Những ngày đầu tháng 5, gần 1.000 khách Indonesia đang hào hứng tham quan, khám phá và mua sắm tại TP.HCM cùng các tỉnh miền Tây. Đây là đoàn khách đầu tiên được Sở Du lịch TP.HCM đón theo chính sách mới của Nghị quyết 62/2025 về hỗ trợ thu hút khách MICE, do Công ty Viking tổ chức. Dù gặp biến động hàng không khi nhiều chuyến bay thẳng từ Jakarta tới TP.HCM bị cắt giảm, ảnh hưởng phần nào đến số lượng thành viên, phía đối tác Indonesia vẫn quyết định đưa đoàn sang VN nhờ sự hỗ trợ tích cực từ ngành du lịch TP.HCM.
Ông Trần Xuân Hùng, Tổng giám đốc Công ty Viking, đánh giá chính sách hỗ trợ khách MICE của TP.HCM là tín hiệu tích cực đối với doanh nghiệp (DN) lữ hành. Việc thành phố ban hành chính sách rõ ràng bằng văn bản giúp DN có cơ sở xây dựng giá bán cạnh tranh hơn với đối tác quốc tế. Chính sách này nếu vận hành tốt sẽ giúp TP.HCM tạo lợi thế cạnh tranh trong khu vực. Sau đó có thể kéo theo Đà Nẵng, Hà Nội và các địa phương khác cùng phát triển chính sách tương tự, ông Hùng nhận định.
Về Indonesia, ông Hùng nhận xét đây là thị trường rất tiềm năng với dân số gần 280 triệu người, tầng lớp trung lưu tăng nhanh và nhu cầu du lịch nước ngoài lớn. Trước đây, Thái Lan là lựa chọn hàng đầu của khách Indonesia nhưng nước này gần đây không có nhiều sản phẩm mới. Trong khi VN phát triển nhanh với nhiều điểm đến mới, nhiều công trình du lịch lớn nên thu hút sự chú ý của nhiều du khách. “Tôi dùng khoản hỗ trợ như đòn bẩy để thu hút khách MICE đến TP.HCM”, ông Hùng chia sẻ.
Ông Lê Trương Hiền Hòa, Phó giám đốc Sở Du lịch TP.HCM, từng nhấn mạnh Nghị quyết 62 không phải chính sách bao cấp chi phí tổ chức sự kiện mà là chính sách kích hoạt quyết định chọn điểm đến. Trong cạnh tranh điểm đến, đôi khi một khoản hỗ trợ mang tính biểu tượng nhưng được ban hành đúng lúc, đúng đối tượng lại có tác động rất lớn tới quyết định cuối cùng.
Ở góc độ DN, bà Nguyễn Thụy Tường Linh, Phó tổng giám đốc Saigontourist Group, đánh giá Nghị quyết 62 đã góp phần kích hoạt thị trường trong bối cảnh cạnh tranh điểm đến ngày càng gay gắt. Với hệ sinh thái khép kín từ lữ hành đến khách sạn 5 sao, Saigontourist Group đang cung cấp các giải pháp MICE “all-in-one”, tức trọn gói từ lưu trú, hội họp, gala dinner tới tham quan và trải nghiệm.
Theo tìm hiểu của Thanh Niên, ngay sau đoàn khách của Viking, nhiều DN lữ hành khác cũng đang xúc tiến kế hoạch đón thêm các đoàn MICE quy mô lớn. Công ty Vietravel cho biết đang hoàn thiện kế hoạch đón một đoàn khách MICE khoảng 1.000 người vào tháng 6 tới, hưởng ưu đãi kích cầu từ Nghị quyết 62. Kế hoạch cụ thể dự kiến được công bố trong tuần cuối của tháng. Trong khi đó, phía Viking cũng có thêm một số đoàn khách quốc tế quan tâm đến TP.HCM, dự kiến đến vào cuối tháng 6 hoặc đầu tháng 7.
