Hai năm trước, gia đình chị Dung mua một căn nhà cũ cách Tokyo 30 phút đi tàu. Ngôi nhà nằm ở địa thế cao, thoáng đãng. Chị Dung ưng ý nhất là khu vườn rộng khoảng 250 m2.
“Lúc đi xem tôi đã nghĩ tới việc biến nơi đây thành khu vườn mang phong cách ‘Romantic Garden’ mơ ước”, chị Dung nói.
Hai năm trước, gia đình chị Dung mua một căn nhà cũ cách Tokyo 30 phút đi tàu. Ngôi nhà nằm ở địa thế cao, thoáng đãng. Chị Dung ưng ý nhất là khu vườn rộng khoảng 250 m2.
“Lúc đi xem tôi đã nghĩ tới việc biến nơi đây thành khu vườn mang phong cách ‘Romantic Garden’ mơ ước”, chị Dung nói.
Ban đầu, gia đình tìm đến các công ty cải tạo nhưng đều bị từ chối hoặc báo giá rất cao. Chị Dung quyết định cùng chồng là anh Duy Khiêm tự thi công dựa trên kinh nghiệm sửa nhà cho thuê trước đây.
Cùng sự hỗ trợ của một số thực tập sinh Việt Nam, vợ chồng chị mất gần nửa năm để thiết kế, mua vật tư, trực tiếp đào bới và cải tạo không gian.
Ban đầu, gia đình tìm đến các công ty cải tạo nhưng đều bị từ chối hoặc báo giá rất cao. Chị Dung quyết định cùng chồng là anh Duy Khiêm tự thi công dựa trên kinh nghiệm sửa nhà cho thuê trước đây.
Cùng sự hỗ trợ của một số thực tập sinh Việt Nam, vợ chồng chị mất gần nửa năm để thiết kế, mua vật tư, trực tiếp đào bới và cải tạo không gian.
Khu vườn được bố trí “mùa nào thức nấy” với sen đá, hoa trà, hoa sen và điểm nhấn là 20 gốc hoa hồng.
Muốn vườn nhanh đẹp, chị Dung mua các gốc hồng trưởng thành, cao trên một mét. Chị ưu tiên giống hồng leo thuần Nhật sinh trưởng mạnh, ít sâu bệnh, nhiều hoa và không gai để thuận lợi tạo hình giàn che phủ.
Khu vườn được bố trí “mùa nào thức nấy” với sen đá, hoa trà, hoa sen và điểm nhấn là 20 gốc hoa hồng.
Muốn vườn nhanh đẹp, chị Dung mua các gốc hồng trưởng thành, cao trên một mét. Chị ưu tiên giống hồng leo thuần Nhật sinh trưởng mạnh, ít sâu bệnh, nhiều hoa và không gai để thuận lợi tạo hình giàn che phủ.
Loài hồng leo vàng Mokko (Mộc Hương) được trồng ở cổng vì dễ chăm, không gai, an toàn cho trẻ nhỏ và tỏa hương nhẹ. Từ những cây một mét, nay giàn hoa vươn dài khoảng 5 mét, bao phủ cổng và tường rào.
“Mỗi khi ngắm nhìn giàn hoa này tôi lại có cảm giác như chạm vào tiềm thức. Rất may qua nửa đời người được cảm nhận một cách trọn vẹn”, chị Dung nói.
Loài hồng leo vàng Mokko (Mộc Hương) được trồng ở cổng vì dễ chăm, không gai, an toàn cho trẻ nhỏ và tỏa hương nhẹ. Từ những cây một mét, nay giàn hoa vươn dài khoảng 5 mét, bao phủ cổng và tường rào.
“Mỗi khi ngắm nhìn giàn hoa này tôi lại có cảm giác như chạm vào tiềm thức. Rất may qua nửa đời người được cảm nhận một cách trọn vẹn”, chị Dung nói.
Cách đó không xa là giống hồng Harukaze. Từ một gốc cao 1,2 mét, sau hai năm, cây đã bao phủ cổng vòm tạo thành một “dòng suối hoa”, khoe sắc trong khoảng hai tuần.
Cách đó không xa là giống hồng Harukaze. Từ một gốc cao 1,2 mét, sau hai năm, cây đã bao phủ cổng vòm tạo thành một “dòng suối hoa”, khoe sắc trong khoảng hai tuần.
Đan xen là các giống hồng ngoại cắt cành được chị sưu tầm từ kinh nghiệm tích lũy qua các hội nhóm trồng hoa của người Việt tại Nhật.
