Gần 10 phút sau hiệu còi mãn cuộc, các cầu thủ Leeds vẫn nán lại sân để nhảy múa và hát vang cùng khán giả. Lần đầu kể từ năm 1981, họ mới thắng trên sân Old Trafford ở giải vô địch Anh. Kết quả cũng giúp thầy trò Daniel Farke tiến gần hơn tới suất trụ hạng.
Trong khi đó, Man Utd dường như không thể tìm lại phong độ sau quãng nghỉ ba tuần. Họ chơi tệ trong hiệp một, chỉ khởi sắc khi phải đá thiếu người. Tuy nhiên, nỗ lực vùng lên của “Quỷ Đỏ” quá muộn để có thể giữ lại một điểm.
Đội khách nhập cuộc đầy chủ động và sớm tạo ra cơ hội rõ rệt. Ngay phút thứ ba, Gabriel Gudmundsson căng ngang nguy hiểm vào cấm địa, để Dominic Calvert-Lewin băng vào dứt điểm cận thành, nhưng thủ môn Lammens kịp dùng chân cản phá.
Hai phút sau, Leeds mở tỷ số. Jayden Bogle xuống biên phải rồi tạt bóng vào cấm địa. Calvert-Lewin tranh chấp khiến trung vệ Leny Yoro không phá dứt khoát, tạo điều kiện để Noah Okafor dứt điểm một chạm vào góc xa, đưa đội khách dẫn 1-0. Tình huống này, Yoro dường như bị phạm lỗi, nhưng anh không phàn nàn với trọng tài về điều đó.
Bàn thua sớm khiến Man Utd gặp nhiều khó khăn trong triển khai bóng. Trong khi đó, Leeds tiếp tục gây sức ép và tạo thêm nhiều cơ hội. Phút 28, từ một tình huống bóng bật ra tuyến hai sau hàng loạt pha tranh chấp trong cấm địa, Okafor vô-lê đưa bóng chạm người hậu vệ đổi hướng, khiến Lammens không thể cản phá.
Leeds tạo ra tới 2,03 bàn thắng kỳ vọng (xG) trong hiệp một, so với chỉ 0,19 của Man Utd, chênh lệch lớn nhất “Quỷ Đỏ” phải nhận trên sân nhà kể từ trận thua Liverpool 0-4 năm 2021. Nếu dứt điểm tốt hơn, đội khách đã có thể nới rộng cách biệt khi Calvert-Lewin và Bijol đều bỏ lỡ các cơ hội đánh đầu thuận lợi.
Hiệp hai bắt đầu với hy vọng mong manh cho Man Utd, nhưng mọi thứ nhanh chóng trở nên tồi tệ hơn. Phút 55, một tình huống ngoài bóng khiến trận đấu bùng nổ tranh cãi. VAR vào cuộc sau khi phát hiện Lisandro Martínez kéo tóc Calvert-Lewin ở giữa sân. Trọng tài Paul Tierney xem lại màn hình và rút thẻ đỏ trực tiếp với trung vệ người Argentina. Anh tỏ vẻ khó hiểu với quyết định này, rời sân trong bực tức.
Man Utd chỉ còn 10 người trong hơn 30 phút cuối trận. Chơi hơn người, Leeds có thêm cơ hội gia tăng cách biệt. Phút 66, họ phản công trong thế ba đánh hai, nhưng Bogle không chuyền cho đồng đội mà xử lý cá nhân, tạo điều kiện để Lammens băng ra cản phá. Phút 78, từ quả tạt bên cánh phải, Calvert-Lewin bật cao đánh đầu trong vòng cấm nhưng đưa bóng trúng vị trí thủ môn.
Dù vậy, Leeds không thể kết liễu trận đấu, và điều này giúp Man Utd nuôi hy vọng. Phút 69, đội chủ nhà rút ngắn tỷ số xuống 1-2. Sau một tình huống phạt góc không thành công, Bruno Fernandes treo bóng trở lại vào cột xa, để Casemiro bật cao đánh đầu ghi bàn khi không bị kèm.
