Ngày 6/4, bác sĩ Nguyễn Đức Vui, Phó Giám đốc Trung tâm Y tế Tiên Điền (trước đây là Trung tâm Y tế huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh), cho biết đơn vị mới đây đã tiếp nhận, cấp cứu cụ bà 92 tuổi bị rắn cắn.
Khoảng 13h ngày 4/4, cụ Phan Thị Tuyết (SN 1934, trú tại xã Tiên Điền) được xe cấp cứu đưa đến trung tâm trong tình trạng tỉnh táo, đau nhẹ vùng cổ tay trái do vết rắn cắn, không có biểu hiện rối loạn tri giác hay thần kinh.
Ngay sau khi tiếp nhận, các bác sĩ Khoa Cấp cứu – Hồi sức tích cực và Chống độc đã xử lý vết thương, truyền dịch giảm đau, theo dõi dấu hiệu nhiễm độc.
Đến nay, sức khỏe bệnh nhân ổn định, đang được tiếp tục theo dõi và điều trị các bệnh lý tuổi già. Theo bác sĩ Vui, con rắn cắn cụ Tuyết không phải rắn hổ mang, chỉ có độc tính nhẹ.
Anh Nguyễn Văn Trung, thành viên Đội cấp cứu Nghi Xuân cho biết khoảng 12h30 ngày 4/4, sau khi nhận tin báo, tổ cấp cứu nhanh chóng đến hiện trường. Tại đây, cụ bà vẫn tỉnh táo, không hoảng loạn và cho biết đã dùng dép đánh chết con rắn sau khi bị cắn.
“Cụ tuổi cao nhưng còn minh mẫn, sức khỏe tốt. Cụ nói với chúng tôi rằng bom đạn còn không sợ, sợ gì con rắn. Chúng tôi rất bất ngờ”, anh Trung kể lại.
Thời điểm lực lượng cấp cứu có mặt, người thân đã dùng vải buộc chặt vết thương. Tổ cấp cứu đã gửi hình ảnh con rắn để xin ý kiến chuyên môn từ Trung tâm Y tế Tiên Điền và được hướng dẫn chở cụ đến để xử lý ngay, không cần chuyển tuyến trên.
Bác sĩ Vui khuyến cáo, khi bị rắn cắn, người dân cần giữ bình tĩnh, hạn chế vận động, nhanh chóng đến cơ sở y tế gần nhất để được chữa trị theo phác đồ. Người dân không nên áp dụng các biện pháp dân gian, truyền miệng, đặc biệt trong trường hợp rắn độc vì có thể khiến tình trạng nặng hơn.

Chiều 28/4, tại họp báo Bộ Nội vụ, bà Nguyễn Thị Tú Thanh, Vụ phó Chính quyền địa phương cho hay thực hiện chủ trương của Đảng về sắp xếp thôn, tổ dân phố, đơn vị này đang xây dựng dự thảo Nghị định về tổ chức và hoạt động của thôn, tổ dân phố và chế độ với người hoạt động không chuyên trách. Nghị định sẽ là căn cứ để địa phương thực hiện trong thời gian tới.
Theo bà Thanh, việc xây dựng dự thảo Nghị định được nghiên cứu kỹ lưỡng để báo cáo cấp có thẩm quyền. Tinh thần là sắp xếp thôn, tổ dân phố trên toàn quốc theo hướng tinh gọn đầu mối, giảm số lượng, trên cơ sở phù hợp với quy mô thực tiễn và đặc điểm từng vùng miền.
Bà Thanh khẳng định việc giảm số lượng thôn, tổ dân phố trên toàn quốc sẽ nâng cao hiệu quả hoạt động, tạo thuận lợi cho việc thực hiện các nhiệm vụ được giao cũng như giảm áp lực quản lý trực tiếp cho chính quyền cấp xã. Quy mô các thôn, tổ dân phố sẽ được điều chỉnh phù hợp với quy mô cấp xã hiện nay.
Bộ Nội vụ đang xây dựng các phương án giảm số lượng thôn, tổ dân phố. Tuy nhiên, số lượng cụ thể chưa được công bố.
