Ngày 2/5, ông Đỗ Chí Khởi, Chủ tịch UBND xã Kim Long, cho biết công an, dân quân cùng đội cứu hộ đã huy động nhiều phương tiện, nhân lực rà soát khu vực hồ nhưng chưa tìm thấy nạn nhân.
Theo thông tin ban đầu, sáng 1/5, ông Kim cùng một người đàn ông từ Hà Nội lái ôtô từ nhà máy đến hồ Đá Đen, cách khoảng 3 km, mang theo hai ván SUP để chèo sang bờ đối diện.
Sau khi nghỉ ngơi, uống nước và chụp ảnh, cả hai quay lại điểm xuất phát. Ông Kim chèo phía sau, nhưng khi đi được nửa đường, người bạn đồng hành không còn nhìn thấy ông nên trình báo cơ quan chức năng.
Ngay sau đó, hơn 100 người thuộc nhiều lực lượng được huy động, sử dụng cano, thiết bị lặn và kéo lưới để tìm kiếm trên diện rộng. Việc cứu hộ được triển khai liên tục qua đêm.
Hồ Đá Đen rộng khoảng 250 ha, dung tích hơn 33 triệu m3, trải dài trên địa bàn xã Kim Long, Ngãi Giao và phường Tân Thành. Đây là nguồn cung cấp nước ngọt cho sinh hoạt, sản xuất, đồng thời là điểm thu hút du khách tham quan, cắm trại và chèo SUP những năm gần đây.
Tin Gốc: Vnexpress
Thời Sự
Bữa cơm đoàn tụ sau ngày đất nước thống nhất của gia đình tướng Ba Quốc

Giữa những ngày tháng tư lịch sử, khi ký ức về một thời hoa lửa ùa về trong lòng nhiều thế hệ, câu chuyện về thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Trần Đức (bí danh Ba Quốc) không chỉ là huyền thoại tình báo, mà còn là bản hùng ca về sự thủy chung và hy sinh thầm lặng.
Suốt 21 năm hoạt động trong lòng địch tại Sài Gòn, tướng Đặng Trần Đức cắt đứt liên hệ với gia đình để sống với thân phận khác, nhưng người vợ lặng lẽ chờ đợi, giữ trọn niềm tin trong những năm tháng chia ly.
Và rồi, khoảnh khắc cả gia đình đoàn tụ trong căn nhà nhỏ ở khu tập thể Kim Liên (Hà Nội) vào trưa 1.5.1975 đã trở thành một dấu mốc không thể nào quên đối với mỗi thành viên trong gia đình, khép lại hơn 2 thập kỷ phải sống trong "bóng tối" và nghi kỵ.
Sau hơn nửa thế kỷ, bà Đặng Chính Giang (78 tuổi, con gái cả của tướng Ba Quốc) vẫn nhớ như in buổi đoàn tụ hôm đó, bà kể rành rọt từng chi tiết như vừa mới xảy ra hôm qua.
Trò chuyện với Thanh Niên, bà Giang cho biết, sau khi nghe tin đất nước thống nhất qua loa phát thanh, sáng 1.5.1975, bà mang tem, phiếu ra chợ Tó (Đông Anh, Hà Nội) xếp hàng mua thịt để làm một bữa nem thật ngon vì nghĩ thế nào em trai mình cũng tranh thủ về nhà.
Vừa từ chợ về tới nhà, bà Giang gặp chú ruột đạp xe sang báo tin cho mẹ rằng "Anh cả (cụ Ba Quốc) đã về!" và đang ở nhà bố đẻ tại khu tập thể Kim Liên. Nghe tin bất ngờ, bà Giang cùng mẹ và 2 con bỏ lại mọi thứ, đi tàu từ Đông Anh về ga Hàng Cỏ, rồi đi bộ vào khu tập thể Kim Liên trong trạng thái hồi hộp.
