Chồng tôi là một người đàn ông tốt, yêu vợ, thương con, chịu khó làm ăn. Anh luôn khao khát làm giàu “để vợ con đỡ khổ” và chính điều đó khiến anh đánh liều đi vay mượn. Lúc đầu chỉ là ít một, sau lại lớn dần. Tôi không hiểu hết chuyện làm ăn của chồng, chỉ biết mỗi lần anh về nhà, gương mặt lại thêm phần căng thẳng.
Cho đến một ngày, anh đến trước mặt tôi, thú nhận rằng mình đầu tư thất bại, thua lỗ. Anh nói về khoản nợ, về những người bạn từng thân thiết giờ trở thành chủ nợ. Sau khi kể hết những khó khăn đang gặp phải, anh nói muốn đi xuất khẩu lao động. Chỉ có cách đó mới mong trả được nợ.
Quá bất ngờ, tôi không nhớ lúc đó mình đã phản ứng ra sao và nói những gì. Chỉ biết rằng tôi không thể cản anh, vì cũng không biết cản bằng cách nào. Ngày anh đi, tôi đứng nhìn theo, lòng buồn hiu hắt. Vì tôi biết, kể từ ngày mai, mọi thứ sẽ đổi khác.
Khoản tiền anh gửi về mỗi tháng không nhiều mà nợ thì như một cái hố sâu không đáy. Người ta bắt đầu tìm đến nhà. Có người khó chịu, có người gay gắt. Nhưng có một chủ nợ khá đặc biệt.
Anh ta là bạn của chồng tôi, trước kia cũng hay lui tới, nói chuyện thân tình. Tôi biết chồng tôi có vay anh một khoản tiền không nhỏ. Nhưng anh không phải đến đòi nợ, chỉ hỏi chồng tôi sang bên đó làm ăn thế nào, mấy mẹ con ở nhà có khó khăn quá không…
Dù anh không đòi, nhưng mỗi tháng chồng gửi tiền về, tôi vẫn gom góp cân đối để trả trước mỗi người một ít, kể cả anh. Lạ là, sau khi nhận tiền, anh chỉ giữ phần gốc, còn phần lãi lại đưa cho tôi. Anh bảo tôi giữ lấy mà lo cho con, đừng nói với chồng, để anh ấy yên tâm làm việc.
Ban đầu, tôi không dám nhận, cầm tiền mà tay run run. Nhưng anh nói rất nhẹ nhàng, tự nhiên, tạo cho tôi cảm giác yên tâm. Tôi không biết mình đang mang ơn hay đang mắc thêm một món nợ khác, một món nợ không có giấy trắng mực đen.
Anh cũng hay mang quà cho hai đứa con tôi. Không phải thứ gì đắt tiền, nhưng vừa đủ để chúng vui. Lũ trẻ không biết chuyện, cứ quấn lấy anh mà gọi chú. Nhìn cảnh ấy, lòng tôi vừa ấm, vừa lo, như có một sợi dây vô hình đang kéo mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo.
Có những hôm anh ghé qua, ở lại lâu hơn. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không còn chỉ xoay quanh tiền bạc. Anh hỏi tôi về cuộc sống, về những ngày chồng đi vắng và bảo rằng nếu có khó khăn gì cứ nói với anh. Với tư cách là bạn bè, giúp được gì anh sẽ giúp. Lúc đầu tôi còn dè dặt, sau dần cũng quen. Có những điều, tôi không biết nên nói với ai, lại nói với anh.
Tôi từng nghĩ mình chỉ đang biết ơn. Nhưng cảm xúc là thứ không dễ gọi tên. Nó đến chậm, len lỏi, rồi một lúc nào đó, ta mới nhận ra nó đã ở đó từ lâu. Tôi bắt đầu mong những lần anh đến, dù trong đầu vẫn có một tiếng nói nhỏ nhắc mình nên dừng lại.
Rồi một ngày chủ nhật, hai đứa nhỏ đi sang nhà bạn chơi. Nhà vắng. Anh đến như thường lệ. Chúng tôi nói chuyện, rồi im lặng. Khoảng lặng ấy dài hơn mọi khi.
Tôi không nhớ rõ ai là người tiến lại gần trước. Chỉ nhớ khi tôi nhận ra, mình đã ở trong vòng tay anh. Một cái ôm không quá chặt, nhưng đủ để tôi thấy mình yếu đi. Tôi không đẩy anh ra. Có lẽ, chính khoảnh khắc ấy, tôi đã vượt qua một ranh giới.