Dù Nghị quyết 62 được cộng đồng DN đánh giá là kịp thời và tích cực, nhiều DN lữ hành cho biết họ vẫn còn khá bối rối trong quá trình triển khai do chưa có hướng dẫn cụ thể. Theo các DN, một số mức hỗ trợ hiện nay mang tính khích lệ tinh thần nhiều hơn là tạo tác động rõ rệt lên tổng chi phí thực tế. Với các đoàn MICE từ vài trăm tới gần 1.000 khách, tổng ngân sách tổ chức có thể lên tới nhiều tỉ đồng. Trong khi đó, một số mức hỗ trợ hiện nay tối đa chỉ khoảng 10 – 20 triệu đồng, tương đương khoảng 1 – 2% tổng chi phí. Ví dụ, chính sách hỗ trợ 15% chi phí thuê hội trường, phòng họp nhưng tối đa không quá 20 triệu đồng. Trong thực tế, chi phí tổ chức hội nghị, gala dinner, âm thanh, ánh sáng, màn hình LED, biểu diễn nghệ thuật hay tiệc ăn uống đều rất lớn. “Chi phí biểu diễn cũng không nhỏ. Nếu có ca sĩ, tiết mục nghệ thuật hoặc chương trình dân ca thì tổng kinh phí khá cao. Hỗ trợ 20% nhưng giới hạn mức trần thấp nên tác động chưa nhiều”, một DN lữ hành nhận xét.
Ở góc độ vận hành, ông Trần Xuân Hùng cho rằng nếu cơ chế hỗ trợ được đơn giản hóa sẽ giúp DN dễ triển khai hơn. Theo ông, thay vì chia nhỏ nhiều khoản hỗ trợ như vé tham quan, phòng họp, biểu diễn hay quà tặng, thành phố có thể nghiên cứu hỗ trợ theo đầu khách hoặc theo quy mô đoàn. “Ví dụ mỗi khách được hỗ trợ một mức nhất định hoặc mỗi đoàn được hỗ trợ cố định theo số lượng khách. Cách đó dễ hiểu, dễ tính toán và dễ đưa vào báo giá hơn”, ông Hùng đề xuất.
Điều DN quan tâm hiện nay là cần có hướng dẫn cụ thể về hồ sơ, quy trình, thời gian xử lý và cơ chế quyết toán. “Nếu văn bản có chủ trương nhưng DN không hiểu cách làm thì sẽ rất bối rối. Điều quan trọng là cần có hướng dẫn thực hiện cụ thể để chính sách thật sự đi vào cuộc sống”, ông Hùng nói. Theo ông, chính những đoàn khách thực tế như đoàn của Viking sẽ giúp cơ quan quản lý nhìn rõ các điểm nghẽn khi triển khai. “Đi rồi mới thành đường, nếu không triển khai thì sẽ không biết vướng chỗ nào để điều chỉnh”, ông Hùng chia sẻ.
Một trong những vấn đề được DN đặc biệt quan tâm là tính khả thi trong khâu vận hành. Ví dụ, nếu quy định đoàn trên 100 khách được hỗ trợ đón tiếp tại sân bay thì đơn vị nào sẽ thực hiện, có đủ nhân sự hay không và cơ chế phối hợp với sân bay, công an cửa khẩu, xuất nhập cảnh như thế nào. Trong bối cảnh sân bay Tân Sơn Nhất đang quá tải, việc tổ chức đón đoàn khách lớn không hề đơn giản. “Nếu có đoàn 8 xe buýt cùng di chuyển vào cao tốc thì có thể xin hỗ trợ dẫn đoàn, điều tiết giao thông hay không? Những nội dung như vậy cần cơ chế phối hợp rất cụ thể giữa ngành du lịch, công an, sân bay và DN”, ông Hùng nêu ví dụ.
