Trên trang cá nhân hôm 24/4, diễn viên Hong Kong đăng video tập thể lực cùng hỗ trợ của hai thanh niên. Người đẹp thể hiện sức mạnh cơ bụng, cơ tay. Video thu hút hàng nghìn bình luận trên mạng xã hội Red Note, nhiều người hâm mộ sự hoạt bát của diễn viên.
Lý Nhược Đồng còn gây sốt với video tập cùng Lý Duy Cương – vận động viên thể hình nổi tiếng Trung Quốc. Diễn viên thử thách độ mềm dẻo, nhanh nhẹn với động tác nhảy lên lưng bạn tập, uốn từ sau ra trước.
Video nhận hơn 15.000 lượt chia sẻ và hơn 60.000 bình luận. Các fan bình luận hài hước: “Ta là Doãn Chí Bình, ta không tha thứ cho Lý Duy Cương”, “Chị có biết ngày xưa bao thanh niên 8x muốn đập màn hình vì Doãn Chí Bình, bây giờ đến Lý Duy Cương”, “Mấy động tác của cô ấy còn khó hơn nằm ngủ trên dây thừng như Tiểu Long Nữ”.
Không ít người đồn đoán về mối quan hệ giữa Lý Nhược Đồng và Lý Duy Cương song diễn viên nói cả hai là bạn tập gym, dân tập thường thử thách thể lực của nhau để có thêm hứng khởi rèn luyện.
Nhược Đồng làm tiếp viên hàng không trước khi được công ty giải trí phát hiện, mời đóng quảng cáo năm 1990. Cô lưu dấu ấn với Thần điêu đại hiệp của TVB năm 1995, vai Tiểu Long Nữ. Nhân vật vốn có chuyện tình đẹp với Dương Quá. Một lần, khi Tiểu Long Nữ bị điểm huyệt, Doãn Chí Bình lợi dụng cơ hội cưỡng hiếp nàng. Nhưng Tiểu Long Nữ nghĩ là Dương Quá, từ đó xảy ra nhiều hiểu lầm, chia cắt.
Diễn viên còn từng đóng Thiên Long Bát Bộ, Dương Môn nữ tướng, Võ Đang. Những năm gần đây, Lý Nhược Đồng hoạt động sôi nổi ở các lĩnh vực thời trang, show truyền hình, livestream. Cô đắt show quảng cáo, sự kiện. Người đẹp thường xuyên ghi video hướng dẫn tập gym, luyện cơ bắp.
Trong video trên Weibo năm ngoái, Nhược Đồng nói cô không hẹn hò ai, cũng không muốn tìm bạn trai hay bắt đầu mối quan hệ mới. Khi một cộng sự hỏi “có chấp nhận nếu người kém tuổi tỏ tình?”, diễn viên đáp trước đây hẹn hò chàng trai nhỏ tuổi hơn nhưng không đi đến đâu. Người đẹp thừa nhận từng “yêu điên dại, mù quáng” đến bỏ cả sự nghiệp. Còn giờ cô thay đổi, thích tận hưởng niềm vui mà công việc mang lại.
Tin Gốc: Vnexpress

Trên TikTok, Weibo hay Xiaohongshu, người ta liên tục chia sẻ những đoạn cắt của nhân vật Hứa Mật Ngữ: Ánh mắt bình thản nhưng chất chứa tổn thương, vẻ đẹp trưởng thành đầy khí chất cùng kiểu sang trọng khiến nhiều khán giả gọi cô là "vợ tổng tài bước ra từ tiểu thuyết".
Và điều thú vị là Chu Châu ngoài đời dường như còn "đúng chất Hứa Mật Ngữ" hơn cả trên phim.
Trong nhiều năm, Chu Châu luôn là một trường hợp khá đặc biệt của showbiz Trung Quốc. Cô không thuộc nhóm "tiểu hoa lưu lượng", cũng không chạy theo hình tượng idol trẻ trung. Thay vào đó, nữ diễn viên xây dựng hình ảnh phụ nữ trưởng thành, tri thức và mang khí chất quốc tế rất rõ nét.
Truyền thông Hoa ngữ thường gọi cô là "phú quý hoa" - cách ví von dành cho những mỹ nhân mang vẻ đẹp sang trọng, đài các và có nền tảng gia thế nổi bật.
Theo các trang tin tại Trung Quốc, gia đình Chu Châu thuộc tầng lớp có ảnh hưởng tại Bắc Kinh. Ông nội nữ diễn viên tên Chu Hư Chi là một vị tướng quân đội có công khai quốc.