Sau đó, tôi sợ. Tôi tránh anh, nhưng anh vẫn đến, không nhắc lại chuyện hôm đó, không ép buộc, không đòi hỏi. Anh chỉ nói, anh biết mình như vậy là không nên, nhưng tình cảm là thứ không phải cứ biết sai là dừng lại được. Anh nói thích tôi. Sự thẳng thắn này lại khiến lòng tôi chao đảo.
Có nhiều đêm, tôi nằm trong bóng tối, nghĩ đến chồng. Ở nơi xa, anh đang cày cuốc mong sớm trả hết nợ để sớm được về nhà. Tôi thương anh, điều đó là thật. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những rung động kia. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, bền bỉ.
Người ta vẫn nói, đàn ông xa vợ rất dễ yếu lòng mà sa ngã. Thực ra, đàn bà vắng chồng, điều đáng sợ nhất chính là sự cô đơn. Tôi muốn gạt đi những tình cảm sai trái kia, nhưng càng muốn quên đi lại càng nghĩ nhiều.
Có lẽ, điều khiến tôi day dứt nhất không phải là đúng sai, mà là cảm giác mình không còn là mình nữa. Tôi vừa thương chồng, vừa không dứt được những rung động kia. Hai thứ tình cảm ấy không thể tồn tại cùng nhau, nhưng lại đang cùng tồn tại trong tôi.
Anh ấy vẫn đến, tần suất ngày một nhiều. Và điều đáng sợ là tôi đã coi đó như một thói quen. Có lần, anh ôm tôi trong vòng tay thủ thỉ: “Có lẽ chúng ta nên dừng lại. Nếu mọi chuyện vỡ lỡ, anh cùng lắm cũng chỉ mất một người bạn, nhưng em sẽ mất rất nhiều. Anh thương em và lo cho em. Nếu như em đủ dũng cảm dừng lại với chồng và đến với anh thì lại là chuyện khác. Em có muốn một lần thử cân nhắc lựa chọn không?”.
Nghe những lời đó, không hiểu sao trái tim tôi bỗng thắt lại. Tôi chỉ ước mọi thứ cứ mãi như thế, đừng phải lựa chọn bất cứ điều gì. Tối qua, chồng gọi điện về. Anh nói vừa tăng ca về tới nhà trọ, mệt nhoài, nhớ vợ con và chỉ muốn khóc. Giây phút đó, tôi cũng bật khóc thật to. Vì lúc đó tôi nhìn thấy rõ nhất mình là một người vợ tồi tệ thế nào.
Tôi biết mình phải chọn điều gì. Nhưng dừng lại, không có nghĩa là có thể quên đi. Tôi muốn tự tha thứ cho mình. Nhưng không ngờ chấp nhận sai lầm của bản thân cũng khó đến thế.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Vòng tuyển chọn 2 World Cup billiards carom 3 băng TP.HCM thu hút hơn 240 VĐV, diễn ra từ ngày 1 đến ngày 5-4 tại CLB billiards Bà Chiểu 3 (phường Hiệp Bình, TP.HCM).
Giải đấu được tổ chức bởi Liên đoàn Billiards & Snooker TP.HCM nhằm chọn ra 8 suất cuối cùng đại diện Việt Nam (trừ các hạt giống đã có trên bảng xếp hạng thế giới) tham dự World Cup.
Trước đó vòng tuyển 1 diễn ra vào tháng 3 đã giúp xác định 8 cái tên đầu góp mặt.
Ở lượt trận quyết định tranh suất dự World Cup diễn ra vào chiều 5-4, tài năng trẻ 17 tuổi Nguyễn Minh Trí gây bất ngờ khi giành chiến thắng trước Nguyễn Như Lê.
Trước đó Nguyễn Như Lê thể hiện một phong độ ấn tượng suốt từ đầu giải, trong đó có trận đấu ghi series 18 điểm cùng hiệu suất ghi điểm lên đến hơn 4 điểm/lượt cơ, khiến đối thủ thua khi chưa kịp nghỉ giải lao.
