HLV Harry Kewell đã hoàn thành 13 trận đầu tiên trên cương vị “thuyền trưởng” CLB Hà Nội. Đó là con số đáng nói, bởi 13 trận bằng đúng chiều dài của nửa mùa giải, là thước đo phù hợp để đánh giá một chiến lược gia có hợp với tập thể mà ông huấn luyện hay không. Dù Kewell đã nức tiếng khi còn chơi cho Liverpool và là huyền thoại bóng đá Úc, V-League vẫn có những thước đo riêng biệt, nơi đôi khi danh tiếng không phải chìa khóa mở cửa danh vọng.
Sau 13 trận, Kewell cùng học trò thắng 8, hòa 1, thua 4, giành 25 trên tổng số 39 điểm tối đa. Đó là điểm số chấp nhận được với nhiều đội bóng, nhưng không phải… CLB Hà Nội. Trước ngày Kewell đến, đội bóng thủ đô đứng hạng 6. Sau 13 trận, đội tăng 2 bậc, nhích lên hạng 4, nhưng vẫn chưa thể vào nhóm 3 đội dẫn đầu như kỳ vọng.
CLB Hà Nội kém hạng 3 của Ninh Bình 4 điểm (33 so với 37). Nếu bại trận trước Ninh Bình ở vòng này, cơ hội có huy chương của thầy trò HLV Kewell xem như không còn. Mà không vào được tốp 3 (lần đầu tiên từ khi lên chơi V-League năm 2008), HLV Kewell coi như thất bại. Bởi đã không lọt vào tốp 3, thì đứng hạng 4 hay hạng 6 có lẽ không khác nhau nhiều.
Do đó, HLV Kewell hiểu rõ tính chất sống còn của màn thư hùng trên sân Ninh Bình, diễn ra lúc 18 giờ ngày 24.4 ở vòng 20 V-League. Chính Ninh Bình là đối thủ trong trận ra mắt của Kewell trên cương vị “thuyền trưởng” CLB Hà Nội cách đây nửa năm. Dù chơi hay hơn hẳn, nhưng học trò Kewell bỏ lỡ quá nhiều cơ hội, lại kém duyên khi liên tục sút dội xà cột, sau cùng phải chịu thất bại 1-2 sau… 2 pha bóng nguy hiểm của đối thủ. Trong khi Ninh Bình lì lợm và biết chắt chiu, CLB Hà Nội lại chơi phóng khoáng và không nắm giữ được thời cơ.
Đó cũng là trận đấu khiến HLV Kewell và CLB Hà Nội hoàn toàn thay đổi. Đội bóng thủ đô đá chặt chẽ và thực dụng hơn, với tinh thần trực diện: đưa bóng tiếp cận cầu môn đối thủ càng nhanh càng tốt, sẵn sàng đá bóng bổng và sút xa, vốn không phải “vũ khí” ưa thích của đội Hà Nội trước đây.
CLB Hà Nội vẫn trọng kiểm soát bóng, nhưng tiết chế những đường chuyền thừa, mà biến thời lượng cầm bóng thành sức ép dồn dập, triệt đề, thành những cú “dội bom” mang đến hy vọng có bàn thắng, thay vì chỉ đan bóng đập nhả thuần túy.
Sự chuyển mình về triết lý mới thực sự là giá trị mà HLV Kewell mang lại. Tuy nhiên, bóng đá là câu chuyện của chiến thắng và điểm số. Nếu không vào tốp 3, chưa chắc Kewell được giữ, cũng chưa chắc HLV người Úc được đánh giá là thành công.
HLV Kewell phải thắng, và tốt hơn hết là thắng một đội bóng mạnh như cách hạ CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) trước đây.
So tài với HLV Kewell là HLV Bae Ji-won, người từng là trợ lý thể lực của HLV Park Hang-seo tại U.23 và đội tuyển Việt Nam trong năm 2018.
Ông Bae đã nghỉ đội tuyển quốc gia đầu năm 2019 để theo học bằng HLV. Tham vọng của ông thầy Hàn Quốc là trở thành HLV trưởng, thay vì chỉ đóng vai trợ lý.