Khó khăn lớn nhất trong việc chăm sóc vườn là công đoạn cắt tỉa và gia cố giàn vào mùa đông. Cây leo cao và sinh trưởng nhanh buộc người trồng phải dùng thang lớn để thao tác.
Đan xen là các giống hồng ngoại cắt cành được chị sưu tầm từ kinh nghiệm tích lũy qua các hội nhóm trồng hoa của người Việt tại Nhật.
Khó khăn lớn nhất trong việc chăm sóc vườn là công đoạn cắt tỉa và gia cố giàn vào mùa đông. Cây leo cao và sinh trưởng nhanh buộc người trồng phải dùng thang lớn để thao tác.
Tháng 12 hàng năm, vợ chồng chị Dung cùng nhau cắt tỉa, xả tàn khi lá rụng. Đến tháng 2 và tháng 3, cây được bổ sung phân gà vào những tuần mưa nhiều, kết hợp phân NPK tan chậm. Khi cây đóng nụ, chị duy trì tưới phân nước hàng tuần và xịt thuốc dự phòng sâu bệnh vào cuối tháng 3.
Đối với những gốc hồng ngoại trồng chậu, chị Dung đã rút kinh nghiệm chuyển sang hạ thổ nhiều hơn để tránh tình trạng cây bị sốc nhiệt vào mùa hè nắng gắt tại Nhật.
Tháng 12 hàng năm, vợ chồng chị Dung cùng nhau cắt tỉa, xả tàn khi lá rụng. Đến tháng 2 và tháng 3, cây được bổ sung phân gà vào những tuần mưa nhiều, kết hợp phân NPK tan chậm. Khi cây đóng nụ, chị duy trì tưới phân nước hàng tuần và xịt thuốc dự phòng sâu bệnh vào cuối tháng 3.
Đối với những gốc hồng ngoại trồng chậu, chị Dung đã rút kinh nghiệm chuyển sang hạ thổ nhiều hơn để tránh tình trạng cây bị sốc nhiệt vào mùa hè nắng gắt tại Nhật.
Ngoài hoa hồng, không gian sống còn được điểm xuyết bởi những chậu sen.
Ngoài hoa hồng, không gian sống còn được điểm xuyết bởi những chậu sen.
Hoa trong vườn thường bung nở rực rỡ nhất vào dịp Tuần lễ Vàng (kỳ nghỉ lễ kéo dài từ cuối tháng 4 đến đầu tháng 5). Hai năm nay, khu vườn trở thành điểm hẹn để bạn bè và cộng đồng những người yêu cây cối tại Nhật Bản đến giao lưu, chụp ảnh kỷ niệm.
Hoa trong vườn thường bung nở rực rỡ nhất vào dịp Tuần lễ Vàng (kỳ nghỉ lễ kéo dài từ cuối tháng 4 đến đầu tháng 5). Hai năm nay, khu vườn trở thành điểm hẹn để bạn bè và cộng đồng những người yêu cây cối tại Nhật Bản đến giao lưu, chụp ảnh kỷ niệm.
Khi hình ảnh ngôi nhà ngập hoa được chia sẻ trên các hội nhóm người Việt, nhiều người không tin là thật, cho rằng đây là sản phẩm của trí tuệ nhân tạo (AI). Bạn bè quen biết ví không gian này như bước ra từ truyện cổ tích và dành lời khen cho sự khéo léo của người chăm sóc.
Khi hình ảnh ngôi nhà ngập hoa được chia sẻ trên các hội nhóm người Việt, nhiều người không tin là thật, cho rằng đây là sản phẩm của trí tuệ nhân tạo (AI). Bạn bè quen biết ví không gian này như bước ra từ truyện cổ tích và dành lời khen cho sự khéo léo của người chăm sóc.
Với bà mẹ ba con, khu vườn là nơi lưu giữ những khoảnh khắc bình yên của gia đình. Chị trân trọng những phút giây nhìn chồng và các con chơi thể thao, chơi nhạc hay cả nhà cùng nằm dài trên hiên gỗ hóng gió.
“Sau hơn 10 năm theo chồng lập nghiệp ở xứ người, cuộc sống bình yên bên gia đình trong ngôi nhà xinh đẹp là thứ khiến tôi cảm thấy có thành tựu nhất”, chị Dung nói.
Với bà mẹ ba con, khu vườn là nơi lưu giữ những khoảnh khắc bình yên của gia đình. Chị trân trọng những phút giây nhìn chồng và các con chơi thể thao, chơi nhạc hay cả nhà cùng nằm dài trên hiên gỗ hóng gió.
