Các VĐV nổi tiếng nhất thường là những người có thu nhập cao nhất. Họ thu hút mọi chú ý, tạo ra sự quan tâm và tầm ảnh hưởng hơn hẳn so với đồng đội. Ngoài ra, họ cũng được chọn làm nhân vật trung tâm của một CLB hoặc đội thể thao đó để làm hình ảnh đại diện.
Đấy là lý do Lionel Messi có thể yêu cầu Inter Miami trả mức lương mỗi năm khoảng 70 triệu đến 80 triệu USD dù đang trải qua những tháng ngày cuối cùng của sự nghiệp. Không chỉ trở thành nhân vật hưởng lương cao nhất giải bóng đá nhà nghề Mỹ, siêu sao Argentina còn được đề nghị nắm giữ cổ phần CLB và một phần doanh thu từ bản quyền truyền hình của giải đấu với đối tác Apple.
Trên mạng xã hội, mỗi bài đăng của Messi đều khiến cả thế giới phải quan tâm. Ở Instagram, tài khoản của nhà vô địch thế giới 2022 sở hữu hơn 511 triệu lượt theo dõi, chỉ xếp sau Cristiano Ronaldo với 672 triệu lượt. Đây cũng là hai cá nhân có nhiều lượt theo dõi nhất trên nền tảng này, cho thấy một phần lý do vì sao Inter Miami hay Al Nassr sẵn sàng chi đậm để mang họ về.
Với Ronaldo, siêu sao Bồ Đào Nha được đánh giá làm tăng thêm giá trị cho cả đất nước Arab Saudi, chứ không riêng giải Saudi Pro League. Tại Al Nassr, CR7 kiếm khoảng 225 triệu USD mỗi năm, trở thành VĐV được trả lương cao nhất thế giới. Tiền đạo 41 tuổi cũng nhận về hàng trăm triệu USD nhờ hợp đồng trọn đời với Nike, ký năm 2016. Về phía Messi, anh quyết định gắn bó với Adidas.
Vai trò của các hợp đồng quảng cáo và cả những trận đấu biểu diễn còn lớn hơn, quan trọng hơn với các tay vợt. Nhưng để đạt được điều đó, họ tất nhiên phải thi đấu tốt. Khi ấy, danh hiệu và tiền thưởng sẽ đến.
Novak Djokovic là người giành được nhiều tiền thưởng ATP nhất lịch sử với 193,2 triệu USD, nhờ vô địch 101 lần, gồm 24 danh hiệu Grand Slam. Xếp sau là Rafael Nadal với 134,9 triệu USD tiền thưởng, còn con số của Roger Federer là 130,6 triệu USD – đứng thứ ba. Vị trí thứ tư thuộc về Andy Murray.
Hai tay vợt hay nhất thế giới lúc này là Carlos Alcaraz và Jannik Sinner đang rút ngắn cách biệt về tổng tiền thưởng với “Big 4”. Nhờ 26 danh hiệu với bảy Grand Slam, Alcaraz đã thu về 64,3 triệu USD, đứng ngay sau Murray. Trong khi Sinner hiện xếp thứ tám khi sở hữu 60 triệu USD.
Ở làng tennis nữ, Aryna Sabalenka là tay vợt nữ đang thi đấu có thu nhập tiền thưởng cao nhất với 49 triệu USD sau 24 lần vô địch, gồm bốn Grand Slam. Đã đăng quang sáu Grand Slam, Iga Swiatek đứng thứ hai với số tiền 44,9 triệu USD.
Nếu nói về kết quả thi đấu là yếu tố quyết định tới thu nhập, golf thể hiện rõ điều đó. Sau hai mùa “thần thánh” với tổng cộng 15 danh hiệu và ba major, Scottie Scheffler đã kiếm được 56,8 triệu chỉ trong hai năm 2024 và 2025. Không chỉ chiến thắng, golfer số một thế giới cũng thi đấu rất ổn định khi có 13 lần lọt top 5 ở các sự kiện năm ngoái, cùng việc chưa bao giờ đứng ngoài top 20. Vì thế, Scheffler vẫn nhận khoản thưởng lớn kể cả không vô địch. Điển hành như giải Masters 2025, vị trí thứ tư vẫn mang về cho anh hơn 1 triệu USD.
