Nhiều góc nhìn khác nhau đã được chia sẻ dưới bài viết về câu chuyện hôn nhân xoay quanh cách chi tiêu của vợ chồng. Có người từng mâu thuẫn vì chuyện tiền bạc, có người sau nhiều năm mới hiểu được giá trị của sự tiết kiệm… Dưới đây là một số chia sẻ đáng chú ý từ các độc giả.
Làm đồng nào tiêu đồng đó giúp tôi lạc quan, thoải mái đầu óc
Tôi có thể khẳng định là tôi kiếm tiền không giỏi hoặc chưa đủ giỏi nhưng từ trước đến giờ tôi chưa từng tiết kiệm, có nhiều tiêu nhiều, có ít tiêu ít và lúc nào cũng trong tình trạng vừa đủ hoặc thiếu hụt chút ít. Dù vậy, cho đến nay, tôi đã bỏ thẻ tín dụng, không vướng nợ nần và có kế hoạch khả thi cho những dự định của riêng mình. Tôi không chịu được sự tiết kiệm hà tiện mà luôn tìm cách có thể làm ra được nhiều hơn. Tất nhiên tôi không quá phung phí, không ăn chơi nhưng cơ bản thấy bản thân chi tiêu tương đối thoải mái và nó giúp bản thân giữ được năng lượng lạc quan, đầu óc thoải mái. Những lúc hết tiền cũng nhức đầu nhưng phải đối diện với nỗi sợ này thôi vì hết tiền là chuyện thường xuyên xảy ra và lo lắng quá vì nó cũng vô ích. (nds82110)
Không có tiền phẫu thuật cho con vì thói quen cơm quán, trà chiều
Tôi kể chuyện của đồng nghiệp cùng công ty cho mọi người nghe nhé. Hai vợ chồng tổng thu nhập 27 triệu, đã có nhà thừa kế ba mẹ cho, nuôi con 7 tuổi. Họ hầu như không đi chợ nấu ăn, sáng gia đình ba người ăn ngoài xong chồng mua thêm ly cà phê, vợ ly trà sữa đi làm, con đi học trưa ăn tại trường. 11 giờ họ đặt đồ ăn cả ship là 70 – 80 nghìn đồng cho bữa ăn trưa tới văn phòng. Đến chiều lại gọi trà sữa, gỏi cuốn và tối cả nhà lại ăn ngoài. Hàng online ngày nào bảo vệ cũng gọi nhận vài đơn.
Với tổng mức lương 27 triệu, nếu là gia đình tôi, chi tiêu vẫn để dư ra gần 10 triệu mỗi tháng, còn với họ tháng nào cũng hết sạch và phải hỏi mượn tôi nếu có thêm vài đám cưới. Đó là cuộc sống của họ, tôi không có quyền ý kiến nhưng đến khi họ mượn tôi 30 triệu để tiểu phẫu cho con thì tôi mới góp ý là tiết kiệm lại để có khoản dự phòng. Bởi vậy con người cần phải xảy ra biến cố mới thức tỉnh được tư duy. (vietanhkhang2024)
Sợ bị lợi dụng, làm phiền nên tôi không muốn ‘khoe của’
Tôi hồi chưa chồng cũng kiểu sống rất thoải mái dù tiền bạc cũng vất vả mới làm ra được. Tại tôi quen làm lụng nên hết tiền là có cách làm ra liền nên không quan tâm quản lý chi tiêu nhiều. Hồi sinh viên đói rách vậy nhưng bạn bè tới nhà là lúc nào cũng nấu cơm ăn chung. Lúc đó tôi còn nuôi ba đứa em ăn học, các em xin gì cũng cho, quần áo xe cộ học hành cung cấp đủ, lễ tết đi chơi xin là tôi vét tiền cho.
