Tôi cưới chồng sớm, khi đang là sinh viên năm 3 chuyên ngành Quản trị kinh doanh vì lý do có bầu. Lúc đó chồng tôi đã là chuyên viên ngân hàng, hơn tôi 4 tuổi. Cưới xong tôi tới trường học bình thường, sát ngày dự sinh mới làm thủ tục bảo lưu.
Nghỉ học đi đẻ thì tôi không tiếc, lại chỉ tiếc không được đến tiệm làm móng của người chị họ. Cứ có thời gian rảnh, hoặc cuối tuần tôi đều thích ra đấy vừa học nghề vừa trực tiếp làm cho chị, không phải vì tiền.
Nhà tôi khá giả, bố mẹ làm kinh doanh. Chắc thế nên tôi được hưởng chút gen tính toán và đam mê của tôi là được làm những việc liên quan tới thẩm mĩ, làm đẹp. Học tài chính chỉ là chiều ý phụ huynh chứ không phải sở thích của tôi..
Từ nhỏ tôi đã biết thiết kế thời trang cho búp bê, may váy áo chó mèo bán kiếm tiền, lớn lên chút nữa tự học trang điểm, làm móng, cắm hoa… Chồng tôi biết tất cả những chuyện đó. Ngày xưa anh vẫn hay chờ tôi làm xong để chở về. Anh luôn chiều theo sở thích của tôi.
Sau khi cưới anh nói bụng bầu không nên ngồi lâu, cúi lên cúi xuống khó, mùi hóa chất không tốt cho thai nhi, tôi thấy có lý nên nghỉ làm từ lúc đó. Đẻ được 5 tháng, mẹ chồng giục tôi đi học trở lại, để cháu cho bà trông.
Thế nhưng phần do không thích học, phần do thời gian nghỉ ở nhà lâu tôi lười. Bị mẹ chồng thúc giục, tôi tiện đà nói dối đi học, thực chất ra cửa hàng làm móng tay, móng chân. Tôi thực sự hứng thú với việc gắn đá, ẩn xà cừ, sơn vẽ hoa, tạo hình trên những chiếc móng bé xinh nhỏ xíu.
Chuyện nói dối vỡ lở. Mẹ chồng tôi tức lắm, lúc đỉnh điểm giận dữ bà gọi công việc của tôi là hạ cấp, bẩn thỉu, cắm mặt vào móng chân thiên hạ, làm xấu nhà chồng. Tôi trông đợi chồng hay nói đỡ nhưng hôm đó anh đứng về phía mẹ:
“Mẹ nói đúng còn gì. Lo tập trung học cho xong, ai mượn em kiếm tiền”. Tôi ấm ức trằn trọc, đã thế hạ quyết tâm khiến nhà chồng sáng mắt. Tôi nghiêm túc nói chuyện liên kết kinh doanh với chị họ:
Chị phụ trách chuyên môn, tôi chịu phần chi phí mặt bằng, làm quảng cáo, tuyển nhân viên, tuyển học viên, ban ngày quay clip, tối phát video, tương tác trực tiếp trên mạng xã hội… May mắn việc kinh doanh tốt không ngờ.
Chưa đầy một năm tôi mở thêm một tiệm nữa. Lần này tôi chọn thuê cửa hàng lớn hơn ở khu trung tâm, gần cơ quan công sở, nhiều quán cafe, nhắm vào tệp khách hàng là nhân viên văn phòng và những người có thu nhập cao.
Dưới tay tôi có hơn chục nhân viên lành nghề. Bản thân tôi cũng tham gia các khóa học đào tạo nâng cao, ngoài ra còn đi học thêm phun xăm thẩm mỹ, gội đầu dưỡng sinh, bấm xỏ khuyên, bán phụ kiện.
Tôi mở các kênh trên các mạng xã hội, số lượng khách tìm tới tăng vô số kể. Nhưng đi kèm với đó tôi không có thời gian dành cho gia đình. Sợ mẹ chồng vất vả, tôi thuê người giúp việc, trả tiền cho họ, mỗi tháng đưa thêm mẹ chồng 6 triệu đồng tiền chợ.
