Tôi năm nay 38 tuổi, là mẹ đơn thân của một cậu con trai 9 tuổi. Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ cách đây gần chục năm, tôi chọn cách sống lặng lẽ, tập trung vào công việc và con cái. Những năm tháng đó không dễ dàng, nhưng tôi đã vượt qua, từng bước ổn định cuộc sống, có một công việc tốt, thu nhập đủ để hai mẹ con không phải lo lắng quá nhiều.
Tôi làm việc ở công ty hiện tại hơn 10 năm. Ở đó, tôi có vị trí ổn định, có những mối quan hệ thân thiết và quan trọng nhất là có một người sếp mà tôi luôn kính trọng.
Chị là người phụ nữ giỏi giang, mạnh mẽ, từng nâng đỡ tôi trong giai đoạn hôn nhân tan vỡ. Với tôi, chị không chỉ là lãnh đạo, mà còn giống như một người chị gái, một chỗ dựa tinh thần.
Cuộc sống của tôi vốn dĩ cứ bình lặng như thế, cho đến khi con trai chị – H. – từ nước ngoài trở về cách đây gần 3 năm.
Lần đầu gặp, tôi có cảm nhận H. là một chàng trai trầm tính, ít nói. Nhưng rồi, khoảng hơn một năm trước, khi H. bắt đầu thường xuyên đến công ty, chúng tôi có nhiều cơ hội trò chuyện hơn.
H. kém tôi 10 tuổi, nhưng lại mang đến cảm giác chững chạc, điềm đạm, khác hẳn sự bồng bột mà tôi từng nghĩ về những người trẻ.
Tôi không phải kiểu phụ nữ bỏ bê bản thân. Tôi luôn giữ thói quen chăm sóc ngoại hình, ăn mặc gọn gàng, chỉn chu. Nhiều người nói tôi trông trẻ hơn tuổi, nhưng chính tôi hiểu, bên trong mình là một người phụ nữ đã đi qua không ít tổn thương. Có lẽ vì vậy mà khi H. chủ động quan tâm, tôi có phần đề phòng.
Tôi tìm mọi cách né tránh H., từ chối những buổi hẹn đi cà phê, không đọc tin nhắn, thư điện tử, từ chối lời mời kết bạn trên mạng xã hội.
Tôi từng nói thẳng: “Chị hơn em 10 tuổi, lại còn là nhân viên của mẹ em. Chuyện này là không thể”. Song H. chỉ cười và nói rằng, tuổi tác không phải vấn đề, còn chuyện công việc, anh sẽ tự có cách.
Tôi đã cố giữ khoảng cách, nhưng thú thật, sau quá nhiều năm cô đơn, tôi bắt đầu mềm lòng.
H. tinh tế hơn tôi nghĩ. Anh nhớ những điều nhỏ nhặt, quan tâm đúng lúc. Có những ngày tôi mệt mỏi, chỉ một tin nhắn hỏi han của anh cũng khiến tôi thấy lòng mình dịu lại. Dần dần, tôi không còn né tránh nữa.
Chúng tôi bắt đầu một mối quan hệ… mà đến bây giờ, tôi vẫn không biết nên gọi tên thế nào cho đúng.
Hơn một năm qua, tôi đã có lại cảm giác được yêu, thật ấm áp, nhẹ nhàng. Tôi vui hơn, cười nhiều hơn. Nhưng song song với hạnh phúc là nỗi bất an, thấp thỏm.
Tôi sợ một ngày sếp của tôi, người chị mà tôi luôn biết ơn phát hiện ra chuyện này. Tôi không dám tưởng tượng ánh mắt của chị khi biết nữ nhân viên mà chị tin tưởng lại có mối quan hệ với con trai mình.
Tôi cũng sợ mất đi công việc đã gắn bó hơn 10 năm, sợ mất đi sự ổn định mà tôi đã vất vả gây dựng, và hơn hết, tôi sợ con trai mình bị ảnh hưởng. Chị cũng là một người mẹ, hẳn chị cũng có nhiều kỳ vọng về con trai.
