Tôi có chị đồng nghiệp cùng làm xuất nhập khẩu công ty cũ ở TP HCM từ năm 2021, chơi với nhau rất thân. Chị hay chia sẻ về gia đình, khoe có em gái song sinh bên Mỹ. Trước chị hay nhập hàng xách tay từ Mỹ về bán, thỉnh thoảng vài tháng lại mượn tôi 5-10 triệu đồng vì kẹt tiền làm thủ tục, bán online nên chị ít dùng chuyển khoản. Tôi vẫn cho mượn. Tới tháng 3 năm ngoái chị rủ tôi buôn hàng nhập cont gốm từ Ninh Bình xuất đi Mỹ, em gái chị bên Mỹ lo khách hàng, chị làm thủ tục và muốn tôi góp vốn, mọi tin nhắn có trên zalo và sao kê ngân hàng.
Chị hứa hẹn sau tháng rưỡi hàng sẽ sang Mỹ và trả lại tiền cho tôi. Tôi tin tưởng vì chơi thân rất lâu với chị. Thế nhưng từ tháng tư tới tháng sáu tới hạn chị không có tiền trả lại. Tôi tới nhà đòi gấp, chị hẹn trả sau vì bận đi Mỹ. Tháng 8 tôi tới nhà tìm thì chị vẫn ở Việt Nam. Tôi làm dữ, liền bị vợ chồng chị vu cáo, dùng thủ đoạn hù dọa, nói tôi vào nhà trộm của chị 5.200 USD để muốn xù tiền của tôi. Tôi nộp đơn ra công an nhưng không làm gì được chị vì thiếu hợp đồng và thỏa thuận mua bán. Tôi phải làm sao đây?
Hiền Hòa
Tin Gốc: https://vnexpress.net/cho-dong-nghiep-vay-tien-con-bi-vu-cao-vao-nha-ho-an-trom-5058735.html

Cảm ơn mọi người đã dành chút thời gian đọc tâm sự của tôi. Tôi muốn hỏi ở đây có ai là người may mắn luôn vượt trội trong một tổ chức, một cơ quan nào đó nên thường bị người khác ghét và cô lập không?
Tôi là 9x đời đầu, xuất phát điểm là con nhà nghèo nhưng được cha mẹ lo lắng đàng hoàng. Từ nhỏ, tuy xuất thân nghèo khó nhưng tôi được trời thương ban cho tính chịu thương chịu khó, sáng dạ, học đâu nhớ đó nên luôn là người giỏi nhất nhì trong lớp. Ra trường đi làm, tôi cũng miệt mài phấn đấu, người khác đi chơi thì tôi chỉ lo làm việc, kết quả tôi luôn là người đứng top đầu ở cơ quan. Tôi đã chuyển việc hai nơi và nơi nào cũng đứng top đầu.
Tôi làm nhà nước, lẽ ra lương phải theo thâm niên nhưng do có thành tích tốt nên hiện mức lương của tôi bằng với người làm trước tôi 15 năm. Trong công việc và cuộc sống, tôi thuộc kiểu người may mắn, mọi người hay nói tôi "đẻ bọc điều" hay sao đó, làm gì cũng đạt thành tựu, gần như không gặp khó khăn gì. Mọi người hay nói tôi làm chơi mà ăn thật.
Tôi tự thấy mình hay giúp đỡ người khác. Trong một nhóm, tôi luôn là người gánh team, việc gì khó tôi cũng nhận phần hơn và kéo mọi người đi cùng. Khi đồng nghiệp gặp khó, tôi thường giúp đỡ tận tình và họ nhờ tôi, tôi luôn nhiệt tình hỗ trợ.
Ở lớp thạc sĩ, tôi cũng hết mình như vậy, luôn giúp đỡ mọi người nhưng lại bị chơi xấu. Tôi gửi tài liệu giúp mọi người hoàn thành tốt bài học, tới lượt tôi thì bị âm thầm xóa tài liệu của mình. Ở cơ quan cũng xông xáo giúp mọi người nhưng khi lấy phiếu tín nhiệm, tôi nhận ra mình bị gạch rất nhiều. Tôi rất buồn vì điều đó.