Ông Nguyễn Minh Mẫn, Phó tổng giám đốc Vina Group, cũng cho rằng DN bỏ rất nhiều công sức để đàm phán và kéo một đoàn khách lớn về TP.HCM, vì vậy chính sách hỗ trợ cần cụ thể, dễ đo lường và có thể áp dụng ngay vào sản phẩm tour. Theo ông Mẫn, nếu các điểm tham quan muốn đồng hành với Nghị quyết 62 thì cần có cơ chế đăng ký tham gia chính sách ưu đãi rõ ràng. “DN cần biết cụ thể điểm nào áp dụng ưu đãi, mức giảm bao nhiêu, điều kiện như thế nào để đưa vào sản phẩm”, ông Mẫn nói. Ông cho rằng thành phố không nhất thiết phải yêu cầu tất cả điểm tham quan giảm giá nhưng cần có danh mục các đơn vị tự nguyện tham gia chính sách, từ đó DN chủ động xây dựng tour và báo giá cho khách. Ví dụ, đoàn 1.000 khách có thể được giảm 30% giá vé tham quan, đoàn 500 khách giảm 20%, đoàn dưới 100 khách giảm 10%. “Khi đó DN nhìn vào là tính được ngay chi phí tiết kiệm, mức giảm cho khách hoặc lợi nhuận tăng thêm. Chính sách như vậy mới thật sự đi vào đời sống DN”, ông Mẫn nhận định.
Theo các DN, với khách MICE hoặc các đoàn incentive (loại hình du lịch khen thưởng) lớn, không phải lúc nào toàn bộ khách cũng đến cùng thời điểm. Một đoàn 1.000 khách có thể phải chia thành nhiều chuyến bay, nhiều ngày hoặc nhiều đợt khác nhau để giảm rủi ro vận hành. Do đó, DN kiến nghị chính sách nên tính theo tổng quy mô của đoàn thay vì chỉ xét từng chuyến bay riêng lẻ. “Nếu đó là cùng một DN, cùng một chương trình và cùng một hợp đồng thì nên được tính theo tổng số khách của cả đoàn”, đại diện DN đề xuất.
Bà Nguyễn Thụy Tường Linh cho rằng trong tương lai TP.HCM có thể nghiên cứu thêm các khung hỗ trợ đặc biệt dành cho những sự kiện mang tính chiến lược hoặc các hội nghị quốc tế quy mô lớn. Theo bà Linh, nhiều hỗ trợ về thủ tục hải quan, luồng ưu tiên tại sân bay, công tác an ninh hay hỗ trợ dẫn đoàn đôi khi còn giá trị hơn cả tiền mặt đối với các đoàn khách VIP. “Trong thời gian tới, chúng tôi kỳ vọng chính sách sẽ đa dạng hóa hình thức hỗ trợ, không chỉ tài chính mà còn về thủ tục, quảng bá và kết nối để gia tăng hiệu quả thực chất cho DN cũng như sức hấp dẫn của điểm đến”, bà Linh nói.
Năm đó tôi khoảng 10 tuổi, tôi theo ba tôi đi Phan Rang (Ninh Thuận cũ) trên một chuyến xe lửa chậm và được ba cho ăn cơm gà. Hồi đó, ba tôi nhận thầu một công trình nào đó ở Phan Rang.
Phan Rang cách Nha Trang 100km, giờ đây có thể phóng xe máy đi hơn hai tiếng đồng hồ là tới. Nhưng với tuổi thơ tôi, đó là một vùng quê xa lắc.
Bởi cả thời thơ ấu tôi chỉ biết những cánh đồng lúa, những ruộng dưa và những con kênh nhỏ chen cỏ, ở đó có những bông hoa dại khờ cứ nở mà chẳng cần ai nhìn ngắm.
Với tôi, thế giới bên ngoài là những câu chuyện cổ tích. Bởi ba mẹ tôi chia tay nhau, như quy luật rất thường, người nuôi dạy cháu là bà nội.
