Đội tuyển Việt Nam đã thắng Malaysia (3-1) bằng hàng phòng ngự kinh nghiệm và ổn định, được “đo ni đóng giày” từ trước ngày HLV Kim Sang-sik đến: bộ ba Đỗ Duy Mạnh, Đoàn Văn Hậu, Bùi Hoàng Việt Anh đá trung vệ, Cao Pendant Quang Vinh chạy cánh trái, còn cánh phải giao cho Trương Tiến Anh.
Nhìn chung, đây là hàng thủ vẫn ở dải tuổi lý tưởng. Duy Mạnh, Quang Vinh mới chạm ngưỡng 29, 30, đang ở độ chín sự nghiệp. Văn Hậu, Việt Anh và Tiến Anh đều sinh năm 1999, năm nay mới 27 tuổi.
Nếu giữ guồng tập luyện chuyên nghiệp và tránh được chấn thương, bộ ba này có thể chơi tốt trong 3-5 năm nữa.
Tuy nhiên, cần nhớ rằng những hậu vệ của HLV Kim Sang-sik thực tế từng lên tuyển từ rất sớm. Duy Mạnh được HLV Toshiya Miura đôn lên tuyển từ năm 2015, khi mới 19 tuổi. Đến năm 23 tuổi, anh trở thành mảnh ghép không thể thiếu của đội tuyển quốc gia. Văn Hậu đá chính ở đội tuyển năm 19 tuổi. Việt Anh có suất năm 22 tuổi. Trễ nhất chỉ có Tiến Anh (24 tuổi). Cao Pendant Quang Vinh lên tuyển muộn, chủ yếu do câu chuyện nhập tịch.
Tức là, nếu thực sự có tiềm năng, các hậu vệ trẻ thuộc lớp kế cận đến lúc này (23 tuổi) phải có suất đá chính, hoặc ít nhất, thuộc diện “thay ra thay vào” hoặc thể hiện triển vọng cạnh tranh với lớp đàn anh.
Ở đợt tập trung tháng 3, ông Kim chỉ trao cơ hội cho một hậu vệ U.23 duy nhất, đó là Nguyễn Nhật Minh. Hai trường hợp khác gồm Phạm Lý Đức (treo giò) và Nguyễn Hiểu Minh (chấn thương) vắng mặt bất đắc dĩ. Hai chân chạy cánh Nguyễn Phi Hoàng và Phạm Minh Phúc dù khỏe mạnh nhưng không được ông Kim “chấm”.
Sự vắng mặt của Lý Đức và Hiểu Minh để lại nuối tiếc, nhưng dù có mặt, cũng không đảm bảo cả hai được ra sân.
Lý Đức chỉ vào sân từ ghế dự bị duy nhất một trận (gặp Malaysia hồi tháng 6.2025), sau đó không còn lên tuyển. Hiểu Minh chơi tốt hơn, có một trận đá chính với Nepal (tháng 10.2025). Có lẽ, Hiểu Minh là cầu thủ tiệm cận khả năng được dùng nhất, nhưng để cạnh tranh với đàn anh thì… còn xa.
Bởi cũng như nhiều hậu vệ U.23 khác, vốn kinh nghiệm V-League của Hiểu Minh còn rất mỏng. Anh còn chưa chơi được mùa V-League trọn vẹn đầu tiên thì đã chấn thương. Nhật Minh mới đang có mùa thứ hai được tin dùng ở Hải Phòng.
Lý Đức sau mùa 2023 – 2024 bền bỉ cùng HAGL, đã ngồi dự bị ở CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) và phải chuyển sang PVF-CAND mới có cơ hội ra sân. Phi Hoàng (Đà Nẵng) và Minh Phúc (CAHN) đá thường xuyên hơn, song ấn tượng để lại chưa nhiều.
Với dàn hậu vệ U.23 Việt Nam lúc này, việc được gọi lên đội tuyển quốc gia đã là may mắn, chưa nói đến cạnh tranh suất đá chính.
Bởi để được tin dùng, Lý Đức hay Nhật Minh phải vượt qua những “bức tường” đã có tới 8-10 năm chinh chiến đỉnh cao, từng kinh qua AFF Cup, Asian Cup, vòng loại World Cup và khẳng định mình ở đấu trường khốc liệt.