Tôi không hiểu sao mình luôn giúp mọi người mà lại như vậy? Không lẽ lý do là vì tôi luôn đứng top, lấy hết vé khen thưởng hay sao? Nói thêm là chỉ tiêu khen thưởng chỉ có 20% nhưng tôi luôn nằm trong top 20% ấy. Khi gặp khó, mọi người tìm tôi giúp đỡ, tôi đều rất nhiệt tình giúp mà không từ chối một ai. Nhưng xong rồi nhìn lại, tôi thấy mọi người đều xa cách với mình. Khi dự tiệc, họ không muốn ngồi gần tôi. Khi ngồi chung một nhóm lớn, họ chia cặp, chia nhóm tán gẫu, còn tôi chỉ có một mình. Tôi cũng từng chủ động mời họ đi ăn, mua cà phê, trà sữa đãi mọi người nhưng vẫn vậy.
Tôi đã sai ở đâu và cần cải thiện điều gì? Mong được mọi người chia sẻ và cho tôi lời khuyên. Tôi chân thành cảm ơn.
Thúy Diễm
Tin Gốc: https://vnexpress.net/bi-dong-nghiep-xa-lanh-vi-luon-dung-top-trong-co-quan-5059813.html

Tôi sinh ra trong một gia đình không được khá giả lắm. Khi còn trẻ, tôi có quen bạn trai ở Việt Nam nhưng ba mẹ không cho phép cưới vì có người đưa tôi ra nước ngoài. Mẹ nói nuôi con đỡ chân tay, tôi phải có trách nhiệm trả công ơn sinh thành nên cần ra nước ngoài lấy chồng để giúp gia đình. Họ có hứa, nếu như tôi không hạnh phúc có thể trở lại Việt Nam. Ngày đi, tôi xin bố mẹ đừng nói với bất cứ ai về việc tôi sang Mỹ. Để nếu như không hạnh phúc, tôi có thể trở về và kết hôn, tiếp tục việc học đại học của mình. Tuy nhiên, khi cuộc hôn nhân của tôi gặp vấn đề, xin bố mẹ giúp trở về, bố nói nếu như tôi đặt chân về Việt Nam sẽ từ mặt, không được phép bước chân vào nhà. Tôi khóc, hỏi tại sao lại lừa dối tôi. Mẹ nói vì ngày tôi đi đã lỡ nói với họ hàng, giờ nếu về sẽ khiến họ mất mặt, dù có sao thì tôi cũng phải ở lại ở đất Mỹ.
Tôi từng làm điều dại dột, nhưng khi thoát khỏi chuyện đó, lại nghĩ thương họ. Có lẽ cái nghèo khiến cho người ta lạnh lùng hơn. Sau một năm tôi đi, mẹ gọi điện xin tôi gửi tiền về để xây nhà. Tôi không có tiền nhưng năm đó bị tai nạn giao thông vỡ đầu, tiền bồi thường đã gửi hết về cho bố mẹ để xây nhà. Họ xây nhiều hơn số tiền tôi có. Rồi họ gọi điện xin tôi gửi thêm để trả nợ. Trong khi đó, 3 người chị em của tôi không phải chi một đồng nào. Người chị thứ hai của tôi cũng ở nước ngoài, mẹ nói chị không đi làm nên không phải lo gì. Rồi khi tôi ổn định, may mắn trời thương, tôi làm ăn khá giả. Hàng tháng tôi vẫn gửi tiền về để lo cho bố mẹ, thậm chí trả tiền cho em học đại học, chu cấp cho hai người chị nữa. Tôi làm việc này gần 18 năm rồi.
