Sáng 21-4, Quốc hội tiếp tục thảo luận ở hội trường về kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội.
Đại biểu Thạch Phước Bình (đoàn Vĩnh Long) cho biết chia sẻ trong tiến trình cải cách chính sách tiền lương, việc điều chỉnh mức lương cơ sở không chỉ mang ý nghĩa kỹ thuật mà còn là yếu tố quyết định trực tiếp đến đời sống, động lực làm việc và chất lượng đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức.
Trong những năm gần đây, Nhà nước đã có những bước điều chỉnh tích cực khi nâng mức lương cơ sở từ 1,49 triệu đồng lên 1,8 triệu đồng rồi 2,34 triệu đồng/tháng và dự kiến tiếp tục tăng lên 2,53 triệu đồng từ ngày 1-7-2026.
“Tuy nhiên, vấn đề đặt ra hiện nay không còn có tăng hay không mà là tăng ở mức nào để vừa bảo đảm đời sống, vừa phù hợp với khả năng ngân sách, đồng thời tạo động lực phát triển khu vực công”, ông Bình đặt vấn đề.
Đại biểu đoàn Vĩnh Long đánh giá mức 2,53 triệu đồng/tháng từ 1-7-2026 là bước tăng hợp lý về mặt kỹ thuật nhưng chưa đủ mạnh để bảo đảm cuộc sống cho đa số người làm khu vực công.
Mức này chỉ tăng khoảng 8,12% so với 2,34 triệu đồng hiện hành, tức là cao hơn lạm phát bình quân năm 2025 là 3,63% và cũng cao hơn mức CPI bình quân quý 1-2026 là 3,51%, nên về danh nghĩa và khả năng thực tế, người hưởng lương ngân sách có thêm một phần thu nhập dương.
Đồng thời, ông Bình cho rằng: “Mức tăng này khá gần với nhịp tăng lương tối thiểu vùng năm 2026 của khu vực doanh nghiệp khoảng 7,2%. Tuy nhiên, mức này chưa đủ để người khu vực công sống được bằng lương, nhất là đối với người mới vào nghề, người không có nguồn thu bổ sung và người làm việc ở đô thị lớn”.
Đại biểu đoàn Vĩnh Long dẫn ví dụ, một công chức mới vào nghề với hệ số 1,86 chỉ đạt khoảng 4,7 triệu đồng/tháng trước khi trừ bảo hiểm, trong khi chi phí sinh hoạt tối thiểu tại đô thị phổ biến từ 6 – 7 triệu đồng một tháng.
Điều này cho thấy một khoảng cách đáng kể giữa thu nhập và nhu cầu sống cơ bản. Hệ quả người lao động khó sống độc lập bằng lương, phải phụ thuộc vào nguồn thu nhập bổ sung, giảm động lực và chất lượng cuộc sống.
Do đó có thể khẳng định mức 2,53 triệu đồng chỉ đạt mục tiêu ổn định, chưa đạt mục tiêu bảo đảm đời sống.
Mặt khác, từ ngày 1-7-2026, lương tối thiểu vùng của khu vực doanh nghiệp đã lên 5,31 triệu đồng ở vùng 1, tăng 4,73 triệu đồng ở vùng 2, tăng 4,14 triệu đồng ở vùng 3, tăng 3,7 triệu đồng ở vùng 4. Bình quân 4 vùng là khoảng 4,47 triệu đồng/tháng.
Nếu lấy mức lương cơ sở mới 2,53 triệu nhân với hệ số khởi điểm thấp thường gặp 1,86, tiền lương theo công thức cũ chỉ khoảng 4,7 triệu đồng/tháng. Với hệ số 2,1 thì khoảng 5,3 triệu đồng/tháng.
Ngay trong năm 2025, nhiều nhóm chi phí thiết yếu tăng nhanh hơn CPI chung, như nhà ở, điện, nước và vật liệu xây dựng tăng 8,3%, còn thuốc và dịch vụ y tế tăng 12,92%. Điều này rất quan trọng vì đây là các khoản chi “khó né” của hộ gia đình công chức, viên chức.
“Vì vậy dù lương cơ sở tăng 8,12%, cảm nhận thực tế của nhiều người vẫn có thể là đỡ hơn trước chứ chưa đạt mức an tâm, nhất là khi còn nuôi con, thuê nhà, đi lại, học hành và chăm sóc y tế”, ông Bình nói.
Theo đại biểu Thạch Phước Bình, từ các phân tích thực tiễn về thu nhập và chi phí sống, mức 2,65 – 2,7 triệu đồng/tháng, tăng khoảng 13 – 15% so với mức lương cơ sở hiện hành, nổi lên như một phương án hợp lý và khả thi hơn trong giai đoạn hiện nay.