Song, người yêu tôi luôn nói: “Em không có gì phải lo. Có anh ở đây”. Nhưng ngoài những lời động viên, anh chưa từng có một bước đi rõ ràng nào, không có một lời hứa cụ thể, không một kế hoạch để chúng tôi có thể công khai. Mối quan hệ này cứ lặng lẽ tồn tại, như một bí mật chỉ hai người biết.
Có những đêm, tôi nằm nghĩ rất lâu. Tôi biết mình đang đi trên một sợi dây rất mong manh. Nếu tiếp tục, tôi có thể mất tất cả, nhưng nếu dừng lại, tôi lại không đủ can đảm để quay về những ngày tháng cô đơn trước đây.
Tôi không biết mình nên lựa chọn thế nào. Có người sẽ nói tôi sai ngay từ đầu, nhưng có ở trong hoàn cảnh của tôi mới hiểu, có những cảm xúc không dễ gì kiểm soát.
Tôi viết những dòng này, không phải để biện minh, mà chỉ mong nhận được một lời khuyên: Tôi nên dừng lại để giữ lấy sự an toàn, hay dũng cảm tiến tới, chấp nhận mọi rủi ro để giữ lấy tình yêu?.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi làm cho một quán cháo đêm gần bến xe. Quán nhỏ mà đông kinh khủng. Người say rượu, người chạy xe tải, sinh viên làm đêm, người bán hàng rong, đủ kiểu khách hàng. Từ 9h tối đến nửa đêm, khói cháo bốc nghi ngút như sương mù dưới ngọn đèn vàng cũ kỹ.
Bà chủ tên Hạnh, hơn tôi 10 tuổi. Người đàn bà ấy đã qua 2 đời chồng. Chị không đẹp, nhưng có cái vẻ từng trải khiến người khác vừa nể vừa ngại. Chị nói ít. Những lúc ngồi tính tiền, mặt chị lạnh như người không còn tha thiết điều gì nữa.
Có lần, tôi kêu chủ trọ tăng giá tiền phòng, chị bảo dọn đến quán mà ở cho đỡ chi phí. Chị cho tôi cái giường xếp cạnh kho gạo. Đêm nào cũng như đêm nào, tôi nằm nghe tiếng xe ngoài đường, rồi ngủ quên trong những suy nghĩ mông lung. Ba mươi lăm tuổi mà tôi chẳng có nổi căn nhà hay người đàn bà chờ cửa.
Đêm nọ trời mưa lớn. Quán nghỉ sớm. Tôi với chị uống vài lon bia cho đỡ lạnh. Chị không uống được bia nên chỉ hơn một lon đã say và khóc. Chị kể tôi nghe về quá khứ, về 2 người chồng, một người vũ phu, một người lăng nhăng trai gái. Rồi chị ngồi dựa vào lưng tôi, cả hai cùng im lặng
Tôi không biết mình đã bắt đầu có tình cảm với chị lúc nào. Có lẽ là vào lúc thấy người phụ nữ luôn bận rộn, coi kiếm tiền quan trọng hơn cả mạng sống ấy ngồi khóc. Tôi chẳng thể làm gì giúp chị, chị có thể cho chị dựa vào bờ vai của mình để nghỉ ngơi.
Thật ra, có vài lần, tôi đã bóng gió với chị việc chị có thể đón nhận tình cảm của tôi không. Chị chỉ cười, không nói. Nhưng khách quen đến quán rất tinh ý. Họ bắt đầu xì xào. Có người còn nói thẳng “bà chủ tuyển được chàng phi công trẻ nhỉ?”. Tôi nóng mặt lắm. Nhưng chị Hạnh chỉ cười. Chị càng bình thản, tôi lại càng thấy thương.