Từ khi bố mẹ sống với tôi là lúc mà tôi biết được những mặt trái. Khi tôi không có nhà, mẹ thường xuyên gọi điện cho các chị và em nói xấu tôi. Tiền tôi đưa để chu cấp cho những người ở Việt Nam, mẹ nói đó là tiền mẹ giúp chăm con nên tôi phải trả. Trong khi bố mẹ sống cùng tôi không phải chi một đồng nào. Thậm chí bố mẹ đi làm tôi cũng không lấy một xu dù là một mớ rau. Mẹ luôn nói rằng những người ở Việt Nam đã cố gắng làm việc hết sức rồi, họ không đủ ăn nên luôn xin tôi tiền hàng tháng đều đặn. Thậm chí người chị ở nước ngoài khi đẻ con không có tiền, khi bệnh tật, khi con chị ấy cần phẫu thuật, tất cả tôi đều phải chi. Mỗi lần tôi gặp khó khăn, mẹ lại bảo tôi cố gắng tự xoay xở, việc gửi tiền lại cho tôi sẽ nguy hiểm cho chị em của tôi lắm.
Càng sống lâu cùng ba mẹ tôi lại phát hiện ra những bí mật. Thậm chí khi tôi về Việt Nam chơi, mẹ gọi điện mời 32 người đi ăn nhà hàng cao cấp, vậy mà mẹ lại nói rằng họ mời tôi. Khi tôi bước tới bàn tiệc, nhận ra có rất nhiều người. Rồi họ đều cảm ơn tôi vì đã mời họ, tôi la mẹ tại sao lại dối trá như vậy, tại sao lại bắt tôi trả tiền trong khi đó tôi không hề mời bất cứ người nào. Mẹ bảo vì muốn nở mày nở mặt. Tuy nhiên tối ngày hôm đó, tôi vô tình bắt được mẹ gọi điện cho từng đứa con của mình, bảo tôi đã mời mọi người trong gia đình của mẹ đi ăn nhưng khi trả tiền lại nói mẹ không ra gì vì tiếc tiền. Đó hoàn toàn là sự dối trá.
Tôi bắt được mẹ hai lần trên camera nói xấu tôi và gia đình tôi. Một lần tôi bước vào trong nhà vì nghỉ làm giữa giờ, mẹ nói chuyện với chị gái, nói rất nhiều điều xấu xa về tôi và gia đình tôi. Mẹ thậm chí nói với mọi người rằng con tôi bị tự kỷ trong khi cháu hoàn toàn bình thường. Tôi nói bố mẹ về nước đi, họ lại khóc lóc xin tôi ở lại. Thế nhưng mẹ vẫn không ngừng việc nói dối và bêu xấu tôi. Hiện tại, tôi đã từ chị gái trên mình vì không chịu được những lần chị chửi bới tôi, thêm cả những lời bịa đặt mẹ đã nói với chị. Đến khi tôi chất vấn mẹ, mẹ luôn chối và nói rằng chị bịa đặt. Trong khi chính tôi đã nghe nhiều.
Bố mẹ, chị em chưa bao giờ giúp tôi cái gì, trong khi 18 năm qua tôi quan tâm, chu cấp cho mọi người. Gần một năm nay ba bị bệnh hiểm nghèo, chỉ mình tôi lo tiền để ba chữa trị, không có chị em nào lên tiếng giúp đỡ, thậm chí tôi còn phải lo tiền cho họ sinh sống. Em gái cảm ơn tôi vì đã chăm lo cho ba mẹ trong lúc ba bị bệnh và xin lỗi vì đã không thể giúp được tôi chút nào. Sự thật là mỗi tháng em đều đi du lịch nước ngoài. Người chị gái xin tiền tôi chữa bệnh, tôi gửi về nhưng không muốn có bất cứ mối quan hệ nào với họ nữa.
