Do tình hình kinh tế khó khăn, cộng với việc chồng tôi đã cố gắng nỗ lực để gây dựng sự nghiệp trên Hà Nội nhưng đều không được may mắn nên công việc cứ bấp bênh. Chính vì thế, tôi cũng bị tạo sức ép từ chính chồng và gia đình bên chồng rằng về quê có nhà có cửa, không phải lo nghĩ gì sẽ sướng, công ăn việc làm nhà nước ổn định. Nhưng tôi xuất thân từ Hà Nội nên không muốn phải theo chồng về quê. Nhà chồng tôi có truyền thống làm ngân hàng, chị gái và mẹ trước kia làm ngân hàng thuộc nhóm Big 4 ở tỉnh. Nếu tôi đồng ý về cùng, sẽ xin cả việc cho tôi mà không mất tiền (điều này tôi thấy khá lăn tăn, thời buổi nào rồi mà xin việc không mất tiền). Hiện tại tôi làm việc trong một công ty ổn định với mức lương 11-12 triệu đồng mỗi tháng.
Nhưng chồng tôi vì bất mãn chưa có công việc ổn định, lại xa quê nên lúc nào cũng bị áp lực phải có thành tựu, còn hứa nếu tôi về cuộc sống sẽ tốt hơn, ổn định hơn và sẽ mua nhà để tôi không phải ở với mẹ chồng. Giờ tôi phải làm thế nào đây, mong quý độc giả cho tôi lời khuyên. Còn tôi thật lòng không muốn về quê chút nào, về quê đồng nghĩa tôi chỉ có một mình, không bạn bè, không một ai thân thích.
Tôi 74 tuổi, chồng 76 tuổi. Hôm nay là kỷ niệm 45 năm ngày cưới của chúng tôi. 45 năm, nghe qua chỉ là một con số nhưng với tôi đó là cả một đời người; Là tuổi trẻ, là trung niên, là những năm tháng tóc dần bạc đi trong sự đồng hành của người đàn ông đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi. Nhân dịp đặc biệt này, tôi muốn viết vài dòng tâm sự để nói lời cảm ơn chồng - người bạn đời đã cùng tôi đi qua gần nửa thế kỷ yêu thương, va vấp và trưởng thành.
Tôi lấy chồng năm 1981. Khi ấy tôi còn trẻ lắm, mang theo vào hôn nhân một trái tim nhiều mộng mơ hơn là kinh nghiệm sống. Gia đình tôi nghèo, của hồi môn chẳng có gì đáng giá ngoài vài bộ quần áo mới và chút nữ trang mẹ trao làm kỷ niệm. Tôi bước về nhà chồng với tâm thế vừa háo hức vừa lo lắng. Tôi tin vào tình yêu của mình, tin rằng chỉ cần hai người thương nhau sẽ vượt qua được mọi khó khăn. Nhưng cuộc sống hôn nhân không chỉ có tình yêu.
Năm đầu tiên sau cưới là khoảng thời gian thử thách nhất. Chúng tôi sống trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Đồng lương ít ỏi của chồng phải lo cho cả gia đình. Tôi từ một cô gái quen được cha mẹ chiều chuộng, nay phải học cách làm dâu, vun vén từng bữa cơm. Bếp củi khói cay xè mắt, những ngày mưa dột mái nhà, những buổi chợ chiều phải cân nhắc từng đồng bạc. Có lúc tôi đã khóc vì tủi thân khi nấu cơm chưa ngon, khi làm việc chưa khéo mà bị nhắc nhở.
Chồng tôi khi ấy còn trẻ, gánh nặng kinh tế đè lên vai. Có những lúc anh mệt mỏi, nóng nảy, từng mắng tôi chỉ vì một chuyện nhỏ. Tôi buồn, giận, có khi nghĩ sao cuộc sống lại khó khăn đến vậy. Nhưng rồi sau mỗi lần như thế, tôi lại thấy anh lặng lẽ làm việc nhiều hơn, đi sớm về khuya hơn, cố gắng xoay xở để gia đình đỡ vất vả. Tôi dần hiểu rằng phía sau sự nghiêm khắc ấy là trách nhiệm của một người đàn ông muốn bảo vệ mái ấm của mình.
Khi con gái lớn chào đời, niềm vui xen lẫn nỗi lo. Tôi chưa có kinh nghiệm làm mẹ. Thời đó không có nhiều sách vở, internet hay các lớp tiền sản như bây giờ. Tôi học cách làm mẹ bằng sự lúng túng và những lần sai sót. Có những đêm con khóc suốt, tôi bế con đến rã rời tay mà vẫn không biết vì sao con khó chịu. Tôi từng bị mẹ chồng mắng vì chưa biết cách chăm con, thậm chí trách tôi "không biết cách sinh con". Những lời ấy khi đó khiến tôi tổn thương sâu sắc.