Tôi lấy chồng kiểu người tằn tiện, gia cảnh nghèo, nặng gánh anh em, nuôi thêm mẹ chồng, cháu chồng nên tôi cũng tiết kiệm theo chồng. Tại tính tôi cũng thoải mái nên không so đo nhiều nhưng nhiều khi làm quá nên tôi cũng bức xúc, kiểu mình lùi một bước người ta cứ lấn tới. Vậy là tôi “khó ra”, cũng là một cách bảo vệ mình. Giờ tôi giúp ai toàn làm sau lưng chứ không ra mặt, nhất là họ hàng anh em, vì không muốn họ lợi dụng mà còn vô ơn.
Chồng tôi lúc nghỉ hưu có mong muốn “lên đời”, bàn với tôi nhưng tôi nói với anh: “Vợ qua sóng gió nhiều rồi, giờ chỉ muốn bình yên, sống vậy cũng sướng rồi chứ có kém ai đâu, giàu có khoe ra chỉ tổ thiên hạ ghét, lợi dụng mà quan trọng là mình cứ bị làm phiền, có sống sung sướng nổi đâu. Chồng thích giúp ai thì giúp nhưng đừng để người ta nghĩ tại mình giàu nên bào cho đã chứ chẳng biết trân trọng”. Vậy coi như tôi từ người thoải mái tiền bạc giờ thành kẻ tính toán, còn chồng từ người dè sẻn từng đồng giờ vung tay giúp tới “chắt” nội luôn. (Plutino)
Vợ ậm ờ khi tôi hỏi tới khoản tiết kiệm
Hồi mới lấy vợ, tôi cũng đưa tiền cho vợ quản lý nhưng sau vài tháng hỏi, vợ ậm ờ toàn không rõ thu chi khoản nào, tiết kiệm được bao nhiêu, thế là tôi đành phải tự quản lý. Cái gì cần chi thì chi (du lịch, mua sắm vật dụng cần thiết, xe cộ, nhà cửa,….), cho tới giờ đã có tích lũy và đang phấn đấu trong khoảng 10 năm tiếp theo sẽ được tự do tài chính. Không quan trọng bạn kiếm được bao nhiêu tiền, mà quan trọng là phải có kế hoạch dài hạn và biết tiết kiệm thì đến lúc khủng hoảng còn có điểm tựa tài chính vững chắc. (Nhất Độ Hồng Trần)
Nhiễm tính tiết kiệm từ tôi, vợ ít mua sắm hẳn
Trước đây vợ tôi cũng hay chi tiêu kiểu “thưởng cho bản thân”, thích gì mua nấy. Tôi thì không có sở thích mua sắm, niềm vui của tôi toàn những thứ giản dị và miễn phí như trồng hoa, chơi đàn. Tài chính thì thu nhập của tôi cao, nhà cửa đất đai, xe cộ hầu hết từ thu nhập của tôi, vợ làm bao nhiêu thích mua gì thì mua thôi. Sau khi ở với tôi vài năm vợ tôi tự dưng cũng giống tôi, rất ít mua sắm, không mỹ phẩm, không quần áo gì nhiều, chi phí chủ yếu cho con, tết nhất cô ấy mua quà cho bố mẹ tôi và hầu hết bà con bên nhà tôi, còn cố ấy hầu như chẳng mua gì cho bản thân, còn tôi thì hầu như không để ý gì. Tôi cũng gần như vô tâm trong việc mua đồ hay quà cho vợ. Bây giờ cô ấy tập trung thời gian cho công việc, sở thích riêng, tôi thì vừa kiếm tiền vừa lo việc nhà, nấu ăn, chơi với con vì tôi không ngoại giao, không ăn nhậu hay cafe bên ngoài. Cuộc sống cứ bình dị vậy thôi, nó không đến từ hình thức bên ngoài, mua sắm hay tài sản. (bevuonlen)
Tôi 28 tuổi, bạn trai 30 tuổi, quen nhau 8 năm, trải qua không ít sóng gió, có lúc tưởng chừng buông tay rồi vẫn quay lại vì nghĩ cả hai hiểu nhau đủ nhiều để có thể đi đến hôn nhân. Hai năm gần đây, chúng tôi quyết định sống thử. Tôi nghĩ đó là cách để cả hai chuẩn bị tốt hơn cho cuộc sống vợ chồng. Cũng chính thời gian này, tôi thấy những góc khuất trong con người anh mà trước đây chưa từng nghĩ tới. Anh nóng tính; khi bực tức sẽ không kiểm soát được cảm xúc. Hai lần anh đập đồ trong nhà chỉ vì những chuyện rất nhỏ. Những lúc như vậy, tôi sợ, rồi lại tự trấn an rằng ai cũng có lúc mất bình tĩnh.