Ba mẹ nói tôi nên xem mọi chuyện là bình thường vì là người có điều kiện và đang sống ở nước ngoài. Tôi không nghĩ vậy. Nếu tôi đã phải lo toàn bộ chi phí cho ba mẹ, tại sao còn phải gánh thêm trách nhiệm với những người khác ở Việt Nam? Điều khiến tôi khó chấp nhận là họ nói khó khăn về kinh tế nhưng vẫn có tiền đi du lịch nước ngoài; trong khi tôi vừa phải gửi tiền, vừa tự mình chăm sóc ba mẹ. Trước đây, khi chưa đưa ba mẹ sang Mỹ, tôi từng đề nghị các anh chị em ở Việt Nam chăm sóc ba mẹ, còn tôi sẽ gửi tiền hàng tháng. Họ từ chối, nói đó không phải trách nhiệm của họ. Vì vậy, tôi mới quyết định đưa ba mẹ sang Mỹ, trước khi hiểu hết những áp lực khi sống cùng.
Sau những gì xảy ra, tôi không còn muốn làm hồ sơ bảo lãnh anh chị em sang Mỹ nữa. Tôi đã hỏi mẹ: "Nếu họ có thể đi làm, tại sao không tự lo được cuộc sống mà phải phụ thuộc vào con trong thời gian dài như vậy"? Tôi bắt đầu cảm thấy mình bị lừa dối. Mẹ đã xin lỗi, nói không muốn làm tôi khổ nữa và hứa sẽ dừng lại. Ngay sau đó, mẹ lại nói luật sư gọi điện để bàn tiếp về việc bảo lãnh. Tôi thấy rất lạ vì bản thân mới là người làm hồ sơ và chi trả mọi chi phí. Tôi nói chuyện với luật sư, anh ta tỏ ra khó chịu khi tôi hỏi về khả năng tài chính. Tôi mới biết trước đó mẹ đã trao đổi với luật sư mà không nói với tôi, hiện tại mẹ lại là người có quyền quyết định giữ hay hủy hồ sơ. Điều này khiến tôi thực sự sốc.
Có lẽ đây là giới hạn cuối cùng của tôi. Tôi không muốn tiếp tục sống cùng ba mẹ nữa. Tôi vẫn sẽ chăm sóc, lo chỗ ở và hỗ trợ những việc cần thiết, thế nhưng sau khi họ hoàn tất việc bảo lãnh con cái sang Mỹ, tôi sẽ rời đi và không còn liên hệ nữa. Tôi cảm thấy mình bị lợi dụng, bị bào mòn và lừa dối suốt gần 18 năm. Tôi không còn muốn gặp bất kỳ ai trong số họ. Tôi từng hỏi mẹ vì sao lại đối xử với tôi như vậy, vì sao tôi là con thứ ba mà phải gánh hết mọi thứ. Mẹ nói vì thấy tôi đã khổ nên không muốn những người khác phải khổ như tôi. Nhưng tôi càng không hiểu, nếu biết tôi khổ, tại sao lại tiếp tục đặt thêm gánh nặng lên vai tôi? Tôi thật sự không hiểu họ, cũng không hiểu chính gia đình mình. Không biết có phải tôi đang quá lạnh lùng và tiêu cực hay không.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi quen một người mẹ đơn thân có hai con gái, một bạn ở với ba, một bạn ở với mẹ. Sau hơn một năm quen biết, chúng tôi chính thức đến với nhau.
Quá trình gặp nhau: Trước đây tôi là đối tác của em. Tôi là đại diện cho một tập đoàn quản lý khu vực. Trong quá trình làm việc, cô ấy hay mời tôi đi ăn, đôi bên trả tiền sòng phẳng. Cô ấy cố tình theo đuổi tôi, còn hỏi muốn cua tôi thì cần gì. Lúc đó tôi từ chối vì đã có bạn gái. Sau đó tôi chuyển công tác đi xa, bạn gái tôi sinh em bé.