Sau thời gian ngắn ở Thể Công Viettel, ông Bae Ji-won sẽ ngồi ghế “lái trưởng” ở đội bóng giàu tham vọng bậc nhất V-League. Nhiệm vụ của HLV Hàn Quốc vẫn là huấn luyện thể lực, còn về chiến thuật, hỗ trợ ông Bae là “bộ não” của giám đốc kỹ thuật (GĐKT) Vũ Tiến Thành, người sắm vai HLV tạm quyền ngay trước khi Bae Ji-won có mặt.
Cuộc đấu sức giữa HLV Kewell và Bae Ji-won dường như… bất cân xứng, khi chiến lược gia Úc đã huấn luyện CLB Hà Nội suốt 6 tháng, còn ông Bae mới “chân ướt chân ráo” đến đất cố đô. Tuy nhiên, ưu thế sân nhà, cộng với dàn sao đã vào phom trở lại với 3 chiến thắng liên tục sẽ là điểm tựa để Ninh Bình thắng trận đấu then chốt. Về tâm lý, Ninh Bình cũng thoải mái hơn với 4 điểm nhiều hơn Hà Nội. Chỉ cần hòa, đội bóng cố đô sẽ giữ được cách biệt an toàn trong cuộc đua danh hiệu. Còn CLB Hà Nội buộc phải dồn lên để thắng.
Giữa một đội bóng đã hết đường lùi, và một đội có tinh thần thoải mái (thậm chí được phép thua), rõ ràng học trò Bae Ji-won đang có lợi hơn. Nếu thắng CLB Hà Nội, HLV người Hàn Quốc sẽ tích lũy đủ tự tin để chèo lái Ninh Bình về đích suôn sẻ.
Việt Nam cho rằng bóng đã chạm tay hậu vệ Malaysia sau cú sút của Sỹ Bách, nhưng trọng tài nói không với penalty.
Việt Nam phối hợp đập nhả ăn ý trước khi Nguyễn Lực tung cú sút xa chệch cột dọc, mang về quả phạt góc đầu tiên.
Việt Nam, trong trang phục đỏ, giao bóng trước.
Ở trận tranh HC đồng, Australia thắng đậm 8-0 trước Lào. Trận này, hình ảnh đáng nhớ đến ở cuối trận, khi Lào được hưởng phạt đền, nhưng Odin Siphanit lại sút quá nhẹ, không thể đánh bại thủ môn đối phương ở phút 90+1. Tiền đạo trẻ sau đó ôm mặt bật khóc ngay trên sân, không giấu nổi sự thất vọng.
Đây là mùa bóng thứ 3 HLV Andoni Iraola dẫn dắt Bournemouth. Hai mùa vừa qua, ông đều làm nên lịch sử ở CLB "bé xíu" này, nhưng ít ai để ý bởi đẳng cấp không cao của một CLB chỉ có mục tiêu trụ hạng. Ở mùa bóng 2023 - 2024, Bournemouth kiếm được điểm số cao nhất trong lịch sử tham dự giải Ngoại hạng Anh của mình (48 điểm). Ở mùa 2024 - 2025, họ lại tự phá kỷ lục vừa nêu (56 điểm).
Bây giờ, Bournemouth đã có 55 điểm trước 2 vòng đấu cuối. Khả năng rất cao đây sẽ là mùa bóng thứ 3 liên tiếp Bournemouth vươn đến kỷ lục mới về điểm của họ ở giải Ngoại hạng. Đáng chú ý hơn, nếu như giữ vững vị trí thứ 6 hiện nay thì kỷ lục lần này của Bournemouth sẽ gây tiếng vang trong làng bóng Anh. Thứ hạng và điểm số cao nhất trong lịch sử Bournemouth sẽ có phần thưởng danh giá đi kèm: lần đầu tiên trong lịch sử, họ được tham dự các cúp châu Âu.
Đã vậy, Bournemouth còn đang đứng trước khả năng ít ai có thể tưởng tượng: chuyến phiêu lưu "ra biển lớn" đầu tiên của họ còn có thể mang tên Champions League, chứ không chỉ là Europa League hoặc Conference League! Do vậy, hai trận còn lại của Bournemouth trong mùa bóng này sẽ là hai trận đấu lớn nhất trong lịch sử CLB: gặp Man.City ngày 20.5 và Nottingham Forest ngày 24.5. Riêng trận gặp Man.City còn có ý nghĩa lớn đối với toàn bộ giải Ngoại hạng khi có thể sẽ là trận đấu quyết định danh hiệu vô địch mùa này (giữa Man.City và Arsenal).