Về mô hình hoạt động của chính quyền địa phương hai cấp, bà Thanh cho hay sau một năm vận hành đã đạt được nhiều kết quả, nhưng cũng bộc lộ một số vướng mắc. Cụ thể, hệ thống công nghệ thông tin, cơ sở dữ liệu và hạ tầng số giải quyết thủ tục hành chính bước đầu đạt hiệu quả tích cực. Tuy nhiên, một số nơi còn xảy ra tình trạng thiếu đồng bộ, một số tiện ích đặc thù của địa phương chưa được vận hành trơn tru, cần tiếp tục khắc phục.
Sau sắp xếp, cán bộ, công chức ở cơ sở phải đảm nhiệm khối lượng công việc lớn, trong đó dồn nhiều về cấp xã. Trong khi đó, nhân lực chuyên môn một số nơi chưa đồng đều, có lĩnh vực còn thiếu cán bộ chuyên môn sâu. Một số địa phương, cán bộ phải làm việc phân tán ở nhiều trụ sở, gây khó khăn trong điều hành, xử lý công việc.
Thời gian tới, Bộ Nội vụ sẽ tiếp tục hoàn thiện thể chế, đẩy mạnh phân cấp, phân quyền và nâng cao chất lượng đội ngũ công chức, viên chức, nhất là cấp cơ sở. Đội ngũ cán bộ, công chức cấp xã tiếp tục được bố trí lại theo hướng phù hợp hơn với yêu cầu nhiệm vụ.
Chủ trương sắp xếp thôn, tổ dân phố được Chính phủ đặt ra từ tháng 4/2025 trong đề án tổ chức lại đơn vị hành chính các cấp và xây dựng mô hình chính quyền địa phương hai cấp. Theo đó, Bộ Nội vụ được giao nghiên cứu lộ trình sắp xếp theo hướng tinh gọn, phục vụ trực tiếp đời sống cộng đồng dân cư.
Sáng nay, tại buổi tiếp xúc cử tri Điện Biên của Phó thủ tướng Nguyễn Văn Thắng, có ý kiến cho rằng cần nghiên cứu, xem xét kỹ lưỡng việc sáp nhập thôn bản với khu vực vùng sâu. Phó thủ tướng Nguyễn Văn Thắng cho biết việc sắp xếp thôn, tổ dân phố từ năm 2015 đến nay đã giảm từ 137.000 xuống hơn 89.500 đơn vị.
Tuy nhiên, năm 2025 toàn quốc sáp nhập các tỉnh và xã, bỏ cấp huyện để mở rộng không gian phát triển. Vì vậy, cấp xã hiện nay có quy mô diện tích, dân số và số lượng thôn, tổ dân phố trực thuộc tăng lên nhiều, làm tăng đầu mối và tạo áp lực quản lý lớn với chính quyền cấp xã. Trung ương giao Chính phủ xây dựng phương án sắp xếp thôn, tổ dân phố và bố trí cán bộ không chuyên trách.
Theo Phó thủ tướng, sắp xếp thôn, tổ dân phố phải bảo đảm phù hợp với mô hình chính quyền địa phương hai cấp; tuân thủ tiêu chuẩn theo quy định; đồng thời gắn với đặc điểm lịch sử, văn hóa, điều kiện tự nhiên, quy mô dân số và phân bố dân cư của từng địa bàn.
Trước đó ngày 17/4, Thủ tướng Lê Minh Hưng giao Bộ Nội vụ tham mưu sắp xếp thôn, tổ dân phố trong quý II/2026, gắn với sử dụng đội ngũ cán bộ không chuyên trách trên phạm vi cả nước.
Theo quy định hiện hành, thôn được tổ chức ở xã, gồm các tên gọi như thôn, làng, ấp, bản, buôn, bon, phum, sóc; tổ dân phố được tổ chức ở phường với các tên gọi như tổ dân phố, khu phố, khối phố, khóm, tiểu khu. Đến hết năm 2021, cả nước có hơn 90.000 thôn, tổ dân phố, trong đó khoảng 69.500 thôn và 20.900 tổ dân phố, với gần 297.800 người hoạt động không chuyên trách.