Tôi rất mừng và tập trung lo cho con, bạn gái lại không muốn tính đường lâu dài với tôi, đặt ra những mục tiêu rất vô lý như nhà cửa, mua đất. Tôi vẫn có nhà nhưng cô ấy không muốn về sống gần gia đình tôi, muốn mua ở gần nhà cô ấy. Tôi nói phải cho anh thời gian tích góp, chứ giờ để có số tiền mua nhà không phải dễ. Cô ấy thẳng thừng nói là khi nào có rồi tính, rồi tìm cách chia tay tôi, nói không muốn lập gia đình, rồi đủ thứ lý do đẩy tôi ra xa. Tôi mệt mỏi nên không níu kéo nữa và buông.
Quá trình quen biết nhau: Vô tình giai đoạn tôi đang đau khổ về tình cảm và quyết định nghỉ việc vì làm quá xa nhà, em lại gọi và tâm sự, chia sẻ, động viên. Tôi lúc đó có em đồng hành nên rất vui và hạnh phúc, đặc biệt cảm nhận em không quan trọng về tiền bạc, nhà cửa. Em nói trải qua nhiều chuyện nên không mong mỏi gì nhiều, chỉ cần tôi thương là em vui rồi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, cuối tuần tôi về sống chung với em và con gái em. Chúng tôi rất hạnh phúc. Nghe em kể, mẹ chồng em đối xử rất tệ, một mình em gồng gánh nuôi con khổ cực. Tôi càng thương em hơn, vì thế làm có dư là mua vàng tặng em, quà cáp đầy đủ, rồi đi chơi bất cứ đâu khi em thích. Tôi thấy em kẹt vốn làm ăn, cũng chủ động chuyển để em có tiền xoay xở. Lương tôi làm ra bao nhiêu, hầu như đưa hết cho em, chỉ còn lại ít tiền đủ xài.
Những mâu thuẫn trong khi quen: Em vẫn qua lại nhà chồng để đưa đón con gái, thậm chí tôi cũng đi cùng, thế nhưng tôi không hề nghĩ gì. Còn khi tôi về thăm con mình, hay chuyển tiền hàng tháng cho con, em không vui. Mỗi lần đi công tác, thấy đồ con nít đẹp, tôi cũng gọi cho em lựa giúp, mua cho hai đứa hai bộ, một cho con gái em, một cho con gái tôi, thế nhưng sắc mặt em không vui. Tôi cũng chia sẻ rằng rất thích bé, nếu được thì em sinh cho tôi một đứa, tôi hứa sẽ lo mọi việc và cả tiền, không để em khổ. Em chia sẻ đã sinh mổ hai lần, từng một mình nuôi con, giờ không muốn khổ nữa.
Em giận tôi, kêu chia tay, quay về với con đi. Tôi suy nghĩ lại, nịnh em nguôi giận. Tôi nghĩ thôi thì không cần sinh nữa, tôi làm dành dụm để lo cho hai đứa cũng được rồi. Tôi nói sẽ thương con gái em như con ruột, mong em cũng thương con tôi như thế. Tôi không muốn yêu nhau vì tiền, ai cũng có trách nhiệm với nhau. Em nói tôi là mối tình đẹp nhất của em. Cuộc sống ngắn ngủi, tôi cũng không mưu cầu gì nhiều nữa, chỉ cần sống thật lòng thật dạ với nhau là đủ rồi.
Giai đoạn chia tay: trong công việc, tôi hay nhờ em đánh máy, cũng trả lương đàng hoàng. Tôi nói để đôi bên không ngại nhau hoặc nghĩ ngợi vì về tiền bạc. Tôi không muốn tạo cảm giác yêu nhau vì tiền, chứ tiền tôi dư bao nhiêu đã chuyển hết cho em làm ăn. Tôi chuyển lương cho em rất đều mỗi tháng.
Một ngày gần đây, tôi nhờ em hỗ trợ vì công việc không kịp tiến độ. Em nói chưa thấy tôi chuyển lương, tôi liền buột miệng: "Mới chuyển mà giờ đòi gì nữa, làm thì không bao nhiêu mà cứ đòi lương miết". Thật ra lúc đó tôi chỉ nghĩ nói vui thôi, không ngờ em lại đăng video lên mạng với nội dung kiểu: "Người không thương mình là làm một kể mười".
