Sau khi mùa giải V-League 2025 – 2026 khép lại, rất có thể HLV Chu Đình Nghiêm sẽ chia tay CLB Hải Phòng để chuyển tới Ninh Bình.
Nếu thương vụ này xảy ra, đây là lựa chọn tốt cho các bên. HLV Chu Đình Nghiêm được trở lại một đội bóng có tham vọng đua vô địch, sau nhiều năm cùng CLB Hải Phòng vượt khó với lực lượng khiêm tốn cùng mục tiêu trụ hạng.
CLB Ninh Bình cũng có sự phục vụ của chiến lược gia nội giỏi bậc nhất V-League hiện tại, qua đó định hình sự ổn định sau khi dùng đến 3 HLV mùa này.
HLV Chu Đình Nghiêm là “kiến trúc sư” trong thành công của CLB Hà Nội giai đoạn 2016 – 2021, với 3 chức vô địch V-League 2016, 2018, 2019, cùng danh hiệu Cúp quốc gia 2019, Siêu cúp quốc gia 2018, 2019, 2020. Ông thuộc nhóm các HLV có nhiều danh hiệu quốc nội nhất trong lịch sử. Tại sân chơi châu Á, ông Nghiêm giúp CLB Hà Nội lọt vào chung kết AFC Cup liên khu vực 2019.
Chia tay CLB Hà Nội giữa năm 2021, ông Nghiêm nhận lời huấn luyện CLB Hải Phòng. Tại sân Lạch Tray, chiến lược gia quê Thanh Hóa đã giúp CLB Hải Phòng từ chỗ đua trụ hạng trở thành “ngựa chiến” ở V-League, khi đua vô địch V-League 2022 với Hà Nội đến tận vòng đấu cuối cùng.
Ngôi á quân V-League 2022 với CLB Hải Phòng chẳng khác nào thành tựu, khi đội bóng đất cảng đã tiệm cận vinh quang với đội hình chắp vá. Ngay mùa giải sau đó, Hải Phòng của HLV Chu Đình Nghiêm suýt tạo bất ngờ khi hòa Incheon United (Hàn Quốc) ở vòng play-off thứ hai AFC Champions League trong 90 phút. Chỉ đến khi vào hiệp phụ, khi đối thủ có ngoại binh quá tốt, CLB Hải Phòng mới chịu thất bại.
Những năm sau đó, CLB Hải Phòng không còn đua vô địch, song vẫn giữ sự hiện diện ở nửa trên bảng xếp hạng. HLV Chu Đình Nghiêm xây dựng được lối chơi kiểm soát có đường nét rõ ràng, tấn công đẹp mắt và đầy “lửa”, dù lực lượng Hải Phòng biến động liên tục theo mùa.
“Mục tiêu của đội Hải Phòng luôn là trụ hạng, sau đó sẽ từ từ tính toán thứ hạng tốt, mang đến trận đấu hay cho khán giả”, ông Nghiêm khiêm tốn chia sẻ.
Mùa này, CLB Hải Phòng đang đứng hạng 5 với 27 điểm. Theo ông Nghiêm, đội cần thêm 2 điểm để yên tâm trụ hạng.
Kinh nghiệm dạn dày cùng khả năng xây dựng lối chơi của HLV Chu Đình Nghiêm là những gì CLB Ninh Bình còn thiếu.
Mùa này, đội bóng cố đô dù mạnh tay chi tiền nâng cấp đội hình và dẫn đầu bảng suốt lượt đi, nhưng lại sa sút giữa mùa. CLB Ninh Bình chưa có đường nét chơi bóng đặc sắc và cũng không ổn định ở trận cầu lớn. Đội bóng cố đô toàn thua CLB Công an Hà Nội hai lượt, hòa may mắn trước Thể Công Viettel ở lượt đi, và cũng có chiến thắng chật vật trước CLB Hà Nội.
CLB Ninh Bình đã thay 3 HLV mùa này, gồm ông Gerald Albadalejo, Vũ Tiến Thành và nay là Bae Ji-won. Hoàng Đức cùng đồng đội cần sự nhất quán trên băng ghế huấn luyện, để tập trung định hình lối chơi, phát huy tối đa tiềm năng con người hiện có.