Thôn, tổ dân phố không phải cấp hành chính mà là tổ chức tự quản của cộng đồng dân cư trên cùng địa bàn cư trú, hoạt động theo nguyên tắc tự quản, chịu sự quản lý trực tiếp của chính quyền cấp xã và sự lãnh đạo của cấp ủy đảng, bảo đảm dân chủ, công khai, minh bạch. Mỗi thôn có trưởng thôn, mỗi tổ dân phố có tổ trưởng; trường hợp cần thiết có thêm một phó.
Tin Gốc: Vnexpress

Trưa 26/4, đoàn xe dự đám cưới từ quốc lộ 1 rẽ vào đường nhánh hướng về thôn Trì Bình, xã Bình Sơn, băng qua tuyến đường sắt Bắc – Nam. Một số xe đi trước kịp qua khi chưa có tín hiệu dừng.
Đến lượt ôtô 7 chỗ do tài xế 36 tuổi điều khiển, đèn đỏ đã bật và thanh chắn bắt đầu hạ xuống. Tuy vậy, tài xế vẫn cố đi tiếp, khiến xe bị mắc kẹt giữa đường ray và barie.
Người này xuống xe tìm cách xử lý, nhiều người trong đoàn chạy tới hỗ trợ. Sau hơn một phút, nhân viên đường sắt mở thanh chắn phía đối diện để giải tỏa, giúp xe thoát ra. Một phút sau, tàu hỏa chạy qua khu vực gác chắn.
Tài xế bị cảnh sát lập biên bản với hai lỗi: vượt đường ngang khi đèn đỏ và dừng xe trong phạm vi an toàn đường sắt. Tổng mức phạt 5,9 triệu đồng, kèm tước giấy phép lái xe 2 tháng. Người này cho biết mượn xe chở khách dự đám cưới, do vội theo các xe phía trước nên vi phạm.
Một lãnh đạo ngành đường sắt cho hay đèn đỏ tại các điểm giao cắt thường bật trước khi hạ chắn khoảng 10 giây, nên trường hợp này đã vượt tín hiệu cảnh báo.
Trước đó hai ngày, tại Quảng Ngãi, một người đàn ông 40 tuổi ở xã Sơn Tịnh cũng lái xe máy tông gãy gác chắn khi tàu sắp đến, ngã gần đường ray và được nhân viên kịp thời đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Tin Gốc: Vnexpress
Thời Sự
Dự báo dân số Việt Nam giảm mạnh: Người trẻ nói 'phải lo được cho con mới dám sinh'

Ngay sau khi bài viết Dự báo dân số Việt Nam năm 2200 còn 46 triệu người, 'siêu già' từ năm 2040 đăng trên Báo Thanh Niên (ngày 9.4.2026) - chủ đề này đã nhanh chóng thu hút sự quan tâm của độc giả với hàng trăm lượt tương tác trên fanpage của báo cùng nhiều bình luận dưới bài viết và trên mạng xã hội. Đáng chú ý, câu chuyện dự báo dân số giảm mạnh vẫn tiếp tục là chủ đề chưa hạ nhiệt được đông đảo bạn đọc bàn luận.
Bên cạnh mối quan tâm về dự báo dân số Việt Nam và xu hướng già hóa dân số tại nhiều quốc gia phát triển trong tương lai, không ít bạn đọc đã thẳng thắn chia sẻ về bài toán sinh con, nuôi con giữa bối cảnh chi phí ngày càng cao.
Đáng chú ý, bạn đọc "CK Nguyen" đưa ra một phép tính khá chi tiết về chi phí nuôi dạy con tại đô thị lớn như TP.HCM. Theo bạn đọc này, ngay cả trong kịch bản chi tiêu tiết kiệm, để nuôi 1 con từ nhỏ đến hết đại học, gia đình cũng phải chuẩn bị khoảng 1,2 - 1,8 tỉ đồng; nếu nuôi 2 con, số tiền có thể lên tới 2,4 - 3,6 tỉ đồng.