Trong khi đó, hệ thống LIV Golf được tài trợ bởi Quỹ đầu tư Công vẫn duy trì thu hút golfer bằng những hợp đồng “béo bở”. Jon Rahm, người không thắng giải nào năm 2025, vẫn kiếm hơn 33,4 triệu USD, trong đó: 13,6 triệu USD nhờ 13 lần khép lại các giải đấu ở vị trí thứ 11 trở lên, và 18 triệu USD nhờ đứng đầu trên bảng thứ bậc cá nhân cả mùa. Ngôi sao Tây Ban Nha cũng kiếm thêm 1,6 triệu USD từ bốn giải major.
Tại làng bóng rổ, các cầu thủ chơi ở giải Nhà nghề Mỹ được chia sẻ mức lợi nhuận lớn, tỷ lệ 50/50, với những nhà điều hành. Tuy nhiên, Stephen Curry cùng đồng nghiệp cũng chịu sự ràng buộc chặt chẽ, phức tạp về quy định trả lương. Hiện cầu thủ nhận lương cao nhất NBA là Curry với 59,6 triệu USD. Dự kiến mùa 2026/27, ngôi sao của Golden State Warriors sẽ thu về 62 triệu USD. Xếp thứ hai sau Curry là Nikola Jokic và Joel Embiid với mỗi người có 55,2 triệu USD.
Theo Spotrac, hợp đồng đạt tổng giá trị lớn nhất thuộc về hai cầu thủ Boston Celtics: Jayson Tatum ký 5 năm từ mùa trước, dự kiến bỏ túi 313,9 triệu USD, trong khi hợp đồng thỏa thuận 285,4 triệu USD của Jaylen Brown đã bắt đầu tính từ 2024, dự kiến kết thúc vào 2029.
Ngôi sao nhận danh hiệu Cầu thủ hay nhất mùa năm ngoái Shai Gilgeous-Alexander cũng đặt bút ký vào hợp đồng tối đa với Oklahoma City Thunder, qua đó gia tăng tài khoản ngân hàng của anh lên trung bình mỗi năm 68,3 triệu USD. Tương tự, Phoenix Suns mỗi mua trung bình sẽ trả cho Devin Booker 66,6 triệu USD.
Còn tại làng quyền Anh, thu nhập của các võ sĩ phụ thuộc chủ yếu vào danh tiếng và giá trị thương hiệu, thay vì tần suất thượng đài, hoặc thậm chí là kết quả. Điển hình là Canelo Alvarez. Tháng 2/2025, tay đấm hạng siêu trung ký hợp đồng trị giá 400 triệu USD để đánh bốn trận ở Arab Saudi trong giai đoạn Riyadh Season. Số tiền này bao gồm tiền bản quyền truyền hình, doanh thu về việc bán sản phẩm ăn theo và các khoản thu nhập thêm khác.
Alvarez thắng trận đầu trước William Scull rồi thua Terence Crawford. Bất chấp thất bại, võ sĩ Mexico vẫn thu về 100 triệu USD, còn người thắng trận Crawford tuyên bố anh chỉ nhận 10 triệu USD.
Frederic Caudron đang trải qua một hành trình đầy thú vị nhưng cũng không ít thăng trầm kể từ khi quyết định rời PBA để trở lại "mái nhà xưa" UMB vào tháng 5.2024. Chỉ trong vòng chưa đầy 2 năm, từ một cơ thủ nằm ngoài tốp 3.000, ông đã thực hiện cú bứt phá ngoạn mục để lọt vào tốp những tay cơ xuất sắc nhất thế giới trên bảng xếp hạng.
Có một điều thú vị rằng, Caudron đã đăng quang tại giải đấu danh giá nhất – World Championship 2025 sau khi đánh bại Eddy Merckx trong một trận chung kết nghẹt thở, dù vậy ông lại chưa thể chạm tay đến chức vô địch World Cup billiards khi tham dự nhiều chặng đấu. Tại giải đấu vừa kết thúc ở Bogota (Colombia), thiên tài người Bỉ đã phải dừng bước ở vòng 16 đội.
Thành tích tốt nhất của tay cơ sinh năm 1968 tại đấu trường World Cup billiards trong thời gian qua là vị trí á quân tại World Cup Veghel (Hà Lan) vào cuối năm 2024. Đáng chú ý, người đã chặn đứng Caudron ở trận chung kết năm đó chính là cơ thủ số 1 Việt Nam – Trần Quyết Chiến.