Tấm HCĐ U.23 châu Á 2026 không nói lên nhiều điều, bởi thế hệ hậu vệ đàn anh thậm chí còn từng làm tốt hơn thế: đoạt ngôi á quân U.23 châu Á 2018, vẽ nên kỳ tích Thường Châu đã vực dậy cả nền bóng đá Việt Nam.
8 năm trước, Duy Mạnh, Văn Hậu hay Bùi Tiến Dũng một bước lên tuyển bởi hai lý do: lứa đàn anh khi ấy đã xuống dốc, đồng thời lứa trẻ đủ “chín” để được tin tưởng. Còn lúc này, khi lứa đàn anh vẫn còn “sừng sững” với phong độ ổn định, thế hệ trẻ lại chưa thể cạnh tranh sòng phẳng.
So với các tiền vệ hay tiền đạo, các hậu vệ U.23 đang có ưu thế khi được ra sân thường xuyên hơn, với tối thiểu 10-15 trận từ đầu giải. Tuy nhiên, tình thế hiện tại buộc Lý Đức, Nhật Minh, Phi Hoàng hay Minh Phúc phải kiên nhẫn chờ đợi, tận dụng từng cơ hội có được.
Chính lứa đàn anh năm xưa cũng phải “nếm mật nằm gai” qua những cung đường biến động nhất của bóng đá Việt Nam, rồi mới được trọng dụng.
“Ở đội tuyển Việt Nam, không có sự phân biệt nào giữa cầu thủ trẻ hay già. Tất cả bình đẳng và phải cố gắng như nhau”, Nguyễn Quang Hải chia sẻ. Suất đá chính ở đội tuyển Việt Nam là thứ phải giành giật lấy. Sẽ không có bất cứ ưu ái nào.
Đội tuyển U.17 nữ Việt Nam bước vào lượt trận thứ 2 bảng A VCK U.17 nữ châu Á 2026 với thử thách lớn trước chủ nhà Trung Quốc. Trận đấu diễn ra lúc 18 giờ 30 phút ngày 4.5 theo giờ Việt Nam, được xem là màn so tài có ý nghĩa quan trọng với cục diện bảng đấu. Trận đấu sẽ được phát lại sau 1 ngày trên nền tảng của TV360.
Chiều 3.5, toàn đội có buổi tập lúc 17 giờ 30 phút tại Trung tâm thể thao bóng đá Thái Hồ (Tô Châu, Trung Quốc) nhằm hoàn tất những bước chuẩn bị cuối cùng. Thời tiết tại đây có sự thay đổi khi nhiệt độ giảm xuống khoảng 21 độ C kèm gió lớn, nhưng điều này không ảnh hưởng nhiều đến tinh thần tập luyện của các cầu thủ.
Trước buổi tập, tiền đạo Nguyễn Thị Thanh Lam (CLB Hà Nội) chia sẻ về bàn thắng quan trọng vào lưới U.17 nữ Thái Lan ở trận ra quân ngày 1.5 - pha lập công giúp U.17 nữ Việt Nam giành lại 1 điểm.
“Dù được vào sân ở những phút cuối nhưng tôi luôn cố gắng hết sức. Khi ghi bàn, tôi cảm thấy rất vui vì đã đóng góp cho đội”, Thanh Lam cho biết.
Ở trận đấu đó, Thanh Lam vào sân từ ghế dự bị và nhanh chóng để lại dấu ấn với bàn gỡ hòa thứ 2. Đây cũng là trải nghiệm đáng nhớ với tiền đạo trẻ trong lần đầu thi đấu chính thức cho đội tuyển.
Hướng đến cuộc đối đầu với chủ nhà Trung Quốc, Thanh Lam thừa nhận đây là đối thủ mạnh nhưng toàn đội đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng: “Trung Quốc là đội rất mạnh. Toàn đội đã phân tích băng hình và tập luyện kỹ. Tôi hy vọng sẽ tiếp tục ghi bàn và cùng đội đạt kết quả tốt”.
