Vợ chồng tôi làm chung chỗ, cưới được 5 năm. Giai đoạn đầu về nhà chồng khá khó khăn, chủ yếu do mẹ chồng khó dễ, bà cư xử khi tốt khi xấu khiến tôi không hiểu tâm lý của bà. Xin kể vài điều.
Về mặt xấu: Một là vàng cưới, chồng nói đưa mẹ chồng giữ, tôi cũng đưa vì cảm thấy không quá quan trọng. Vàng do chồng tôi vay ngân hàng để mua, cha mẹ chồng không góp phần gì.
Hai là mẹ chồng nói bóng gió chuyện con dâu về giành của, trong khi tôi không hề nói gì đến của nả nhà chồng. Bà còn đặt điều nói với chồng tôi rằng tôi đòi bà chia đất. Điều đó làm chúng tôi mới cưới đã lạnh nhạt với nhau, hay cãi vã, có lúc muốn ly hôn. Tôi xin lại vàng cưới, bà dùng dằng, giận dỗi, làm to chuyện. Ở chung, bà nói tôi lạm quyền, thế nhưng không muốn chúng tôi ra riêng, ở cùng để còn lo hương khói sau này (chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà).
Ba là tính tôi ít nói, nội tâm, không quan tâm việc của người khác. Từ khi ở cùng và tiếp xúc với bà, tôi cảm thấy năng lượng cảm xúc tiêu hao kinh khủng. Bà hay kể việc con gái bà giàu có cỡ nào, nói con gái bà có của nên lấy chồng không ngán ai, không bị khi dễ. Tôi nghĩ bà nói bóng gió con dâu vì gia cảnh tôi không được tốt. Bà bắt lỗi con rể và thông gia nhiều thứ, muốn con gái và cháu ngoại được hưởng hết của bên chồng, trong khi bà không muốn cho con dâu (là tôi) thứ gì. Bà khéo léo, đi chùa và hay giúp người nên người ngoài nhìn vào đánh giá bà có đạo đức. Bà hay nói với tôi, nhà bà coi con trai con gái như nhau, chia tài sản đều, trong khi trước giờ tôi không hề nghĩ hay nói gì về tài sản nhà bà.
Bốn là bà hay để ý lời nói của tôi rồi hiểu sai, bắt lỗi tôi nhiều thứ, nhưng không nói trước mặt tôi mà nói xấu sau lưng. Bà hay kể xấu tôi với hàng xóm, dòng họ.
Về mặt tốt: Một là bà thương cháu nội, tôi sinh lần nào cũng về ở cữ bên nội, ông bà nội chăm cháu từng miếng ăn giấc ngủ. Bà cũng chủ động giữ cháu để tôi sinh hoạt cá nhân. Hai là lúc nhà tôi có việc, bà cũng qua đó ở qua đêm để phụ giúp, điều đó khiến tôi rất trân quý. Chồng tôi sau thời gian lạnh nhạt, cũng chủ động hàn gắn rồi kêu ra sống riêng. Đến nay chúng tôi ra riêng được một năm, thái độ của bà đối với tôi cũng dịu hơn. Khi tân gia, có người họ hàng nói đùa với bà rằng: “Con dâu có nhà rồi đó, đừng có cà chớn nữa nhé”, có lẽ họ cũng hiểu tính bà. Tôi cảm thấy rất khó hiểu tâm lý của bà. Kính mong anh chị tư vấn giúp, nên suy nghĩ sao cho nhẹ lòng và cư xử như thế nào với bà cho phải.
Tôi kết hôn được hai năm. Chồng là người tốt, hiền lành, lo làm ăn, biết phụ giúp vợ việc nhà. Cuộc sống của chúng tôi nhìn chung hạnh phúc dù thỉnh thoảng có những bất đồng. Cưới ở tuổi ngoài 30 nên vợ chồng tôi đều mong có con luôn. Hơn thế, ông bà hai bên đều lớn tuổi, cũng mong cháu. Chúng tôi đang lý do là cố gắng thăng tiến trong sự nghiệp rồi một, hai năm nữa có con. Thực tế, tôi có điều khó nghĩ. Tôi bị bệnh buồng trứng đa nang từ lúc mới dậy thì, kinh nguyệt vốn không đều và cho đến bây giờ chồng không biết vấn đề này.