Về mặt thu nhập thực tế, với mức này, người có hệ số 1,86 có thể đạt khoảng 4,9 – 5 triệu đồng một tháng; người có hệ số 2,1 đạt khoảng 5 – 5,5 triệu đồng/tháng. So với mức 2,53 triệu đồng, thu nhập tăng thêm khoảng 200.000 – 400.000 đồng/tháng.
Đây là mức tăng có ý nghĩa rõ rệt đối với nhóm có thu nhập thấp. Quan trọng hơn, mức này giúp thu hẹp khoảng cách với lương tối thiểu vùng của khu vực doanh nghiệp, giảm áp lực thiếu hụt chi tiêu thiết yếu.
Về mặt đời sống và tâm lý, mức tăng lên 2,65 – 2,7 triệu đồng tuy chưa thể bảo đảm hoàn toàn sống được bằng lương ở đô thị lớn nhưng có ý nghĩa quan trọng, giúp người lao động giảm phụ thuộc vào nguồn thu nhập ngoài lương.
Việc này cũng tạo cảm nhận rõ ràng về sự cải thiện thu nhập thay vì chỉ tăng danh nghĩa, góp phần ổn định tâm lý và nâng cao động lực làm việc. Đặc biệt, trong bối cảnh các mặt hàng thiết yếu như nhà ở, y tế, điện, nước tăng nhanh hơn CPI chung, việc tăng lương ở mức đủ lớn để cảm nhận được là hết sức cần thiết.
Về mặt cân đối ngân sách, mức 2,65 – 2,7 triệu đồng/tháng có ưu điểm không tạo áp lực quá lớn lên ngân sách nhà nước, có thể thực hiện nếu đi kèm tinh giản biên chế, cơ cấu lại chi tiêu công, giảm các khoản chi kém hiệu quả. Điểm mấu chốt là đạt được sự cân bằng giữa khả năng chi trả và yêu cầu cải thiện đời sống.
“Tóm lại, việc nâng lương cơ sở lên 2,53 triệu đồng là cần thiết nhưng chưa đủ để giải quyết căn bản bài toán đời sống người làm việc trong khu vực công. Trong điều kiện hiện nay, mức 2,65 – 2,7 triệu đồng/tháng là phương án tối ưu về tổng thể, vừa bảo đảm tính khả thi, vừa tạo được bước cải thiện thực chất, đồng thời mở đường cho các bước cải cách sâu hơn trong thời gian tới”, ông Bình nói.
Ngày 8.5, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM đang thụ lý điều tra vụ án gây rối trật tự công cộng và sử dụng trái phép vũ khí quân dụng xảy ra trên địa bàn phường Tam Bình.
Vụ hỗn chiến nói trên xảy ra vào ngày 11.11.2025 tại quán nhậu trên đường Nguyễn Thị Diệp, khu phố 2.
Theo cơ quan điều tra, chiều 11.11.2025, Trương Hoài Linh (22 tuổi, quê Cần Thơ) cùng nhóm bạn ngồi nhậu tại quán. Lúc nhắc lại mâu thuẫn cũ, Linh gọi điện và hẹn Trần Chí Toàn (25 tuổi, quê Cần Thơ) đến nói chuyện.
Toàn cùng Phạm Chí Nguyện (23 tuổi, quê Cần Thơ) đến quán gặp Linh nhưng được mọi người can ngăn nên ra về. Tuy nhiên, Linh tiếp tục gọi điện thách thức đánh nhau.
Lúc này, Toàn rủ thêm Đào Văn Đạt (24 tuổi, quê Đồng Tháp) cùng Nguyện quay lại. Tại đây, cả nhóm phát hiện Linh, Dương Thế Việt (31 tuổi, quê Quảng Trị), Lê Gia Tường (26 tuổi, quê An Giang) và Nguyễn Văn Đại (51 tuổi, quê Cà Mau) cầm kiếm Nhật và vỏ chai bia đứng chờ.
Nhóm Toàn bỏ chạy về đường Ngô Chí Quốc rồi rủ thêm Lương Đổng Quang (21 tuổi, ở TP.HCM) và năm người khác cầm theo dao tự chế, vỏ chai bia quay lại phục thù.
Khoảng 17 giờ cùng ngày, 2 nhóm gặp lại nhau tại quán nhậu trên đường Nguyễn Thị Diệp. Nhóm của Toàn cầm dao tự chế đuổi chém nhóm Linh.
Lát sau, khi nhóm Toàn rút ra ngoài, nhóm của Linh dùng dao phóng lợn, kiếm Nhật truy đuổi đối phương gây náo loạn cả khu vực.
Tại cơ quan điều tra, các bị can đã khai nhận tham gia vụ hỗn chiến như trên. Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM đã khởi tố vụ án, khởi tố 12 bị can về hành vi gây rối trật tự công cộng.
Qua quá trình điều tra, công an xác định xe máy Honda Blade màu đỏ, biển số 92G2-6737, số khung RLHHC09026Y049840, số máy HC09E6049933 có liên quan đến vụ án nhưng chưa rõ chủ sở hữu.
Để phục vụ điều tra, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM đề nghị chủ sở hữu hoặc người biết thông tin phương tiện trên liên hệ tại địa chỉ 934 Tỉnh lộ 43, phường Tam Bình hoặc gặp điều tra viên Lê Đức Anh qua số điện thoại 0906.695.369.
Trưa 7.4, tại khu vực bia tưởng niệm chân núi Am (xã Bắc Trạch, tỉnh Quảng Trị), Cơ quan Việt Nam tìm kiếm người mất tích (VNOSMP) phối hợp Cơ quan tìm kiếm tù binh và quân nhân mất tích Mỹ (DPAA) tổ chức lễ tưởng niệm 25 năm vụ tai nạn trực thăng khi làm nhiệm vụ tìm kiếm quân nhân mất tích trong chiến tranh (MIA).
Sự cố xảy ra ngày 7.4.2001 khiến 16 người hy sinh, gồm 9 liệt sĩ Việt Nam và 7 quân nhân Mỹ. Thời điểm đó, chiếc máy bay Mi-17 rơi khi đang bay trong thời tiết sương mù và đâm vào sườn núi thuộc xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình (nay thuộc xã Bắc Trạch, tỉnh Quảng Trị), cách Hà Nội khoảng 450 km về phía nam.
Tham dự buổi lễ có đại diện thân nhân các liệt sĩ; lãnh đạo các bộ, ngành của Việt Nam như Ngoại giao, Quốc phòng, Công an; UBND tỉnh Quảng Trị; cán bộ VNOSMP qua các thời kỳ. Phía Mỹ có ông John McIntyre, Đại biện lâm thời Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam; Giám đốc DPAA khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương Christopher Phelps; đại diện Hội Cựu chiến binh chiến tranh nước ngoài (VFW), Ủy ban Quân vụ Thượng viện Mỹ, Đại sứ quán và Văn phòng MIA tại Hà Nội.
Phát biểu tại buổi lễ, ông Lê Công Tiến, Giám đốc VNOSMP, gửi lời tri ân sâu sắc tới các gia đình và khẳng định sự hy sinh của 16 cán bộ, quân nhân 2 nước đã góp phần quan trọng vào tiến trình hợp tác MIA suốt nửa thế kỷ qua.
Theo ông Tiến, vụ tai nạn đau xót này nhắc nhở chúng ta rằng hợp tác nhân đạo về MIA là công việc khó khăn, nguy hiểm, chứa đựng những rủi ro, mất mát và hy sinh. Tuy nhiên, hợp tác đã không dừng lại. Ông nhấn mạnh, dù công tác tìm kiếm ngày càng khó khăn do điều kiện địa hình và thời gian, các lực lượng kế tục vẫn cam kết nỗ lực cao nhất để hoàn thành sứ mệnh.
Chia sẻ tại buổi lễ, ông Christopher Phelps dẫn lời nguyên Đại sứ Việt Nam tại Mỹ Hà Kim Ngọc nhấn mạnh hậu quả chiến tranh vẫn còn đeo đẳng nhiều gia đình 2 nước. Tuy nhiên, chính những nỗ lực chung trong khắc phục hậu quả chiến tranh đã trở thành nền tảng quan trọng để xây dựng quan hệ Đối tác chiến lược toàn diện giữa Việt Nam và Mỹ ngày nay.
Từ sau Hiệp định Paris năm 1973, hoạt động hợp tác tìm kiếm MIA đã đạt nhiều kết quả tích cực. Đến nay, phía Mỹ đã nhận dạng và hồi hương gần 740 trường hợp trong tổng số 1.973 quân nhân mất tích tại Việt Nam. Đây cũng là nền tảng thúc đẩy các chương trình hợp tác khác như rà phá bom mìn, tẩy độc dioxin và hỗ trợ nạn nhân chiến tranh.
Ngày 2.5, bé N.G.K (2 tuổi, ở xã Hòa Hiệp, TP.HCM) bị mẹ ruột và người tình bạo hành nghiêm trọng được đưa đến bệnh viện trong tình trạng nguy kịch, nhưng sau đó được cứu sống. May mắn cho cháu bé khi được người hàng xóm phát hiện cùng với sự vào cuộc kịp thời của cơ quan công an.
Bé K. nhập viện trong tình trạng rất nặng với chẩn đoán đa chấn thương do bạo hành. Bé bị chấn thương gan độ II, lách độ II, tụy độ III, thận độ I, dập rách phổi hai bên, gãy xương cánh tay và cẳng tay phải (cũ) cùng nhiều vết thương ở đầu và lưng.
Riêng cháu bé 4 tuổi ở Hà Nội không được may mắn như vậy. Khi xe cứu thương đến, sự sống của bé đã không còn.
Cả hai bé đều bị chính mẹ ruột cùng người tình bạo hành con mình. Vậy khi nghi ngờ có dấu hiệu bạo hành, những người xung quanh cần làm gì và liên lạc với tổng đài, cơ quan chức năng nào để sớm cứu lấy trẻ?
Trao đổi với Báo Thanh Niên, luật sư Đậu Thị Quyên, Chi hội luật sư Hội bảo vệ quyền trẻ em TP.HCM cho rằng nhiều vụ trẻ em bị bạo hành dẫn đến tử vong không phải là bi kịch xảy ra trong một ngày, mà là chuỗi tổn thương kéo dài.
"Vì vậy, đôi khi một cuộc gọi đến 111, một lần báo công an hay chỉ một quyết định lên tiếng đúng lúc cũng có thể không đơn thuần là tố giác hành vi bạo lực, mà còn là cơ hội cuối cùng để cứu lấy mạng sống của trẻ", luật sư Quyên nhấn mạnh.
Có cháu bé phát tín hiệu cầu cứu qua tiếng khóc kéo dài, qua những vết thương lặp đi lặp lại, qua sự sợ hãi bất thường, tình trạng suy kiệt, bị nhốt, bị bỏ đói, bị chửi bới kéo dài. Chúng ta đừng xem đó là "chuyện riêng trong gia đình", mà hãy lên tiếng đúng lúc. Người dân không nên chờ đến khi có thương tích nghiêm trọng hoặc hậu quả đặc biệt nặng nề mới báo tin.
Theo quy định của Luật Trẻ em 2016, khi phát hiện hoặc nghi ngờ trẻ em bị bạo hành, xâm hại, bỏ mặc hoặc đang ở trong môi trường nguy hiểm thì cá nhân, gia đình, cơ quan, tổ chức có trách nhiệm thông báo, tố giác kịp thời để cơ quan chức năng can thiệp và bảo vệ trẻ em.
Theo luật sư Đậu Thị Quyên, người dân có thể phản ánh thông tin qua nhiều kênh khẩn cấp. Trước tiên là tổng đài quốc gia bảo vệ trẻ em 111 hoạt động miễn phí 24/24 trên toàn quốc, để tiếp nhận thông tin, tư vấn, phối hợp can thiệp và bảo vệ trẻ em bị bạo hành, xâm hại hoặc có nguy cơ bị xâm hại.
Tại TP.HCM, người dân có thể liên hệ tổng đài 1800 9069 của Hội Bảo vệ quyền trẻ em TP.HCM để được hỗ trợ pháp lý và kết nối các biện pháp bảo vệ trẻ em. Trong các trường hợp trẻ đang bị đánh đập, bị đe dọa trực tiếp đến tính mạng hoặc có dấu hiệu nguy hiểm khẩn cấp, cần gọi ngay 113 để lực lượng công an can thiệp kịp thời.
Ngoài ra, người dân cũng có thể trình báo với công an địa phương, UBND cấp xã, nhà trường, hội phụ nữ, cán bộ phụ trách công tác trẻ em hoặc các đơn vị thuộc ngành y tế tại địa phương đang thực hiện chức năng quản lý và bảo vệ trẻ em để phối hợp xử lý theo quy định pháp luật.
TP.HCM hiện cũng đang triển khai mô hình "một cửa" hỗ trợ phụ nữ và trẻ em bị bạo lực, xâm hại tại các bệnh viện chuyên khoa lớn như Bệnh viện Nhi đồng I, Bệnh viện Nhi đồng thành phố và Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP.HCM.
Theo luật sư Quyên khi phát hiện dấu hiệu bạo lực hoặc xâm hại, bệnh nhân sẽ được chuyển ngay đến "Phòng một cửa" để đồng thời được hỗ trợ y tế, tư vấn tâm lý, hỗ trợ pháp lý và kết nối các cơ quan chức năng theo cơ chế phối hợp liên ngành.
Đây là mô hình rất mới mang tính hỗ trợ cao vì người bị bạo lực không còn phải tự đi qua nhiều cơ quan khác nhau để cầu cứu. Đồng thời giúp phát hiện sớm và can thiệp nhanh hơn đối với các trường hợp trẻ em đang ở trong tình trạng nguy hiểm.