“Sau hơn 10 năm theo chồng lập nghiệp ở xứ người, cuộc sống bình yên bên gia đình trong ngôi nhà xinh đẹp là thứ khiến tôi cảm thấy có thành tựu nhất”, chị Dung nói.
Mùa hồng trong khu vườn của chị Kim Dung ở Chiba, Nhật Bản.
16h30 mỗi ngày, anh Nguyễn Công Ty, 43 tuổi, nhờ người nhà bệnh nhi cùng phòng trông giúp con trai, để ra chợ mua thực phẩm rồi ghé "Nhà Hy vọng" nấu nướng.
Đầu năm 2026, con trai 14 tuổi phát hiện mắc ung thư xương, chuyển từ Đà Nẵng lên Bệnh viện Trung ương Huế điều trị. Vốn là thợ điện nước quanh năm làm việc chân tay, ít khi nội trợ, anh loay hoay khi phải một mình chăm con ốm. Ngoài phác đồ điều trị, anh trăn trở nhất việc tìm chỗ nấu ăn. "Trẻ ung thư cần ăn đồ tự nấu để đảm bảo vệ sinh và hợp khẩu vị, việc thuê trọ riêng có bếp lại quá tốn kém", anh Ty nói.
Ngay ngày đầu nhập viện, nỗi lo được giải quyết khi anh biết đến nhà bếp sát bệnh viện. Thủ tục đăng ký đơn giản thông qua điều dưỡng. Phụ huynh chỉ cần mang theo nồi, bát cá nhân; toàn bộ bếp gas, dụng cụ nấu, điện, nước và gia vị đều được miễn phí.
Lần đầu vào bếp, người thợ điện nước bất ngờ trước không gian ngăn nắp. Bếp có 4 cụm gas đôi, phục vụ hàng chục người mỗi buổi. Dù đông đúc, mọi người đều kiên nhẫn chờ đến lượt, ưu tiên chế biến các món đơn giản, nấu nhanh để nhường chỗ cho người đến sau.
Khu bếp nằm ngay cạnh chợ dân sinh giúp việc mua sắm thuận tiện. Từ ngày ăn cơm bố nấu, con trai anh dung nạp tốt hơn, không còn ngán ngẩm những suất cơm hộp. Việc tự tay chuẩn bị bữa ăn không chỉ mang lại sự an tâm về chất lượng mà còn giúp gia đình tiết kiệm từ 3 đến 7 triệu đồng tiền thuê trọ mỗi tháng.
Anh Ty là một trong 50 phụ huynh đang sử dụng nhà bếp miễn phí mang tên Nhà Hy vọng. Hoạt động từ năm 2015, mô hình này tạo không gian sinh hoạt chung, trang bị sẵn bếp, tủ lạnh, máy giặt, giúp các gia đình bệnh nhi vơi bớt khó khăn.
Bà Trương Kim Yến, Điều dưỡng trưởng khoa Nhi Ung bướu, bệnh viện Trung ương Huế, người quản lý Nhà Hy vọng, cho biết bất cứ phụ huynh nào có nhu cầu đều được bệnh viện hỗ trợ. Nhờ khu bếp, các gia đình cân đối được chi tiêu, chủ động dinh dưỡng cho trẻ. Nguồn lương thực do các nhà hảo tâm hỗ trợ thi thoảng được gửi đến giúp bệnh nhi đổi bữa.
Hiện tại, chi phí thuê mặt bằng của Nhà Hy vọng do Quỹ Hy vọng tài trợ. Tiền mua gạo, gas, điện, nước và nhu yếu phẩm mỗi tháng khoảng 10 triệu đồng vẫn phụ thuộc vào nguồn kêu gọi đóng góp. Việc chưa có đơn vị tài trợ dài hạn buộc bệnh viện luôn phải tính toán, xoay xở từng tháng để duy trì đỏ lửa khu bếp.
"Bệnh nhi cần ăn uống mỗi ngày, chúng tôi cố gắng không để bếp ăn đóng cửa, đồng thời mong có đơn vị đồng hành hỗ trợ chi phí tiện ích lâu dài", bà Yến nói.
Bếp chung cũng là "phao cứu sinh" với chị Hoàng Ánh Tuyết, 43 tuổi, ở xã Khe Tre (TP Huế). Theo con trai 11 tuổi mắc ung thư xương vào viện 9 tháng nay, chị Tuyết xin nghỉ không lương, gánh nặng kinh tế dồn lên vai người chồng làm việc cách bệnh viện 70 km.