Thỉnh thoảng ba tôi ghé nhà nội, đưa cho nội ít tiền để nội và tôi có điều kiện xoay xở cuộc sống. Và như để dỗ dành đứa con trai nhỏ của mình bị đẩy ra khỏi vòng tay cha mẹ, ông lại đưa tôi đi ăn gì đó. Ông cũng hay nhắc nhở tôi về bổn phận những đứa con.
Nhưng những lời nói của ông tôi chẳng bao giờ nghe. Có khi ngồi đối diện với ông, nhưng tai tôi chỉ nghe tiếng vọng của âm thanh bên ngoài. Nói thật những lần gặp ngắn ngủi, như dỗ dành đứa con trai của mình bằng cách đưa đi ăn hoặc uống nước, rồi cho ít tiền, cũng không làm cho tôi nguôi nỗi buồn khi cha mẹ chia lìa.
Rồi một lần ông ghé nhà và bảo sẽ đưa tôi đi Phan Rang chơi. Đó cũng là lần đầu tiên tôi đi đến một thành phố khác, và cũng là lần đầu tiên tôi đi xe lửa. Tôi chẳng có quần áo đẹp, nên vẫn mặc bộ đồ đi học theo ba tôi ra ga xe lửa với sự nao nức đến kỳ lạ.
Chuyến xe lửa hồi đó không sang trọng như bây giờ. Nếu tôi không lầm thì chẳng có khoang giường nằm, và chỉ chạy chặng gần. Ga Nha Trang lúc ấy người buôn bán lộn xộn, họ mang cả mọi thứ lên xe lửa để bán.
Ngay cả trong toa xe, với những chiếc ghế gỗ sậm màu, ngồi phải co chân vì hàng hóa của những người đi buôn chất bên dưới. Nhưng dẫu xe lửa có thiếu tiện nghi như thế nào thì với tôi, lần đầu được đi là cảm giác vô cùng tuyệt vời. Trong lòng tràn ngập niềm vui, tôi cứ chồm ra cửa sổ để nhìn cảnh vật lướt qua.
Đến Phan Rang, ba tôi đưa tôi vào một quán ăn nhỏ. Quán có vách tường bằng gỗ khá thoáng mát, nằm trên một con đường thưa thớt dân cư. Bên kia đường vẫn còn nhiều khoảng đất trống, có nhiều cây xương rồng đang nở hoa, những bông hoa màu đỏ.
Trong cái nắng Phan Rang, những bông hoa xương rồng cứ nở, tạo một cảnh quan đẹp mà sau này, khi nhiều lần trở lại Phan Rang, tôi vẫn luôn ngắm. Loại hoa ấy có vòng đời ngắn ngủi, chỉ một ngày.
Quán chỉ có mỗi một món là cơm gà. Hai cha con ngồi đợi một lát thì đĩa cơm gà đã được mang ra. Đó là cơm nấu bằng nước gà luộc, có màu vàng nhạt, những hạt cơm rời quyện với mỡ gà, bên trên đĩa cơm là một đùi gà luộc. Có thể nói đó là lần đầu tiên tôi ăn cơm gà Phan Rang - rất ngon.
Tôi không nhớ cảm giác ăn một món ngon như thế nào, nhưng ký ức đĩa cơm gà Phan Rang năm ấy khiến tôi mãi nhớ.
Dẫu mai sau đi khắp cùng trời cuối đất, ăn cơm gà ở mọi miền đất nước, tôi vẫn không thể quên đĩa cơm gà thuở nhỏ ba tôi đưa tôi đi ăn.
Tôi cũng không thể nào quên con tàu chở tôi đi qua những làng quê, để lần đầu tiên được ngắm nhìn những ruộng lúa, những cánh rừng, những con đường làng, những mái nhà tranh.