Năm tôi 25 tuổi, kinh nguyệt gần như mất hẳn. Tôi bị suy buồng trứng và những dấu hiệu của bệnh mãn kinh sớm ngày càng rõ ràng. Tôi đi khám và uống thuốc nhiều nơi, đông tây y kết hợp nhưng không tiến triển. Sau khi lấy chồng, tôi ngưng uống thuốc vì sợ anh phát hiện, hy vọng sinh hoạt vợ chồng đều đặn có thể khiến bệnh tiến triển tốt hơn. Có điều, hai năm qua, tôi hoàn toàn không thấy tín hiệu tốt.
Tôi có ích kỷ khi giấu chồng chuyện này không? Kịch bản xấu nhất là chúng tôi phải chia tay, cũng có thể anh đồng ý cùng tôi điều trị. Tuy nhiên việc điều trị căn bệnh của tôi không đơn giản, có khi phải kéo dài chưa biết đến lúc nào. Tôi sợ là gánh nặng cho chồng, sợ sự thương hại của anh. Tôi cũng rất sợ hạnh phúc sẽ mất đi. Giờ tôi phải làm sao?
Tôi và anh yêu nhau được hơn một năm. Thời gian đầu yêu nhau vẫn vui vẻ và rất nồng nhiệt. Mối quan hệ này không phải là gặp rồi yêu liền mà có quá trình. Hai năm trước, tôi còn là sinh viên, có sử dụng dịch vụ sửa chửa bên cửa hàng anh. Lúc đó anh nhắn tin hỏi thăm qua lại nhưng tôi bơ đi và trả lời lịch sự. Sau đó anh ngỏ lời đi cà phê, tôi có đi một lần rồi không đi nữa. Bẵng đi hai năm, tôi cũng có một hai mối tình khác và chia tay. Tôi còn lên chùa cầu duyên nữa.
Khoảng một tháng sau, anh lại nhắn tin quan tâm tôi, hẹn đi trà sữa. Anh mua chiếc xe máy mới để chở tôi đi chơi rồi tỏ tình, tặng quà bất chợt và các ngày lễ tết có lì xì (đương nhiên Tết năm sau tôi có lì xì lại anh, Tết năm đầu thì tôi chỉ nhận thôi). Trong mối quan hệ, tôi cố gắng trở thành người hiểu chuyện với một số hành động ngớ ngẩn của anh. Tôi thấy việc này cũng khiến mối quan hệ của hai người không căng thẳng.
Năm đầu yêu, thời gian gặp nhau khá nhiều, hai ba ngày là gặp nhau vì chúng tôi cũng gần nhau, anh chạy qua có 15 phút thôi và anh thể hiện lúc nào cũng hào hứng gặp tôi. Anh nói một ngày của anh chả có gì vui, chỉ gặp tôi là vui nên mong đợi cả ngày. Điều này làm tôi rất vui nhưng cũng nghi ngờ rằng đây chỉ là vẻ mặt ban đầu của anh, theo thời gian sẽ hết. Đúng thật, đến thời gian này, thời gian gặp nhau ít hẳn. Trước đây anh sắp xếp để gặp tôi buổi tối, có khi còn đòi gặp sớm hơn. Còn bây giờ hầu như chỉ có tôi hẹn gặp, đôi lúc còn hẹn giờ trễ hơn và tôi đợi nhiều hơn.
Quen nhau, anh có dẫn tôi gặp bạn bè anh (bạn ăn nhậu và làm ăn chung). Tôi thấy anh có mối quan hệ tốt với gia đình. Anh là người miền Trung, tôi là người miền Tây. Một lần tôi vô tình thấy tin nhắn em gái anh bảo rằng "quen con em miền Tây, khi nào lấy vợ thì bỏ", trong khi em gái anh nhỏ tuổi hơn tôi nhiều. Tôi thấy một năm trở lại đây, anh không ưu tiên tôi nữa, cảm giác anh tách bạch tôi ra khỏi cuộc sống, không dính líu đến gia đình anh. Tôi chưa từng được giới thiệu với gia đình bằng một buổi nghiêm túc nào. Tôi hỏi thì anh bảo giới thiệu ra mắt như vậy là xác định cưới mới giới thiệu, giờ chỉ yêu thôi, tương lai từ từ tính.
