Sáng 9.5, người dân phát hiện một cá thể kỳ đà dài khoảng 1,3 mét, nặng tầm 4 kg đang thong dong dạo quanh khuôn viên chùa Hải Đức, thuộc phường Tây Nha Trang (Khánh Hòa).
Sự xuất hiện bất ngờ của kỳ đà lập tức thu hút sự chú ý của người dân và các sư thầy đang sinh hoạt trong chùa.
Nghi cá thể kỳ đà này nằm trong danh mục động vật rừng nguy cấp quý hiếm, các sư thầy và người dân hợp sức lùa con kỳ đà vào phòng kho, tạm giữ để chờ lực lượng chức năng đến xử lý.
Nhận được tin báo, Phòng Kinh tế, Hạ tầng và Đô thị phường Tây Nha Trang đã nhanh chóng có mặt ngay trong buổi sáng và tạm thời đưa cá thể kỳ đà về trụ sở cơ quan này.
Hiện cơ quan chức năng chưa xác định được “danh tính” chính xác của cá thể kỳ đà này. Phòng Kinh tế, Hạ tầng và Đô thị phường Tây Nha Trang cho biết sẽ phối hợp với Hạt Kiểm lâm Nha Trang – Diên Khánh để làm rõ đây là loài kỳ đà gì, có thuộc danh mục động vật quý hiếm được bảo vệ hay chỉ là vật nuôi của người dân bị thất lạc, từ đó sẽ có hướng xử lý phù hợp.
Kỳ đà là loài bò sát ăn thịt, có thể đạt chiều dài trên 2 mét khi trưởng thành. Một số loài kỳ đà tại Việt Nam thuộc nhóm động vật hoang dã được bảo vệ, theo đó việc săn bắt hay nuôi nhốt trái phép có thể bị xử lý hình sự.
Tin Gốc: Thanh Niên

Trưa 20.4, Đồn biên phòng Tam Giang Tây (Bộ đội biên phòng Cà Mau) cho biết đơn vị vừa phối hợp với Hạt Kiểm lâm Ngọc Hiển (xã Phan Ngọc Hiển) và ngư dân địa phương thả một con vích nặng hơn 60 kg trở lại biển sau khi được cứu hộ an toàn.
Theo đó, hoảng 23 giờ ngày 19.4, trong lúc kiểm tra hàng đáy, ông Nguyễn Văn Nghĩa (ở ấp Bảo Vĩ, xã Tân Ân) phát hiện con vích nặng khoảng 60 kg bị mắc vào giàn lưới. Sau khi đưa về chăm sóc tạm thời, ông Nghĩa chủ động thông báo cho Đồn biên phòng Tam Giang Tây để phối hợp thả con vích này về môi trường tự nhiên.
Trước đó, khoảng 22 giờ ngày 17.4, trong quá trình khai thác thủy sản trên biển, ông Trương Vũ Bảo (ở cùng ấp Bảo Vĩ, xã Tân Ân) phát hiện 2 con đồi mồi và vích mắc vào giàn lưới. Sau khi chăm sóc tạm thời, ông Bảo cũng chủ động trình báo lực lượng biên phòng để phối hợp thả về biển.
Đồi mồi và vích là loài rùa biển quý hiếm, có tên trong Sách đỏ Việt Nam và thế giới, có nguy cơ tuyệt chủng. Việc ngư dân Cà Mau cứu vích, đồi mồi rồi thả về tự nhiên cho thấy sự thay đổi trong nhận thức cộng đồng ven biển.
Trung tá Nguyễn Minh Nhông, Đồn trưởng Đồn biên phòng Tam Giang Tây, kêu gọi ngư dân khi phát hiện các cá thể quý hiếm trên sông, trên biển cần kịp thời trình báo cơ quan chức năng để thả về tự nhiên; việc nuôi nhốt hoặc tiêu thụ là hành vi vi phạm pháp luật.
Tin Gốc: Thanh Niên

Dự báo thời tiết nắng nóng ngày 16.5, Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết, nắng nóng tiếp tục xảy ra trên diện rộng ở miền Bắc, khu vực từ Thanh Hóa đến Đà Nẵng, phía đông các tỉnh từ Quảng Ngãi đến Đắk Lắk.
Dự báo nhiệt độ nắng nóng ở miền Bắc, phổ biến từ 35 - 36 độ C, có nơi trên 36 độ C; cường độ nắng nóng mạnh nhất từ 12 - 16 giờ.
