Có một câu nói quen thuộc, của những người nuôi chó, là “Nó hiền lắm, không bao giờ cắn ai”. Câu nói ấy, nghe qua tưởng là lời bảo vệ, nhưng thực chất lại là một dạng ngụy biện nguy hiểm, nhất là khi con chó cắn người.
Suy cho cùng, con chó dù được nuôi trong tình thương vẫn là một loài vật có bản năng. Dĩ nhiên, thứ gọi là bản năng thì không cần xin phép vẫn tự phát tác.
Những ngày qua, dư luận chứng kiến một câu chuyện trớ trêu ở một khu chung cư, chỉ vì nhắc nhở đeo rọ mõm cho chó, một thành viên ban quản trị đã bị hành hung.
Vụ việc này, oái ăm ở chỗ không phải con chó tấn công người, mà là chủ chó tấn công người để bảo vệ cái “quyền” được tin rằng con chó mình nuôi vô hại, không cần phải nhắc nhở.
Ở đây, vấn đề không nằm ở con chó. Nó nằm ở chủ nuôi. Người luôn tin tưởng nó hiền lành, vô hại. Nó không phải “vấn đề”.
Tôi thấy, người nuôi chó vì yêu thương con vật, thường có một niềm tin rất mạnh: con chó của họ “hiền”. Nhưng sự “hiền” ấy chỉ tồn tại trong một phạm vi rất hẹp, đó là người chủ nuôi mình.
Ra khỏi vòng tròn quen thuộc, con chó phản ứng theo bản năng của một con vật cảnh giác, phòng vệ, thậm chí tấn công. Một đứa trẻ, một người lạ, một tiếng động bất ngờ… tất cả đều có thể trở thành tác nhân kích hoạt bản năng trong nó.
Chính bản năng khó lường “hiền đó hung đó”, nên pháp luật không quy định “rọ mõm cho chó dữ”, mà quy định “rọ mõm chó khi ra nơi công cộng”. Nhưng ở nhiều nơi, quy định ấy bị xem nhẹ, thậm chí bị thách thức.
Không khó để bắt gặp hình ảnh chó thả rông ở công viên, chung cư, khu dân cư. Điều ấy vừa gây sợ hãi, vừa tiềm ẩn nguy cơ cắn người. Và dĩ nhiên, những người nuôi chó thường không nhìn thấy nguy cơ đó. Họ chỉ nhìn thấy đây là thú cưng, thân thiện, và “không bao giờ cắn ai”.
Cho đến khi nó cắn, thì nó sử dụng tất cả bản năng của mình, hạ gục người khác bằng thú tính của tạo hóa.
Không thiếu những vụ việc mà nạn nhân chính là người thân của chủ nuôi. Mới đây tại Quảng Ngãi, một em bé 5 tuổi bị chó nuôi của gia đình cắn, vết rách dài ở đầu, lộ cả hộp sọ.
Cha mẹ cháu bé giờ đau khổ, họ không ngờ con chó hiền lành mình nuôi, lại cắn con mình dã man.
Những vụ việc như thế, khiến câu “nó hiền lắm” trở thành một lời giải thích muộn màng, hoặc đau khổ.
Cái nguy hiểm nhất của lòng yêu chó, không phải là yêu quá mức, mà là yêu trong sự phủ nhận thực tế. Khi người ta nhân danh tình cảm để phủ nhận rủi ro, họ đang đặt người khác vào nguy hiểm mà không ý thức được.
Và khi bị nhắc nhở, phản ứng không phải là hợp tác, mà là chống đối, thậm chí bạo lực. Vụ việc ở chung cư vừa rồi cho thấy một nghịch lý: quy định tồn tại, nguy cơ hiển hiện, nhưng người thực thi lại trở thành nạn nhân.
Đó là dấu hiệu của một xã hội mà kỷ luật bị xem nhẹ, còn cái tôi cá nhân được đặt cao hơn an toàn cộng đồng.
Pháp luật đã có quy định xử phạt hành vi thả rông chó, không rọ mõm, để chó gây thương tích… Nhưng thực tế cho thấy, mức xử phạt còn nhẹ, việc thực thi còn lỏng lẻo. Hệ quả là những vi phạm lặp lại, từ công viên đến chung cư, từ nông thôn đến đô thị.
Đã đến lúc phải nhìn nhận lại vấn đề này một cách nghiêm túc hơn.
Thứ nhất, cần tăng mức xử phạt đối với hành vi vi phạm quy định nuôi chó nơi công cộng, đặc biệt là khi gây hậu quả về sức khỏe. Không thể để một vết cắn có thể dẫn đến bệnh dại, thậm chí tử vong chỉ được xử lý như một lỗi hành chính nhẹ.
Thứ hai, cần quy trách nhiệm rõ ràng cho chủ nuôi. Con chó không có ý thức pháp luật, nhưng chủ của nó thì có. Mọi hành vi gây hại của vật nuôi phải được xem là trách nhiệm trực tiếp của người nuôi.