Trong đó, giai đoạn 6 - 18 tuổi được xem là tốn kém nhất, với tổng chi phí ước tính khoảng 600 triệu - 1,2 tỉ đồng, chưa kể những khoản khác như học thêm, học ngoại ngữ, kỹ năng, thiết bị học tập hay chăm sóc sức khỏe. Riêng 4 năm đại học, học phí và sinh hoạt cũng có thể tiêu tốn thêm khoảng 200 - 500 triệu đồng.
Từ phép tính này, bạn đọc CK Nguyen cho rằng đây mới chỉ là mức chi tối thiểu, qua đó bày tỏ nỗi lo trước áp lực tài chính kéo dài trong hành trình sinh con, nuôi dạy con.
Bạn đọc "Minh Nguyen" chia sẻ rất yêu trẻ nhưng chần chừ trước quyết định sinh con. Theo bạn đọc này, nuôi con không chỉ là lo ăn học, mà còn cần thời gian, công sức để đồng hành, dạy dỗ con nên người. Đồng thời, bạn đọc cho rằng việc sinh con không thể trông chờ vào suy nghĩ “trời sinh voi, trời sinh cỏ”.
“Có những điều không thể giải quyết chỉ bằng tiền. Phải lo được cho con thì tôi mới dám sinh, không chỉ đủ điều kiện kinh tế, mà còn phải có thời gian để chăm sóc, đồng hành và dạy dỗ con”, bạn đọc bày tỏ.
Trong khi đó, bạn đọc "Hung Cuong" nhắc đến thực tế thu nhập còn thấp là rào cản lớn khiến nhiều người không dám sinh con. Theo bạn đọc này, với mức thu nhập khoảng 6 triệu đồng/tháng, việc trang trải cuộc sống cá nhân đã không dễ, nên chuyện lập gia đình, sinh con và bảo đảm điều kiện nuôi dạy con càng trở thành bài toán khó. “Ngay cả nuôi bản thân còn chật vật nên chuyện sinh con càng khó tính toán”, bạn đọc bày tỏ.
Chị Ái Trinh (30 tuổi, ở phường Thủ Đức, TP.HCM) hiện đã có 2 con nhỏ, cho biết từng nghĩ đến chuyện sinh thêm con thứ ba. Thế nhưng, mong muốn ấy phải gác lại trước áp lực áp lực kinh tế và thời gian.
Theo chị Trinh, nỗi lo lớn nhất không chỉ là chuyện sinh thêm một đứa trẻ, mà là làm sao bảo đảm điều kiện nuôi dạy con chu đáo trong bối cảnh chi phí sống ở đô thị ngày càng đắt đỏ.
"Vợ chồng tôi đều đi làm, thu nhập không thấp nhưng chi phí nuôi 2 con đã rất lớn, từ học hành, ăn uống đến các khoản phát sinh. Nếu sinh thêm, tôi không chắc có đủ thời gian chăm sóc con hay không, chưa kể áp lực công việc và nguy cơ ảnh hưởng thu nhập", chị Trinh nói.
Còn bạn đọc Trung Nguyên chia sẻ: khi bàn về chuyện sinh con, điều nên đặt lên trước là làm sao để một đứa trẻ được sinh ra trong hạnh phúc, chứ không phải sinh con như một chỗ dựa để cha mẹ thấy yên lòng hơn về sau. Theo bạn đọc này, đó là hai cách nghĩ hoàn toàn khác nhau...
Giáo sư, tiến sĩ Nguyễn Thiện Nhân, nguyên Bí thư Thành ủy TP.HCM cho rằng chuyện sinh con ngày nay không còn chỉ là việc riêng của mỗi gia đình, mà gắn trực tiếp với quy mô lao động, quy mô dân số và sự phát triển bền vững của đất nước. Theo ông, người lao động có “vai trò kép”: vừa trực tiếp tạo ra của cải cho xã hội, vừa tạo ra thế hệ lao động tiếp theo cho đất nước.
Ông nhấn mạnh, một trong những điểm nghẽn lớn nhất hiện nay là thu nhập không theo kịp chi phí nuôi con. Theo phân tích của ông, tại nhiều nước vẫn còn khoảng 35 - 45% người lao động có mức lương dưới ngưỡng đủ sống tối thiểu - tức mức lương thấp nhất để một gia đình có 2 người đi làm có thể nuôi 2 vợ chồng và 2 con, cho con đi học đến 18 tuổi và học được một nghề. Với mức thu nhập đó, họ không đủ điều kiện tài chính để sinh và nuôi 2 con đến tuổi trưởng thành.