Vài tuần trước, tôi về quê giỗ bố, chị ngỏ ý muốn về cùng thắp hương cho bố tôi. Tôi ngại lắm nhưng vẫn chở chị đi. Trên đường, chị mặc chiếc áo xanh, ngồi sau ôm lưng tôi như cô gái trẻ. Có lúc tôi quên mất chị ngoài 40 tuổi.
Vừa nhìn thấy khách, mẹ kéo tôi ra góc sân hỏi nhỏ: “Cô ta là ai thế?”. Tôi nói đó là chủ nơi tôi làm việc, cũng là người tôi yêu. Mặt mẹ tôi tái đi như vừa nghe tin dữ. Bà nhìn chị Hạnh từ đầu đến chân rồi bật khóc.
Bữa cơm chiều hôm ấy nặng nề. Chị Hạnh lễ phép gắp thức ăn cho mẹ tôi nhưng bà không động đũa. Đến tối, mẹ bảo tôi lánh mặt. Bà muốn nói chuyện riêng với chị Hạnh.
Tôi không biết mẹ đã nói với chị những gì. Nhưng liền sau đó, chị nói có việc bận, xin phép mẹ tôi rời đi ngay. Lúc tiễn chị ra cổng, chị nói với tôi: "Mẹ nhiều tuổi rồi. Người già vui nhờ con. Thôi thì, mình đừng làm mẹ buồn nữa". Tôi chở chị ra bắt xe, lòng buồn man mác.
Tôi biết lý do mẹ phản đối. Nhưng trong tình yêu, chẳng phải quan trọng nhất là hai người yêu nhau hay sao? Tối đó, tôi ngồi với mẹ, tâm sự rất nhiều. Tôi kể về cuộc đời chị và những bất hạnh đã từng. Tôi yêu chị và chỉ muốn dùng tình yêu của mình che mờ những vết thương cũ. Chẳng lẽ phụ nữ đã từng đổ vỡ, đã lớn tuổi thì không xứng đáng được yêu, được hạnh phúc nữa hay sao?
Mẹ ngồi lắng nghe, mãi mới cất tiếng: "Mẹ không chê gì người ta, chỉ sợ con nông nổi nhất thời lại làm tổn thương họ thêm lần nữa. Nếu con đã chắc chắn đó là người con muốn gắn bó, mẹ chỉ mong con hạnh phúc mà thôi".
Tôi trở lại quán, chị Hạnh lại lầm lì như cũ. Chị bảo tôi tìm phòng trọ chuyển đi, chị sẽ tăng lương coi như hỗ trợ tiền thuê phòng. Tôi biết, chị đã có quyết định của mình rồi. Sự dứt khoát của chị đã thể hiện điều ấy rất rõ.
Tôi cầm 2 bàn tay của chị, bàn tay chai sần vì vất vả nhưng rất ấm áp: "Mẹ tôi nói, lần sau về quê, chị nên thay đổi cách xưng hô dần cho quen. Để mẹ chọn ngày đẹp đón chị về làm người một nhà".
Nghe tôi nói xong, chị sững người, hốc mắt đỏ hoe. "Gọi mẹ anh bằng mẹ, ngại nhỉ?", chị cúi đầu nói, dáng vẻ hệt như cô gái vừa biết yêu. Tôi cũng xúc động không kém. Tôi tin mình và chị sẽ hạnh phúc...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tiếp nối loạt bài về Những dạng Super Saiyan gây thất vọng nhất, bảng xếp hạng lần này chuyển hướng sang những trạng thái mạnh nhất từng xuất hiện trong Dragon Ball, qua đó cho thấy rõ đỉnh cao sức mạnh mà các nhân vật đã đạt tới.
Trên thực tế, phần lớn các dạng trong Dragon Ball phát triển theo hướng kế thừa, nghĩa là dạng sau thường mạnh hơn dạng trước. Dựa trên tiêu chí này, bảng xếp hạng của Comic Book Resources (CBR) đã chỉ ra những cái tên nổi bật nhất.