Vậy mà bà vẫn không hài lòng, liên tục phàn nàn với bố mẹ tôi rằng tôi bỏ bê con cái, cơm nước. Cũng vì việc này là hai bà mẹ của tôi bắt đầu xích mích. Mẹ chồng chê tôi không tròn bổn phận, ham thích buôn bán hơn chồng con, không phù hợp nề nếp gia đình, bắt tội chồng đi làm về phải cởi cà vạt, sơ mi để rửa đít, thay bỉm cho con.
Giúp việc thì không phải việc gì cũng nhờ được, muốn yên tâm bà vẫn phải tự tay làm. Chưa kể bà còn thấy khó chịu vì không gian trong nhà tự dưng có người lạ xâm chiếm. Tóm lại bà cần con dâu nghỉ việc kinh doanh, không thuê giúp việc nữa.
Mẹ đẻ tôi thì câu trước dĩ hòa vi quý nói sẽ bảo ban con gái, câu sau lại không nhịn được mà bênh, nói rằng phụ nữ cũng nên có sự nghiệp riêng, biết phát triển bản thân chứ không phải như ngày xưa nữa. Thời bây giờ cứ có tiền thì lo được tất.
Sau khi thấy tình hình khó thể dung hòa, tôi nhẹ nhàng đề nghị ra ở riêng, có vậy thôi mà thành tranh cãi. Mẹ chồng nói nhà bà không có nếp đấy, vợ ra vợ mà chồng phải ra chồng. Có bà mà còn loạn thì ra ở riêng con trai bà không chịu nổi.
Chồng tôi nghe mẹ, yêu cầu tôi bỏ bớt công việc kinh doanh, thích thì thuê người quản lý, việc của tôi vẫn là đi học tiếp. Anh tuyên bố không có chuyện ở riêng và anh cũng chán cảnh tôi ham hố kiếm tiền, mải mê hầu thiên hạ, quên vai trò vị trí của mình.
Giọt nước tràn ly, tôi dọn quần áo, bế con về nhà ngoại. Hôm trước chồng tôi nhắn tin: Không hợp với cuộc sống gia đình thì giải tán nhưng để con lại cho anh, vì kiểu như tôi có cho nuôi con cũng không nuôi nổi.
Tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi không có nhu cầu quay lại nhà chồng, nhưng ly hôn thì không đáng. Con tôi còn nhỏ, tôi không muốn con lớn lên trong cảnh thiệt thòi. Chồng tôi vốn dĩ cũng là người tốt, chịu khó, yêu chiều tôi.
Bản thân tôi vẫn yêu chồng, nhưng quay lại ở nhà chồng hoặc bắt tôi bỏ nghề tôi yêu thích thì tôi không đồng ý. Tôi muốn xin ý kiến của mọi người.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày bản thân kể câu chuyện này, càng không nghĩ sẽ là người đứng giữa cuộc hôn nhân nhìn bên ngoài vẫn đủ đầy nhưng bên trong đã rạn nứt từ lâu.
Chúng tôi cưới nhau 3 năm mới có con đầu lòng. Ngày bế con từ bệnh viện về, tôi tin cuộc đời mình vừa bước sang giai đoạn hạnh phúc nhất. Tuy nhiên sau sinh, mọi thứ lại vượt xa tưởng tượng. Tôi mệt mỏi, kiệt sức kéo dài, mất ngủ triền miên, hay cáu gắt.
Những lúc nhìn con, tôi không cảm nhận được niềm vui, niềm hạnh phúc như người ta vẫn hay nói. Tôi sợ gần gũi chồng, không phải vì hết yêu, mà là vì trong người lúc nào cũng, mệt mỏi, trống rỗng và không còn chút năng lượng nào.