Quá trình vào hóa chất khiến con kén ăn, chị Tuyết tận dụng khu bếp chung để nấu những món quen thuộc, kích thích vị giác của trẻ. Gạo, trứng mang từ quê lên, rau thịt mua sẵn bảo quản trong tủ lạnh chung giúp hai mẹ con lo trọn bữa ăn cả ngày với số tiền bằng một suất cơm bụi. Khoản tiền tiết kiệm được, chị tích cóp để mua thuốc ngoài danh mục bảo hiểm cho con với giá 28 triệu đồng mỗi liều.
"Khu bếp giúp vơi bớt gánh nặng kinh tế, con cái được ăn uống đủ chất, an toàn để tiếp tục chiến đấu với bệnh tật", chị Tuyết nói. Người phụ này cũng mong mỏi khu bếp sớm được trang bị thêm hệ thống bếp nấu để phụ huynh giảm thời gian chờ đợi.
Dưới góc độ chuyên môn, bác sĩ Nguyễn Thị Kim Hoa, Phó trưởng khoa Nhi Ung bướu - huyết học - ghép tủy, bệnh viện Trung ương Huế, đánh giá cao vai trò của Nhà Hy vọng trong quá trình điều trị. Hóa chất làm thay đổi vị giác, khiến trẻ mệt mỏi và biếng ăn.
"Việc cha mẹ tự tay nấu những bữa cơm nóng hổi, đảm bảo tiêu chí 'ăn chín, uống sôi' và đúng sở thích không chỉ giúp trẻ ngon miệng mà còn mang lại tâm lý vui vẻ, tích cực hơn", bác sĩ Hoa nói.
Câu chuyện tưởng như riêng tư ấy thực ra không hiếm gặp. Bạo lực gia đình vẫn tồn tại, lặng lẽ và dai dẳng.
Vì sao một vấn đề đã được nhắc đến nhiều năm, có luật pháp điều chỉnh, có truyền thông cảnh báo… vẫn chưa thể chấm dứt?
Không ít nạn nhân của bạo lực gia đình chọn cách im lặng. Có người vì sợ, có người vì xấu hổ, có người vì nghĩ "chuyện trong nhà thì đóng cửa bảo nhau". Chính sự im lặng ấy vô tình trở thành "lá chắn" cho hành vi bạo lực tiếp diễn.
Một người phụ nữ từng chia sẻ: "Bị đánh nhiều lần nhưng không dám nói với ai. Sợ con cái bị ảnh hưởng, sợ hàng xóm dị nghị, sợ gia đình hai bên xấu hổ". Những nỗi sợ rất đời thường, nhưng lại đủ lớn để giữ người ta ở lại trong một vòng xoáy tổn thương.
Khi không có tiếng nói, bạo lực không bị phát hiện, không bị ngăn chặn. Và rồi, nó lặp lại như một thói quen xấu, ngày càng khó dừng.
Dù xã hội đã thay đổi, nhưng đâu đó vẫn còn những suy nghĩ cũ kỹ: "Chồng nóng tính một chút cũng bình thường", "vợ phải nhẫn nhịn để giữ hòa khí gia đình", hay "vợ chồng phải đóng cửa dạy nhau".
Những quan niệm ấy tưởng chừng vô hại, lại chính là mảnh đất để bạo lực tồn tại. Khi hành vi sai trái được "bình thường hóa", người gây bạo lực dễ biện minh, còn nạn nhân thì dễ chấp nhận.
Ở nhiều gia đình, con cái lớn lên trong môi trường có bạo lực cũng dễ coi đó là điều "quen thuộc". Một đứa trẻ chứng kiến cha đánh mẹ, hoặc cha mẹ thường xuyên mắng chửi nhau, có thể mang theo những tổn thương tâm lý kéo dài, thậm chí lặp lại hành vi đó khi trưởng thành.
Cuộc sống hiện đại mang đến nhiều cơ hội, nhưng cũng kéo theo không ít áp lực: công việc, tài chính, mối quan hệ… Khi không kiểm soát được cảm xúc, những áp lực ấy có thể bùng phát thành xung đột trong gia đình.
Một người đàn ông thất nghiệp, áp lực kinh tế đè nặng. Một người phụ nữ vừa đi làm vừa lo toan việc nhà. Những mâu thuẫn nhỏ tích tụ theo thời gian… Tất cả có thể trở thành "giọt nước tràn ly".