Cách đây 5 vòng, Bournemouth đứng tận vị trí thứ 13 trong bảng xếp hạng. Bây giờ, họ đã vươn lên vị trí số 6, hơn Brighton 2 điểm và gần như an toàn trước các đội bóng phía dưới. Trận thắng 1-0 trên sân Fulham cuối tuần qua đã là trận bất bại thứ 16 liên tiếp của Bournemouth. Khắp 5 giải VĐQG lớn, chỉ có Bayern Munich (Đức) và AC Milan (Ý) có chuỗi trận bất bại dài hơn, trong mùa bóng này.
Một trong những điểm lạ lùng, khó hiểu nhất về Bournemouth là họ càng chia tay những cầu thủ xuất sắc nhất thì càng thành công. Và khi lý giải tình trạng này thì giới phân tích hầu như tán đồng tuyệt đối: đấy chính là bí quyết thành công của Bournemouth.
Hồi đầu mùa, Bournemouth phải bán Dean Huijsen sang Real Madrid; Milos Kerkez sang Liverpool; Illia Zabarnyi sang PSG; chưa kể chia tay thủ môn Kepa Arrizabalaga (hết hạn cho mượn, gia nhập Arsenal). Nhìn vào CLB mới của các hảo thủ ấy, có thể suy ra Bournemouth yếu đi đến mức nào. Đã vậy, ngôi sao xuất sắc nhất, vừa tỏa sáng trong nửa đầu mùa bóng là Antoine Semenyo cũng chuyển sang Man.City vào giữa mùa.
Một mặt, Bournemouth hốt bạc nhờ bán các ngôi sao. Mặt khác, quỹ lương của họ nhẹ hẳn, khi những cầu thủ lĩnh lương cao nhất liên tục ra đi. Hiểu rõ thân phận "nhà nghèo", Bournemouth không bao giờ ngăn cản ngôi sao của họ tìm đường đến các đội bóng lớn hơn. Tiền lời được Bournemouth ưu tiên đầu tư cho bộ phận tuyển mộ cầu thủ, xem trọng yếu tố hiệu quả.
Người đứng đầu bộ phận tuyển mộ cầu thủ của Bournemouth, Tiago Pinto, có chức danh chủ tịch, chứ không chỉ là giám đốc như ở đa số đội khác. Nhân vật này đến từ AS Roma vào năm 2024. Bóng đá Ý vốn sở trường trong việc săn lùng mẫu ngôi sao "ngon, bổ, rẻ".
Đội ngũ săn lùng cầu thủ của chủ tịch Pinto có đến 18 chuyên gia, quan trọng chẳng kém gì ban huấn luyện. Hiệu quả công việc của họ đã được kiểm chứng, khi nhìn những cầu thủ mới tuyển mùa này. Điển hình như mới đây, cầu thủ ghi bàn duy nhất giúp Bournemouth thắng Fulham 1-0 chính là Rayan, tiền đạo vừa đến từ Botafogo hồi giữa mùa để thay chỗ Semenyo chuyển sang Man.City. Rayan, giá chuyển nhượng 24,7 triệu bảng, đã ghi bàn trong 3 trận liên tiếp gần đây. Anh tỏ ra xuất sắc không thua gì Semenyo, cầu thủ đã ra đi với giá 64 triệu bảng.
Cứ thế, Bournemouth không chỉ âm thầm tồn tại. Họ còn sắp làm nên chuyện động trời trong làng bóng Anh.
Để đoạt vé, học trò HLV Cristiano Roland phải vượt qua 3 cửa ải bảng C, mang tên U.17 Yemen (0 giờ ngày 7.5), U.17 Hàn Quốc (23 giờ ngày 10.5) và U.17 UAE (0 giờ ngày 14.5). So với giải U.17 châu Á 2025 (nơi U.17 VN chung bảng với Nhật Bản, Úc và UAE), bảng đấu năm nay dễ thở hơn đôi chút. Chỉ có đối thủ U.17 UAE là lặp lại, U.17 Hàn Quốc ngang bằng U.17 Nhật Bản. U.17 Yemen rõ ràng khó sánh bằng U.17 Úc, đội mà U.17 VN đánh bại ở bán kết Đông Nam Á.