Chuyện tương lai, tôi có đề cập với anh nhiều lần nhưng anh tránh né và không thảo luận quá sâu với tôi. Vấn đề này khiến mối quan hệ của hai người căng thẳng, cãi nhau khá nhiều. Tôi dần thấy mình giống như là mối quan hệ tiện lợi của anh, cần thì đến, không cần thì đi. Tại thời gian yêu nhau, tôi thấy vì tình yêu hai đứa còn nên đã thỏa thuận đến năm thứ ba nếu còn yêu thì bàn đến cưới xin, còn không thì thôi. Nhưng gần đây cảm xúc giảm và gặp nhau ít dần, không có nhiều cuộc gọi và hầu như tôi gọi anh đều tắt máy và nhắn tin.... chứ chưa có cuộc gọi nào dài.
Vấn đề của tôi là đặt cảm xúc quá nhiều vào mối quan hệ này nên khó dứt được. Cảm xúc ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc của tôi và khiến tôi khá stress. Mỗi lần nghĩ đến chuyện sẽ không còn nhau nữa, tôi thấy đau đầu và buồn nôn, chẳng muốn làm việc gì khác, chả thiết ăn uống luôn nhưng vẫn phải ăn và làm các hoạt động bình thường. Tôi thấy anh dùng công việc làm cái cớ để không nói chuyện với tôi. Các cuộc gặp gia đình thì anh bảo là bắt buộc, còn với tôi không bắt buộc. Thật ra còn nhiều vấn đề khác khiến tôi buồn, tôi có nói với anh nhưng anh thể hiện kiểu mình là nạn nhân, do tôi suy nghĩ lung tung, tôi suy diễn quá nhiều nên như vậy.
Giờ tôi phải làm sao để có thể mặc kệ anh ta đây? Nếu yêu tôi, anh ta sẽ tự biết cách phải làm thế nào đúng không? Tôi biết bản thân phải tự chăm sóc mình cho xinh đẹp và độc lập nhưng tôi chẳng còn động lực cũng như niềm hứng thú để làm bất kỳ cái gì nữa.
Với nhà tôi, thu nhập gần như đủ chi tiêu sinh hoạt, học phí cho con và tiền trả góp ngân hàng cho căn nhà mới mua. Mỗi tháng lĩnh lương, tôi đều phân chia các khoản chính và luôn để lại khoảng 5-10% thu nhập vào tích sản, dự phòng. Khoản dự phòng sẽ được trích một cách nghiêm ngặt hàng tháng. Nếu tháng đó phát sinh thì phải tự cân đối các khoản còn lại để bù. Nếu tháng nào có thêm phần thu nhập từ công việc ngoài, khoản đó tự động được đẩy vào dự phòng mà không dùng chi tiêu sinh hoạt hàng tháng.
Các món khác: Bảo hiểm, du lịch, học tập hay kế hoạch khác, tôi tạo tiết kiệm gửi góp trên app ngân hàng, tiền có thể được trừ theo ngày hoặc tuần tùy mục tiêu. Việc gửi góp tiết kiệm giúp tôi chủ động khoản cần thanh toán mà trừ hàng ngày sẽ không làm hao hụt chi phí sinh hoạt của gia đình. Nên ghi các khoản chính cần chi cho cả gia đình mỗi tháng và chia các mục cần thiết bao gồm cả việc dự phòng tích sản như món cần "chi" một cách kỷ luật.
Nhà tôi không dư dả, thậm chí nhiều tháng phát sinh việc gia đình sẽ hụt thu chi nhưng phần dự phòng sẽ luôn cố định như một mục bắt buộc. Từ hồi biết tới tiết kiệm gửi góp, tôi có thể chủ động hơn cho các khoản cố định hàng năm với mỗi ngày trích định kỳ tài khoản.