Super Saiyan Blue Evolved và Super Saiyan Blue Kaioken là hai phiên bản mạnh nhất của hệ Super Saiyan từng xuất hiện trong Dragon Ball. Từ dạng Super Saiyan ban đầu, sức mạnh này đã được nâng lên tới mức không ai có thể ngờ tới.
"Về mặt sức mạnh, hãy xem dạng này tương đương với Super Saiyan Blue Kaioken của Goku" - đạo diễn Megumi Ishitani nhận định về Super Saiyan Blue Evolved của Vegeta.
Theo đó, hai dạng này được xem là ngang nhau về sức mạnh, khi cả Goku và Vegeta đều tìm ra con đường riêng để đưa Super Saiyan Blue lên giới hạn cao nhất.
Ultra Instinct là một trong những yếu tố ấn tượng nhất của Dragon Ball. Khi lần đầu xuất hiện trong Dragon Ball Super, dạng này đã tạo nên "cơn sốt toàn cầu", chứng minh rằng sức hút của thương hiệu vẫn chưa hề giảm.
Ultra Instinct Sign là một trong những dạng mạnh nhất, dù chưa phải phiên bản tối ưu. Goku mở khóa trạng thái này trong Giải đấu sức mạnh và tiếp tục mạnh lên sau đó.
Jiren được xem là một trong những phản diện mạnh nhất anime. Anh gần như thống trị Giải đấu sức mạnh mà không cần sử dụng toàn bộ sức mạnh.
Ở trạng thái Super Full Power, cơ thể Jiren gia tăng cơ bắp rõ rệt và được bao phủ bởi hào quang đỏ. Nếu không có Mastered Ultra Instinct, dạng này có thể đã giúp anh giành chiến thắng ngay lập tức.
Legendary Super Saiyan là một trong những dạng hiếm nhất trong Dragon Ball, chỉ xuất hiện ở Kale (Vũ trụ 6) và Broly (Vũ trụ 7).
Dạng này gần như là một trạng thái sức mạnh vượt khỏi quy luật thông thường. Với nó, Broly có thể dễ dàng đối đầu với Goku Super Saiyan Blue và tiềm năng của anh vẫn chưa được khai thác hết.
True Ultra Instinct là một trong những dạng thú vị nhất. Goku chưa sử dụng Ultra Instinct quá nhiều và rõ ràng anh vẫn đang thử nghiệm.
Khác với Mastered Ultra Instinct - trạng thái khiến cơ thể hành động độc lập, không cảm xúc. True Ultra Instinct cho phép Goku vẫn giữ được cảm xúc khi chiến đấu. Đây có thể là hướng đi mà anh sẽ tiếp tục theo đuổi.
Orange Piccolo là dạng sức mạnh mà nhân vật này đã "xứng đáng" có từ lâu. Trong thời gian dài, Piccolo không còn nằm trong nhóm mạnh nhất, nhưng trạng thái mới đã thay đổi điều đó.
Nhờ sức mạnh được Shenron ban tặng, Piccolo có thể dễ dàng đánh bại Gamma 2 – đối thủ được cho là ngang với Goku và Vegeta dạng Super Saiyan Blue. Anh không còn chỉ là nhân vật phụ, mà đã trở lại nhóm đầu.
Ultra Ego là dạng sức mạnh chỉ Vegeta đạt được. Nó cho phép anh khai thác bản ngã để gia tăng sức mạnh, giúp tiệm cận Ultra Instinct của Goku.
Thay vì sử dụng sức mạnh mang tính "thiên thần", Vegeta đi theo con đường của Thần Hủy Diệt, trở nên mạnh hơn khi chịu sát thương. Đây là hướng phát triển hoàn toàn khác biệt của nhân vật.
Mastered Ultra Instinct là phiên bản hoàn thiện của Ultra Instinct, vốn là kỹ thuật mà các thiên sứ sử dụng. Điều này cho thấy Goku đã chạm tới "lãnh địa của các vị thần".