11 giờ trưa, khi tất cả đến cầu thang tầng 1 khu tập thể thì gặp ông Thành (em trai bà Giang) đã đứng sẵn ở đó. Ông Thành hỏi cụ Thanh: "Mẹ ơi! Mẹ lên mà xem, người ta bảo bố con đấy, không biết có phải không?". Sở dĩ ông Thành cần xác nhận của mẹ bởi khi cụ Ba Quốc vào Nam thì cụ Thanh đang mang thai ông.
Trong ký ức của bà Giang, đây là cuộc gặp rất đặc biệt, tướng Ba Quốc trở về trong bộ quân phục, gương mặt nghiêm nghị, ít lời như vẫn còn mang theo kỷ luật của những năm tháng hoạt động bí mật. Khi gặp bố đẻ mình, thiếu tướng Ba Quốc cất lời: "Con chào thầy!", khiến ông sững người, rơi cả bó đũa đang cầm trên tay xuống nền. Ông nội ôm lấy tướng Ba Quốc rồi phát mạnh vào vai vì quá vui mừng, tưởng con trai mình biệt tích hơn 20 năm đã không còn.
Đặc biệt, bà Giang cũng nhớ như in từng lời nói, hành động của mẹ mình lúc đó. Bà kể, cụ Thanh chỉ bình thản gật đầu nhìn chồng, cụ Ba Quốc cũng ngước lên rồi lại cúi xuống nhìn cốc nước. Sau đó, cụ Thanh nói con gái đưa 2 cháu đến chào ông ngoại.
Bữa cơm đoàn tụ đầu tiên của gia đình bà Giang diễn ra trong sự vội vã. Cụ Ba Quốc kéo con gái ra hành lang, dúi vội ít tiền, bảo đi mua chợ mua đồ về làm cơm đãi họ hàng. Do không quen chợ búa tại Hà Nội, bà Giang phải nhờ người người thân đưa lên tận Cửa Nam để mua gà và rau để làm 2 mâm cơm.
Mâm cơm hôm ấy có thịt gà, có rau, có thêm bánh cuốn của em cụ Ba Quốc mang từ quê lên rất giản dị, ấm áp và thiêng liêng. Hai vợ chồng cụ Ba Quốc ngồi đối diện, không nói với nhau được gì vì họ hàng ai cũng hỏi chuyện cụ Ba Quốc. Phải đến tối, khi mọi người đã vãn, hai cụ mới có một khoảng lặng riêng.
Chưa đầy 2 ngày ở nhà, có người trong đơn vị ra báo tin cụ Ba Quốc phải vào Nam gấp. Cụ nói với vợ vào và sẽ thu xếp công việc ra sớm với gia đình. Tuy nhiên, phải hơn 1 năm sau cụ mới trở lại với con cháu.
Theo bà Giang, để có được bữa cơm đoàn tụ ngày 1.5.1975 ấy, gia đình bà đã phải trải qua 21 năm sống trong "bóng tối" và sự nghi kỵ.
Ngược lại thời gian, bà Giang kể, sau hiệp định Geneva năm 1954, tổ chức yêu cầu cụ Ba Quốc đi theo con đường của địch vào hoạt động tại Sài Gòn.
Để xây dựng một lý lịch hoàn hảo nhằm thâm nhập sâu vào chính quyền Sài Gòn, cụ buộc phải xóa sạch dấu vết cũ và tạo dựng một "vỏ bọc" mới bằng một đám cưới thật với cụ Ngô Thị Xuân (con gái của Trưởng ty cảnh sát Bắc Ninh). Tổ chức đã xin ý kiến cụ Thanh, nếu cụ đồng ý thì mới làm đám cưới đó.
Sau 1 đêm thức trắng suy nghĩ, cụ Thanh nén lòng đồng ý để chồng đi thực hiện trọng trách với Tổ quốc.
Tại Sài Gòn, cụ Ba Quốc lấy tên là Nguyễn Văn Tá, thâm nhập vào tận vào Phủ tổng thống ngụy quyền Sài Gòn. Với tính cách hiền lành, ít nói, cụ được đồng nghiệp gọi là "Tá Bụt".