Thứ ba, cần thay đổi nhận thức xã hội. Yêu chó không đồng nghĩa với việc miễn trừ nghĩa vụ. Một người nuôi chó văn minh không phải là người khẳng định “chó tôi hiền”, mà là người “có biện pháp chắc chắn” đảm bảo nó không thể gây nguy hiểm cho người khác.
Bởi vì, trong một xã hội đông đúc, quyền nuôi thú cưng không thể đứng trên quyền được an toàn của cộng đồng.
Con chó có thể chỉ hiền với chủ. Nhưng xã hội thì không thể vận hành dựa trên niềm tin chủ quan ấy của một vài người.
Ngày 31/3, một người đàn ông đội mũ bảo hiểm trùm kín mặt, cầm dao rựa xông vào quán bar La Barraca de la Abuela ở thành phố Malaga, hét lên "đưa tiền đây".
Tưởng hắn là khách quen bày trò đùa, các nhân viên phục vụ phản ứng rất bình tĩnh, cười nhạo và phớt lờ yêu cầu. Thậm chí, một người còn sờ con dao rồi nói đùa với tên cướp rằng đó là đồ giả.
Một người vừa cười vừa hỏi hắn: "Đòi tiền bây giờ à? Hay gọi cảnh sát nhé?".
Camera giám sát cho thấy kẻ giấu mặt vung dao ra và đập mạnh xuống quầy, yêu cầu họ phải coi trọng lời nói của hắn. Nhưng ngay cả khi hắn chĩa dao vào cổ một nhân viên, họ vẫn không nhận ra sự nguy hiểm. Một người cười nói với hắn rằng lưỡi dao đã bị mẻ. Cuối cùng, tên cướp bỏ đi tay không.
Tên cướp cầm dao rựa xông vào quán bar, nhân viên tưởng trò đùa
Chỉ sau khi nghe tin hắn đã tấn công một số quán bar khác trong khu Las Lagunas của thành phố và bị tạm giữ, họ mới nhận ra vụ cướp là thật.
Một trong những nhân viên cho biết: "Khi hắn đến quầy bar, khách hàng và đồng nghiệp của tôi nghĩ đó là một trò đùa và cười nhạo hắn mà không biết rằng hắn thực sự có ý định cướp của".
Alejandro, nhân viên sờ thử con dao trong tay kẻ cướp, chia sẻ với RTVE: "Tôi nắm lấy nó một cách vô cùng tự tin vì nghĩ đó là trò đùa của khách hàng. Bạn tôi từng đùa như vậy nhưng chỉ che nửa mặt, lần này kẻ đó che kín mặt, không thể nhận ra là ai".
Ngày 15/5, TAND Khu vực 5 (TPHCM) tiếp tục xét xử vụ án ly hôn giữa bà Nguyễn Thị Ngọc Anh (48 tuổi, ngụ TPHCM) và ông Hồ Ngọc Tiên Trung (54 tuổi).
Theo kế hoạch, đại diện Viện KSND Khu vực 5 sẽ phát biểu quan điểm giải quyết vụ án. Tuy nhiên, HĐXX quyết định quay lại phần xét hỏi để làm rõ thêm một số vấn đề liên quan.
Tại phiên tòa, HĐXX cho biết đã nhận được đơn khiếu nại của luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho bị đơn.
Phía nguyên đơn đề nghị HĐXX tách phần quan hệ hôn nhân để giải quyết trước, còn các vấn đề liên quan đến tài sản sẽ được xem xét ở giai đoạn sau. Tuy nhiên, luật sư của bị đơn không đồng ý và đề nghị tòa không tách vụ án.
Bên cạnh đó, phía bị đơn cũng đề nghị thu thập bổ sung tài liệu, chứng cứ nhằm làm rõ một số nội dung của vụ án.
Sau thời gian hội ý, HĐXX quyết định tạm dừng phiên tòa để tiếp tục thu thập tài liệu, chứng cứ; đồng thời HĐXX cho biết việc có tách vụ án hay không thuộc thẩm quyền xem xét, quyết định của chánh án.
Theo hồ sơ vụ án và diễn biến tại phiên tòa, bà Ngọc Anh và ông Trung tổ chức đám cưới vào tháng 10/2001 sau nhiều năm quen biết, tìm hiểu.
Tháng 3/2015, sau 14 năm chung sống, ông Trung nộp đơn xin ly hôn tại TAND quận Bình Thạnh (nay là TAND Khu vực 5) với lý do hôn nhân không hạnh phúc, mục đích hôn nhân không đạt được.
Trong các bản khai sau đó, ông Trung cho rằng mâu thuẫn phát sinh từ cuối năm 2014 khi ông có quan hệ với người phụ nữ khác. Theo ông, vợ chồng không thể hàn gắn nên đã ly thân.