Cha cô là Chu Tân Hán, chủ tịch và là người sáng lập hãng kem đầu tiên của Trung Quốc sau khi giải phóng, sau này phát triển thành Tập đoàn Tân Thế Giới. Mẹ cô làm việc tại Thư viện quốc gia, học thức uyên bác. Các chú bác nếu không phải là chính khách thì cũng nổi danh trong giới kinh doanh.
Bản thân Chu Châu được giáo dục bài bản, tốt nghiệp Đại học Công Thương Bắc Kinh chuyên ngành kỹ thuật thông tin điện tử và sau này đã hoàn thành chương trình thạc sĩ tại HEC Paris.
Cô chơi piano giỏi và nói tiếng Anh lưu loát, từng làm VJ cho MTV China trước khi bước vào con đường diễn xuất.
Khác với nhiều "rich kid" của Cbiz, Chu Châu lại khá kín tiếng. Cô gần như không dính xì căng đan gì, hiếm khi phát ngôn gây sốc và không tham gia các cuộc chiến fandom vốn rất phổ biến trong giới giải trí Hoa ngữ hiện nay.
Thay vào đó, nữ diễn viên gây chú ý bằng gu thời trang thanh lịch, thần thái lạnh cùng phong cách được cộng đồng mạng gọi là "old money vibe" - kiểu sang trọng không cần phô trương của những người có điều kiện "từ trong trứng nước".
Vậy nên cũng không khó hiểu khi cô thường xuất hiện tại Paris Fashion Week hay Milan Fashion Week với phong thái được nhiều tạp chí thời trang đánh giá là "điềm tĩnh nhưng áp đảo".
Nghe Chu Châu thể hiện OST của Mật Ngữ - Nguồn: Top Sao Hoa
Điểm khác biệt lớn nữa của Chu Châu nằm ở sự nghiệp quốc tế. Trong khi nhiều diễn viên Hoa ngữ chủ yếu hoạt động nội địa, cô lại có sự nghiệp đóng phim trải dài từ truyền hình Trung Quốc tới Hollywood và cả Bollywood.
Chu Châu từng tham gia Cloud Atlas - bom tấn khoa học viễn tưởng của chị em Wachowski, đóng cùng Tom Hanks và Halle Berry. Cô cũng xuất hiện trong Pacific Rim: Uprising, The man with the iron fists và phim Ấn Độ Tubelight của Salman Khan.
Khán giả quốc tế cũng biết đến cô qua series Marco Polo của Netflix, nơi cô vào vai công chúa Kokachin. Dù vậy phải tới Mật Ngữ Kỷ, Chu Châu mới thực sự bước vào giai đoạn bùng nổ mạnh mẽ với khán giả đại chúng châu Á.
Một trong những lý do khiến Mật Ngữ Kỷ lan tỏa nằm ở chính hình tượng của Hứa Mật Ngữ. Nhân vật này không phải kiểu nữ chính ngây thơ thường thấy trong phim ngôn tình. Cô đẹp theo kiểu trưởng thành, hiểu đời và có cảm giác rất "thật".
Khán giả Trung Quốc thậm chí còn tạo ra cuộc tranh luận tạo được hiệu ứng lan truyền dữ dội xoay quanh việc "vì sao đàn ông lại chọn tiểu tam thay vì Hứa Mật Ngữ", kéo theo hàng triệu lượt bình luận trên mạng xã hội.
Trong làn sóng tranh luận đó, Chu Châu gần như trở thành biểu tượng mới cho mẫu phụ nữ đô thị hiện đại: Đẹp, có học thức, có khí chất nhưng cũng đầy tổn thương và bất an trong hôn nhân.
Nhiều khán giả nhận xét điểm mạnh nhất của cô không nằm ở nhan sắc đơn thuần, mà ở "cảm giác từng trải" hiếm có trên màn ảnh Hoa ngữ hiện tại.
Sau thành công của Mật Ngữ Kỷ, một chi tiết khác tiếp tục gây chú ý là một trong những bản nhạc phim mang tên Chín mùi do chính Chu Châu thể hiện. Khác với kiểu ballad bi lụy thường thấy trong phim ngôn tình, Chín mùi mang màu sắc nhẹ, trưởng thành và đầy dư vị.