Trong khi đó, ở miền Bắc, cụ Thanh và hai con phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã của một gia đình có người thân "theo giặc". Từ một người con gái Hà Nội yếu đuối, cụ Thanh phải làm đủ nghề từ nhặt chè khô, gánh gạch, gánh cát thuê đến nấu ăn cho công nhân để nuôi con. Năm 1959, để đảm bảo an toàn cho hoạt động của cụ Ba Quốc, tổ chức đưa ba mẹ con lên nông trường chè Vân Lĩnh (Phú Thọ).
Cuộc sống của họ ở nông trường vô cùng cơ cực với đồng lương ít ỏi 35 đồng mỗi tháng và tiêu chuẩn 10 kg gạo. Khoảng thời gian khó khăn nhất là những năm 1965 - 1967, khi đơn vị thông báo cụ Ba Quốc "mất liên lạc" và cắt mọi khoản trợ cấp. Bà Giang khi đó mới 15 tuổi đã phải vừa đi học, vừa đi hái chè thuê, vừa dạy lớp vỡ lòng để kiếm thêm 17 đồng mỗi tháng giúp mẹ.
Nỗi đau không chỉ dừng lại ở cái đói, mà còn là sự kỳ thị của xã hội. Cụ Thanh thường xuyên bị đưa ra họp phụ nữ để chất vấn về việc nuôi con một mình mà không có tin tức chồng. Bà Giang cũng bị phân biệt đối xử, không được ưu tiên mua sách giáo khoa vì lý lịch "có bố vào Nam". Thậm chí, vì quá thiếu thốn, hai mẹ con phải thay nhau mặc chung một chiếc quần lành lặn để đi làm và đi học.
Cụ Ba Quốc, cụ Xuân cùng các cháu tại TP.HCM
Trong khi cụ Thanh chịu đựng tủi nhục ở miền Bắc, thì tại miền Nam, cụ Ngô Thị Xuân, người vợ thứ hai cũng lặng lẽ che chở cho cụ Ba Quốc ngay trong lòng địch. Ban đầu không biết chồng là tình báo, nhưng bằng sự nhạy cảm, cụ Xuân dần nhận ra những bất thường và lặng lẽ gánh vác hậu phương.
Đặc biệt, cụ Xuân đã cùng con trai Đặng Trần Vũ chịu đựng sự tra tấn, hỏi cung khốc liệt suốt 4 tháng khi đường dây của cụ Ba Quốc bị lộ năm 1974 nhưng không hề hé môi, bảo vệ an toàn cho mạng lưới đến ngày thắng lợi.
Sau năm 1975, sự thật về cuộc đời của cụ Ba Quốc được hé mở. Thay vì trách móc, cả hai người phụ nữ đã tìm thấy sự đồng cảm sâu sắc dành cho nhau. Năm 1981, cụ Xuân ra Bắc thăm gia đình cụ Thanh. Cuộc gặp gỡ diễn ra hài hòa như hai chị em ruột thịt, họ cùng nhau tâm sự về những món ăn cụ Ba Quốc yêu thích và những năm tháng gian truân đã qua.
Các con của cụ Thanh gọi cụ Xuân là "mợ", còn con cụ Xuân gọi cụ Thanh là "mẹ cả". Sự bao dung ấy đã kết nối hai gia đình Nam - Bắc thành một khối thống nhất.
Những năm cuối đời, cụ Thanh yếu dần, mắt mờ, cụ Ba Quốc luôn bên cạnh. Ngày cụ Thanh mất, cụ Ba Quốc đã khóc rất nhiều. Năm 2004, cụ Ba Quốc qua đời, cụ Xuân mất năm 2006.