Giải U.17 nữ châu Á 2026 chính thức khởi tranh từ ngày 1.5 tại Trung Quốc với 12 đội tham dự, cạnh tranh 4 suất dự World Cup U.17 nữ. Ở bảng A, U.17 nữ Việt Nam nằm cùng bảng với Trung Quốc, Thái Lan và Myanmar.
Ngay lượt trận đầu tiên, đội tuyển U.17 nữ Trung Quốc đã khẳng định vị thế ứng viên vô địch khi thắng U.17 nữ Myanmar 6-0. Không chỉ vượt trội về tỷ số, đội chủ nhà còn cho thấy sự khác biệt rõ rệt về tổ chức lối chơi và chất lượng đội hình.
Trung Quốc kiểm soát hoàn toàn thế trận, triển khai tấn công đa dạng với nhiều phương án như phối hợp biên, đánh đầu, sút xa hay tận dụng tình huống cố định. Sự linh hoạt này khiến họ trở thành đối thủ đáng gờm tại bảng A.
Về thành tích, Trung Quốc là một trong những đội giàu kinh nghiệm nhất giải. Họ từng nhiều lần tiến sâu, có ngôi á quân và duy trì sự ổn định trong hơn 20 năm qua. Ngoài ra, lợi thế sân nhà với sự cổ vũ của hơn 10.000 khán giả ở trận khai mạc cũng là điểm tựa lớn về tinh thần.
Với tương quan hiện tại, U.17 nữ Trung Quốc được đánh giá nhỉnh hơn. Tuy nhiên, bóng đá trẻ luôn tiềm ẩn bất ngờ và đây là cơ hội để U.17 nữ Việt Nam thể hiện bản lĩnh.
Nếu duy trì sự tập trung, cải thiện khả năng phòng ngự và tận dụng tốt cơ hội, thầy trò HLV Okiyama Masahiko hoàn toàn có thể gây khó khăn cho đối thủ. Trận đấu không chỉ mang ý nghĩa về điểm số mà còn là dịp để các cầu thủ trẻ tích lũy kinh nghiệm trước một trong những nền bóng đá nữ hàng đầu châu lục.
Sáng 26/4, Sawe làm rúng động điền kinh thế giới, khi vô địch London Marathon với thành tích 1 giờ 59 phút 30 giây. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử một runner phá mốc sub2 (dưới hai giờ) của cự ly 42km tại một giải đấu chính thức. Nhưng VĐV người Kenya còn muốn tiến xa hơn.
Sawe dự kiến sẽ tiếp tục thi đấu vào mùa thu. Dù chưa quyết định địa điểm cụ thể, nhiều khả năng anh sẽ trở lại tại Berlin Marathon vào tháng 9 - giải đấu được đánh giá là có đường chạy nhanh hơn London.
Khi được hỏi về việc liệu anh có đồng ý với HLV Claudio Berardelli rằng mốc 1 giờ 58 phút là khả thi trong cuộc đua sắp tới hay không, Sawe mỉm cười đáp: "Đó chỉ là vấn đề thời gian. Nếu bạn có sự chuẩn bị tốt cho bất kỳ cuộc đua nào, thì việc đạt được mọi mục tiêu đều là có thể".
Sawe sinh năm 1995 tại Cheukta, vùng cao nguyên Uasin Gishu nghèo khó, hầu như không có điều kiện thuận lợi để phát triển marathon chuyên nghiệp.
Anh tạo dấu ấn đầu tiên khi về nhất tại Rome-Ostia Half Marathon 2022, với thành tích 58 phút 2 giây. Không lâu sau, anh tiếp tục gây chú ý khi thắng Bahrain Royal Night Half Marathon với 58 phút 58 giây, lần đầu bước vào nhóm những chân chạy cự ly 21km nhanh nhất thế giới. Sawe dần xuất hiện trên bản đồ thế giới khi về thứ bảy nội dung nam tại Giải vô địch việt dã thế giới 2023, trước khi khẳng định vị thế bằng chức vô địch thế giới half marathon cùng năm.