Gần đây, anh có vẻ thay đổi. Mỗi lần cãi nhau, anh không còn to tiếng như trước, thường bỏ ra ngoài, tránh xung đột. Tôi nghĩ mọi thứ dần tốt lên. Vậy mà gần tháng trước, một chuyện xảy ra khiến tôi không thể quên. Hôm đó, chúng tôi cãi nhau khi đang đi ngoài đường. Chỉ vì một câu nói không vừa ý, anh nổi nóng, dùng những lời lẽ rất nặng nề với tôi. Khi tôi đòi xuống xe, anh kéo tay lại, bóp rất mạnh. Đến khi về nhà, tay tôi bầm tím cả một vùng. Đó là lần đầu tiên anh dùng bạo lực với tôi. Tôi vừa đau vừa sốc, nói thẳng với anh rằng nếu chuyện này lặp lại thì không yêu đương gì nữa. Anh xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ để xảy ra lần thứ hai.
Từ sau lần đó, mỗi khi có mâu thuẫn, anh kiềm chế hơn, không còn hành động quá khích, cũng không chạm vào tôi như trước. Thế nhưng nỗi sợ trong tôi vẫn còn đó. Mỗi lần anh cao giọng, tim tôi lại đập nhanh. Mỗi lần tranh cãi, tôi luôn trong trạng thái đề phòng, lo lắng, không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tôi bắt đầu tự hỏi: nếu bây giờ, khi chưa kết hôn mà anh đã như vậy, sau này sẽ ra sao? Tôi từng nghĩ tình yêu đủ lớn có thể thay đổi một con người, giờ đây không dám chắc về điều đó. Có nên tiếp tục tin vào sự thay đổi của anh hay dừng lại trước khi mọi thứ đi quá xa? Tôi thực sự bối rối, mong được các bạn chia sẻ.
Có lẽ tôi thuộc kiểu người ngược lại với tác giả của câu chuyện "Làm đồng nào tiêu đồng đó giúp tôi lạc quan, thoải mái đầu óc". Tôi không thấy thoải mái khi làm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, mà ngược lại, chỉ khi có một khoản tiết kiệm bên người, tôi mới thực sự nhẹ đầu và lạc quan. Khoản tiết kiệm đó ít thì độ yên tâm ít, còn nhiều hơn thì tôi sẽ yên tâm hơn.
Tôi kiếm tiền không giỏi, thu nhập ở mức vừa phải, có tháng dư, có tháng cũng phải cân đối. Nhưng thay vì để tiền trôi đi hết, tôi luôn cố gắng giữ lại một phần, dù nhỏ. Ban đầu chỉ là vài triệu, rồi dần dần thành một khoản rõ ràng hơn và nó như một điểm tựa tinh thần của tôi. Với tôi, cảm giác trong nhà không có khoản dự phòng nào thực sự rất bất an. Nhất là khi có các tình huống bất ngờ như ốm đau, công việc trục trặc hay một việc gì đó phát sinh, mới thấy khoản tiết kiệm có tác dụng lớn.
Tôi không nghĩ tiết kiệm đồng nghĩa với hà tiện hay bóp nghẹt bản thân. Tôi vẫn chi tiêu cho những thứ mình thích, vẫn đi ăn, đi chơi khi cần. Nhưng tôi chọn cách chi tiêu có ý thức hơn. Tôi biết mỗi người một cách sống, chẳng ai có quyền phán xét ai. Cũng may, người bạn đời của tôi cùng quan điểm với tôi. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe chia sẻ của tôi.
