Tôi cưới chồng sớm, khi đang là sinh viên năm 3 chuyên ngành Quản trị kinh doanh vì lý do có bầu. Lúc đó chồng tôi đã là chuyên viên ngân hàng, hơn tôi 4 tuổi. Cưới xong tôi tới trường học bình thường, sát ngày dự sinh mới làm thủ tục bảo lưu.
Nghỉ học đi đẻ thì tôi không tiếc, lại chỉ tiếc không được đến tiệm làm móng của người chị họ. Cứ có thời gian rảnh, hoặc cuối tuần tôi đều thích ra đấy vừa học nghề vừa trực tiếp làm cho chị, không phải vì tiền.
Nhà tôi khá giả, bố mẹ làm kinh doanh. Chắc thế nên tôi được hưởng chút gen tính toán và đam mê của tôi là được làm những việc liên quan tới thẩm mĩ, làm đẹp. Học tài chính chỉ là chiều ý phụ huynh chứ không phải sở thích của tôi..
Từ nhỏ tôi đã biết thiết kế thời trang cho búp bê, may váy áo chó mèo bán kiếm tiền, lớn lên chút nữa tự học trang điểm, làm móng, cắm hoa… Chồng tôi biết tất cả những chuyện đó. Ngày xưa anh vẫn hay chờ tôi làm xong để chở về. Anh luôn chiều theo sở thích của tôi.
Sau khi cưới anh nói bụng bầu không nên ngồi lâu, cúi lên cúi xuống khó, mùi hóa chất không tốt cho thai nhi, tôi thấy có lý nên nghỉ làm từ lúc đó. Đẻ được 5 tháng, mẹ chồng giục tôi đi học trở lại, để cháu cho bà trông.
Thế nhưng phần do không thích học, phần do thời gian nghỉ ở nhà lâu tôi lười. Bị mẹ chồng thúc giục, tôi tiện đà nói dối đi học, thực chất ra cửa hàng làm móng tay, móng chân. Tôi thực sự hứng thú với việc gắn đá, ẩn xà cừ, sơn vẽ hoa, tạo hình trên những chiếc móng bé xinh nhỏ xíu.
Chuyện nói dối vỡ lở. Mẹ chồng tôi tức lắm, lúc đỉnh điểm giận dữ bà gọi công việc của tôi là hạ cấp, bẩn thỉu, cắm mặt vào móng chân thiên hạ, làm xấu nhà chồng. Tôi trông đợi chồng hay nói đỡ nhưng hôm đó anh đứng về phía mẹ:
“Mẹ nói đúng còn gì. Lo tập trung học cho xong, ai mượn em kiếm tiền”. Tôi ấm ức trằn trọc, đã thế hạ quyết tâm khiến nhà chồng sáng mắt. Tôi nghiêm túc nói chuyện liên kết kinh doanh với chị họ:
Chị phụ trách chuyên môn, tôi chịu phần chi phí mặt bằng, làm quảng cáo, tuyển nhân viên, tuyển học viên, ban ngày quay clip, tối phát video, tương tác trực tiếp trên mạng xã hội… May mắn việc kinh doanh tốt không ngờ.
Chưa đầy một năm tôi mở thêm một tiệm nữa. Lần này tôi chọn thuê cửa hàng lớn hơn ở khu trung tâm, gần cơ quan công sở, nhiều quán cafe, nhắm vào tệp khách hàng là nhân viên văn phòng và những người có thu nhập cao.
Dưới tay tôi có hơn chục nhân viên lành nghề. Bản thân tôi cũng tham gia các khóa học đào tạo nâng cao, ngoài ra còn đi học thêm phun xăm thẩm mỹ, gội đầu dưỡng sinh, bấm xỏ khuyên, bán phụ kiện.
Tôi mở các kênh trên các mạng xã hội, số lượng khách tìm tới tăng vô số kể. Nhưng đi kèm với đó tôi không có thời gian dành cho gia đình. Sợ mẹ chồng vất vả, tôi thuê người giúp việc, trả tiền cho họ, mỗi tháng đưa thêm mẹ chồng 6 triệu đồng tiền chợ.
Vậy mà bà vẫn không hài lòng, liên tục phàn nàn với bố mẹ tôi rằng tôi bỏ bê con cái, cơm nước. Cũng vì việc này là hai bà mẹ của tôi bắt đầu xích mích. Mẹ chồng chê tôi không tròn bổn phận, ham thích buôn bán hơn chồng con, không phù hợp nề nếp gia đình, bắt tội chồng đi làm về phải cởi cà vạt, sơ mi để rửa đít, thay bỉm cho con.