Nhiều khán giả chia sẻ chỉ cần nghe giọng hát của Chu Châu là lập tức nhớ đến Hứa Mật Ngữ - người phụ nữ tưởng đã "chín muồi" trong tình yêu và hôn nhân nhưng cuối cùng lại phải học cách trưởng thành thêm một lần nữa sau đổ vỡ.
Giọng hát của cô không quá kỹ thuật, nhưng có độ khàn nhẹ và cảm xúc rất điện ảnh, đúng với hình tượng phụ nữ đô thị mà cô theo đuổi nhiều năm qua. Thật ra, đây không phải lần đầu Chu Châu thể hiện khả năng âm nhạc. Năm 2023, cô từng tham gia chương trình Chị đẹp đạp gió rẽ sóng - mùa thi có Chi Pu của Việt Nam góp mặt.
Nếu Chi Pu gây chú ý bằng những màn trình diễn bùng nổ, thì Chu Châu lại nổi bật theo cách hoàn toàn trái ngược: điềm tĩnh, nữ tính và đầy khí chất trưởng thành.
Ở tuổi ngoài 40, cô cũng đã có gia đình riêng và là mẹ của một bé gái. Có lẽ chính trải nghiệm sống ấy khiến Chu Châu mang đến cảm giác rất thật khi đóng các vai phụ nữ đã đi qua những va đập của tình yêu và hôn nhân.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Đức Thịnh trở lại vị trí đạo diễn với Trùm Sò sau sáu năm, kể từ tác phẩm Người cần quên phải nhớ (2020). Ra mắt trong giai đoạn cạnh tranh cao tại phòng vé dịp lễ 30/4 và 1/5, phim hiện đạt hơn 15 tỷ đồng. Anh nói về áp lực phòng vé và sự hỗ trợ từ vợ - nghệ sĩ Thanh Thúy.
- Sau hai tuần phát hành, anh nhìn nhận thế nào về doanh thu của phim?
- Chúng tôi xác định mùa lễ là giai đoạn thử thách khi thị trường có nhiều tác phẩm ra mắt cùng lúc. Sau khởi đầu chậm, êkíp ra sức quảng bá để bộ phim được chú ý nhiều hơn. Việc tác phẩm được các cụm rạp tăng thêm suất chiếu trong những ngày qua tiếp thêm động lực. Dù doanh thu hiện tại vẫn chưa đủ để hòa vốn, chúng tôi sẽ nỗ lực để phim có thêm cơ hội tiếp cận người xem đến chặng cuối.
Mỗi giai đoạn làm nghề đi kèm những thử thách riêng, và lần trở lại này là trải nghiệm đáng nhớ. Bên cạnh việc kiếm lợi nhuận, tôi phải đối diện sự thay đổi của thị trường. Khi làm phim, việc lựa chọn cách thể hiện xuất phát từ chủ đích sáng tạo của đạo diễn. Nhưng ở giai đoạn phát hành, phản hồi của khán giả là thước đo để người làm nghề nhìn lại mức độ hiệu quả của những quyết định đó.
- Anh và vợ hỗ trợ nhau thế nào trong quá trình thực hiện bộ phim?
- Giai đoạn đầu của dự án, Thanh Thúy gợi ý tôi đảm nhận vai chính nhưng tôi lập tức từ chối vì nhiều lý do. Tôi tự ti về ngoại hình, bên cạnh đó vị trí đạo diễn đòi hỏi rất nhiều thời gian và công sức. Nếu kiêm luôn nhân vật chính, tôi lo khó quán xuyến trọn vẹn cả hai.
Sau đó, Thanh Thúy trong vai trò nhà sản xuất đã tìm kiếm và ngỏ lời với nhiều diễn viên. Tuy nhiên, việc tìm được người phù hợp rất khó, nhất là sau quãng thời gian tôi vắng bóng khỏi điện ảnh, nhiều mối quan hệ trong nghề cũng không còn như trước.
Có lần tại một sự kiện, vợ tôi phải chờ hơn cả tiếng chỉ để gặp một diễn viên, cố gắng trao đổi về bộ phim nhưng mọi chuyện vẫn chưa đi đến đâu. Lúc đó, tôi rất xúc động nên quyết định nhận vai. Tôi không muốn vợ vất vả thêm chỉ để giữ dự án mà cả hai dốc lòng thực hiện. Nếu không có Thanh Thúy, có lẽ tôi vẫn còn loay hoay để tìm lại cảm hứng làm nghề.
- Trong giai đoạn phim chật vật tại phòng vé, sự đồng hành của gia đình có ý nghĩa thế nào với anh?