Ban đầu anh rất kiên nhẫn quan tâm. Anh hỏi han, đỡ đần việc nhà, cùng tôi chăm con. Song càng về sau, khoảng cách giữa hai vợ chồng càng lớn dần. Những cái ôm cũng trở nên gượng gạo, những lần anh chủ động gần gũi đều bị tôi tìm mọi cách né tránh. Tôi biết anh buồn, tổn thương, nhưng tôi thấy mệt mỏi, không còn muốn quan tâm cảm xúc của người khác.
2 năm trôi qua. Tôi bắt đầu đi làm lại, chăm con, lo toan mọi thứ. Tôi vẫn làm vợ, làm mẹ theo trách nhiệm nhưng không còn có cảm giác là người bạn đời của anh. Chúng tôi sinh hoạt chung, nhưng ngày càng xa lạ. Tôi vẫn nghĩ thời gian sẽ khiến mọi thứ ổn hơn nhưng tôi đã nhầm.
Một buổi tối, khi con ngủ rồi, tôi vô tình thấy tin nhắn người lạ trong điện thoại anh. Tôi không cần đọc hết cũng hiểu chuyện gì đang diễn ra. Những lời hỏi han, những lời nói đùa riêng tư, những cuộc hẹn sau giờ làm tất cả đều không dành cho tôi. Người phụ nữ đó là đồng nghiệp của anh, người tôi từng nghe nhắc đến vài lần.
Tôi không khóc ngay lúc đó, chỉ thấy trong lòng lạnh đi. Khi tôi hỏi, anh không chối. Anh nói bản thân đã cô đơn quá lâu, từng cố chờ, cố chịu đựng, cố kéo vợ trở lại mối quan hệ gần gũi như xưa nhưng rồi cũng đến lúc mỏi mệt.
Mối quan hệ của anh cùng người phụ nữ đồng nghiệp bắt đầu từ những lần làm việc chung, những buổi trò chuyện sau giờ làm. Đó là người chịu lắng nghe anh nhiều hơn tôi đã làm suốt 2 năm qua.
Tôi muốn hét toáng lên rằng anh phản bội, rằng ngoại tình là sai dù bất cứ lý do nào. Nhưng cùng lúc đó, tôi cũng hiểu cuộc hôn nhân này không đổ vỡ chỉ vì một người. Tôi nhớ có những lần anh ngồi cạnh muốn nói chuyện nhưng tôi gạt đi. Nhớ những đêm anh quay lưng thở dài. Nhớ ánh mắt bất lực của anh khi tôi dần trở thành một người xa lạ trong chính ngôi nhà của mình.
Đêm đó, cả hai nói chuyện rất lâu, không phải để kết tội nhau mà để lần đầu tiên nhìn thẳng vào những gì đã và đang xảy ra. Tôi nhận ra mình mắc kẹt trong trầm cảm sau sinh suốt thời gian dài nhưng không hề hay biết, cũng không tìm kiếm sự giúp đỡ. Anh cũng thừa nhận việc tìm đến người mới không giải quyết được điều gì, chỉ khiến mọi thứ tệ hơn.
Câu chuyện của chúng tôi không có cái kết rõ ràng. Chúng tôi không lập tức tha thứ, cũng không ngay lập tức chia tay. Tôi đi khám và bắt đầu trị liệu tâm lý. Anh chấm dứt mối quan hệ với người đồng nghiệp. Hai vợ chồng tập nói chuyện lại từ đầu, tập ngồi cạnh nhau mà không né tránh, tập chạm vào nhau như hai người đã xa nhau quá lâu.
Đến hiện tại, có những lúc tôi vẫn tự hỏi liệu mình có quên được chuyện cũ hay không, liệu anh có thật sự quay về hạnh phúc trước kia hay chỉ đang cố gắng vì con. Nhưng ít nhất, tôi không còn im lặng nữa.
Tôi hiểu cuộc hôn nhân không thể sống chỉ bằng trách nhiệm, cũng không thể cứu rỗi nếu cả hai đều làm ngơ trước nỗi đau của người còn lại. Và đôi khi, điều đáng sợ nhất không phải là phản bội, mà là hai người đã rời xa nhau từ rất lâu nhưng đến lúc mất nhau mới nhận ra.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 4-4, Công an TP Hải Phòng thông tin lực lượng Cảnh sát hình sự - Công an TP đã triệt phá thành công một đường dây chế tạo, mua bán, tàng trữ vũ khí, đạn quân dụng quy mô lớn.