Từ nền tảng đó, anh bước lên cự ly marathon với màn ra mắt 2 giờ 2 phút 5 giây tại Valencia cuối năm 2024 - một trong những ra mắt nhanh nhất lịch sử, lập tức đưa tên anh vào nhóm ứng viên hàng đầu thế giới. Sau đó, việc liên tiếp vô địch tại London Marathon rồi Berlin Marathon 2025 giúp Sawe không chỉ được xem như hiện tượng, mà trở thành một thế lực thực sự của marathon hiện đại.
Sawe cho biết đã sớm tin vào con đường trở thành nhà vô địch từ khi còn nhỏ, dù ưu tiên học tập trong giai đoạn đầu. "Tôi luôn nghĩ một ngày nào đó mình sẽ trở thành nhà vô địch, và điều đó đã thành sự thật", anh chia sẻ.
Trong cuộc đua tại London cuối tuần qua, Sawe cạnh tranh quyết liệt với VĐV Ethiopia Yomif Kejelcha. Anh thừa nhận không biết mình đang tiến sát mốc dưới 2 giờ cho đến khi gần về đích.
"Cuộc đua rất căng thẳng vì Kejelcha luôn ở bên cạnh tôi. Chúng tôi bám đuổi nhau liên tục, không phải để nhìn thời gian. Tôi chỉ nhận ra mình chạy dưới 2 giờ khi gần về đích. Lúc đó tôi thấy đồng hồ và rất phấn khích, tôi cố gắng tăng tốc và đã làm được", Sawe kể. "Chắc chắn việc thi đấu cùng Yomif đã tạo ra khác biệt lớn. Thành tích vừa qua có được là nhờ anh ấy. Cả hai đều nỗ lực hết sức và đã đẩy nhau tới giới hạn để cùng chạy dưới 2 giờ".
Dù lập kỷ lục thế giới, Sawe cho biết cơ thể chỉ hơi đau mỏi nhưng tinh thần hoàn toàn tỉnh táo. Anh cũng không ăn mừng bằng rượu champagne mà chỉ uống nước và ăn bữa tối đơn giản với cơm và gà.
Ban đầu, Sawe dự kiến bay về Nairobi ngay tối 27/4, nhưng sau kỷ lục thế giới, anh đã tới Đức dự lễ mừng công với nhà tài trợ adidas. Chân chạy 30 tuổi nhấn mạnh nỗ lực minh bạch trong thể thao khi cảm ơn việc nhà tài trợ chi trả 50.000 USD mỗi năm cho Cơ quan Liêm chính Điền kinh (AIU) nhằm tăng cường kiểm tra doping.
"Chúng tôi muốn xóa bỏ mọi nghi ngờ về thành tích cá nhân. Doping đã trở thành vấn nạn ở đất nước tôi, và chúng tôi muốn chứng minh rằng có thể thi đấu nhanh nhưng trong sạch", Sawe nói.
Ông Hugh Brasher, Giám đốc London Marathon, gọi đây là "ngày lịch sử của điền kinh", đồng thời so sánh thành tích của Sawe với cột mốc chạy 1 dặm dưới 4 phút của Roger Bannister năm 1954 - dấu mốc huyền thoại của thể thao thế giới. "Đây là ngày mà giới hạn của con người được tái định nghĩa", ông nói.
Arsenal hiện dẫn đầu Ngoại hạng Anh với 5 điểm nhiều hơn Man City, dù đối thủ còn một trận chưa đấu. Tuy nhiên, truyền thông Anh những ngày qua liên tục đặt dấu hỏi về việc CLB thành London có nhận được lợi thế từ các quyết định của trọng tài hay không.
Theo Sun Sport, hội đồng đánh giá các tình huống quan trọng của Premier League (Key Match Incidents Panel - KMIP) đã xác định có ba sai lầm của trọng tài và VAR theo hướng có lợi cho Arsenal mùa này. Điểm chung là cả ba trận đấu đều kết thúc với chiến thắng cách biệt một bàn cho thầy trò Arteta.
Tình huống đầu tiên xảy ra trong chiến thắng 1-0 của Arsenal trên sân Everton hồi tháng 12/2025. Trong trận này, trung vệ William Saliba đã đá vào chân Thierno Barry trong vòng cấm nhưng không bị thổi phạt đền.