Bàn thắng giúp Man Utd chơi khởi sắc hơn trong phần còn lại của trận đấu. Họ dồn bóng nhiều hơn về phía khung thành Leeds và tạo ra một số tình huống đáng chú ý, chủ yếu từ các pha bóng bổng. Phút 85, từ quả phạt góc của Fernandes, Casemiro tiếp tục đánh đầu nguy hiểm, nhưng Calvert-Lewin kịp phá bóng ngay trên vạch cầu môn. Ngay sau đó, Manuel Ugarte đá bồi nhưng trúng chân đối thủ.
Theo thống kê, Man Utd giữ bóng 51% thời lượng và dứt điểm 20 lần, nhiều hơn Leeds (15), nhưng vẫn phải trắng tay rời Old Trafford. Kết quả khiến thầy trò Michael Carrick đứt mạch thắng trên sân nhà, dù vẫn đứng thứ ba Ngoại hạng Anh. “Quỷ Đỏ” cũng lỡ cơ hội nâng cách biệt với vị trí thứ sáu của Chelsea lên 10 điểm.
Chiến thắng này giúp Leeds tiến gần hơn tới mục tiêu trụ hạng, đồng thời chấm dứt chuỗi 45 năm không thắng tại Old Trafford. Họ đang hơn vị trí thứ 18 của Tottenham sáu điểm, khi mùa giải còn sáu vòng.
Dù thua 1-4 trước U.17 Hàn Quốc, nhưng U.17 Việt Nam vẫn ở thế thuận lợi trong cuộc đua tìm tấm vé vượt vòng bảng U.17 châu Á 2026, cũng là con đường thông hành đến sân chơi U.17 World Cup. Sau 2 trận, thầy trò HLV Cristiano Roland đứng nhì bảng với 3 điểm, chỉ kém đội đầu bảng Hàn Quốc 1 điểm.
Nếu đánh bại U.17 UAE ở cuộc so tài lúc 0 giờ ngày 14.5, U.17 Việt Nam chắc chắn vào tứ kết và đến World Cup. Một trận hòa cũng mang lại lợi thế lớn, bởi nếu U.17 Hàn Quốc không thua U.17 Yemen (nhiều khả năng xảy ra), U.17 Việt Nam cũng nghiễm nhiên có vé đi tiếp.
Đó là nút thắt tâm lý quan trọng. Vì ở chiều ngược lại, U.17 UAE chỉ còn con đường đánh bại U.17 Việt Nam nếu muốn nuôi hy vọng vào tứ kết. Một trận hòa hoặc trận thua sẽ khiến hành trình của đội bóng mạnh bậc nhất Tây Á khép lại.
U.17 UAE là tập thể mạnh, với nhiều cầu thủ ăn tập bài bản (5 gương mặt đang đá ở giải nước ngoài), thể hình và thể lực đều tốt, cùng kỹ thuật cá nhân ấn tượng, giống như đặc trưng của các đội đại gia Tây Á. Tuy nhiên, 2 trận không thắng ở giải năm nay đã cho thấy điểm yếu cốt lõi của U.17 UAE, đó là khả năng duy trì tập trung. Nếu U.17 Việt Nam bại trận trước U.17 Hàn Quốc bởi 10 phút lơ là, U.17 UAE còn gây thất vọng lớn hơn nhiều khi "ngã ngựa" trước U.17 Yemen bởi hiệp 2 khó bào chữa.
Học trò HLV Majed Al Zaabi mắc quá nhiều sai lầm trong phòng ngự, khi để lộ khoảng hở sau lưng hậu vệ cánh khi đẩy cao đội hình, kèm người lối, thiếu giao tiếp. Dù huấn luyện nhiều hảo thủ, nhưng ông Al Zaabi chưa thể giúp U.17 UAE thành một khối thống nhất. Các cầu thủ chơi rời rạc, không có nhịp độ ổn định.