Trước người đàn anh kỳ cựu, Minh Trí nhập cuộc tự tin, tung series 7 điểm để dẫn trước 15-4 sau hiệp đầu. Sang hiệp 2, Như Lê cũng đáp trả với đường cơ 7 điểm, rút ngắn cách biệt còn 14-18. Dù vậy tài năng 17 tuổi vẫn thi đấu bình tĩnh để giữ vững lợi thế, thắng 30-19 sau 19 lượt cơ.
Minh Trí trở thành cơ thủ nhỏ tuổi nhất trong lịch sử carom 3 băng Việt Nam tham dự World Cuo billiards. Trước đó vinh dự này thuộc về Chiêm Hồng Thái vào năm 2019, khi anh 20 tuổi.
Đáng chú ý cơ thủ kỳ cựu Nguyễn Ngọc Trị đã có chiến thắng kịch tính 30-29 trước Phạm Quốc Thích. Ngọc Trị vừa chính là chú ruột, vừa là thầy của tài năng trẻ 17 tuổi Nguyễn Minh Trí. Kết quả này chứng kiến cả hai chú cháu cùng dự World Cup billiards TP.HCM năm nay.
Vòng tuyển chọn 2 còn chứng kiến nhiều đại diện khác của Việt Nam lần đầu có suất dự World Cup. Ấn tượng bậc nhất phải kể đến Nguyễn Viết Thụ. Ở lượt trận quyết định, sau khi bị Cao Phan Triết Luận dẫn 29-22, Viết Thụ xuất sắc có series 8 điểm để thắng ngược 30-29.
Cơ thủ Hồ Quan Thái hay Tống Văn Đào cũng lần đầu đến đấu trường World Cup. Các cơ thủ còn lại có suất dự giải là Đoàn Minh Kiệt, Võ Cao Thắng và Võ Quốc Thắng.
Theo đó, tòa tuyên phạt bị cáo Phạm Phương (cựu trưởng ban quản trị chung cư Miếu Nổi) 11 năm 6 tháng tù; phạt Đinh Việt Cường (cựu phó ban quản trị) 10 năm 6 tháng tù về các tội tham ô tài sản và lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Phạt bị cáo Tôn Ngọc Bạch (cựu thành viên ban quản trị) 1 năm 10 tháng tù; Nguyễn Thị Đào (phó ban quản trị) 2 năm tù về tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Tòa cũng tuyên phạt bị cáo Nguyễn Phước Nguyên (Giám đốc Công ty TNHH TMDV viễn thông Kamera) 3 năm tù; Lê Văn Bình (Giám đốc Công ty TM DV XD Nhật Đăng) 2 năm 9 tháng tù về tội tham ô tài sản.
Theo nội dung vụ án, ban quản trị chung cư Miếu Nổi gồm các ông, bà Phạm Phương, Đinh Việt Cường, Tôn Ngọc Bạch và Nguyễn Thị Đào đã gây thiệt hại tài sản cho cư dân với tổng số tiền hơn 637 triệu đồng.
Cụ thể ban quản trị chung cư Miếu Nổi (phường 3, quận Bình Thạnh cũ - nay là phường Gia Định) đã bàn bạc sửa chữa đường nội bộ, tự ý thay đổi hiện trạng so với thiết kế ban đầu mà không xin phép nên bị Sở Xây dựng xử phạt hành chính với số tiền phạt 15 triệu đồng, sau đó dùng tiền cư dân đóng góp để đóng phạt.
Tự ý lấy mặt bằng thuộc sở hữu chung của chung cư cho thuê mà không lấy ý kiến cư dân. Đến khi bị UBND phường 3 (cũ) yêu cầu thu hồi mặt bằng, người thuê yêu cầu đền bù hợp đồng thì ban quản trị lại dùng tiền đóng góp của cư dân để đền cho người thuê.
Ông Phương còn được xác định có hành vi sai phạm trong việc chỉ đạo chi tiền lắp đặt hệ thống bãi xe thông minh mặc dù không thi công, chưa đưa vào hoạt động.
Năm 2019, ông Phương cùng ông Phan Dương Đại ký 2 hợp đồng thi công lắp đặt thang máy B2 và 2 thang máy C.
Ông Đại chỉ mới lắp đặt 1 thang B2 và 1 thang bên trái lô C (trị giá tổng cộng 1,9 tỉ đồng) nhưng được ban quản trị thanh toán hơn 2,7 tỉ đồng. Dù chưa lắp đặt thang còn lại ở lô C nhưng ông Đại vẫn nhận 813 triệu đồng.