Theo Công an TP Hải Phòng, qua công tác nắm tình hình địa bàn, trinh sát Phòng cảnh sát hình sự - Công an TP Hải Phòng phát hiện một nhóm người có biểu hiện mua bán, tàng trữ vũ khí quân dụng.
Cầm đầu nhóm này là Phạm Thị Trúc Quỳnh, sinh năm 1969, trú tại 146 gác 2 Quang Trung, phường Hồng Bàng, TP Hải Phòng. Quỳnh từng có tiền án về hành vi tàng trữ trái phép vũ khí.
Nhóm của Quỳnh hoạt động hết sức tinh vi, không phô trương, không giao dịch công khai, chúng tổ chức cất giấu vũ khí tại nhiều địa điểm khác nhau, thường xuyên thay đổi nơi ở, nơi cất giấu tang vật.
Thậm chí, để che giấu hành vi phạm tội, nhóm này còn xin vào làm việc tại một công ty sản xuất giày da trên địa bàn thành phố, tạo vỏ bọc công nhân để đối phó với sự kiểm tra của lực lượng chức năng.
Nhận định đây là ổ nhóm hình sự nguy hiểm, tiềm ẩn nguy cơ phát sinh các vụ án đặc biệt nghiêm trọng nếu vũ khí được sử dụng để gây án, lãnh đạo Công an TP Hải Phòng đã chỉ đạo Phòng cảnh sát hình sự xác lập chuyên án, huy động lực lượng tinh nhuệ, quyết tâm triệt xóa đường dây.
Quá trình điều tra cho thấy Quỳnh không trực tiếp giao dịch mà chỉ đạo Lê Minh Tiến - sinh năm 1971, trú tại 14B/26/292 Lạch Tray, phường Lê Chân, TP Hải Phòng (có nhiều tiền án, tiền sự) - thực hiện vận chuyển súng, đạn đến tay người mua.
Việc giao nhận tiền được thực hiện linh hoạt qua hình thức chuyển khoản hoặc tiền mặt, nhằm hạn chế dấu vết.
Còn nguồn chế tạo, sửa chữa vũ khí, cơ quan chức năng xác định có liên quan đến Hoàng Sơn, sinh năm 1966, trú tại số 21 Phương Khê, phường Kiến An, TP Hải Phòng.
Sơn từng là vận động viên bắn súng, am hiểu sâu về cấu tạo và tính năng của các loại súng, đạn.
Đầu tháng 2-2026, khi các tài liệu, chứng cứ được thu thập đầy đủ, lực lượng chức năng quyết định "cất vó". Hơn 10 tổ công tác đặc biệt đã đồng loạt triển khai nhiệm vụ, kiên quyết triệt xóa ổ nhóm này.
Chiều tối ngày 4-2, trên tuyến đường Trường Chinh thuộc địa bàn phường Kiến An, lực lượng trinh sát đã bất ngờ khống chế, bắt giữ Phạm Thị Trúc Quỳnh và Lê Minh Tiến khi cả hai đang vận chuyển súng, đạn đi giao cho khách.
Tang vật thu giữ tại chỗ gồm súng ngắn, nhiều viên đạn và phụ kiện liên quan.
Cùng thời điểm, các mũi trinh sát khác đồng loạt triển khai, bắt giữ Hoàng Sơn và tổ chức khám xét nơi ở của Sơn.
Lực lượng chức năng đã thu giữ hàng chục khẩu súng các loại, hàng nghìn viên đạn, cùng nhiều máy móc, thiết bị dùng để chế tạo, sửa chữa vũ khí...
Mở rộng điều tra, lực lượng chức năng tiếp tục bắt giữ nhiều người liên quan, trong đó có những kẻ cộm cán, từng có nhiều tiền án, tiền sự.