Hòa giải không thành, ông Trung giữ nguyên yêu cầu ly hôn. Đến năm 2016, bà Ngọc Anh có yêu cầu phản tố, đề nghị chia tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân nhưng cho biết chưa thu thập đầy đủ tài liệu liên quan.
Sau nhiều năm xác minh, thu thập chứng cứ, đến năm 2024, ông Trung bất ngờ thay đổi yêu cầu khởi kiện, từ xin ly hôn sang đề nghị hủy hôn nhân trái pháp luật.
Ông Trung cho rằng giấy chứng nhận kết hôn có nhiều dấu hiệu bất thường như vợ chồng ký nhầm vị trí, ký trước khi hoàn tất thông tin giấy tờ tùy thân và chữ ký trong sổ hộ tịch không phải của ông.
Phía bà Ngọc Anh không đồng ý với yêu cầu hủy hôn nhân. Bà cho rằng quan hệ vợ chồng được xác lập hợp pháp, hoàn toàn tự nguyện và không có chuyện lừa dối.
Theo bà Ngọc Anh, hai người quen nhau từ năm 1996 khi còn là sinh viên nghèo tại TPHCM và duy trì tình cảm trong nhiều năm dù gia đình hai bên không ủng hộ do khác biệt về quan điểm và hoàn cảnh sống. Trong khoảng thời gian đó, cả hai từng nhiều lần chia tay rồi quay lại.
Bà thừa nhận trong thời gian chia tay từng xảy ra “sự việc ngoài ý muốn”, song khẳng định ông Trung biết rõ việc không cùng huyết thống với con gái nhưng vẫn chấp nhận và đồng ý để cháu mang họ của mình.
Sau đó, hai người tổ chức lễ cưới tại Bảo Lộc (Lâm Đồng) và TPHCM với sự chứng kiến của gia đình, bạn bè hai bên. Bà Ngọc Anh khẳng định toàn bộ thủ tục đăng ký kết hôn được thực hiện đúng quy định và có cán bộ tư pháp hướng dẫn.
Theo bà Ngọc Anh, thời gian đầu hôn nhân khá hạnh phúc, hai người cùng gây dựng hệ thống nha khoa thẩm mỹ. Tuy nhiên, từ khoảng năm 2010, khi điều kiện kinh tế khá giả hơn thì mâu thuẫn bắt đầu phát sinh.
Bà cho rằng trong nhiều biên bản làm việc tại tòa từ năm 2015 đến 2024, ông Trung đều xác nhận hôn nhân là tự nguyện và vẫn sử dụng giấy chứng nhận kết hôn trong các giao dịch dân sự, bao gồm cả việc mua bán nhà đất đứng tên hai vợ chồng.
Theo bà Ngọc Anh, chỉ đến khi bà yêu cầu chia toàn bộ tài sản và đề nghị tòa thu thập chứng cứ liên quan đến 4 người con ngoài giá thú của chồng với người phụ nữ khác thì ông Trung mới chuyển sang yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật.
Tại phiên tòa, ông Trung giữ nguyên quan điểm đề nghị hủy hôn nhân và không đồng ý chia tài sản chung vì cho rằng quan hệ hôn nhân không hợp pháp. Tuy nhiên, ông đồng ý chia cho vợ 20% giá trị tài sản và mong muốn vụ việc sớm kết thúc.
Trong khi đó, bà Ngọc Anh yêu cầu được ly hôn và đề nghị chia khối tài sản trị giá hơn 1.294 tỷ đồng, trong đó phần bà yêu cầu được nhận là hơn 674 tỷ đồng.
Ngày 24-4, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an TP Huế cho biết đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam 2 tháng đối với Trần Kiêm Anh Khoa (18 tuổi, trú phường Phú Xuân) để điều tra về hành vi "chống người thi hành công vụ".
Theo thông tin ban đầu, tối 19-4, Công an TP Huế triển khai kế hoạch tuần tra, kiểm soát nhằm xử lý tình trạng thanh thiếu niên tụ tập, chạy xe gây rối trật tự công cộng tại khu vực trung tâm.
Khoảng 23h30 cùng ngày, tại khu vực vòng xuyến đường Hùng Vương, tổ công tác phát hiện Khoa chạy xe máy không gắn biển số, không đội mũ bảo hiểm, chở theo Nguyễn Khải Hưng (18 tuổi) cũng không đội mũ bảo hiểm.
Lực lượng chức năng ra hiệu lệnh dừng xe kiểm tra, Khoa không chấp hành mà tăng ga bỏ chạy, đi ngược chiều qua vòng xuyến rồi rẽ vào đường Lê Quý Đôn theo hướng về đường Bà Triệu.
Khi gặp tổ công tác Công an phường Thuận Hóa đang lập rào chắn, Khoa không dừng lại mà tông thẳng vào rào chắn kim loại.
Cú va chạm khiến một cán bộ trong tổ công tác bị ngã xuống đường, Khoa và Hưng cũng ngã. Ngay sau đó lực lượng chức năng khống chế, đưa cả hai về trụ sở làm việc.