Tôi là tác giả của bài viết: "Phòng ngủ, phòng khám tâm lý và nhà thờ là những nơi tôi được sống thật". Đọc bình luận của mọi người, có vài điều tôi muốn chia sẻ thêm với mọi người.
Tôi rất thương cho sự vất vả của mẹ trong việc nuôi tôi và công nhận sự cố gắng của bà ấy trong sự nghiệp, hiểu được là mọi thứ tôi có được hôm nay phần lớn là do mẹ cho mình. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn cố gắng học tốt, phụ mẹ việc nhà, chưa từng than vãn cũng như tỏ thái độ tiêu cực với mẹ bao giờ, cho tới giai đoạn giãn cách Covid thì mọi thứ mới bùng nổ. Kể cả sau này, khi tôi điều trị tâm lý, có thói xấu là hút thuốc, tôi cũng giấu nhẹm đi, luôn đóng vai đứa con gương mẫu trước mặt mẹ. Hai bí mật ấy cho đến hiện tại, mẹ vẫn chưa biết. Tôi không muốn tạo thêm buồn phiền cho mẹ, thừa biết bản thân sẽ mất đi nhiều lợi ích và niềm tin từ mẹ nếu tôi công khai điều đó.
Còn chuyện mẹ có người mới hậu ly hôn thì tôi không cấm. Nhưng vấn đề là mẹ tôi qua lại với nhiều người thay vì quen cố định một người lâu dài khiến tôi cảm thấy không đúng đắn lắm. Tôi có ít lần khuyên mẹ là hãy quen cố định một người lâu năm mà không cần kết hôn cũng được, tôi sẽ ủng hộ hết mình. Tôi nghĩ làm vậy để tránh việc bị ảnh hưởng hình ảnh gia đình vừa đáp ứng được nhu cầu riêng của mẹ. Không chỉ tôi mà bà ngoại cũng có nhắc mẹ.
Dù nhiều năm nay cuộc sống hai mẹ con tôi rất tốt, mẹ giờ không chỉ lo cho tôi mà còn chu cấp cho bà ngoại, nâng đỡ sự nghiệp cho cậu, dì ruột của tôi. Giờ cuộc sống của cả nhà rất tốt, không còn bị người người miệt thị như hồi xưa mỗi khi về ngoại chơi. Bù lại tôi rất khổ tâm khi phải "đáp trả" những lời hỏi thăm về tình trạng độc thân của mẹ từ người thân quen của hai mẹ con hay họ hàng mỗi khi về ngoại chơi để bảo vệ thể diện của hai mẹ con. Nhưng mẹ tôi không thay đổi gì, luôn mang vỏ bọc giả tạo là người phụ nữ một mình vẫn ổn trước mặt mọi người, trong khi sau lưng qua lại với nhiều người. Lối sống ấy của mẹ tới giờ tôi không dám chia sẻ với ai kể cả nhà ngoại vì thể diện của hai mẹ con.
Tôi đã tích lũy một khoản tài sản không nhỏ suốt mấy năm đại học và sắp tới sẽ đi làm bên ngoài một thời gian để lấy kinh nghiệm trước khi về phụ giúp công việc cho mẹ. Tôi muốn sau này trở thành "bà cô già" chỉ xoay quanh tiền bạc, sở thích cá nhân, đi nhà thờ, từ thiện và trị liệu tâm lý định kỳ. Kế hoạch về già của tôi là tạo thu nhập thụ động để tự do đi du lịch, làm từ thiện, rồi chọn một viện dưỡng lão phù hợp để sống một mình qua ngày. Tính tôi rất cầu toàn và cực kỳ khắt khe, một khi đã mong muốn điều gì thì sẽ tìm mọi cách để đạt được.