Trọng tài Sam Barrott và tổ VAR không can thiệp. Sau trận, KMIP bỏ phiếu 3-2 cho rằng quyết định trên sân là sai, đồng nghĩa Everton đáng ra có thể được hưởng phạt đền.
Tranh cãi tiếp tục xuất hiện ở trận Arsenal thắng Chelsea 2-1 hôm 1/3. Theo đánh giá của hội đồng KMIP, Declan Rice đã để bóng chạm tay trong lúc tranh chấp với Jorrel Hato ở một tình huống phạt góc.
Lần này, 5 thành viên của hội đồng đều thống nhất rằng Chelsea đáng ra phải được hưởng phạt đền. Tuy nhiên, trọng tài và VAR không đưa ra bất kỳ án phạt nào với Arsenal.
Chỉ ba ngày sau, Arsenal tiếp tục thắng Brighton 1-0 trên sân Amex. Tình huống gây tranh cãi xảy ra khi Gabriel Martinelli kéo ngã Mats Wieffer trong cấm địa. Trọng tài không thổi phạt, còn VAR cũng không yêu cầu xem lại. KMIP sau đó kết luận quyết định trên sân là sai và VAR đáng ra phải can thiệp.
Nếu cả ba quả phạt đền này được thổi và đều được thực hiện thành công, Arsenal có thể mất 6 điểm trong cuộc đua vô địch. Bởi cả ba trận đấu đều khép lại với cách biệt một bàn, nên kết quả có khả năng chuyển từ thắng sang hòa.
Nếu điều đó xảy ra, Arsenal sẽ kém Man City một điểm và đội bóng của Pep Guardiola còn một trận chưa đấu.
Những tranh cãi mới nhất xuất hiện từ chiến thắng 1-0 của Arsenal trước West Ham hôm 10/5. Chủ nhà đã đưa bóng vào lưới ở phút bù thứ năm hiệp hai, nhưng bàn thắng bị từ chối vì VAR xác định Pablo Felipe phạm lỗi với thủ môn David Raya trong cấm địa.
Tình huống này khiến West Ham phản ứng mạnh. CLB thành London đã gửi đơn khiếu nại chính thức vì cho rằng quyết định của VAR thiếu nhất quán.
Các cầu thủ hai đội đều có tác động tay chân trong pha bóng, nên việc chỉ thổi phạt một phía gây tranh cãi. Tuy nhiên, HLV Mikel Arteta bảo vệ quyết định của trọng tài, cho rằng đây là quyết định dũng cảm và quan trọng.
Cựu trọng tài Ngoại hạng Anh Mark Halsey cũng đồng tình với VAR trong tình huống này. Trên Sun Sport, ông cho rằng Pablo Felipe đã cản trở David Raya, trong khi Jean-Clair Todibo cũng kéo áo thủ môn Arsenal. "Có thể thấy rõ Pablo đã cản trở David Raya. Không chỉ vậy, Todibo còn kéo áo Raya xuống", Halsey nói.
Theo cựu trọng tài người Anh, việc trọng tài Chris Kavanagh không phát hiện tình huống trong thời gian thực là điều dễ hiểu, nhưng VAR đã hoàn thành nhiệm vụ khi đề nghị xem lại.
Dù vậy, ông cũng thừa nhận Ngoại hạng Anh đang tồn tại vấn đề lớn về sự thiếu nhất quán trong các pha tranh chấp và ôm kéo trong vòng cấm. "Chúng ta có một vấn đề lớn mùa này, đó là sự thiếu nhất quán của các trọng tài trong những pha giữ người và vật lộn trong vòng cấm", Halsey nói. "Chúng ta phải chấm dứt điều này".
Ngoài ba tình huống được hội đồng KMI xác định là sai sót, Arsenal cũng trở thành đội duy nhất ở Ngoại hạng Anh mùa này chưa bị thổi phạt đền lần nào sau 36 vòng. Chi tiết này càng khiến các tranh luận về công tác trọng tài trở nên nóng hơn trong giai đoạn cuối mùa, khi cuộc đua vô địch giữa Arsenal và Man City vẫn chưa ngã ngũ.