Dự báo từ Thanh Hóa đến Đà Nẵng, phía đông các tỉnh từ Quảng Ngãi đến Đắk Lắk, nhiệt độ nắng nóng phổ biến từ 35 - 37 độ C, có nơi trên 37 độ C, thời gian có nắng mạnh nhất từ 11 - 16 giờ.
Tuy nhiên, Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cũng lưu ý, nhiệt độ dự báo trong các bản tin nắng nóng và nhiệt độ cảm nhận thực tế ngoài trời có thể chênh lệch từ 2 - 4 độ C, thậm chí có thể cao hơn phụ thuộc vào các điều kiện mặt đệm như bê tông, đường nhựa.
Do ảnh hưởng của nắng nóng và nắng nóng gay gắt kết hợp với độ ẩm trong không khí giảm thấp nên nhiều khu dân cư có nguy cơ cao xảy ra cháy nổ và hỏa hoạn do nhu cầu sử dụng điện tăng cao. Ngoài ra, nắng nóng còn có thể gây tình trạng mất nước đối với cơ thể người khi tiếp xúc lâu với nền nhiệt độ cao.
Cũng theo Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia, trong ngày 15.5, ở miền Bắc, khu vực từ Thanh Hóa đến Đà Nẵng, phía đông các tỉnh từ Quảng Ngãi đến Đắk Lắk có nắng nóng và nắng nóng gay gắt với nhiệt độ cao nhất phổ biến 35 - 38 độ C, có nơi trên 38 độ C như trạm: Kim Bôi (Phú Thọ) 38,8 độ C; Chợ Rã (Thái Nguyên) 38,2 độ C; Nho Quan (Ninh Bình) 38,7 độ C.
Còn tại miền Trung, nhiệt độ nắng nóng tại Vinh (Nghệ An) là 38 độ C; Hà Tĩnh 38,6 độ C; Đồng Hới (Quảng Trị) 38,8 độ C; Ba Tơ (Quảng Ngãi) 38,6 độ C; Hoài Nhơn (Gia Lai) 38 độ C; Ayunpa (Gia Lai) 38,8 độ C. Đặc biệt, nhiệt độ nắng nóng tại Sơn Hòa (Đắk Lắk) 39,7 độ C, đây cũng là "tâm nóng" có nhiệt độ cao nhất cả nước trong ngày 15.5.
Dự báo thời tiết trong 10 ngày tới, Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia nhận định, từ ngày 17 - 20.5, các tỉnh từ Thanh Hóa đến Đà Nẵng và phía đông các tỉnh từ Quảng Ngãi đến Đắk Lắk có mưa rào và giông rải rác. Mưa tập trung vào chiều và tối.
Dự báo từ khoảng ngày 21.5 nắng nóng cục bộ xảy ra từ Thanh Hóa đến Đà Nẵng và phía đông các tỉnh từ Quảng Ngãi đến Đắk Lắk; sau đó đến ngày 22 - 23.5, miền Trung khả năng có nắng nóng diện rộng trở lại.
Tin Gốc: Thanh Niên

Trong ký ức của tôi, một buổi sớm mai cách đây chừng 25 năm, ở vùng quê nghèo Hà Tĩnh, nơi khi ấy chuyện lo cái ăn còn nhọc nhằn, nói chi đến nhu cầu giải trí, bỗng có chiếc xe máy chạy vèo qua con đường trước nhà. Trên yên xe máy gắn chiếc loa nhỏ, tiếng rao vang lên đầy thôi thúc: "Chỉ một đêm duy nhất...". Chỉ chừng ấy thôi cũng đủ khiến đám trẻ con chúng tôi nôn nao cả ngày. Tối nay, có đoàn lô tô về làng.
Vào những năm cuối thập niên 1990, đầu những năm 2000, ở nhiều vùng quê như quê tôi, mỗi lần nghe tin có hội chợ, có gánh hát lô tô là người lớn, trẻ con đều háo hức. Người đi làm đồng về sớm hơn thường lệ, trẻ nhỏ ăn cơm thật nhanh để được theo cha mẹ ra sân vận động thị trấn. Đó là những đêm hiếm hoi cả làng cùng bước vào một không gian rực rỡ ánh đèn, náo nhiệt tiếng cười, khác hẳn nhịp sống lam lũ thường ngày.
Nếu khách đông, đoàn có thể ở lại vài đêm, thậm chí nửa tháng. Khi ấy, những tấm bạt dựng tạm, vài dãy ghế nhựa, sân khấu ghép bằng ván gỗ cũng đủ trở thành trung tâm vui chơi của cả vùng.