Đó là lý do CLB Ninh Bình cần HLV Chu Đình Nghiêm. Bản thân ông Nghiêm cũng cần một đội bóng tham vọng để bồi đắp thành trì thống trị như CLB Hà Nội năm nào, thay vì phải “long đong” với những cuộc đua giành giật điểm số ở giữa bảng. Nhiều khả năng, HLV Chu Đình Nghiêm sẽ bén duyên với CLB Ninh Bình khi mùa giải này khép lại.
Trước đó, Nam Định vào bán kết với tư cách nhất bảng B, sau khi hạ Bangkok United (Thái Lan), Lion City Sailors (Singapore), Shan United (Myanmar) Svay Rieng (Campuchia), rồi hòa Johor Darul Tazim của Malaysia ở lượt cuối. Đối thủ Selangor là nhì bảng A, khi hòa Buriram United, BG Pathum United (Thái Lan), Herb Cebu (Philippines), thắng Tampines Rovers (Singapore) và Công an Hà Nội (CAHN).
Cuộc đấu trên sân Petaling Jaya chứng kiến Nam Định dùng sơ đồ 3-4-3, với Walber Motta được xếp đá biên phải để kiểm tỏa mũi tấn công nguy hiểm Faisal Halim. Cặp tiền vệ trung tâm Caio Cesar và Lusamba thể hiện sức mạnh, trong khi Chadrac Akolo và Percy Tau khuấy đảo ở hai cánh.
Đội khách tạo sức ép tốt trong 35 phút đầu trận, với nhiều cơ hội nhưng cú sút của Akolo, Tau hay Walber đều không thắng được thủ môn và cột dọc. Trong khi đó, Selangor chực chờ phản công – thứ vũ khí nguy hiểm nhất họ từng dùng để loại= đương kim á quân CAHN từ vòng bảng.
Đoàn quân HLV Vũ Hồng Việt nhận thức rõ sự nguy hiểm ấy nhưng vẫn thua bàn ở phút 37. Từ pha phất dài của Safuwan Baharudin, Nguyễn Văn Vĩ đánh đầu không tốt tạo cơ hội cho Quentin Cheng khống chế sau lưng hàng thủ Nam Định. Hậu vệ này căng ngang vừa tầm cho Chrigor đệm cận thành mở tỷ số.
Đến phút 58, vẫn là phản công, Faisal Halim mở bóng sang cánh phải cho Quentin Cheng căng ngang. Chrigor khống chế bình tĩnh khiến thủ thành Caique lỡ trớn, rồi bấm bóng qua đầu hoàn tất cú đúp. Pha xử lý của Chrigor khiến khán giả nhà ở Petaling Jaya đồng loạt bật dậy hò reo, trong khi chủ tịch Tengku Amir Shah vỗ tay tán thưởng cùng nụ cười tươi.
Chrigor thể hiện phong độ cao, như cách anh đang ghi nhiều bàn nhất giải vô địch quốc gia Malaysia, với 23 pha lập công. Trong khi đó, ở bên kia chiến tuyến, chân sút nhận được nhiều kỳ vọng là Nguyễn Xuân Son lại mờ nhạt, dù từng ghi 7 bàn sau 3 trận ở vòng bảng.
Dấu ấn đầu tiên của tiền đạo sinh năm 1997 là thẻ vàng ở phút 25 sau pha ham bóng rồi phạm lỗi với thủ môn. Đến phút 34, Văn Vĩ nuối tiếc với đường chuyền cắt ngang khung thành, nhưng Xuân Son không băng vào đệm. Bên cạnh đó, Son càng "đói bóng" khi bị trung vệ Mamadou Diarra chăm sóc kỹ.
Xuân Son nhạt nhòa, nhưng Nam Định thực tế không thiếu cơ hội ăn bàn. Đội có bàn gỡ 1-1 ở phút bù thứ nhất hiệp một nhờ cú đệm cận thành của Văn Vĩ. Trước đó, Tau đi bóng lắt léo ở cánh phải rồi chuyền dọn cỗ vào vòng 5m50.