- Tôi chỉ biết nói rằng mình rất biết ơn. Thanh Thúy là nhà sản xuất giỏi, thấu hiểu cả công việc lẫn con người tôi. Cô ấy sẵn sàng tranh luận thẳng thắn, góp ý đến cùng cho từng cảnh quay, bởi điều cô quan tâm nhất luôn là chất lượng tác phẩm.
Thanh Thúy và các con là lý do để tôi sống có trách nhiệm với bản thân và con đường mình chọn. Điều đó giúp tôi xem những khó khăn hiện tại như một chặng đường cần vượt qua bằng sự đàng hoàng, tử tế.
Tôi từng nhiều lần nói Thanh Thúy hỗ trợ tôi nhiều, bởi cô ấy hiểu rõ khi nào tôi quá bảo thủ và khi nào tôi đang bảo vệ quan điểm. Khi phim ra mắt, tôi càng cảm nhận rõ sự ủng hộ ấy. Vợ cùng tôi đi cinetour giao lưu quảng bá phim tại rạp, gặp gỡ người hâm mộ, livestream hướng dẫn cách đặt vé và làm mọi điều trong khả năng để tác phẩm tiếp cận công chúng. Chúng tôi chỉ mong mọi người hãy cho Trùm Sò một cơ hội bằng việc trực tiếp ra rạp thưởng thức, thay vì biết đến phim qua những bình luận trên mạng xã hội.
- Theo anh, đâu là hạn chế lớn nhất khiến bộ phim chưa tạo được hiệu ứng như kỳ vọng?
- Tôi cho rằng tác phẩm chưa tạo được lực đẩy truyền thông đủ mạnh ở giai đoạn đầu, nhất là trong việc tạo sự khác biệt so với các dự án khác. Dù phim mang màu sắc giải trí, có yếu tố dân gian Việt Nam, phù hợp với gia đình, việc tạo dấu ấn với công chúng vẫn là thách thức.
Người xem hiện có xu hướng tiếp cận nội dung nhanh nên một bộ phim ngoài việc bộc lộ cá tính đạo diễn còn cần câu chuyện lôi cuốn. Với Trùm Sò, tôi giữ những màu sắc trong các dự án trước như yếu tố hài hước và giá trị tình người. Tuy nhiên, lần này tôi nhận ra chỉ giữ chất riêng là chưa đủ. Một số chi tiết có thể tiết chế để mạch kể cô đọng, tập trung hơn. Tiết tấu ở vài đoạn cần xử lý gọn nhằm giữ cảm xúc liền mạch.
- Sau dự án này, anh rút kinh nghiệm gì trong tư duy làm phim?
- Tôi muốn dành nhiều thời gian hơn cho giai đoạn phát triển kịch bản, nhất là ở việc kiểm soát nhịp kể và cấu trúc tổng thể. Tôi và biên kịch sẽ chọn lọc chi tiết, tính toán khả năng tạo điểm nhấn ở từng chặng của câu chuyện. Ở khía cạnh tiếp cận công chúng, êkíp cần lên kế hoạch chuẩn bị quảng bá từ sớm, quan sát gu thưởng thức hiện nay để giúp người xem hiểu về thông điệp và có lý do chọn bộ phim.
Lần này, chúng tôi nỗ lực nhiều ở giai đoạn sau phát hành. Việc trực tiếp gặp gỡ khán giả tại rạp mang cho tôi cảm nhận khác so với việc chỉ theo dõi doanh thu. Những phản hồi trực tiếp, dù động viên hay góp ý, đều giúp tôi hiểu về cách dự án được đón nhận. Tôi không xem áp lực là điều tiêu cực mà coi như một phần của quá trình làm nghề, giúp tôi và vợ có thêm bản lĩnh và sự trưởng thành.
Tin Gốc: Vnexpress

Đặc biệt phim tài liệu The Greatest Night in Pop (2024) đoạt giải và được đề cử ở nhiều giải thưởng danh giá tại Mỹ, trong đó có Critics’ Choice Documentary Award 2024, Grammy, Primetime Creative Arts Emmy, Giải thưởng Hiệp hội Nhà sản xuất Mỹ...
Gần đây nhất, phim tài liệu âm nhạc BTS: The Return của Bảo Nguyễn được đánh giá cao, ghi lại hành trình trở lại của nhóm nhạc lớn nhất thế giới BTS sau bốn năm vắng bóng, tập trung vào quá trình họ thực hiện album mới nhất Arirang với nhiều băn khoăn, trăn trở.