Sau đó ông Phương dùng 246 triệu đồng tiền đóng góp của cư dân để mua linh kiện và thuê nhân công lắp ráp thang máy bên phải đơn nguyên C. Đây được xác định là số tiền thiệt hại của cư dân.
Hành vi trên của ông Phương, ông Cường, bà Bạch và bà Đào đã phạm vào tội "lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ", gây thiệt hại cho cư dân chung cư Miếu Nổi số tiền hơn 637 triệu đồng.
Đối với việc lắp đặt 3 thang máy vào năm 2019, ông Phương cùng ông Đại bàn bạc nâng khống giá trị hợp đồng cho mỗi thang máy là 200 triệu đồng, tổng tiền nâng khống là 600 triệu đồng, mục đích để ông Phương chiếm đoạt.
Khi ông Đại chỉ mới lắp đặt 2 tháng máy nhưng ông Phương đã chỉ đạo ban quản trị thanh toán cho ông Đại tổng số tiền 2,7 tỉ đồng, cho việc lắp đặt 3 thang máy. Mục đích ông Phạm Phương thanh toán đủ số tiền trên là để được hưởng 600 triệu đồng nâng khống.
Do đó ông Phương và ông Đại phải chịu trách nhiệm về hành vi tham ô đối với số tiền 600 triệu đồng. Trong đó ông Phương được hưởng lợi 97 triệu đồng do Đại chuyển khoản, còn lại số tiền 503 triệu đồng thì ông Đại đã chiếm giữ và tiêu xài hết.
Ngoài ra, ông Phương và ông Phạm Phước Nguyên thống nhất nâng khống, nghiệm thu khống các hợp đồng lắp đặt camera, đèn năng lượng mặt trời, thi công sơn tường…,tự ý tiêu xài tiền đóng góp của cư dân, tổng cộng số tiền hơn 960 triệu đồng.
Người dân ngồi ăn tại một nhà hàng ngoài trời sau khi các biện pháp hạn chế do dịch bệnh COVID-19 được nới lỏng tại vùng Lazio, Rome, Ý, ngày 1-2-2021 - Ảnh tư liệu - Ảnh: reuters.com
Trong giai đoạn đại dịch, nhằm hỗ trợ hoạt động kinh doanh, chính quyền Rome cho phép các cơ sở mở rộng diện tích sử dụng vỉa hè lên tới 50% tại khu trung tâm lịch sử và 70% ở các khu vực khác. Các chủ quán cũng có thể sử dụng phần vỉa hè cách cơ sở tới 25 m chỉ với một tờ khai đơn giản.
Quy định mới đã chấm dứt hoàn toàn các đặc quyền này. Theo đó, thay vì tính theo chiều dài mặt tiền như trước, diện tích vỉa hè được phép sử dụng sẽ căn cứ vào tổng diện tích sàn bên trong cơ sở, bao gồm cả khu bếp và nhà vệ sinh.
Cụ thể, khu vực thuộc di sản Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc (UNESCO) chỉ được sử dụng tối đa 1/3 diện tích bên trong, trong khi các khu vực khác có thể lên đến 50%, phố đi bộ tối đa 40%, khu vực trung tâm mở rộng (ngoài lõi UNESCO) được sử dụng với tỉ lệ dao động từ 1-3 đến 2-3.
Bên cạnh đó, các cơ sở kinh doanh phải tuân thủ quy chuẩn thẩm mỹ nghiêm ngặt nhằm bảo vệ cảnh quan di sản.
Chính quyền Rome cấm hoàn toàn việc sử dụng ô nhiều màu sắc và đồ nội thất bằng nhựa tại các khu vực lịch sử, đồng thời yêu cầu bàn ghế, chậu cây và vật dụng trang trí có thiết kế thống nhất, sử dụng vật liệu như gỗ, mây hoặc kim loại nhẹ, với tông màu trung tính như trắng hoặc be.
Bà Monica Lucarelli, Ủy viên phụ trách thương mại của Rome, nhấn mạnh mục tiêu của quy định mới là khôi phục trật tự và cân bằng trong không gian công cộng. Sau lễ Phục sinh, cơ quan chức năng sẽ phối hợp với cảnh sát triển khai kiểm tra và xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm.