Năm 2026, Trường ĐH Bách khoa TP.HCM áp dụng một phương thức xét tuyển tổng hợp, cùng với phương thức xét tuyển thẳng, ưu tiên xét tuyển thẳng theo quy chế tuyển sinh của Bộ GD-ĐT và quy định của trường.
Điểm xét tuyển theo thang điểm 100, được tính theo công thức sau:
Điểm xét tuyển = Điểm học lực + điểm cộng + Điểm ưu tiên
Theo công thức tính điểm xét tuyển đối với các thí sinh sử dụng phương thức xét tuyển tổng hợp năm nay, ngoài thành phần điểm học lực và điểm ưu tiên, trường còn tính điểm cộng với những thành tích đặc biệt trong suốt 3 năm THPT của thí sinh. Do đó, thí sinh cần lưu ý những điều kiện được trường sử dụng để quy đổi thành điểm cộng trong xét tuyển ĐH chính quy năm 2026.
Điểm cộng bao gồm điểm thưởng, điểm xét thưởng, điểm khuyến khích đối với thí sinh có thành tích đặc biệt với tổng điểm cộng không vượt quá 10% mức điểm tối đa của thang điểm xét tuyển (tối đa 10 điểm đối với thang 100).
Trong đó, điểm thưởng (tối đa 10 điểm) dành cho các thí sinh thuộc diện xét tuyển thẳng theo quy chế tuyển sinh của Bộ GD-ĐT nhưng không sử dụng quyền xét tuyển thẳng; Mỗi thí sinh chỉ được hưởng một mức điểm thưởng cao nhất.
Điểm xét thưởng (tối đa 5 điểm) dành cho thí sinh có thành tích học tập nổi bật (không thuộc diện xét điểm thưởng), năng khiếu văn-thể-mỹ và hoạt động xã hội. Ví dụ thí sinh có thành tích học tập nổi bật nhưng không thuộc diện xét điểm thưởng, được tính điểm xét thưởng tối đa 2 điểm; thí sinh có năng khiếu văn – thể – mỹ tối đa 2 điểm; thí sinh có hoạt động xã hội tích cực (Ban cán sự, CLB, dự án cộng đồng,…) có điểm xét thưởng tối đa 1 điểm…
Điểm khuyến khích (tối đa 5 điểm) dành cho các đối tượng thí sinh có chứng chỉ ngoại ngữ quốc tế khác tiếng Anh (tối đa 2 điểm); hoặc có chứng chỉ quốc tế khác như chứng chỉ tin học quốc tế (MOS, IC3, ICDL…) tối đa 2 điểm; chứng chỉ kỹ năng khác tối đa 1 điểm…
Danh mục thành phần các điểm cộng theo quy định Trường ĐH Bách khoa TP.HCM như sau:
Theo quy định của Trường ĐH Bách khoa TP.HCM, minh chứng hợp lệ bao gồm: giấy chứng nhận, giấy khen, quyết định công nhận kết quả, chứng chỉ quốc tế còn hiệu lực.
Minh chứng phải thể hiện rõ: họ và tên thí sinh, tên cuộc thi hoặc chứng chỉ, cấp tổ chức, thời gian đạt thành tích.
Thành tích phải được xác nhận trong thời gian học THPT. Minh chứng phải được khai báo đầy đủ và cập nhật trên cổng tuyển sinh của nhà trường theo thời gian quy định. Hội đồng tuyển sinh có quyền yêu cầu thí sinh bổ sung minh chứng khi cần thiết.
Trường ĐH Bách khoa TP.HCM đã thông báo nhận hồ sơ minh chứng xét tuyển với chương trình chuyển tiếp quốc tế và chương trình liên kết cử nhân kỹ thuật quốc tế năm 2026. Thông tin chi tiết về thời gian và quy trình khai báo minh chứng thành tích với phương thức xét tuyển tổng hợp sẽ được cập nhật trong thời gian sắp tới.