Điều đáng nói là thay vì tìm cách giải quyết bằng đối thoại, nhiều người lại chọn cách trút giận bằng lời nói hoặc hành vi bạo lực. Và người thân - những người gần gũi nhất - lại trở thành đối tượng chịu đựng.
Không thể phủ nhận rằng hệ thống pháp luật về phòng, chống bạo lực gia đình đã ngày càng hoàn thiện. Các quy định xử lý hành vi bạo lực, bảo vệ nạn nhân, hỗ trợ khẩn cấp… đã được ban hành.
Tuy nhiên trong thực tế, việc áp dụng vẫn còn nhiều rào cản. Nhiều nạn nhân không biết đến quyền của mình, hoặc biết nhưng không dám sử dụng. Một số trường hợp, khi cơ quan chức năng can thiệp, nạn nhân lại xin "giải hòa" vì muốn giữ hòa khí gia đình.
Bên cạnh đó, việc phát hiện và xử lý bạo lực gia đình cũng không dễ dàng, bởi nó thường diễn ra trong không gian riêng tư, ít có chứng cứ rõ ràng.
Ở không ít nơi, khi nghe tiếng cãi vã, xô xát trong một gia đình, hàng xóm thường chọn cách đứng ngoài. Một phần vì ngại va chạm, phần khác vì nghĩ đó là chuyện riêng.
Nhưng chính sự thờ ơ ấy có thể khiến bạo lực kéo dài. Nếu có sự lên tiếng kịp thời, sự can thiệp từ cộng đồng hoặc chính quyền địa phương, nhiều vụ việc có thể được ngăn chặn sớm.
Giữ gìn hạnh phúc gia đình là điều đáng trân trọng, nhưng không thể vì thế mà bỏ qua những hành vi gây tổn thương.
Để bạo lực gia đình không còn âm ỉ, có lẽ không chỉ cần những giải pháp lớn, mà còn cần thay đổi từ những điều rất nhỏ. Đó là cách mỗi người học cách kiểm soát cảm xúc, biết dừng lại trước khi lời nói trở nên tổn thương. Là việc xây dựng thói quen đối thoại trong gia đình, thay vì im lặng hoặc áp đặt.
Đó cũng là việc dạy con trẻ về sự tôn trọng, về cách giải quyết mâu thuẫn không dùng bạo lực. Một thế hệ lớn lên trong môi trường lành mạnh sẽ có nhiều khả năng tạo ra những gia đình tích cực hơn.
Bạo lực gia đình không chỉ ảnh hưởng đến một cá nhân hay một gia đình, mà còn tác động đến cả xã hội. Những tổn thương tâm lý, những đứa trẻ lớn lên trong sợ hãi, những mối quan hệ đổ vỡ…, tất cả đều để lại hệ lụy lâu dài.
Vì vậy đã đến lúc cần nhìn nhận rõ: bạo lực gia đình không phải là chuyện riêng. Đó là vấn đề chung, cần sự vào cuộc của cả hệ thống, từ pháp luật, cộng đồng đến từng cá nhân.
Ai cũng mong muốn trở về nhà sau một ngày dài tìm thấy sự bình yên và yêu thương. Nhưng với những người đang sống trong bạo lực, ngôi nhà lại trở thành nơi đáng sợ nhất.
Chấm dứt bạo lực gia đình không phải là việc dễ dàng, càng không thể làm trong một sớm một chiều. Nhưng nếu mỗi người dám lên tiếng, dám thay đổi, và dám nói "không" với bạo lực, thì những cánh cửa khép kín kia sẽ không còn che giấu những tổn thương.
Để căn nhà thật sự là nơi để trở về - không phải để chịu đựng, mà là mái ấm, là nơi cảm nhận được sự được yêu thương.
Đó là chia sẻ của ông Nguyễn Nho Huy, Phó vụ trưởng Vụ Học sinh Sinh viên - Bộ Giáo dục và Đào tạo, tại hội thảo "Phát triển toàn diện thế hệ trẻ Việt Nam: Kiến tạo nguồn lực cho kỷ nguyên mới", do báo Nhân Dân phối hợp cùng Bộ Giáo dục và Đào tạo tổ chức ngày 12-5 ở Hà Nội.
Hội thảo được tổ chức nhằm triển khai hiệu quả tinh thần và các nhiệm vụ trọng tâm của Nghị quyết số 71-NQ/TW và Nghị quyết số 72-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển giáo dục, đào tạo và đột phá trong công tác bảo vệ, chăm sóc, nâng cao sức khỏe Nhân dân trong giai đoạn mới.