Ngày nay, những gánh lô tô về quê đã thưa dần, nhiều bãi đất trống từng sáng đèn hội chợ nay đã im lìm. Nhưng ở một chiều ngược lại, lô tô không biến mất; nó đang chuyển mình mạnh mẽ ở các đô thị lớn, đặc biệt tại khu vực miền Tây Nam bộ và TP.HCM, nơi loại hình này đang tìm lại sức sống mới.
Tên gọi "lô tô" được cho là bắt nguồn từ tiếng Pháp - loto, vốn có gốc xa hơn từ tiếng Ý - lotto. Đây là một dạng trò chơi dựa trên việc rút số ngẫu nhiên và dò số trên thẻ của người chơi.
Theo nhiều tài liệu, trò chơi này xuất hiện tại Ý từ khoảng thế kỷ 16. Ban đầu, nó mang tính giải trí cộng đồng và dần phổ biến tại nhiều quốc gia châu Âu. Khi lan sang các nước khác, lô tô được biến đổi về luật chơi và cách tổ chức để phù hợp với văn hóa bản địa.
Tại Pháp, hình thức lô tô từng khá phổ biến trong các buổi sinh hoạt cộng đồng. Ở Mỹ, một biến thể tương tự là Bingo xuất hiện rộng rãi vào đầu thế kỷ 20 và trở thành trò chơi quen thuộc tại nhà thờ, hội chợ, trường học hoặc các buổi gây quỹ.
Khi du nhập vào Việt Nam trong giai đoạn giao thoa văn hóa thời thuộc địa, trò chơi này dần được người Việt tiếp nhận rồi cải biên theo cách rất riêng. Nếu ở nhiều nước, đây đơn thuần chỉ là trò chơi may rủi mang tính giải trí, thì tại Việt Nam, lô tô được "sân khấu hóa", gắn với ca hát, diễn xuất và ngôn ngữ dân gian. Đó cũng là lý do lô tô Việt Nam trở nên khác biệt và có bản sắc riêng.
Lô tô phát triển mạnh tại miền Nam Việt Nam, đặc biệt khu vực Tây Nam bộ từ khoảng thập niên 1970 đến 1990. Nơi đây có truyền thống sinh hoạt cộng đồng sôi nổi, đời sống chợ phiên, lễ hội phong phú nên lô tô nhanh chóng tìm được chỗ đứng.
Không giống kiểu dò số im lặng ở nhiều nơi khác, lô tô Việt Nam hấp dẫn nhờ người "rao số" hoặc "kêu số". Người quản trò sẽ bốc ngẫu nhiên từng con số trong lồng cầu rồi hát, hò hoặc đọc những câu nói lái, câu vè, câu đố để gợi mở con số ấy.
Thay vì nói thẳng "số bảy", người gọi số có thể ngân nga:
"Con số gì ra, con số gì ra, cờ ra con mấy...
Chị ong nâu nâu nâu nâu
Chị bay đi đâu đi đâu
Chú gà trống mới gáy, ông mặt trời mới dậy
Mà trên những cành hoa em đã thấy chị bay
Con số bảy (7), con số bảy (7)".
Hay số khác lại được gắn với thành ngữ, tên món ăn, chuyện đời sống, khiến khán giả vừa dò số vừa cười nghiêng ngả.
Chính sự ứng biến linh hoạt, dí dỏm và đậm màu sắc địa phương đã khiến lô tô trở thành một hình thức giải trí đại chúng. Nhiều người đi xem lô tô không hẳn vì giải thưởng, mà vì thích nghe cách kêu số duyên dáng, thích tiếng cười rộn ràng và bầu không khí đông vui. Ở nhiều vùng quê miền Tây, mỗi khi có đoàn lô tô về gần như là sự kiện văn hóa nhỏ của cả xóm.
Từ nhu cầu giải trí ấy, hàng loạt gánh hát lô tô hình thành. Họ rong ruổi từ tỉnh này sang tỉnh khác, dựng sân khấu tạm ở bãi đất trống, chợ đêm, hội chợ xuân hoặc sân vận động huyện, xã.
Một nét đặc biệt của lô tô Việt Nam là nhiều đoàn do người chuyển giới nữ hoặc nam giả nữ biểu diễn. Với họ, sân khấu lô tô không chỉ là nơi kiếm sống mà còn là không gian hiếm hoi để được thể hiện bản thân trong bối cảnh xã hội trước đây còn nhiều định kiến.