Ông Phong cho biết sau hợp nhất, thành phố có hơn 169.000 học sinh tốt nghiệp THCS. Dự kiến kỳ thi tuyển sinh lớp 10 có khoảng 250 điểm thi ở 3 khu vực. Theo ông, với quy mô lớn, địa bàn rộng, việc chuẩn bị cơ sở vật chất, nhân sự coi, chấm thi, dự toán kinh phí,... rất nặng nề, phải chuẩn bị từ sớm để không bị động.
"Mỗi sự cố nếu có, sẽ ảnh hưởng đến quá trình đèn sách, tương lai của học sinh và uy tín của thành phố", ông Phong nói.
Vì thế, Sở dự kiến giao đề thi lớp 10 cho các hội đồng trước một ngày. Sau khi thí sinh hoàn thành 3 môn thi, bài làm mới được chuyển về Sở chung một lần. Công tác chấm thi sẽ tập trung tại 3 điểm, mỗi nơi một môn.
Những năm trước, đề được Sở bàn giao vào sáng sớm ngày thi. Thi xong môn nào, Sở sẽ thu bài làm môn đó.
"Địa bàn rộng như thế, số lượng điểm thi nhiều vậy mà sáng sớm mới giao đề, nếu lỡ xảy ra sự cố thì ảnh hưởng rất lớn", ông Phong nói. "Đây là dự kiến, Sở sẽ họp bàn kỹ hơn để quyết định".
Về nhân sự, do kỳ thi lớp 10 (ngày 1-2/6) và thi tốt nghiệp THPT (ngày 11-12/6) rất gần nhau, Sở nhìn nhận áp lực huy động giáo viên tham gia coi, chấm thi rất lớn. Nhiều khả năng, các giáo viên THPT sẽ được điều động hỗ trợ cho cả hai kỳ thi.
Sở đã có văn bản hạn chế giáo viên đi nước ngoài trong thời gian này, yêu cầu các hiệu trưởng thận trọng khi ký duyệt cho thầy cô về quê trước, trong và sau các kỳ thi.
Năm nay, thành phố có hơn 169.000 học sinh tốt nghiệp THCS, tăng gần 43.000 so với năm ngoái. Trong đó, khu vực TP HCM cũ tăng hơn 27.000 em, Bình Dương và Bà Rịa - Vũng Tàu cũ tăng lần lượt hơn 8.400 và 7.200 em.
Sở đặt mục tiêu gần 118.400 em vào lớp 10 công lập, tỷ lệ đỗ là 70%. Số còn lại có thể vào trường THPT tư thục, trường trung cấp hoặc hệ giáo dục thường xuyên.
Học sinh thi ba môn Toán, Văn, Ngoại ngữ (chủ yếu Tiếng Anh) để lấy điểm xét tuyển. Nhóm có nguyện vọng vào trường chuyên sẽ làm bài môn chuyên tương ứng. Riêng ở xã đảo Thạnh An, đặc khu Côn Đảo, các trường xét tuyển vào lớp 10 bằng học bạ.
Câu hỏi đặt ra là liệu khoản đầu tư cả chục triệu đồng cho một tiết mục văn nghệ có thực sự cần thiết và xứng đáng với giá trị mà học sinh nhận được?
Ở các trường hiện nay không khó bắt gặp những thông báo vận động đóng góp từ ban phụ huynh các lớp cho tiết mục văn nghệ. Từ tiền thuê biên đạo, trang phục, đạo cụ, âm thanh, ánh sáng cho đến chi phí tập luyện… tất cả cộng lại có thể lên tới chục triệu đồng. Đây là xu hướng phổ biến ở nhiều trường học, đặc biệt tại các đô thị lớn.