Nhưng trong những ngày áp lực nhất, tôi vẫn thấy chồng mình ở đó. Anh không nói nhiều lời an ủi nhưng thức cùng tôi khi con sốt, chạy xe giữa đêm đi mua thuốc, ngồi bên cạnh khi tôi kiệt sức. Tôi hiểu rằng hôn nhân không phải là những lời hoa mỹ, mà là sự hiện diện khi người kia cần nhất. Rồi chúng tôi có thêm con trai. Hai đứa trẻ lớn lên trong căn nhà nhỏ, trong những bữa cơm giản dị nhưng đầy ắp tiếng cười. Vợ chồng tôi dặn nhau, dù thiếu thốn đến đâu cũng phải lo cho con ăn học. Có những năm tháng chúng tôi phải chắt chiu từng đồng, từ bỏ nhiều mong muốn cá nhân để dành tiền đóng học phí cho con. Tôi còn nhớ những đêm ngồi may vá thêm để có chút tiền phụ giúp gia đình. Còn chồng, dù mệt mỏi vẫn không cho phép bản thân gục ngã.
Ngày con gái báo tin đỗ đại học, tôi đã khóc. Không phải vì bất ngờ, mà vì hạnh phúc. Tôi nhìn chồng, thấy đôi mắt anh đỏ hoe. Người đàn ông vốn ít khi bộc lộ cảm xúc ấy hôm đó đã nở nụ cười tự hào nhất. Vài năm sau, con trai cũng đỗ đại học. Căn nhà nhỏ như bừng sáng. Tôi biết, những hy sinh của vợ chồng tôi đã được đền đáp. Khi các con trưởng thành, lập gia đình, tôi lại trải qua những cảm xúc rất khác. Ngày con gái lên xe hoa, tôi vừa vui vừa nghẹn ngào. Nhìn con bước sang một chặng đường mới, tôi như thấy lại chính mình năm 1981. Tôi thầm cầu mong con cũng sẽ gặp được một người chồng biết yêu thương và đồng hành như tôi đã may mắn có được.
Giờ đây, chúng tôi đã là ông bà của hai cháu ngoại và một cháu nội. Những đứa trẻ mang đến cho tuổi già của chúng tôi niềm vui giản dị. Tôi nhìn chồng bế cháu, ánh mắt ông hiền từ và kiên nhẫn. Thời gian đã làm mềm đi những góc cạnh ngày trẻ, làm sâu thêm sự thấu hiểu giữa chúng tôi. Ở tuổi 74, tôi hiểu rằng điều quý giá nhất trong hôn nhân không phải là chưa từng cãi vã, mà là sau mỗi lần giận hờn vẫn chọn ở lại bên nhau. 45 năm qua, chúng tôi không tránh khỏi những bất đồng. Có lúc im lặng kéo dài, có lúc lời nói làm tổn thương nhau. Nhưng chưa bao giờ chúng tôi nghĩ đến việc buông tay. Chúng tôi học cách nhường nhịn khi một người nóng giận, học cách lắng nghe khi người kia mệt mỏi.
Tôi biết ơn chồng vì tính cách bền bỉ và trách nhiệm. Anh không phải người lãng mạn, không thường xuyên nói lời yêu nhưng luôn đặt gia đình lên trên hết. Anh chưa từng để mẹ con tôi phải thiếu thốn tình thương. Anh có thể không giàu có, nhưng anh giàu lòng tự trọng và sự tận tâm. Giờ đây, mỗi sáng thức dậy, tôi thấy mình may mắn vì vẫn còn được nhìn thấy anh bên cạnh. Chúng tôi cùng nhau uống trà, cùng nhắc lại chuyện cũ, cùng cười về những kỷ niệm tưởng chừng rất nhỏ bé. Thời gian có thể lấy đi tuổi trẻ nhưng không thể lấy đi tình nghĩa vợ chồng đã được vun đắp suốt 45 năm.
Nhân kỷ niệm 45 năm ngày cưới, tôi muốn nói lời cảm ơn anh - người chồng của tôi. Cảm ơn vì đã chọn tôi năm đó. Cảm ơn vì đã cùng tôi đi qua những năm tháng nghèo khó. Cảm ơn vì đã kiên nhẫn khi tôi vụng về, bao dung khi tôi sai sót. Cảm ơn vì đã cùng tôi nuôi dạy hai con nên người. Cảm ơn vì đã cho tôi một gia đình trọn vẹn. Nếu được quay lại, tôi vẫn sẽ chọn con đường này, chọn làm vợ anh, chọn cùng anh xây dựng mái ấm, chọn cùng anh già đi. 45 năm không chỉ là hành trình của tình yêu, mà là hành trình của nghĩa tình, của trách nhiệm và của sự trưởng thành.
Ở tuổi này, tôi không mong gì hơn ngoài sức khỏe để hai chúng tôi còn có thể đồng hành thêm vài năm nữa. Để mỗi sáng còn được nhìn nhau mỉm cười, mỗi chiều còn được ngồi bên nhau kể chuyện con cháu. Và khi một ngày nào đó phải nói lời chia xa, tôi tin rằng ký ức về những năm tháng hạnh phúc này sẽ là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho tôi. Cảm ơn anh - bạn đời của tôi. Cảm ơn vì một hành trình 45 năm trọn vẹn yêu thương.