Ngay cả khi Abdulla Awadh Al Meri gỡ hòa phút 62 đồng nghĩa U.17 UAE còn tới 30 phút để đánh bại đối thủ, nhưng học trò Al Zaabi vẫn lúng túng. Vấn đề của U.17 UAE có lẽ không nằm ở bản lĩnh (U.17 Yemen còn non hơn, khi là đội có độ tuổi trung bình thấp nhất giải), mà là sự thiếu tập trung và kiên trì để tổ chức lối chơi ổn định.
Các cầu thủ UAE có xu hướng xử lý vội, đưa bóng lên quá nhanh, khi đội hình còn chưa đứng đúng vị trí, dẫn đến bị trừng phạt.
Khi đã bị đẩy vào thế chân tường, U.17 UAE càng dễ nóng vội. Nếu đối thủ tiếp tục đẩy cao đội hình như đã đá trước U.17 Yemen, U.17 Việt Nam sẽ có mảnh đất "màu mỡ" để tổ chức phản công. Mà đây vốn là thế mạnh của học trò HLV Roland.
So với U.17 UAE, U.17 Việt Nam tổ chức lối chơi kín kẽ và khoa học hơn. Cái giỏi của HLV Roland là xây dựng được tập thể có đấu pháp rõ ràng, từ phòng ngự, chuyển đổi trạng thái đến tấn công.
Các cầu thủ ý thức rõ từ vị trí đúng, nhiệm vụ trong sơ đồ chơi, đến việc phải di chuyển ra sao để bọc lót cho nhau.
Thất bại đậm trước U.17 Hàn Quốc xuất phát từ sai sót hệ thống, nhưng không thể "tẩy sạch" những gì U.17 Việt Nam đã làm trong 17 trận bất bại suốt 2 năm qua.
U.17 Việt Nam không chỉ phòng ngự tốt, mà còn trình diễn khả năng phản công ấn tượng. Cả hai bàn thắng đã ghi vào lưới U.17 Yemen và U.17 Hàn Quốc đều đến từ cùng kịch bản: tổ chức lên bóng chớp nhoáng khi hàng thủ đối phương đang xô lệch, tận dụng những đường chuyền cùng các pha di chuyển thông minh hướng vào khoảng trống, rồi dùng tốc độ của tiền đạo để tạo khác biệt. Các pha làm bàn của Đậu Quang Hưng hay Lê Sỹ Bách là thành quả của những ngày lặp đi lặp lại các bài phản công đến nhuần nhuyễn và thuộc nằm lòng. Đấu pháp của U.17 Việt Nam cũng phản ánh triết lý thực dụng của Roland: đơn giản, gọn gàng và quan trọng là hiệu quả.
Khi U.17 UAE đang "nóng", U.17 Việt Nam càng phải "lạnh". Giữ độ lạnh lùng để kiểm soát nhịp chơi, không cuốn theo lối đá tấn công mà đối thủ muốn cuốn ta vào. Kiên trì phòng ngự chờ đợi sơ hở để tung đòn trừng phạt, U.17 Việt Nam sẽ mở toang cánh cửa có ít nhất 1 điểm.
Khả năng kiểm soát tâm lý chơi là điều kiện tiên quyết để thầy trò Roland bước đến World Cup. Trận gặp U.17 UAE sẽ rất "khó thở", nhưng phải như thế, tấm vé World Cup mới xứng đáng và ngọt ngào.
Ngày 21-4, chặng 17 Cúp truyền hình TP.HCM 2026 với lộ trình quanh hồ Xuân Hương (Lâm Đồng) chứng kiến Anton Popov giành chiến thắng chặng thứ 2 năm nay. Đáng nói, đó cũng là chiến thắng thứ 2 trong lịch sử giải đấu của đội đua Thanh Hóa.
Sự xuất hiện của cua rơ người Nga đã làm thay đổi diện mạo đội đua miền Trung, dù đã nhiều năm tham dự cuộc đua này. Do đó mà chiến thắng của Popov mang đến ý nghĩa rất lớn.
Đến lúc này, cục diện các danh hiệu cá nhân gần như đã được định đoạt.