Cơ hội để Frederic Caudron giải cơn khát danh hiệu World Cup billiards là sở hữu chức vô địch thứ 22 trong sự nghiệp (và là lần đầu tiên kể từ sau khi tái xuất UMB) một lần nữa sắp đến. Điểm dừng chân tiếp theo của tay cơ người Bỉ chính là World Cup billiards TP.HCM, diễn ra tại nhà thi đấu Nguyễn Du từ ngày 18.5 tới.
Với vị trí thứ 8 thế giới (trên bảng xếp hạng UMB cập nhật cuối năm 2025), Caudron tiếp tục nằm trong nhóm hạt giống số 1. Điều này đồng nghĩa với việc ông không phải thi đấu các vòng loại khốc liệt mà được đặc cách xuất hiện tại vòng chung kết (32 cơ thủ). Đây là lợi thế cực lớn về mặt thể lực và tâm lý để lão tướng người Bỉ tập trung tối đa cho những trận đánh quyết định.
Sự góp mặt của Caudron tại TP.HCM luôn là tâm điểm của sự chú ý. Tại Việt Nam, ông sở hữu một lượng người hâm mộ khổng lồ nhờ phong cách thi đấu mãn nhãn, tốc độ và đầy biến hóa. Người hâm mộ billiards Việt Nam chắc chắn đang chờ đợi những màn so tài đỉnh cao giữa ông và các tay cơ chủ nhà như Trần Quyết Chiến, Bao Phương Vinh…
Trong quá khứ, trước khi rời UMB, Caudron đã từng nâng cúp vô địch tại TP.HCM. Tại chặng đấu World Cup billiards vào năm 2016, cơ thủ người Bỉ đã đăng quang sau khi đánh bại Dick Jaspers (Hà Lan) ở trận chung kết.
Gặp lại đối thủ quen thuộc, từng thua U17 Việt Nam tới 0-4 tại vòng loại U17 châu Á 2026 trên sân Trung tâm PVF hồi cuối năm 2025, HLV Cristiano Roland tung ra sân đội hình quen thuộc, với tiền đạo Lê Trọng Đại Nhân, các tiền vệ cánh Nguyễn Văn Dương, Lê Sỹ Bách, tiền vệ Chu Ngọc Nguyễn Lực.
Bộ đôi Văn Dương, Sỹ Bách đã không phụ niềm tin của ban huấn luyện, thay nhau tỏa sáng giúp U17 Việt Nam có thắng lợi dễ dàng.
Phút 12, từ quả phạt góc hướng vào cột gần, Sỹ Bách bật lên lắc đầu lái quả bóng thẳng vào góc xa khung thành, đưa U17 Việt Nam vươn lên dẫn trước.
Sau bàn dẫn trước, U17 Việt Nam thi đấu dễ hơn, triển khai ban bật tấn công đẹp mắt.
Phút 28, Đào Quý Vương thoát xuống vòng cấm U17 Malaysia, chuyền bóng ngược vào trong. Bóng hướng đến vị trí của Đại Nhân nhưng cầu thủ này không sút mà nhả ra sau cho Sỹ Bách đệm cận thành, nâng tỉ số lên 2-0 cho U17 Việt Nam.
Phút 39, Quý Vương đột phá rồi tạt bóng cho Văn Dương thoải mái dứt điểm một chạm, nâng tỉ số lên 3-0.
Phút 57, U17 Việt Nam lại thoải mái phối hợp trước khi cơ hội được trao cho Nguyễn Mạnh Cường và cầu thủ này với cú dứt điểm một chạm đã gia tăng cách biệt tỉ số lên 4-0.
Trong nửa cuối hiệp hai, cả hai đội đều thay đổi nhân sự. U17 Việt Nam chơi chùng xuống nhằm bảo toàn thể lực. Dù vậy, các học trò HLV Roland vẫn không để cho đối thủ ghi được một bàn danh dự.
Chung cuộc, U17 Việt Nam thắng đậm 4-0. Kết quả này giúp đoàn quân HLV Roland tạm chiếm ngôi đầu bảng A với 3 điểm, đồng thời thách thức chủ nhà U17 Indonesia khi đối thủ này chuẩn bị đá trận cùng lượt gặp U17 Timor-Leste lúc 19h30 hôm nay.
Giải U17 Đông Nam Á 2026 diễn ra từ ngày 11 đến 24-4 tại Indonesia. Giải có 12 đội chia làm 3 bảng, chọn 3 đội đầu bảng cùng đội nhì có thành tích tốt nhất vào bán kết. U17 Việt Nam coi đây là giải đấu nhằm tập dượt và tổng duyệt phong độ trước thềm U17 châu Á 2026, diễn ra vào tháng 5 tới.