"Sinh thời, bố tôi rất thích ăn đậu phụ luộc, lạc rang và cá trê nướng nên trong mâm cơm ngày giỗ bố bắt buộc phải có", bà Giang nói và cho hay, trong các ngày giỗ chạp của bố mẹ và mợ nếu không vướng công tác bà và anh em cả trong Nam lẫn ngoài Bắc đều cố gắng về đông đủ.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ông Đ.T. nhận giải Jackpot 1 Power 6/55 với giá trị hơn 91 tỉ đồng - Ảnh: CTV
Công ty Xổ số điện toán Việt Nam (Vietlott) cho biết ngày 28-4 đã tổ chức trao giải Jackpot 1 sản phẩm Power 6/55 kỳ quay số mở thưởng số 01333 cho ông Đ.T., hiện sinh sống và kinh doanh tự do tại Ninh Bình.
Qua kiểm tra hệ thống dữ liệu kinh doanh xổ số tự chọn và hồ sơ cá nhân, Vietlott xác định tấm vé trúng thưởng thuộc về ông Đ.T., thuê bao MobiFone mua vé qua kênh điện thoại.
Giá trị giải thưởng ông Đ.T. nhận được là 91.889.389.200 đồng (chưa khấu trừ thuế thu nhập cá nhân).
Ông Đ.T. cho biết nhiều năm nay duy trì thói quen mua vé số Vietlott khoảng 5 vé/ngày như một hình thức giải trí.
Ông thường mua vé số Power 6/55, Mega 6/45 và Lotto 5/35 - những sản phẩm có giải thưởng lớn, cách chơi đơn giản.
Theo ông, với mỗi sản phẩm, ông đều tự chọn các bộ số riêng và duy trì mua trong thời gian dài. Đây là những con số mang ý nghĩa may mắn với bản thân và gia đình.
Kể lại thời điểm biết tin trúng thưởng, ông Đ.T. cho hay khi đó đang chuẩn bị bữa tối thì nhận được thông báo trúng giải. Ban đầu ông rất bất ngờ và chưa tin đây là sự thật.
Ngay sau đó, ông thông báo luôn cho vợ. Tuy nhiên cả hai vợ chồng vẫn kiểm tra, đối chiếu lại thông tin. Chỉ sau khi xác nhận kỹ, vợ chồng ông mới tin mình đã trở thành chủ nhân giải Jackpot hơn 91 tỉ đồng.
Sau khi nhận thưởng, ông Đ.T. cho biết sẽ tiếp tục đầu tư kinh doanh, đồng thời dành một phần tiền để hỗ trợ những hoàn cảnh khó khăn và tích lũy cho cuộc sống lâu dài.
Theo quy định, người trúng thưởng phải nộp thuế thu nhập cá nhân 10% với phần giá trị vượt trên 10 triệu đồng. Với giải thưởng này, số thuế ông Đ.T. phải nộp là hơn 9,1 tỉ đồng, được khấu trừ ngay khi nhận giải và nộp vào ngân sách tỉnh Ninh Bình.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ngày 12.5, nhiều bệnh viện trên cả nước tổ chức kỷ niệm 61 ngày Quốc tế điều dưỡng (12.5.1965 - 12.5.2026) nhằm tôn vinh vai trò, đóng góp của đội ngũ điều dưỡng và kỹ thuật y trong công tác chăm sóc, điều trị người bệnh.
Theo TS-BS Nguyễn Văn Vĩnh Châu, Phó giám đốc Sở Y tế TP.HCM, ngày Quốc tế điều dưỡng cũng là kỷ niệm 206 năm sinh nhật của bà Florence Nightingale (12.5.1820 -12.5.2026) tổ sư ngành điều dưỡng hiện đại.
Chủ đề năm 2026: "Our Nurses. Our Future. Empowered Nurses Save Lives" - Điều dưỡng của chúng ta. Tương lai của chúng ta. Trao quyền cho điều dưỡng cứu sống nhiều người.
Đây là thông điệp của Hội đồng Điều dưỡng quốc tế (The International Council of Nurses - ICN) nhằm nhấn mạnh về việc tăng cường hệ thống y tế thông qua đầu tư vào điều dưỡng, ghi nhận tầm ảnh hưởng to lớn của họ và giải quyết những thách thức về nguồn nhân lực toàn cầu.