Áo vàng tổng sắp đang là Yarash Uladzizlau (TP.HCM New Group), áo xanh nước rút là Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai), áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc là Phạm Lê Xuân Lộc (Quân Khu 7) và áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc là Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai).
Trong khi đó do không còn chặng đèo nào, nên áo đỏ đã được xác định thuộc về Mugisha Moise (TP.HCM Vinama). Nếu không có "biến", thứ tự kể trên gần như sẽ được giữ nguyên đến khi kết thúc giải.
Tuy nhiên những màn so tài để giành chiến thắng chặng vẫn sẽ vô cùng kịch tính, hấp dẫn. Những gì diễn ra ở chặng quanh hồ Xuân Hương là minh chứng rõ nét, khi Anton Popov đã phải làm việc cật lực mới cán đích đầu tiên.
Ngày 22-4, Cúp truyền hình TP.HCM 2026 tiếp tục diễn ra chặng thứ 18. Chặng đua này có hành trình từ phường Phan Thiết (Lâm Đồng) đi phường Vũng Tàu (TP.HCM), cự ly 166km.
Lúc 7h30, đoàn đua xuất phát tại Nhà hát và Triển lãm văn hóa nghệ thuật tỉnh. Sẽ có 2 điểm nước rút tính điểm thưởng dọc đường (sprint). Sprint 1 đặt tại xã Hàm Tân (Lâm Đồng), cách xuất phát 47km. Sprint 2 đặt tại xã Hồ Tràm (TP.HCM), cách xuất phát 111km.
Ngay từ khai cuộc, trận đấu đã diễn ra với tốc độ cao do đội khách không còn gì để mất. Phải lật ngược tình thế sau thất bại 0-2 ở lượt đi, Barca nhập cuộc đầy quyết tâm. Phút thứ tư, Lamine Yamal cắt đường chuyền về của trung vệ Clement Lenglet, đưa bóng tới chân Ferran Torres. Tiền đạo này chọc khe cho chính Yamal thoát xuống. Tài năng 18 tuổi xử lý lạnh lùng, xỏ háng thủ môn Juan Musso để mở tỷ số.
Bàn thắng sớm khiến bầu không khí tại Metropolitano chùng xuống, trước khi chuyển sang trạng thái căng thẳng cực độ. Barca tiếp tục dâng cao, khai thác khoảng trống phía sau hàng thủ áo đỏ-trắng. Phút 24, Dani Olmo chọc khe tinh tế để Torres thoát xuống, xoay người loại bỏ hậu vệ rồi sút chéo góc vào lưới. Chỉ sau chưa đầy nửa giờ, Barca đã san bằng tổng tỷ số 2-2.
Trong thời điểm đội khách hưng phấn nhất, Atletico lại tung đòn phản công quyết định. Phút 31, Marcos Llorente bứt tốc bên cánh phải rồi căng ngang dọn cỗ để Ademola Lookman đệm bóng cận thành. Bàn thắng nâng tổng tỷ số lên 3-2 cho Atletico khiến sân Metropolitano bùng nổ. Diego Simeone lao ra đường biên, gào thét và liên tục thúc giục khán giả tạo sức ép.
Hiệp một khép lại với lợi thế mong manh cho Atletico, nhưng diễn biến trên sân cho thấy mọi thứ vẫn có thể thay đổi. Barca kiểm soát bóng tới 67% thời lượng, tung ra nhiều pha tấn công nguy hiểm, nhưng lại liên tục bị đe dọa bởi những pha phản công tốc độ của đối thủ.
Sau giờ nghỉ, Barca tiếp tục dồn ép. Phút 55, họ tưởng như đã gỡ hòa tổng tỷ số. Từ tình huống bóng bật ra sau cú sút của Gavi, Torres vô-lê đẹp mắt tung lưới Atletico. Tuy nhiên, sau khi tham khảo VAR, trọng tài xác định tiền đạo Tây Ban Nha đã việt vị.