Một điều mà U17 Việt Nam không được phép mắc phải, đó là sự chủ quan trước đối thủ này.
U17 Malaysia không phải đối thủ quá xa lại với U17 Việt Nam ở giải lần này. Tại vòng bảng, đoàn quân của HLV Cristiano Roland tạo ra chiến thắng tới 4-0 trước U17 Malaysiabằng một thế trận áp đảo toàn diện.
Những cầu thủ đã ghi bàn ngày hôm đó là Sỹ Bách (cú đúp), Nguyễn Văn Dương và Nguyễn Mạnh Cường. U17 Việt Nam với phong độ ấn tượng, đã giành ngôi nhất bảng A. Trong khi đó, Malaysia phải rất chật vật mới giành vé vào bán kết nhờ là đội hạng nhì có thành tích tốt nhất. Với kết quả ở vòng bảng nói trên, U17 Malaysia dễ bị đánh giá thấp hơn ở trận chung kết. Nhưng đó sẽ là nhận định rất nguy hiểm đối với U17 Việt Nam!
Trong quá khứ, Malaysia từng khiến cho bóng đá Việt Nam phải trả giá đắt. Và đó là một bài học mà đến giờ nhắc lại nhiều người hâm mộ vẫn còn thấy đau mỗi khi nhớ lại SEA Games 2009. Năm đó, U23 Việt Nam đánh bại U23 Malaysia 3-1 ở vòng bảng.
Và cũng ở kỳ SEA Games đó, những đội mạnh như Thái Lan, Singapore, Indonesia cũng đều chơi không hay. Vì vậy, U23 Việt Nam và U23 Malaysia gặp lại nhau ở chung kết. Khi đó nhiều người hâm mộ Việt Nam đã tràn ngập niềm tin về chiếc huy chương vàng SEA Games lịch sử.
Nhưng rồi chiến thắng lại thuộc về đối phương. Với trận thua đau đớn này, bóng đá Việt Nam phải mất tới 10 năm sau, dưới thời HLV Park Hang Seo, mới có lần đầu bước lên bục cao nhất ở SEA Games.
Bài học năm 2009 là lời nhắc nhở với HLV Roland cùng các cầu thủ trẻ của U17 Việt Nam lần này. Đáng nói, vào năm 2009, vị chiến lược gia người Brazil đã đến Việt Nam để khoác áo CLB Hà Nội T&T. Do đó có lẽ ông cũng biết về câu chuyện tại SEA Games 2009 và hiểu rằng sự chủ quan có thể khiến một đội bóng mạnh phải trả giá.
Nhưng cũng cần phải thừa nhận rằng U17 Việt Nam dưới thời ông Roland đang có cách chơi bóng vô cùng hiện đại. Họ không ngần ngại cầm bóng, tìm kiếm sự chủ động trong thế trận. Điều này đã được thể hiện ở vòng chung kết U17 châu Á năm 2027, khi đội bóng của ông cầm hòa với cả 3 đội bóng mạnh là Nhật Bản, Úc và UAE với cùng tỉ số 1-1.
Lần này, lối chơi đó tiếp tục được thể hiện ở Giải U17 Đông Nam Á. Trước các đối thủ yếu hơn trong khu vực, U17 Việt Nam giành những kết quả rất tốt tại vòng bảng. Thử thách lớn thật sự đến tại bán kết, khi họ chạm trán một nền bóng đá mạnh là Úc. Đó cũng là lần đầu tiên U17 Việt Nam bị dẫn trước ở giải năm nay. Nhưng họ không hề nao núng, vẫn trung thành với cách chơi và khiến đối phương mắc sai sót. Từ đó các cầu thủ trẻ Việt Nam đã lội ngược dòng thành công với chiến thắng 2-1.
Ngoài ra, U17 Việt Nam cũng rất "quái" trong những tình huống cố định. Việc giành chiến thắng bằng lối chơi hiện đại, cùng khả năng tận dụng bóng chết cho thấy HLV Roland chuẩn bị kỹ lưỡng cho đội bóng của mình thế nào.
Nếu giữ được phong độ cùng một cái đầu lạnh, không thi đấu chủ quan, cơ hội đăng quang cho U17 Việt Nam là rất cao.