Tại các địa điểm khám xét, cơ quan điều tra thu 11 khẩu súng các loại (trong đó có 6 khẩu súng quân dụng), hơn 6.700 viên đạn (gồm 5.698 viên đạn quân dụng), 779 vỏ đạn và nhiều phụ kiện như báng súng, nòng súng, ống giảm thanh, lò xo…
Cơ quan cảnh sát điều tra - Công an TP Hải Phòng đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự, khởi tố 12 bị can về hành vi chế tạo, mua bán, tàng trữ, vận chuyển, sử dụng trái phép vũ khí quân dụng theo điều 304 Bộ luật Hình sự và đang mở rộng điều tra vụ việc, xử lý theo quy định.
Tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi. Chồng tôi mất khi con út mới học lớp 7. Ngày anh nhắm mắt, căn nhà cấp bốn ở quê gần như chẳng còn gì ngoài mấy sào ruộng, một mảnh đất cha mẹ chồng để lại và ba đứa con đang tuổi ăn tuổi học.
Ngày đó, ai cũng bảo tôi khó mà nuôi nổi các con ăn học đến nơi đến chốn. Một người phụ nữ không nghề nghiệp ổn định, sáng đi chợ bán rau, trưa về cấy lúa thuê, tối lại nhận may vá kiếm thêm thì làm sao gánh nổi 3 đứa con học đại học.
Nhưng tôi vẫn cố.
Tôi nhớ có những năm trời rét cắt da, tôi đạp xe hơn chục cây số ra chợ đầu mối từ ba giờ sáng để lấy rau. Có hôm bị ngã giữa đường, đầu gối chảy máu, tôi vẫn cố ngồi dậy vì nếu nghỉ một buổi bán hàng, các con sẽ thiếu tiền đóng học.
Ngày con trai cả đỗ đại học ở Hà Nội, tôi mừng đến mất ngủ. Tôi bán đôi bông tai cưới cuối cùng để đưa con nhập học. Hôm ấy, con trai ôm tôi khóc và nói sau này nhất định sẽ báo hiếu mẹ.
Rồi lần lượt các con trưởng thành. Đứa làm ngân hàng, đứa làm kỹ sư, đứa út lấy chồng giàu có trong Nam. Chúng đều có nhà riêng, xe riêng, cuộc sống mà ngày xưa tôi chưa từng dám mơ tới.
Người ngoài nhìn vào thường bảo tôi có phúc vì nuôi được các con thành đạt. Nhưng chỉ mình tôi biết, căn nhà này trống trải đến mức nào.
Từ ngày các con lập gia đình, số lần chúng về quê thưa dần. Ban đầu là vì bận công việc. Sau là bận chăm con nhỏ. Rồi đến cả những dịp giỗ chạp, lễ Tết, chúng cũng viện đủ lý do để vắng mặt.
Tôi từng tự an ủi rằng thời nay ai cũng áp lực, con cái có gia đình riêng nên không thể như trước. Chỉ cần chúng sống tốt là tôi yên lòng.
Cho đến dịp nghỉ lễ vừa rồi. Năm nay được nghỉ dài ngày, tôi đã háo hức từ cả tháng trước. Tôi đi chợ mua con gà ngon, đặt người quen làm giò, dọn dẹp lại ba căn phòng cũ của các con. Tôi còn lúi húi thay ga giường mới, mua thêm mấy bộ quần áo cho các cháu nội, cháu ngoại vì nghĩ chắc chúng sẽ về đông đủ.
Tôi tưởng tượng cảnh cả nhà quây quần ăn cơm như ngày xưa nhưng rồi, từng cuộc điện thoại gọi tới.
Con trai cả nói cả nhà đã đặt tour đi Phú Quốc từ lâu, không hủy được. Con gái thứ hai bảo chồng vừa được thưởng nóng nên muốn đưa vợ con đi Đà Nẵng nghỉ dưỡng. Con út nhắn vỏn vẹn vài dòng trong nhóm gia đình rằng dịp lễ kẹt xe nên không về, gia đình chồng đang đi resort ở nước ngoài.