Ban đầu, các hoạt động phong trào vốn mang ý nghĩa tạo sân chơi lành mạnh, giúp học sinh thư giãn sau giờ học và gắn kết tập thể. Nhưng, theo thời gian, nhiều nơi đã "nâng cấp" các tiết mục thành những màn trình diễn công phu, gần như bán chuyên nghiệp. Sự đầu tư quá mức này vô tình tạo ra áp lực cạnh tranh giữa các lớp.
Hệ quả là phụ huynh trở thành "nhà tài trợ bất đắc dĩ". Dù không phải ai cũng sẵn lòng chi trả, nhưng trước tâm lý "vì tập thể", "vì con mình không bị thiệt thòi", nhiều người vẫn phải miễn cưỡng đóng góp. Điều này đặc biệt gây áp lực với những gia đình có điều kiện kinh tế hạn chế.
Ngay cả chính những giáo viên chủ cũng thừa nhận là "bất dĩ lắm mới theo phong trào của lớp như thế", vì sợ "lớp mình thua lớp khác, vì điểm thi đua của học sinh và giáo viên trong trường...".
Cô L.T.H, một giáo viên tại TP.HCM nêu quan điểm: "Phụ huynh cũng nên tạo điều kiện cho con em tham gia phong trào nhưng cần trong phạm vi điều kiện hợp lý thôi. Chứ đầu tư nhiều tiền quá, nhiều gia đình cũng rất khó khăn".
Một tiết mục văn nghệ phong trào chỉ diễn ra trong vài phút trên sân khấu. Nhưng để có được vài phút ấy, phụ huynh phải bỏ ra một khoản tiền không nhỏ. Khi chi phí vượt quá giá trị thực tế của hoạt động, câu chuyện không còn đơn thuần là phong trào nữa mà đã trở thành một "cuộc đua ngầm" về tài chính.
Điều đáng lo hơn là, giá trị giáo dục mà học sinh nhận được từ những tiết mục ấy lại khá hạn chế. Khi mọi thứ đã được "làm sẵn" bởi người lớn (từ ý tưởng, biên đạo đến cách thể hiện) thì học sinh gần như chỉ làm theo hướng dẫn, thậm chí là "diễn cho đúng bài".
Trong nhiều trường hợp, các em không thực sự hiểu ý nghĩa của tiết mục mình tham gia, cũng không có cơ hội phát huy sự sáng tạo hay rèn luyện kỹ năng tổ chức, làm việc nhóm. Thay vì tự tìm tòi, tập luyện, điều chỉnh và hoàn thiện, các em chỉ cần tập theo lịch, theo động tác đã được dựng sẵn.
Chính điều này làm giảm đi giá trị cốt lõi của hoạt động phong trào vốn phải là môi trường để học sinh học kỹ năng sống. Khi sự cạnh tranh giữa các lớp trở nên nặng nề, mục tiêu giáo dục bị đẩy xuống hàng thứ yếu, nhường chỗ cho việc "trình diễn cho đẹp", "thi cho có giải".
Trong khi đó, nếu sử dụng khoản tiền ấy một cách hợp lý, chẳng hạn thuê người hướng dẫn kỹ năng mềm, tổ chức các buổi sinh hoạt ngoại khóa, hay đơn giản là để học sinh tự lên ý tưởng và tập luyện... thì giá trị giáo dục mang lại sẽ cao hơn nhiều. Khi học sinh tự tham gia vào quá trình xây dựng tiết mục, các em sẽ học được cách làm việc nhóm, giải quyết mâu thuẫn, quản lý thời gian, thậm chí là lãnh đạo và chịu trách nhiệm. Những kỹ năng này quan trọng hơn rất nhiều so với một màn trình diễn chỉn chu nhưng thiếu "chất học sinh".
Ngoài ra, việc chi tiêu quá mức cho hoạt động phong trào còn có thể tạo ra những hệ lụy về nhận thức. Trẻ có thể dần hình thành suy nghĩ rằng muốn thành công hay được ghi nhận thì phải có sự đầu tư lớn về tiền bạc, thay vì nỗ lực cá nhân và sự sáng tạo. Đây là điều đi ngược lại với tinh thần giáo dục mà nhà trường hướng tới.