Sau khi nhận bàn thua thứ hai, Nam Định nuối tiếc trước cú sút vọt xà trong vòng cấm của Tau. Đến cuối trận, Trần Văn Đạt vẩy má ngoài chân trái vọt xà, còn cú đánh đầu cận thành của Nguyễn Tuấn Anh bị thủ môn Sikh Izhan xuất thần cản phá.
Thua 1-2 khiến Nam Định gặp bất lợi trước lượt về diễn ra trên sân Thiên Trường vào ngày 13/5. Ở trận bán kết còn lại, Buriram United cũng tạo lợi thế lớn khi hạ Johor Darul Tazim 3-1 ngay trên sân đối phương tại lượt đi.
Đội hình xuất phát
Selangor: Sikh Izhan, Quentin Cheng, Mamadou Diarra, Safuwan Baharudin, Zikri Khalili, Al Rawabdeh, Nooa Laine, Kim Ji-ho, Hugo Boumous, Faisal Halim, Chrigor
Nam Định: Caique, Walber, Giáp Tuấn Dương, Đặng Văn Tới, Lucas Alves, Văn Vĩ, Percy Tau, Lusamba, Caio Cesar, Chadrac Akolo, Xuân Son.
Vòng chung kết World Cup 2026 diễn ra từ ngày 11-6 đến 19-7 do 3 quốc gia Mỹ, Canada và Mexico đồng đăng cai.
Giải đấu sẽ có 104 trận đấu tất cả, với 48 đội bóng bao gồm: AFC (châu Á) - 9 đội: Úc, Iran, Iraq, Nhật Bản, Jordan, Hàn Quốc, Saudi Arabia, Qatar, Uzbekistan. CAF (châu Phi) - 10 đội: Algeria, Bờ Biển Ngà, Cabo Verde, Congo, Ai Cập, Ghana, Morocco, Nam Phi, Senegal, Tunisia. CONCACAF (Bắc, Trung Mỹ và Caribê) - 6 đội: Canada, Mỹ, Mexico (đồng chủ nhà), Curaçao, Haiti, Panama.
CONMEBOL (Nam Mỹ) - 6 đội: Argentina, Brazil, Colombia, Ecuador, Paraguay, Uruguay. UEFA (châu Âu) - 16 đội: Áo, Bỉ, Bosna và Herzegovina, Croatia, Czech, Anh, Pháp, Đức, Hà Lan, Na Uy, Bồ Đào Nha, Scotland, Tây Ban Nha, Thụy Điển, Thụy Sĩ, Thổ Nhĩ Kỳ. OFC (châu Đại Dương) - 1 đội: New Zealand.
Dù danh sách 48 đội dự World Cup đã hoàn tất, nhưng sự góp mặt của đội tuyển Iran hiện đang là dấu hỏi lớn nhất. Do những căng thẳng về chính trị, Bộ trưởng Thể thao Iran - ông Ahmad Donyamali đã tuyên bố đội nhà không tham dự World Cup 2026 vì lý do an ninh, đồng thời chỉ trích gay gắt nước chủ nhà Mỹ.
Nếu Iran thực sự rút lui, FIFA sẽ phải áp dụng những điều khoản chưa từng có trong lịch sử bóng đá như hủy các trận của đội tuyển Iran và biến bảng G thành bảng 3 đội. Tuy nhiên, điều này sẽ gây thiệt hại nặng nề về bản quyền và tài chính.
Đáng chú ý, theo một báo cáo được RMC Sport công bố được trích dẫn từ tờ The Athletic, các cuộc thảo luận đang diễn ra trong nội bộ FIFA về khả năng tổ chức một trận play-off cấp châu lục đặc biệt trong trường hợp Iran nhất quyết rút lui. Vòng play-off này sẽ bao gồm hai đội đến từ châu Á và hai đội đến từ châu Âu trong số các đội không đủ điều kiện tham dự giải đấu. Nhờ thứ hạng cao trên bảng xếp hạng FIFA, đội tuyển Ý gần như chắc chắn sẽ giành một trong hai suất châu Âu trong trận play-off này nếu việc Iran rút lui được xác nhận.
Dẫu vậy, đây hiện chỉ dừng lại ở mức độ tin đồn được các tờ báo lớn nước ngoài đăng tải và FIFA vẫn chưa đưa ra bất kỳ thông báo chính thức nào.