Trước đó, Nghị quyết số 72 của Bộ Chính trị năm 2025 về một số giải pháp đột phá, tăng cường bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe Nhân dân cũng đề ra tầm nhìn đến năm 2045, tầm vóc, thể lực, chiều cao trung bình của thanh niên tương đương các quốc gia có cùng mức phát triển.
Theo các chuyên gia, chiều cao của người Việt Nam có nhiều thay đổi trong những năm vừa qua, nhưng mức tăng còn chậm và vẫn thuộc nhóm thấp trên thế giới.
Trên bảng xếp hạng thế giới, Việt Nam đứng thứ 153/201 quốc gia và vùng lãnh thổ. Nam giới Việt Nam thấp hơn mức trung bình toàn cầu (1,71m) khoảng 3cm, và kém xa so với những quốc gia có chiều cao vượt trội.
Ở khu vực Đông Nam Á, Việt Nam mới xếp hạng thứ 4 về chiều cao, sau Singapore, Malaysia và Thái Lan.
Trong khi đó ông Huy cho biết những nỗ lực để cải thiện chiều cao cho học sinh Việt Nam trong nhà trường dù có nhiều nỗ lực nhưng còn hạn chế. Điều kiện giáo dục thể chất, thể thao trong các trường hiện nay còn thiếu.
Việc tổ chức bữa ăn bán trú trong nhà trường đã đạt 97% ở trường mầm non, ở trường phổ thông khoảng 55%.
Việc này được kỳ vọng mang lại hiệu quả tích cực trong nâng cao sức khỏe, thể chất cho trẻ em Việt Nam, nhưng thực tế triển khai còn hạn chế.
Trong điều kiện như vậy, liệu những mục tiêu về chiều cao của thanh niên Việt Nam đến năm 2045 có thực hiện được?
Ông Huy cho hay sắp tới việc tổ chức bữa ăn bán trú cho học sinh sẽ có quy định trách nhiệm của chính quyền cấp xã, y tế địa phương, vai trò trách nhiệm của cha mẹ học sinh, để thực hiện tốt mục tiêu dinh dưỡng học đường.
Cùng với nhiều chương trình hành động khác, Phó vụ trưởng Vụ Học sinh Sinh viên - Bộ Giáo dục và Đào tạo khẳng định mục tiêu về chiều cao của thanh niên Việt Nam nói trên hoàn toàn có thể thực hiện được, nhưng cần thiết phải có sự đầu tư kinh phí từ Trung ương, các địa phương, sự đồng hành của cộng đồng doanh nghiệp.
Tại hội thảo, nhiều tham luận từ các chuyên gia, nhà quản lý trong lĩnh vực y tế, dinh dưỡng, thể thao… cùng chia sẻ những giải pháp để phát triển toàn diện thế hệ trẻ Việt Nam, mà trước tiên là ở thể lực, tầm vóc.
Các chuyên gia dẫn trường hợp cải thiện chiều cao và sức khỏe rất thành công của nước Nhật, đã chỉ ra một trong những nguyên nhân thành công của họ là ở chế độ dinh dưỡng cân bằng. Nước Nhật có Luật Dinh dưỡng và dinh dưỡng học đường từ năm 1947. Họ đào tạo được lực lượng cán bộ làm về dinh dưỡng đưa về từng trường học, trạm y tế.
PGS.TS Trần Thanh Dương - Viện trưởng Viện Dinh dưỡng quốc gia - dẫn ra 10 lời khuyên dinh dưỡng hợp lý đến năm 2030 cho người Việt Nam như một giải pháp hữu hiệu để cải thiện sức khỏe và tầm vóc cho người Việt. Danh mục 10 lời khuyên này đã được Bộ Y tế ban hành năm 2024.
Ông Trương Minh Sang, Huấn luyện viên trưởng đội tuyển thể dục dụng cụ quốc gia, góp giải pháp về giáo dục thể chất trong nhà trường.
Theo ông, cần sớm đưa các bài tập thể dục dụng cụ cơ bản vào trường mầm non, tiểu học nhằm giúp trẻ phát triển kỹ năng vận động, phòng tránh chấn thương học đường và hình thành thói quen rèn luyện thể chất từ sớm.
Các ý kiến tại hội thảo thống nhất cho rằng đầu tư cho dinh dưỡng, sức khỏe và thể chất học đường hôm nay chính là đầu tư cho chất lượng nguồn nhân lực và sức cạnh tranh của quốc gia trong tương lai.