Sau này, nhiều lần trở lại Phan Rang khi có công việc, tôi đi tìm những quán cơm gà. Quả thật, có nhiều nơi bán cơm gà. Nói chi xa, ngay Nha Trang tôi ở vẫn có những quán cơm gà. Nhưng cơm gà Phan Rang, với tôi, là ngon nhất.
Thú vị nhất là lần tôi ghé một quán khá nổi danh trên đường Thống Nhất. Quán đem ra đĩa cơm, kèm một đĩa thịt gà dễ chừng cả nửa con, đã chặt ra từng miếng vừa vặn.
Tôi hỏi bà chủ quán: "Thịt gà nhiều thế này, ăn không hết đâu?". Bà cười trả lời: "Ăn nhiêu tính nhiêu". Có nghĩa là bạn ăn bao nhiêu miếng thịt gà thì quán tính tiền bấy nhiêu, còn lại trả lại cho quán. Một cách bán cơm gà thật thú vị.
Trong cuộc đời, ắt hẳn mỗi người cũng có những ký ức đẹp. Ký ức ngày ba tôi đưa tôi đi Phan Rang và ăn một đĩa cơm gà hôm ấy, với tôi, là một ký ức đẹp.
Mới đây, đoàn khách người Pháp sau chuyến tham quan khuôn viên Văn Miếu Quốc Tử Giám thuộc phường Văn Miếu Quốc Tử Giám (Hà Nội) đã ghé qua một cửa tiệm bún chả để dùng bữa trưa.
Tại đây, mỗi người gọi một suất bún chả đặc biệt gồm thịt kẹp tre nướng than hoa và chả xương sông. Bữa ăn diễn ra trong bầu không khí vui vẻ, thoải mái. Có những khách đây là lần đầu tiên dùng đũa, nhưng vẫn tỏ ra thích thú với trải nghiệm mới lạ.
Vừa ăn, cả đoàn trò chuyện rôm rả về món ăn. Không ít người trong số họ là lần đầu thưởng thức món bún chả Hà Nội. Sau khi bữa ăn kết thúc, một vị khách nữ trong đoàn bước tới khu vực bếp và thu ngân. Bà cúi đầu cảm ơn đội ngũ nhân viên và chủ quán vì "món ăn ngon xuất sắc".
"Món ăn ngon miệng và được trình bày rất đẹp mắt", vị khách người Pháp nhận định.
Cũng theo vị khách này, đây là một trong những bữa ăn ngon nhất của bà trong chuyến du lịch tới Việt Nam lần này. Chứng kiến phản ứng của khách khiến chị Th. chủ quán rất bất ngờ.
Trao đổi với phóng viên Dân trí, chị Th. cho biết, đây là đoàn khách đi theo tour du lịch. Các thành viên trong đoàn thích nhất món thịt nướng kẹp tre.
Món ăn làm từ thịt lợn, được tẩm ướp gia vị và nướng vàng thơm trên than hoa. Khi thưởng thức, những miếng thịt xém vàng có ướp thêm mùi khói, chấm kèm nước mắm chua ngọt giúp dung hòa vị giác.
Quán chuyên phục vụ món bún chả truyền thống với lượng khách nước ngoài chiếm số đông bởi vị trí nằm gần điểm tham quan du lịch của Hà Nội. Giá món ăn từ 65.000 đồng/suất.
Được biết, đây không phải lần đầu khách nước ngoài thể hiện sự thích thú một cách đặc biệt sau khi thưởng thức món ăn ngon tại Việt Nam.
Trước đó vào tháng 11 năm ngoái, sau khi nếm thử món ăn tại một cửa tiệm trên phố Phó Đức Chính (phường Ba Đình), vị khách người Mỹ đã chắp tay, cúi người để cảm ơn chủ quán vì "có món ăn ngon nhất cuộc đời".