Sau đó em nhắn tin bảo tôi đừng qua nhà rồi ở lại nữa, con gái em không thích tôi, rồi đưa ra đủ lý do khác. Tối hôm đó tôi gọi điện nói chuyện, bảo những gì tôi đang làm là đã dành hết cho em. Tôi chỉ muốn tích góp cho tương lai chứ bản thân không ăn xài gì nhiều. Qua hôm sau, em block tôi khỏi nhóm gia đình, chặn tin nhắn và điện thoại, rồi nói rằng quãng thời gian quen tôi là "nhục nhã nhất từ thời con gái". Khi tôi muốn gặp để nói chuyện rõ ràng, em không cho. Đến lúc tôi qua tận nhà, em gom quần áo rồi đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi đau như xé tim. Về nhà suy nghĩ lại, tôi đoán có lẽ em giận vì chuyện tiền bạc, hoặc giận vì biết tôi chở mẹ đi dự đám cưới bên phía gia đình ngoại của con gái tôi. Sau đó tôi cố gắng chứng minh tình cảm của mình bằng cách chuyển hết lương tháng đó cho em, hứa sau này sẽ đưa toàn bộ lương để em quản lý, tôi chỉ giữ lại một ít đủ chi tiêu. Vài ngày sau, điều tôi nhận được lại là câu nói: "Anh đừng níu kéo nữa. Em cảm thấy không còn yêu anh. Anh hãy đi tìm người phù hợp hơn, anh chỉ đang tiếc nuối điều gì đó thôi".
Tôi và em biết nhau gần hai năm, chính thức quen được 5 tháng, chia tay chỉ trong vòng 7 ngày. Em chặn hết tất cả mạng xã hội và mọi liên lạc. Tôi chỉ xin em cho gặp 20 phút để hiểu chuyện gì đang xảy ra, em không đồng ý. Tôi không biết mình sai vì tiền bạc hay sai vì vẫn còn trách nhiệm qua lại với con, hoặc sai vì cách nói chuyện khiến em hiểu lầm rằng tôi không thương em. Tôi chấp nhận sự thật đau đớn này. Có lẽ lỗi là do tôi đã đặt quá nhiều niềm tin và tình cảm, để rồi khi người ta không muốn nữa thì có thể quay lưng một cách lạnh lùng và tàn nhẫn. Tôi chỉ mong quý độc giả cho mình lời khuyên chân thành, để có cái nhìn khách quan hơn về bản thân và trong tình yêu.
Em có thật sự yêu tôi hay chỉ đang theo đuổi điều em muốn? Tôi có quá đáng không? Có phải tôi quá rõ ràng hay quá khắt khe về tiền bạc? Hiện tại tài khoản tôi gần như không còn bao nhiêu, đi làm còn phải vay mượn để lo chi phí sinh hoạt, có thể nói là gần như vô sản. Số tiền hơn 100 triệu đồng tôi đưa em để làm ăn, có nên nói chuyện để em gửi lại không? Còn tiền tôi cho hay vàng tôi mua tặng thì tôi không còn nghĩ tới nữa.
Qua câu chuyện này, tôi cũng muốn nhắn gửi những anh em còn độc thân rằng không phải tất cả phụ nữ đều xấu. Khi yêu họ có thể hứa hẹn rất nhiều, còn khi hết yêu rồi thì cũng có thể trở nên cực kỳ lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hiện tại tôi tìm đến Phật pháp để giảm bớt nỗi đau và quay về với chính mình. Sau cùng, chỉ có bản thân mới hiểu mình thật sự cần gì, cũng chỉ có chính mình mới là điểm tựa vững chắc nhất cho cuộc đời mình. Tôi nghĩ đây cũng là một dạng nghiệp duyên mà mình phải trải qua ở kiếp này. Tôi vẫn luôn tự hỏi: Trong tình yêu, có phải đàn ông cần lo toàn bộ tiền bạc mới được gọi là yêu?
Tin Gốc: Vnexpress