Theo ông Nhân, cái gốc của câu chuyện ngại sinh con nằm ở chỗ đã sinh thì phải nuôi được, dạy cho tử tế. Người trẻ sẽ không sinh hoặc chỉ sinh 1 con nếu chưa có đủ những điều kiện cần thiết như thu nhập đủ sống và chỗ ở phù hợp.
Ông nêu rõ: “Họ làm như vậy là đúng quy luật của cuộc sống hiện nay: không nuôi con được tử tế thì đừng sinh con, khác với quan niệm hơn 100 năm trước: trời sinh voi, trời sinh cỏ. Nhưng khi mà một đất nước trên dưới 40% số gia đình hoặc phụ nữ không sinh con hoặc chỉ sinh 1 con, còn hầu hết các gia đình còn lại chỉ sinh 2 con, thì mức sinh bình quân của cả nước không bao giờ đạt mức thay thế 2,1 con. Tỷ lệ tái tạo lao động của đất nước luôn nhỏ hơn 100%”.
Ông cũng phân biệt rõ giữa lương tối thiểu và lương đủ sống tối thiểu. Nếu lương tối thiểu chỉ giúp người lao động tự nuôi bản thân, còn muốn yên tâm sinh con, nuôi con và duy trì một gia đình ổn định, phải có mức lương đủ sống cho cả gia đình.
Bên cạnh đó, từ việc khảo sát hàng loạt công bố, ông Nhân cho rằng mức sinh thấp kéo dài không chỉ do gánh nặng chi phí sống, thiếu dịch vụ chăm trẻ, thời gian làm việc quá dài hay điều kiện lao động chưa thuận lợi cho phụ nữ, mà còn bắt nguồn từ sự suy giảm cả động lực cá nhân lẫn động lực xã hội đối với hôn nhân và sinh con.
Ông chỉ ra xu hướng “3 không” trong một bộ phận thanh niên: không kết hôn, không sinh con, không thấy có trách nhiệm phải kết hôn và sinh con. Từ đó, ông Nhân cho rằng các chính sách khuyến sinh sẽ khó hiệu quả nếu không xử lý đúng các điểm nghẽn cốt lõi.
Theo ông, nhiều Chính phủ đã chi hàng tỉ, chục tỉ USD mỗi năm để khuyến khích kết hôn và sinh con, nhưng mức sinh vẫn tiếp tục giảm. Nguyên nhân là các chương trình hỗ trợ này có tác dụng rất hạn chế, do mức hỗ trợ quá nhỏ so với nhu cầu tài chính để nuôi dạy 2 con đến tuổi trưởng thành.
Ông lý giải, nhiều Chính phủ đã chi rất nhiều chi phí để khuyến khích kết hôn, sinh con nhưng hiệu quả vẫn hạn chế do mức hỗ trợ còn quá nhỏ so với gánh nặng thực tế, trong khi các vấn đề nền tảng chưa được giải quyết. Đó là thu nhập của một bộ phận người dân không đủ nuôi 2 con ăn học đàng hoàng tới 18 tuổi; thiếu trường mầm non công lập với chi phí vừa phải; chi phí nhà quá cao; bất bình đẳng giới tồn tại dai dẳng trong việc nhà và trả lương.
Bên cạnh đó là điều kiện làm việc khắc nghiệt với phụ nữ, khiến cơ hội thăng tiến bị ảnh hưởng tiêu cực khi họ có con; chi phí điều trị vô sinh cao, vượt quá khả năng chi trả của nhiều cặp vợ chồng; môi trường xã hội chưa thân thiện với trẻ em và phụ nữ làm mẹ.
Ngoài ra, nhiều nơi cũng chưa có nội dung giáo dục về trách nhiệm công dân đối với tương lai, sự phát triển của đất nước, cũng như giáo dục về hạnh phúc gia đình và cách xây dựng gia đình hạnh phúc.