* Nếu The Greatest Night in Pop nhìn lại những huyền thoại âm nhạc thế giới trong quá khứ, BTS: The Return ghi lại những siêu sao của âm nhạc thế giới đương đại. Sự khác biệt lớn nhất giữa hai chủ đề - quá khứ và hiện tại - là gì?
- Một trong những khác biệt lớn nhất là góc nhìn. The Greatest Night in Pop là câu chuyện nhìn ngược lại một khoảnh khắc biểu tượng đã đi vào lịch sử.
Căng thẳng trong bộ phim đó đến từ việc tái khám phá những huyền thoại và hé lộ phần nhân tính bên trong.
Còn với BTS: The Return, tôi đang ghi lại các nghệ sĩ ở thì hiện tại, trong lúc họ vẫn đang sống qua sự bất định, áp lực và những thay đổi theo thời gian thực.
Điều này tạo ra một năng lượng rất khác biệt. Có phim, lịch sử đã lắng đọng. Có phim, câu chuyện vẫn đang được viết tiếp.
Điều khiến tôi hào hứng với BTS là dù họ là những biểu tượng toàn cầu, họ vẫn đang đặt ra những câu hỏi rất con người: bây giờ chúng ta là ai, chúng ta nên giữ lại gì, thay đổi gì, và làm thế nào để cùng nhau bắt đầu lại?
Trailer BTS: The return
* Là một nghệ sĩ châu Á đã nỗ lực và gặt hái thành công ở Mỹ, dù gặp phải nhiều rào cản, điều gì khiến anh đồng cảm nhất với ban nhạc BTS?
- Tôi nghĩ điều tôi đồng cảm nhất là cảm giác phải gánh vác nhiều hơn chính bản thân mình. Khi là một nghệ sĩ châu Á làm việc trên sân khấu toàn cầu, bạn thường nhận thức rằng mọi người có thể đặt những giả định lên bạn, thu hẹp bạn hoặc yêu cầu bạn đại diện cho thứ gì đó lớn lao hơn khả năng gánh vác của bất kỳ cá nhân nào.
Điều khiến tôi xúc động về BTS là họ dường như rất ý thức về gánh nặng đó, nhưng họ biến nó thành mục đích. Họ tự hào khi mang bản sắc của mình và không làm phai nhạt chính mình để dễ được thấu hiểu hơn.
Là một nhà làm phim châu Á, tôi đồng cảm sâu sắc. Thật mạnh mẽ khi thấy các nghệ sĩ vẫn giữ được nét văn hóa riêng biệt và nhờ đó lại càng trở nên phổ quát hơn.
* Anh sinh ra ở Mỹ, có sự nghiệp ở Mỹ, nhưng các tác phẩm và thành tựu của anh vẫn được truyền thông ở Việt Nam quan tâm, anh cảm thấy thế nào?
- Tôi sinh ra và lớn lên ở Mỹ nhưng Việt Nam luôn là một phần quan trọng về mặt tình cảm và văn hóa trong cuộc sống của tôi. Vì vậy bất cứ khi nào tác phẩm của tôi được đón nhận ở Việt Nam, hoặc khi có sự quan tâm từ khán giả và truyền thông Việt Nam, tôi cảm thấy vô cùng biết ơn và gắn kết.
Ta lớn lên ở một nơi, nhưng một phần trí tưởng tượng, lịch sử và di sản của mình đến từ một nơi khác. Tôi luôn có mong muốn kết nối hai thế giới bằng cách nào đó. Nên việc tác phẩm của mình có thể quay trở lại Việt Nam và trở thành một phần của cuộc đối thoại ở đó có ý nghĩa rất lớn đối với tôi.
* Nhiều năm trước từng làm việc trong ngành điện ảnh ở TP.HCM, tại sao anh quyết định trở về Mỹ?
- Thời gian làm việc ở TP.HCM đã định hình rất nhiều cho tôi và tôi rất biết ơn. Điều đó giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về Việt Nam không chỉ như một di sản mà còn là một đất nước sống động, luôn thay đổi, tràn đầy năng lượng, tham vọng. Tôi trở về Mỹ vì con đường sự nghiệp và những cơ hội vào thời điểm đó.
Mỹ là nơi tôi được đào tạo, nơi có phần lớn mạng lưới quan hệ chuyên nghiệp của tôi và nơi tôi nhìn thấy con đường xây dựng sự nghiệp làm phim mà tôi mong muốn. Nhưng tôi không nghĩ đó là việc chọn cái này hay cái kia. Tôi vẫn di chuyển giữa hai thế giới cả về mặt cảm xúc và sáng tạo.