Ánh đèn sân khấu rực rỡ là vậy, nhưng phía sau lại là đời sống nhiều nhọc nhằn. Không ít đoàn ăn ngủ ngay dưới sàn diễn, quần áo treo lẫn với đạo cụ, bữa cơm tối nấu vội bên hông rạp. Hôm nào bán vé khá thì cả đoàn vui, hôm nào mưa gió vắng khách lại thấp thỏm lo tiền xăng xe, tiền cơm gạo.
Bốn chữ "đi hát lô tô" vì thế từng gắn với thân phận lênh đênh của rất nhiều con người sống nhờ tiếng cười khán giả.
Cùng với thời gian, lô tô từng chịu không ít định kiến. Có người cho rằng đây chỉ là trò đỏ đen, thiếu giá trị nghệ thuật. Có thời điểm, một số nơi tổ chức tự phát, thiếu kiểm soát, nội dung phản cảm hoặc lợi dụng yếu tố nhạy cảm để câu khách, càng khiến hình ảnh lô tô trở nên méo mó.
Bên cạnh đó, khi truyền hình, internet và các hình thức giải trí hiện đại bùng nổ, lô tô kiểu cũ dần mất khán giả. Nhiều đoàn tan rã, nghệ sĩ bỏ nghề, sân khấu lưu động cũng thưa vắng. Không ít người tưởng rằng lô tô sẽ chỉ còn trong ký ức.
Nhưng vài năm trở lại đây, lô tô bước vào một giai đoạn mới. Nhiều nghệ sĩ trẻ lựa chọn làm lại từ đầu: chỉn chu sân khấu, đầu tư âm thanh, ánh sáng, tiết chế yếu tố gây tranh cãi, nâng chất lượng biểu diễn và đưa thêm thông điệp nhân văn vào chương trình.
Lô tô hôm nay không còn đơn thuần là mua vé dò số. Khán giả đến xem để nghe hát, xem biểu diễn, thưởng thức hài duyên dáng, tương tác cùng nghệ sĩ và tận hưởng một không gian cộng đồng rất đặc biệt.
Tại TP.HCM, đoàn lô tô Sài Gòn Tân Thời là một trong những cái tên góp phần làm mới hình ảnh lô tô. Thay vì chỉ dựng sân khấu lưu động như xưa, đoàn xây dựng chương trình theo hướng chuyên nghiệp, có kịch bản, có đầu tư trang phục, âm nhạc và câu chuyện văn hóa.
Người đứng đầu đoàn là Lộ Lộ (43 tuổi). Chia sẻ với PV Thanh Niên, cô cho biết nhiều năm qua, cô theo đuổi mục tiêu đưa lô tô đến gần công chúng trẻ, đồng thời xóa dần những định kiến cũ bám lấy loại hình này. Nhờ mạng xã hội, nhiều trích đoạn biểu diễn lan tỏa rộng rãi. Khán giả trẻ vốn chưa từng biết lô tô, hội chợ cũng bắt đầu tò mò, tìm đến rạp xem trực tiếp.
Mỗi lần nghe tiếng nhạc mở màn lô tô, tôi lại nhớ về buổi sáng năm nào ở quê nghèo Hà Tĩnh, khi chiếc loa trên xe máy chạy ngang và lũ trẻ con chúng tôi reo lên vì tối nay có hội.
Thứ ánh sáng của đêm lô tô ngày ấy không rực rỡ như sân khấu hiện đại bây giờ. Nhưng nó từng soi sáng một vùng quê thiếu thốn niềm vui, từng đem đến tiếng cười cho những con người lam lũ sau một ngày dài.
Hôm nay, lô tô đã khác, chuyên nghiệp hơn, văn minh hơn, trẻ trung hơn. Nhưng ở tầng sâu nhất, nó vẫn giữ nguyên giá trị cũ: mang niềm vui đến cho đám đông. Từ tiếng rao "chỉ một đêm duy nhất" của ngày xưa đến sân khấu chỉn chu của hôm nay, lô tô đã đi qua nhiều thăng trầm để tồn tại.
Và hành trình ấy, suy cho cùng, không chỉ là câu chuyện của một trò chơi dân gian, mà là câu chuyện về sức sống của văn hóa bình dân Việt Nam - thứ tưởng mong manh nhưng chưa bao giờ mất đi.
Tin Gốc: Thanh Niên