Đây là bước ngoặt lớn của trận đấu. Nếu bàn thắng được công nhận, cục diện có thể đã hoàn toàn khác. Thay vào đó, Atletico càng lùi sâu phòng ngự, chấp nhận nhường thế trận và chờ cơ hội phản công. Thủ môn Musso trở thành điểm tựa khi liên tiếp ra vào hợp lý, đặc biệt là tình huống băng ra cản phá trước Torres, sau đó là pha bắt gọn cú đánh đầu của Robert Lewandowski.
Tranh cãi chưa dừng lại ở đó. Phút 79, trung vệ Eric Garcia bị truất quyền thi đấu sau khi phạm lỗi với Alexander Sorloth trong pha đối mặt. Ban đầu, trọng tài chỉ rút thẻ vàng, nhưng sau khi xem lại VAR, ông đổi thành thẻ đỏ trực tiếp vì cho rằng Garcia ngăn cản cơ hội ghi bàn mười mươi giống như Pau Cubarsi ở lượt đi. Quyết định này gây nhiều tranh luận, khi có ý kiến cho rằng vẫn còn hậu vệ Barca bọc lót cho Garcia.
Phản ứng từ phía Barca rất dữ dội. Garcia ném áo khi rời sân, còn Flick tỏ ra giận dữ trên băng ghế huấn luyện. Việc phải chơi thiếu người trong hơn 10 phút cuối khiến hy vọng lội ngược dòng của đội khách gần như khép lại.
Dù vậy, Barca vẫn tạo ra những cơ hội đáng kể trong thời gian bù giờ. Phút bù thứ bảy, Ronald Araujo có cơ hội vàng khi đón quả tạt chuẩn xác ở cột xa, nhưng cú đánh đầu từ cự ly gần lại đi vọt xà trong sự tiếc nuối của các cầu thủ áo xanh-đỏ. Trước đó, Marcus Rashford cũng nhiều lần khuấy đảo cánh trái, nhưng những đường căng ngang của anh không tìm được đồng đội dứt điểm.
Trong khi đó, Atletico thể hiện đúng phong cách của Simeone, phòng ngự kỷ luật, sẵn sàng phạm lỗi chiến thuật để phá nhịp trận đấu và tận dụng tối đa sự cổ vũ cuồng nhiệt từ khán đài.
Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, cầu thủ Atletico đổ gục xuống sân trong sự nhẹ nhõm, trước khi hòa vào niềm vui cùng khán giả. Đây là lần thứ ba họ loại Barca ở vòng knock-out Champions League, sau các mùa 2013-2014 và 2015-2016. Đáng chú ý, Atletico tiếp tục duy trì thành tích 100% đi tiếp ở các cặp đấu hai lượt khi thắng lượt đi trên sân khách.
Ở chiều ngược lại, Barca thêm một lần ôm hận tại tứ kết, lần thứ bảy trong 10 mùa gần nhất góp mặt ở vòng này. Dù thắng trận lượt về, họ không thể sửa chữa sai lầm từ lượt đi, cũng như những khoảnh khắc thiếu chính xác ở thời điểm quyết định.
Về mặt thống kê, Barca vượt trội về kiểm soát bóng (67%)và cả chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG 2,28 so với 1,71). Tuy nhiên, hiệu quả dứt điểm và bản lĩnh ở các thời điểm then chốt lại là thứ họ thiếu.
Trận đấu cũng ghi dấu ấn của những cá nhân nổi bật. Yamal tiếp tục cho thấy tài năng đặc biệt với bàn mở tỷ số và nhiều pha đi bóng gây đột biến. Torres góp một bàn, một kiến tạo nhưng cũng trải qua cảm xúc trái ngược với bàn thắng bị VAR từ chối. Bên phía Atletico, Lookman là người hùng với pha lập công quyết định, trong khi Musso xứng đáng nhận nhiều lời khen với màn trình diễn chắc chắn.
Chiến thắng đưa Atletico vào bán kết Champions League lần đầu sau chín năm. Đối thủ tiếp theo của họ sẽ là Arsenal hoặc Sporting CP. Trong khi đó, Barca buộc phải dồn toàn lực cho cuộc đua vô địch La Liga, mục tiêu còn lại của họ trong mùa giải này.