Tại Bệnh Viện Chợ Rẫy, bác sĩ Phạm Thanh Việt, Giám đốc bệnh viện đã gửi lời tri ân sâu sắc đến toàn thể điều dưỡng, kỹ thuật y đã luôn tận tụy, âm thầm cống hiến vì người bệnh.
Ông cũng nhấn mạnh, đây không chỉ là dịp tôn vinh nghề điều dưỡng mà còn là thời điểm ghi nhận những đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng của lực lượng đặc biệt này.
"Trong quá trình điều trị, bác sĩ là người định hướng chuyên môn, nhưng điều dưỡng mới là lực lượng dành nhiều thời gian nhất để trực tiếp chăm sóc, theo dõi và đồng hành cùng người bệnh. Thời gian tiếp xúc của điều dưỡng với bệnh nhân có thể chiếm từ 35 - 50%, thậm chí lên đến 60 - 65% tại các khoa hồi sức, cấp cứu", lãnh đạo Bệnh viện Chợ Rẫy nói.
Không chỉ thực hiện y lệnh, đội ngũ điều dưỡng còn đóng vai trò ổn định tâm lý, tiếp thêm niềm tin và động lực cho người bệnh trong suốt quá trình điều trị. Thành công của một ca bệnh luôn là kết quả của sự phối hợp chặt chẽ giữa bác sĩ và điều dưỡng, đặc biệt vai trò của điều dưỡng được khẳng định rõ nét hơn trong bối cảnh y học hiện đại, chuyển đổi số và ứng dụng công nghệ ngày càng phát triển.
"Nhưng dù công nghệ có tân tiến ra sao thì hình ảnh người điều dưỡng tận tâm, nhân ái vẫn là yếu tố không thể thay thế trong hành trình chăm sóc sức khỏe người bệnh" bác sĩ Phạm Thanh Việt nhấn mạnh.
Theo chia sẻ của lãnh đạo Bệnh viện Nhi đồng 1, nghề y là một nghề đặc biệt. Chỉ khi chứng kiến người bệnh đứng trước ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, người ta mới thấu hiểu hết sự đặc biệt cũng như áp lực của nghề. Công việc điều dưỡng có áp lực, mệt mỏi, khó khăn, gian nan và cả những nỗi sợ hãi. Thế nhưng, đằng sau chiếc áo blouse trắng, họ còn là người mẹ, người con trong gia đình; đôi khi vì tính chất công việc mà chính họ cũng không thể chăm sóc con cái hay người thân khi đau bệnh.
Nhưng sau tất cả, niềm hạnh phúc của người điều dưỡng lại vô cùng giản dị: đó là những cái nắm tay, ánh mắt rạng rỡ, nụ cười vui tươi và lời cảm ơn từ người bệnh, thân nhân. Chỉ vậy thôi cũng đã đủ để tiếp thêm động lực cho họ tiếp tục gắn bó với nghề.
Tại Bệnh viện Nhi đồng 1, với đặc thù chăm sóc sức khỏe trẻ em, điều dưỡng nhi khoa không chỉ là nhân viên y tế mà còn là người cha, người mẹ, người bạn đồng hành của các em nhỏ. Họ giúp chuyển tải những thuật ngữ, y lệnh chuyên môn khô khan thành lời giải thích dễ hiểu dành cho phụ huynh; dùng sự yêu thương và nhẫn nại để xoa dịu nỗi sợ hãi của các em, giúp các em thêm vững tin trong quá trình điều trị.
Đó còn là những lời vỗ về, cái ôm an ủi khi các em đau đớn mà không có người thân bên cạnh. Trước cửa phòng mổ, những lời động viên hay vài câu pha trò từ các cô chú điều dưỡng cũng đủ giúp các bé và gia đình bước vào ca phẫu thuật với tâm thế nhẹ nhàng và vững tâm hơn.
Một số hình ảnh ấn tượng của đội ngũ điều dưỡng Bệnh viện Chợ Rẫy trong hành trình chăm sóc, giữ sự sống cho người bệnh. Ảnh do Bệnh viện Chợ Rẫy thực hiện.
Tin Gốc: Thanh Niên