Giúp việc thì không phải việc gì cũng nhờ được, muốn yên tâm bà vẫn phải tự tay làm. Chưa kể bà còn thấy khó chịu vì không gian trong nhà tự dưng có người lạ xâm chiếm. Tóm lại bà cần con dâu nghỉ việc kinh doanh, không thuê giúp việc nữa.
Mẹ đẻ tôi thì câu trước dĩ hòa vi quý nói sẽ bảo ban con gái, câu sau lại không nhịn được mà bênh, nói rằng phụ nữ cũng nên có sự nghiệp riêng, biết phát triển bản thân chứ không phải như ngày xưa nữa. Thời bây giờ cứ có tiền thì lo được tất.
Sau khi thấy tình hình khó thể dung hòa, tôi nhẹ nhàng đề nghị ra ở riêng, có vậy thôi mà thành tranh cãi. Mẹ chồng nói nhà bà không có nếp đấy, vợ ra vợ mà chồng phải ra chồng. Có bà mà còn loạn thì ra ở riêng con trai bà không chịu nổi.
Chồng tôi nghe mẹ, yêu cầu tôi bỏ bớt công việc kinh doanh, thích thì thuê người quản lý, việc của tôi vẫn là đi học tiếp. Anh tuyên bố không có chuyện ở riêng và anh cũng chán cảnh tôi ham hố kiếm tiền, mải mê hầu thiên hạ, quên vai trò vị trí của mình.
Giọt nước tràn ly, tôi dọn quần áo, bế con về nhà ngoại. Hôm trước chồng tôi nhắn tin: Không hợp với cuộc sống gia đình thì giải tán nhưng để con lại cho anh, vì kiểu như tôi có cho nuôi con cũng không nuôi nổi.
Tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi không có nhu cầu quay lại nhà chồng, nhưng ly hôn thì không đáng. Con tôi còn nhỏ, tôi không muốn con lớn lên trong cảnh thiệt thòi. Chồng tôi vốn dĩ cũng là người tốt, chịu khó, yêu chiều tôi.
Bản thân tôi vẫn yêu chồng, nhưng quay lại ở nhà chồng hoặc bắt tôi bỏ nghề tôi yêu thích thì tôi không đồng ý. Tôi muốn xin ý kiến của mọi người.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online tối 5-4, bạn Nguyễn Trọng Tấn - một hướng dẫn viên ở đặc khu Phú Quý, tỉnh Lâm Đồng (vùng Bình Thuận cũ) - cho biết bản thân vô cùng xúc động khi bắt gặp cảnh cá voi bơi tung tăng cạnh mình.
Bạn Tấn nhớ lại, khoảnh khắc ấy được ghi lại hồi ngày 31-3, tại biển Hòn Tranh (một trong những hòn đảo nhỏ ở Phú Quý).
Lúc ấy, Tấn cùng nhóm bạn đi canô lặn biển. Trong lúc đi canô, cả nhóm phấn khích khi 2 con cá voi xanh, dài khoảng 17m bơi lượn qua.
Là một trong những người được sinh ra, lớn lên gắn bó với vùng biển Phú Quý, Tấn không xa lạ gì với loài cá voi xanh này. Cả nhóm tranh thủ cùng "check-in" với 2 con cá voi xanh.
Nhưng bất ngờ khoảng một tiếng sau, cả nhóm choáng ngợp với đàn cá voi, theo ước lượng của nhóm là gần 100 con bơi tung tăng đến cạnh mình. "Phải nói là lần đầu tiên trong đời, tôi gặp cảnh kỳ diệu này", Tấn chia sẻ.
Tấn nói tiếp: "Ban đầu ai cũng lo sợ với gần 100 con cá voi áp sát mình. Nhưng cả nhóm quyết định chơi liều lặn xuống biển để ngắm trọn khoảnh khắc kỳ diệu ấy. Càng bơi đến gần, đàn cá voi càng thân thiện, tung tăng cùng chúng tôi. Có lúc chúng tôi đã chạm tay vào thân con cá voi trong bày".
Theo Tấn, rất khó có thể tả nỗi khoảnh khắc xúc động ấy, mặc dù bản thân là dân miền biển chính hiệu. Bơi cùng nhau khoảng một tiếng đồng hồ, đàn cá voi càng lần càng xa khơi nên cả nhóm quyết định dừng lại.
Đặc khu Phú Quý là quần đảo gồm 12 đảo lớn nhỏ, với tổng diện tích 18,02km², dân số hơn 32.000 người. Phú Quý nằm ở vị trí chiến lược quan trọng, cách đất liền Phan Thiết khoảng 56 hải lý, được xem là "hậu cứ" của quần đảo Trường Sa.
Tỉnh Lâm Đồng định hướng phát triển Phú Quý thành trung tâm kinh tế biển xanh, thương mại, dịch vụ hiện đại và du lịch sinh thái...