Tôi đứng một mình trong bếp nhìn nồi thịt kho đang sôi mà thấy lòng trống rỗng khủng khiếp. Điều khiến tôi đau nhất không phải việc các con không về. Mà là khi tôi mở mạng xã hội, tôi thấy chúng đăng ảnh đi chơi rất vui vẻ. Đứa nào cũng cười rạng rỡ bên gia đình nhỏ của mình. Có đứa còn viết: “Kỳ nghỉ tuyệt vời bên những người thân yêu nhất!”.
Tôi ngồi nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Hóa ra, “người thân yêu nhất” của chúng bây giờ không còn có mẹ. Mấy hôm sau, tôi sang nhà hàng xóm chơi. Thấy tôi buồn, một bà bạn cùng tuổi thở dài rồi nói: “Nếu là tôi, tôi bán hết đất đai đi. Cho từ thiện một phần, phần còn lại vào viện dưỡng lão sống cho nhẹ lòng. Giữ tài sản làm gì khi con cái chẳng còn nghĩ đến mình”.
Câu nói ấy cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình.
Suốt mấy chục năm qua, tôi sống vì các con. Tôi nhịn ăn, nhịn mặc, không dám tái hôn cũng chỉ sợ các con tủi thân. Tôi giữ từng mảnh đất vì nghĩ sau này chia cho các con để chúng đỡ vất vả.
Nhưng giờ đây, tôi chợt nhận ra mình chưa từng sống cho bản thân ngày nào. Có đêm tôi nằm nghĩ, nếu một ngày tôi đột ngột qua đời trong căn nhà này, liệu phải bao lâu các con mới biết?
Tôi từng bị ngất do tụt huyết áp cách đây vài tháng. Nằm ở bệnh viện 2 ngày, người chăm tôi lại là cô hàng xóm. Các con chỉ gọi điện hỏi vài câu rồi chuyển tiền vào tài khoản.
Tiền nhiều thật đấy nhưng người già đâu chỉ cần tiền.
Có lần, tôi đánh liều nói với con trai cả rằng tôi thấy cô đơn quá. Nó im lặng vài giây rồi đáp: “Mẹ phải tập quen đi chứ, ai rồi cũng có cuộc sống riêng mà”.
Tôi nghe xong mà nghẹn đến mức không nói được nữa. Chính tôi ngày xưa đã dạy chúng phải cố gắng kiếm tiền, phải thành công, phải xây dựng gia đình riêng. Nhưng tôi không ngờ rằng, khi chúng đạt được tất cả những điều ấy, người mẹ này lại bị bỏ quên phía sau.
Tuần trước, tôi lặng lẽ đi xem một viện dưỡng lão ở ngoại thành. Nơi đó sạch sẽ, yên tĩnh, có người chăm sóc, có những cụ già giống tôi đang ngồi trò chuyện cùng nhau.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy lòng mình nhẹ đi một chút nhưng khi về nhà, nhìn lên bàn thờ chồng, tôi lại bật khóc.
Tôi sợ nếu bán hết tài sản và cho hết tiền người dưng và dành một phần vào viện dưỡng lão, người đời sẽ bảo tôi ích kỷ, không nghĩ cho con cháu. Tôi cũng sợ các con sau này trách tôi không để lại gì cho chúng.
Nhưng nếu tiếp tục sống như hiện tại, ngày ngày chờ đợi những cuộc gọi hiếm hoi, chờ những dịp lễ rồi lại thất vọng, tôi không biết mình còn chịu đựng được bao lâu nữa.
Có phải cha mẹ sinh con ra thì cả đời phải hy sinh vô điều kiện? Có phải giữ lại tài sản cho con mới là đạo lý, dù những đứa con ấy đã không còn nhớ đến cảm xúc của mẹ mình?
Hay đến tuổi này, tôi có quyền được sống cho bản thân một lần? Tôi phải làm gì đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.