U.17 Yemen là đội bóng khả dĩ nhất ở bảng C mà U.17 VN có thể nghĩ đến 3 điểm. Giải trước, đại diện Tây Á thua đậm U.17 Indonesia và U.17 Hàn Quốc ở vòng bảng, dẫn tới sớm chia tay cuộc chơi. U.17 Yemen từng hòa 1-1 với U.17 VN (trên sân Việt Trì, tỉnh Phú Thọ) ở vòng loại U.17 châu Á 2025, trong trận đấu hai đội đá thận trọng và tính toán. Thực tế cho thấy bóng đá trẻ Yemen có thực lực khi mặt bằng chung cầu thủ đều nhanh, khỏe và giàu kỹ thuật. Thế nhưng giải quốc nội chưa phát triển, cộng với thiếu cơ hội cọ xát (U.17 Yemen chủ yếu giao hữu với các đội vùng Vịnh) khiến đại diện Tây Á không lấp được khoảng trống kinh nghiệm. Dưới thời HLV Roland, U.17 VN đã trưởng thành về thể hình và tư duy chơi bóng, đủ để khắc chế bất cứ đối thủ Tây Á nào. 3 điểm nằm trong tầm tay U.17 VN nếu đá đúng sức.
U.17 UAE là phiên bản nâng cấp của U.17 Yemen, cũng là đối thủ U.17 VN từng dẫn trước đến cuối trận, để rồi bị gỡ hòa 1-1 đáng tiếc. Bóng đá trẻ UAE phát triển thuộc nhóm đầu Tây Á, nhờ được đầu tư tập huấn, có cơ sở vật chất tốt cũng như giàu truyền thống (8 lần dự VCK châu Á, thành tích tốt nhất là ngôi á quân năm 1990). Đây là đối thủ cạnh tranh trực tiếp vé đi tiếp với U.17 VN nhờ thực lực tương đồng. Việc gặp U.17 UAE ở lượt cuối cũng tạo điều kiện thuận lợi để thầy trò HLV Roland tính toán. Đội bóng Tây Á chơi bóng trực diện và cơ bắp, tập trung vào các pha đánh biên, đấu 1-1 và phản công cực hay. Ngôi sao sáng nhất của U.17 UAE là Jayden Adetiba, người từng ăn tập ở lò trẻ Arsenal (Anh). Kỹ thuật và khả năng xuyên phá tốt của Adetiba là thử thách cho hàng thủ VN.
Sau cùng, U.17 Hàn Quốc là "cửa ải" đáng ngại nhất của U.17 VN. Đại diện xứ kim chi từng lọt vào bán kết U.17 châu Á 2025. Bóng đá Hàn Quốc luôn ở tầm cao nhất châu lục ở mọi cấp độ, nhờ hệ thống bóng đá học đường đẳng cấp cùng chất lượng của các lò đào tạo trẻ. Dù 100% lực lượng đang đá trong nước (chủ yếu cho các đội K2, K3-League), đoàn quân của HLV Back Gee-tae vẫn là đội mạnh nhất, với thể lực, kỹ chiến thuật và tư duy chơi bóng khác biệt so với mặt bằng chung bảng C. Tuy nhiên, đã qua rồi cái thời bóng đá trẻ VN gặp Hàn Quốc là… thua. Chiến thắng trước người Hàn của U.23 VN ở trận tranh hạng ba U.23 châu Á 2026 chắc chắn tiếp thêm sự tự tin cho lứa hậu bối mang tên U.17 VN. 2 năm qua, HLV Roland cùng học trò đã đối đầu Nhật Bản, Uzbekistan, Úc, Ả Rập Xê Út… Hệ thống chơi bóng chặt chẽ, khoa học, duy trì sự trung dung trong đảm bảo thế trận nhưng vẫn tạo ra đột biến của ông Roland, hứa hẹn giúp U.17 VN ngáng đường U.17 Hàn Quốc để vươn tới World Cup.