Tuy nhiên, anh chỉ duy trì được trạng thái này trong thời gian ngắn. Về sau trong manga, Goku chuyển sang sử dụng True Ultra Instinct, cho thấy anh đang tìm cách thích nghi sức mạnh theo cách riêng.
Gohan Beast là dạng sức mạnh không ai ngờ tới. Ngay cả các vị thần cũng khó lý giải cách Gohan đạt được trạng thái này.
Trong quá khứ, Gohan từng nhiều lần là chiến binh mạnh nhất, như ở Cell Saga hay Buu Saga, và hiện tại điều đó dường như lặp lại. Dạng Beast mang lại sức mạnh thô vượt cả Ultra Instinct lẫn Ultra Ego.
Đứng đầu bảng xếp hạng là Black Frieza, dạng biến hình mới đầy đáng sợ.
Frieza vốn nổi tiếng là phản diện đáng gờm, nhưng điều đáng nói là hắn gần như không luyện tập trong quá khứ. Chỉ sau 4 tháng, hắn đã đạt được dạng Golden gần ngang Super Saiyan Blue.
Sau 10 năm luyện tập trong Hyperbolic Time Chamber, Frieza đạt tới dạng Black. Ở trạng thái này, hắn có thể đánh bại cả Goku Ultra Instinct lẫn Vegeta Ultra Ego chỉ bằng một đòn.
Ngày 5-4, Bộ trưởng Quốc phòng Israel, ông Israel Katz, tuyên bố quân đội nước này sẽ "truy đuổi và tiêu diệt" các lãnh đạo Iran, đồng thời nhắm vào các tài sản chiến lược của nước Cộng hòa Hồi giáo này nếu các cuộc tấn công tên lửa vào Israel tiếp diễn, theo Hãng tin AFP.
“Chừng nào tên lửa còn nhằm vào dân thường Israel, Iran sẽ phải trả giá đắt bằng sự suy yếu và cuối cùng là sự tê liệt hạ tầng quốc gia cũng như năng lực vận hành chế độ”, ông Katz nói trong một tuyên bố bằng video.
Trước đó, Tổng thống Donald Trump ngày 4-4 (giờ Mỹ) cũng viết trên Truth Social rằng: "Nhiều lãnh đạo quân sự của Iran, những người đã lãnh đạo đất nước một cách tồi tệ và thiếu khôn ngoan, đã bị tiêu diệt, cùng với nhiều thứ khác, trong cuộc tấn công lớn ở Tehran!".
Bài đăng kèm theo một video cho thấy những vụ nổ thắp sáng đường chân trời của thành phố vào ban đêm nhưng không nêu rõ thời điểm diễn ra hành động quân sự này.
Những ngày gần đây, Israel cùng Mỹ đã không kích các cơ sở thép và hóa dầu của Iran, với lý do nguồn thu từ các lĩnh vực này được Lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) dùng cho việc sản xuất vũ khí.
Bên cạnh đó, Israel đã hoan nghênh chiến dịch giải cứu của Mỹ tại Iran sau khi Tổng thống Donald Trump thông báo một phi công bị thương đã được đưa ra an toàn.
Ông Katz gọi đây là “minh chứng cho sự phối hợp chặt chẽ giữa Israel và Mỹ, ngay cả trong những thời điểm phức tạp nhất”.
Cùng ngày, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu cũng chúc mừng chiến dịch giải cứu phi công của ông Trump.
"Chúc mừng Tổng thống Trump! Tất cả người dân Israel đều vui mừng trước sự kiện những chiến binh dũng cảm của nước Mỹ tiến hành một cuộc giải cứu phi công đáng kinh ngạc", nhà lãnh đạo Israel phát biểu.
Một quan chức Israel tiết lộ nước này đã hoãn một số đợt tấn công hôm 3-4 để không ảnh hưởng đến chiến dịch tìm kiếm cứu nạn hai thành viên phi hành đoàn của máy bay bị rơi. Ngoài ra, quốc gia Do Thái còn cung cấp hỗ trợ tình báo cho chiến dịch giải cứu này.