Khoảng 0h10 (giờ Việt Nam), ông Trump bắt đầu họp báo. Tháp tùng ông có Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth, Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng liên quân Dan Caine, Giám đốc Cơ quan tình báo trung ương (CIA) John Ratcliffe.
Mở đầu họp báo, ông Trump khẳng định: "Có thể hạ gục toàn bộ đất nước Iran chỉ trong một đêm, và đêm đó có thể là ngay ngày mai".
Theo New York Times, hạn chót mới nhất mà ông Trump cho Iran để hoàn thành thỏa thuận ngừng bắn với Mỹ là 20h00 tối 7-4 (giờ Mỹ).
Sau đó, ông Trump bắt đầu cung cấp thông tin về chiến dịch tìm kiếm và giải cứu sĩ quan vũ khí trên tiêm kích F-15 bị Iran bắn rơi hôm 3-4, thành công hôm 5-4. Ông Trump cho biết có đến 155 máy bay tham gia chiến dịch này.
Chiến dịch giải cứu đã sử dụng nhiều đòn nghi binh nhằm đánh lạc hướng lực lượng Iran. "Chúng tôi muốn họ tìm ở những khu vực khác", ông nói, và tiết lộ rằng phía Mỹ đã dựng đến 7 vị trí giả để gây nhiễu.
Tuy nhiên, ông Trump cũng thừa nhận rằng sau khi giải cứu thành công, máy bay vận tải quân sự Mỹ đã gặp sự cố không thể cất cánh. Để tránh rơi vào tay Iran, quân đội Mỹ buộc phải phá hủy các máy bay này tại chỗ.
Lực lượng cứu hộ sau đó được di tản bằng những máy bay nhỏ hơn, cơ động hơn. Ông cho biết thêm những máy bay bị hủy có trang bị hệ thống thông tin liên lạc và công nghệ chống tên lửa mà Mỹ không muốn phía Iran thu giữ. "Do đó, chúng tôi đã cho nổ mấy chiếc máy bay cũ đó".
Ngày 5-4, Trường đại học Ngoại thương (FTU) tổ chức trao bằng tốt nghiệp sớm nửa năm cho 1.265 sinh viên đại học hình thức chính quy tại trụ sở chính Hà Nội và cơ sở Quảng Ninh.
Trong số sinh viên tốt nghiệp, có khoảng 30% sinh viên đạt kết quả học tập loại xuất sắc. Nhiều sinh viên tiêu biểu đạt các giải thưởng cao trong cuộc thi Olympic toán học sinh viên, Olympic tin học khối không chuyên, giải thưởng khoa học và công nghệ sinh viên...
Tại buổi lễ, PGS.TS Phạm Thu Hương - hiệu trưởng Trường đại học Ngoại thương - cho biết từ thời điểm nhận bằng tốt nghiệp, sinh viên chính thức trở thành tân cử nhân, mang theo khát vọng, trách nhiệm và sứ mệnh đóng góp cho cộng đồng và đất nước.
Trong ngày đặc biệt này, bà Hương mong muốn các tân cử nhân thực hiện một điều có thể khiến nhiều người ngại ngùng, nhưng giàu ý nghĩa.
Ở khoảnh khắc cuối cùng của đời sinh viên, khi không còn là "trẻ con" trong mắt gia đình, bà đề nghị các tân cử nhân quay xuống phía hội trường - nơi cha mẹ, người thân đang dõi theo - đặt tay lên ngực và nghĩ về những hy sinh, yêu thương đã nhận được trên hành trình trưởng thành.
Ngay sau đó hàng nghìn tân cử nhân đồng loạt cúi đầu tri ân, tạo nên khoảnh khắc xúc động tại buổi lễ.
Phát biểu tại buổi lễ, bà Hương cho rằng trưởng thành là khi mỗi người dần thấu hiểu những lo toan, hy sinh của cha mẹ và người thân. Việc chia sẻ yêu thương không chỉ là biểu hiện của sự trưởng thành mà còn là nền tảng cho những thành công bền vững trong tương lai.
Bà khuyên các tân cử nhân mạnh dạn theo đuổi ước mơ, dấn thân với lý tưởng đã chọn, nhưng cũng cần nhận thức hành trình đó được tạo nên từ nhiều bước đi nhỏ, đòi hỏi sự kiên trì trên từng chặng đường.
Trên hành trình ấy, mỗi người cần giữ sự khiêm nhường và lòng bao dung, để hiểu thế giới rộng lớn hơn những gì mình nghĩ, đồng thời tôn trọng những giá trị riêng của người khác - yếu tố giúp đi xa và vững vàng hơn.
"Cô mong rằng mỗi chúng ta sẽ vừa đủ rực rỡ để theo đuổi ước mơ của mình, vừa đủ tĩnh lặng để không ngừng trưởng thành", bà Hương gửi gắm.