Bàn thắng duy nhất của tiền vệ Đậu Quang Hưng ở phút 77 giúp Việt Nam ra quân suôn sẻ với ba điểm và vươn lên đầu bảng C, tối 6/5. Thầy trò Cristiano Roland chỉ cần thắng một trong hai trận còn lại gặp Hàn Quốc và UAE là giành suất dự U17 World Cup lần đầu trong lịch sử.
Không chỉ thắng trận đầu tại giải sau 10 năm, Việt Nam còn lần đầu quật ngã đại diện vùng Tây Á. Trước đó, đội tuyển từng hòa một và thua sáu trận khi gặp các đối thủ đến từ khu vực này.
Lần đầu Việt Nam chạm trán một đội Tây Á ở VCK U17 châu Á (trước đây là U16) là năm 2000, khi Phạm Văn Quyến và đồng đội vào bán kết trên sân nhà ở Đà Nẵng. Tuy nhiên, Việt Nam thua Iran 0-4 rồi sau đó nhận vị trí thứ tư chung cuộc - thành tích tốt nhất đến nay.
Hai năm sau, Việt Nam tiếp tục thất bại 0-2 trước Yemen ở vòng bảng. Đến năm 2004, đội thua Oman 1-2, trong trận đấu tiền vệ Nguyễn Quang Tình ghi bàn duy nhất cho đội nhà từ phạt đền. Năm 2006, Việt Nam tiếp tục thua Syria 0-2. Giai đoạn 2016 và 2018 chứng kiến những thất bại nặng nề nhất, khi Việt Nam hai lần thua Iran cùng tỷ số 0-5.
Phải đến năm 2025, Việt Nam mới lần đầu giành điểm trước một đội Tây Á, với trận hòa UAE 1-1 ở vòng bảng. Hoàng Trọng Duy Khang mở tỷ số ở phút 23, nhưng Việt Nam không thể bảo toàn lợi thế, để đối thủ chia điểm ở gần cuối hiệp hai. Dù bất bại với ba trận hòa trước Australia, Nhật Bản và UAE, đội vẫn bị loại vì kém chỉ số phụ.
Một năm sau, trận thắng Yemen giúp Việt Nam phá dớp kể từ lần đầu dự giải cách đây 26 năm. Sau tám lần chạm trán các đội Tây Á tại vòng chung kết U16/U17 châu Á, Việt Nam thắng một, hòa một và thua sáu trận, ghi ba bàn nhưng thủng lưới tới 21 lần.
Việt Nam đã 10 lần góp mặt ở vòng chung kết, với tổng cộng 32 trận. Đội thắng bảy, hòa tám và thua 17 trận, ghi 36 bàn và thủng lưới 71 bàn.
Trong đó, năm 2000 và 2016 là hai giải thành công nhất. Ngoài vị trí thứ tư năm 2000, Việt Nam còn vào tứ kết năm 2016 nhờ chiến thắng đáng nhớ trước Australia 3-2 và Kyrgyzstan 3-1. Tuy nhiên, hành trình năm đó cũng kết thúc bằng thất bại 0-5 trước Iran.
Từ năm 2002 đến 2010, Việt Nam thường dừng bước ở vòng bảng. Dù vậy, đội vẫn tạo được vài dấu ấn, như trận hòa Trung Quốc 3-3 năm 2006.
Ngược lại, Nhật Bản vẫn là thử thách quá lớn. Việt Nam đã gặp đội bóng này sáu lần tại vòng chung kết U16/U17 châu Á và chưa từng thắng. Đội thua năm trận, gồm các thất bại đậm 0-6 năm 2010 và 0-7 năm 2016. Mãi đến năm 2025, Việt Nam mới giành điểm đầu tiên trước Nhật Bản với trận hòa 1-1 nhờ bàn gỡ phạt đền của Trần Gia Bảo ở phút cuối.
Hàn Quốc cũng khiến Việt Nam gặp nhiều khó khăn. Đội từng thua 1-4 năm 2002 và 0-1 năm 2004. Tại giải năm nay, hai đội sẽ gặp ở lượt trận ngày 10/5.