* Mối liên hệ hiện tại của anh với điện ảnh Việt Nam là gì? Anh có nhiều bạn bè là nhà làm phim ở Việt Nam, anh có muốn trở lại đây làm phim không?
- Tôi vẫn rất gắn bó với điện ảnh Việt Nam và cộng đồng sáng tạo ở đó. Tôi có nhiều bạn bè ở Việt Nam là nhà làm phim, nhà sản xuất và nghệ sĩ và tôi vẫn luôn theo dõi công việc của họ với sự ngưỡng mộ sâu sắc. Tôi nghĩ điện ảnh Việt Nam đang ở trong một giai đoạn rất thú vị.
Thông qua EAST Films, tôi cũng tiếp tục phát triển các dự án ở Việt Nam với các đối tác của mình. EAST Films là một trong những công ty sản xuất đứng sau BTS: The Return và mối liên hệ xuyên Thái Bình Dương đó là yếu tố cốt lõi trong cách chúng tôi suy nghĩ về kể chuyện.
Chúng tôi đang giúp đạo diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh khởi quay bộ phim mới Picturehouse của anh ấy. Và vâng, tôi rất muốn trở lại Việt Nam để làm phim. Nếu có câu chuyện và hoàn cảnh phù hợp sẽ có ý nghĩa rất lớn đối với tôi.
* The Stringer là một tác phẩm rất đặc biệt của anh. Tại sao anh lại quyết định dấn thân vào chủ đề này?
- Tôi bị thu hút bởi The Stringer vì nó không chỉ nói về một bức ảnh hay một tranh luận lịch sử. Nó nói về quyền tác giả, ký ức và ai là người được nhìn nhận trong lịch sử. Những câu hỏi đó có ý nghĩa sâu sắc đối với tôi.
Tranh cãi là một phần lý do khiến câu chuyện trở nên quan trọng.
Tôi quan tâm đến tranh cãi không phải chỉ để gây chú ý, mà vì những câu hỏi khó và chưa được giải quyết thường hé lộ điều gì đó sâu sắc hơn về cách lịch sử được xây dựng.
Tôi cảm thấy nếu có cơ hội nhìn nhận lại một câu chuyện đã được chấp nhận và tạo không gian cho những tiếng nói bị bỏ quên, thì điều đó đáng được thực hiện một cách cẩn thận và nghiêm túc.
Đối với tôi, đó không chỉ là một động lực điều tra mà còn là một động lực về cảm xúc và đạo đức.
* Sự thật trong phim tài liệu khác với sự thật trong điện ảnh như thế nào? Anh theo đuổi điều gì khi làm phim?
- Tôi nghĩ cả phim tài liệu và phim hư cấu đều có thể chứa đựng sự thật nhưng chúng đạt được điều đó theo những cách khác nhau.
Phim tài liệu bắt đầu từ hiện thực, từ kinh nghiệm sống, từ những con người và sự kiện tồn tại ngoài trí tưởng tượng của nhà làm phim. Phim hư cấu có thể tạo ra các tình huống nhưng vẫn tiết lộ những sự thật về mặt cảm xúc hoặc triết học mà cảm giác vô cùng chân thực.
Điều tôi theo đuổi trong làm phim không chỉ là sự thật khách quan, mặc dù điều đó vô cùng quan trọng trong phim tài liệu. Tôi cũng đang theo đuổi sự thật về mặt cảm xúc.
Điều đó mang lại cảm giác như thế nào? Điều gì đang bị đe dọa? Tại sao nó lại quan trọng đối với những người đang trải qua nó? Dù làm phim tài liệu hay phim truyện, tôi luôn tìm kiếm sự thật sâu sắc hơn ẩn dưới vẻ bề ngoài.
Đồng thời tôi tin rằng làm phim mang một trách nhiệm lớn. Đặc biệt là trong phim tài liệu, bạn đang làm việc với những cuộc sống thực, những ký ức thực và những hậu quả thực. Vì vậy, đối với tôi, sự thật không chỉ là thông tin. Nó còn là sự quan tâm, sự trung thực và tính chính trực trong cách bạn kể câu chuyện.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/dao-dien-bao-nguyen-toi-tim-kiem-su-that-an-duoi-be-ngoai-20260410225524528.htm