Che Jingang, đảo Hải Nam, bất ngờ nổi tiếng vì được nhiều cơ quan truyền thông đưa tin về động cơ phản lực mà cậu bé tự chế tại nhà.
Theo đó, từ khi còn học mẫu giáo, cậu bé đã ngạc nhiên khi ném quả bóng giấy và thấy nó chỉ tạo thành một đường parabol rồi rơi xuống đất, trong khi một chiếc máy bay giấy có thể bay ngang, lơ lửng một cách "duyên dáng". Che muốn tìm ra cách giúp máy bay bay xa, ổn định và duy trì độ cao lâu hơn, nên đã biến mọi ngóc ngách trong nhà mình thành một bãi thử nghiệm máy bay.
Năm lớp 2, Che chế tạo thành công mô hình đầu tiên, là một chiếc xe radar siêu âm. Sau đó, cậu dần chuyển sang các dự án phức tạp hơn như cánh tay robot, máy bay mô hình và giờ là động cơ phản lực.
Trên tài khoản mạng xã hội có 30.000 người theo dõi do mẹ quản lý, Che chia sẻ niềm đam mê mãnh liệt với "mọi thứ có thể bay". Cậu cho biết bản thân đã tự mày mò học giải tích và khí động học từ năm lớp 3 để theo đuổi ước mơ này. Nam sinh cũng học phần mềm thiết kế hỗ trợ máy tính (CAD) và tạo ra nhiều mô hình hai chiều và ba chiều, phân tích chi tiết áp suất không khí, nhiệt độ và các yếu tố kỹ thuật trước khi thực hiện sản phẩm.
Che còn sử dụng những thành thạo thuật ngữ chuyên môn để giải thích quy trình chế tạo và thử nghiệm động cơ trong không gian sinh hoạt của gia đình. Với chiếc động cơ phản lực mới nhất, cậu bé mất 8 tháng để hoàn thành bản thiết kế đầu tiên, và tự liên hệ thuê ngoài các bộ phận phức tạp.
Dù lần thử nghiệm đầu thất bại, nam sinh vẫn lạc quan: "Mục đích ban đầu của em là tích lũy kiến thức và em đã làm được điều đó. Thất bại không sao cả, nó là động lực để em thử lại lần sau".
Tuy nhiên, câu chuyện của "cậu bé tên lửa" có một số tình tiết vấp phải nghi ngờ.
Nhiều người dùng mạng xã hội đặt dấu hỏi về trình độ học thuật thật sự của Che. Họ phát hiện cậu từng lưu video hướng dẫn giải toán lớp 5, điều được cho là mâu thuẫn với việc nắm vững kiến thức giải tích cao cấp.
Nghi vấn càng tăng lên khi có thông tin cho rằng cha của cậu bé là Che Zhuming, một kỹ sư hàng không vũ trụ từng tham gia nhiều dự án tại Trung tâm Phóng vệ tinh Tây Xương. Nhiều người tin thành tựu này thực chất là sản phẩm của phụ huynh nhằm "đánh bóng" hồ sơ cho con, thuận tiện để sau này đăng ký xét tuyển vào các đại học danh tiếng.
Trước những công kích, cậu bé điềm tĩnh: "Việc mọi người nghi ngờ là bình thường. Em chỉ cần tập trung vào việc mình làm và để năng lực tự lên tiếng".
Cũng không ít người bày tỏ ngưỡng mộ và kỳ vọng vào tiềm năng của cậu bé 14 tuổi. "Tôi mong chờ ngày được thấy em chế tạo một con tàu vũ trụ thực thụ", một người dùng mạng xã hội bình luận.
Gia đình Che cho biết ủng hộ tuyệt đối đam mê của con trai. Họ thuê gia sư lập trình riêng và chi trả hàng nghìn NDT cho mỗi dự án.