Theo chia sẻ của chủ quán, vị khách gọi tổng cộng 11 món với các món ăn kết hợp nguyên liệu và kỹ thuật Âu Á. Trong đó, một số món ăn đặc biệt như cá hồi ủ muối ăn cùng củ cải đỏ với vị mặn ở đầu lưỡi rồi kết thúc bằng vị chua thanh rất nhẹ, hay thăn nội bò kết hợp cải bó xôi baby và hạnh nhân, tạo cảm giác lạ miệng.
Trong đánh giá của Michelin Guide, bún chả là món ăn mang tính biểu tượng của Hà Nội.
Không chỉ có nguồn gốc từ Thủ đô, món ăn còn thể hiện sự tinh tế của người đầu bếp khi khéo léo kết hợp các nguyên liệu tưởng chừng đơn giản, dễ tìm, tạo thành món ăn khoái khẩu. Món ăn được cho là xuất hiện vào cuối thế kỷ 19 hoặc đầu thế kỷ 20, trở thành đặc sản ẩm thực lâu đời của Thủ đô.
Các quán bún chả Hà Nội được Michelin Guide vinh danh thường nằm trong danh sách Bid Gourmand (quán ăn ngon, giá hợp lý), nổi bật với hương vị truyền thống, thịt nướng thơm lừng và nước chấm cân bằng.
Trước đó, món ăn này được nhiều thực khách quốc tế biết tới rộng rãi vào năm 2016 khi cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama và cố đầu bếp Anthony Bourdain cùng nhau dùng bữa tối tại một quán bún chả ở Hà Nội.
Vị trí này không chỉ nổi bật với cảnh quan ven sông Hương mà còn gần nhiều di sản văn hóa nổi tiếng như Đại nội và cầu Trường Tiền. Đây hứa hẹn sẽ là điểm đến lý tưởng cho du khách và nhà đầu tư.
Dự án được Chủ tịch UBND thành phố Huế phê duyệt chủ trương đầu tư vào ngày 6.4, sau khi có quyết định điều chỉnh quy hoạch sử dụng đất và quy hoạch phân khu (tỷ lệ 1/2.000) khu trung tâm phía nam, thành phố Huế và kết luận của Ban thường vụ Thành ủy Huế.
Đây là dự án nằm trên tuyến đường Lê Lợi - trục cảnh quan chính của Huế, kết nối trực tiếp với các điểm du lịch văn hóa - lịch sử, tạo lợi thế lớn trong việc thu hút khách quốc tế và doanh nghiệp.
Trước đó, sau thời gian dài các công sở trên trục đường dời đi, do chờ điều chỉnh quy hoạch nên dự án chậm phê duyệt để có cơ chế kêu gọi đầu tư.
Theo quyết định vừa được phê duyệt, mục tiêu của dự án là xây dựng khách sạn cao cấp, tạo không gian kiến trúc hài hòa với cảnh quan sông Hương và nâng cao chất lượng du lịch.
Dự án có quy mô hoành tráng trên diện tích sử dụng hơn 10.688 m², tổng diện tích sàn xây dựng khoảng 42.755 m², với tổ hợp khách sạn cao cấp, khu thương mại dịch vụ và văn phòng cho thuê.
Công trình cho phép xây dựng tối đa 5 tầng nổi, 2 tầng hầm, mật độ kiến trúc tối đa 70%. Tầng hầm được phép xây dựng trùng với chỉ giới đường đỏ.
Dự án quy định thời gian khởi công chậm nhất trong vòng 12 tháng, tổng thời gian thực hiện không quá 60 tháng. Hình thức lựa chọn nhà đầu tư là đấu giá quyền sử dụng đất để thực hiện dự án theo quy định của pháp luật về đất đai.
Không chỉ cung cấp dịch vụ nghỉ dưỡng, hội nghị, hội thảo chất lượng cao, dự án còn hướng tới việc tạo lập không gian kiến trúc hiện đại nhưng vẫn gắn kết với bản sắc văn hóa Huế, đóng góp kinh tế - xã hội.