Trao đổi qua điện thoại, chị Nguyễn Thị Oanh (53 tuổi, P.Vĩnh Phú, tỉnh Nghệ An) nói trong tiếng nấc nghẹn ngào: “Con tôi cao 1m8, nặng khoảng 93, 94kg. Cháu chậm phát triển về trí tuệ hơn các bạn bình thường khác, khi giao tiếp cháu hơi ngại ngùng nên nói chuyện cũng không được nhanh nhẹn. Tôi không biết gần một tháng qua con ở đâu, làm gì. Cô ơi, cô tìm con dùm tôi với”,
Cuộc trò chuyện qua điện thoại của chúng tôi liên tục ngắt quãng bởi những khoảng lặng. Chồng mất hơn 1 năm trước, hai con là điểm tựa tinh thần của chị Oanh.
Con trai chị Oanh là Lê Anh Quân, 18 tuổi. Theo chia sẻ từ gia đình, Quân có khuôn mặt dài, lời nói và hành động chậm hơn các bạn cùng trang lứa, ít nói và nhỏ nhẹ. Tuy nhiên, gia đình đã dạy cháu thuộc lòng số điện thoại của mẹ cùng nhiều thành viên khác trong gia đình. Ngoài ra, Quân có cậu bạn thân thường xuyên gọi điện, liên lạc.
“Quân sử dụng điện thoại rất tốt. Nhưng từ đó tới nay, con không liên lạc với bất kỳ ai. Không ai biết con ở đâu. Nếu bình an cháu hoàn toàn có thể tự liên lạc được với gia đình. Đằng này, tôi sợ con bị lừa…”, chị Oanh lặng người.
Theo lời kể của gia đình, đã mất liên lạc với Lê Anh Quân từ ngày 8.3 khi em về Tân Kỳ chơi. Hôm đó, chàng trai Nghệ An mặc áo phông đen và quần lửng. Gia đình cũng đã báo công an, đi tìm cháu khắp nơi, thậm chí đăng lên mạng xã hội xem mọi người có ai thấy chỉ giúp. Nghe ai có thông tin về Quân hay giống Quân, gia đình vội đi ngay, đêm hôm cũng chạy, vậy mà đến nay vẫn chưa tìm thấy.
Mạng xã hội mới đây có chia sẻ việc nghi chàng trai Nghệ An đang đi lạc tại khu vực Q.Cầu Giấy (cũ), Hà Nội. Về việc này, phía gia đình cho biết gia đã đến xem và khẳng định không phải là Quân.
Đến nay, tung tích Lê Anh Quân vẫn chưa được xác định. Thời gian kéo dài khiến người mẹ héo mòn và nỗi lo thêm chồng chất.
Thông tin từ đại diện Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Nghệ An cho biết đã tiếp nhận thụ lý đơn trình báo từ gia đình. Đơn vị này đã gửi công văn đi khắp các đơn vị công an xã, phường để tìm người mất tích.

Sau giờ làm, nhiều người trẻ ở TP.HCM không về nhà vì sao? Họ tiếp tục với "ca thứ hai" - học ngoại ngữ, kỹ năng hay theo đuổi một lĩnh vực mới. Việc học thêm dần trở thành một phần quen thuộc trong nhịp sống, và đằng sau đó là những câu chuyện rất khác nhau: người xem là cơ hội, người lại đối diện với không ít áp lực.
Không chỉ dừng lại ở việc nâng cao kỹ năng, với nhiều người trẻ, học thêm sau giờ làm còn là bước chuyển hướng nghề nghiệp. Nguyễn Đình Chương (27 tuổi, ngụ P.Hiệp Bình, TP.HCM) hiện theo học khóa thiết kế với mục tiêu chuyển ngành. Anh cho biết bản thân đã yêu thích lĩnh vực này từ lâu, nhưng chưa có điều kiện theo đuổi.
"Trước đây gia đình không ủng hộ nên mình chưa thể học. Bây giờ mình tự chi trả toàn bộ chi phí, từ học phí đến sinh hoạt nên cũng áp lực hơn", Chương chia sẻ. Vừa đi làm vừa học, anh phải sắp xếp lại toàn bộ thời gian cá nhân. "Có những hôm đi làm xong phải chạy qua lớp, nếu có bài tập thì gần như phải thức đêm, có khi kéo dài cả tuần", anh nói.
Theo Chương, việc học không chỉ dừng lại ở trên lớp mà còn cần tự học thêm, đầu tư cho các đồ án để xây dựng hồ sơ năng lực phục vụ ứng tuyển sau này. "Mình xác định giai đoạn đầu sẽ làm song song, nếu ổn thì sẽ chuyển hẳn sang ngành mới", anh cho biết, đồng thời dự định sẽ học thêm tiếng Anh để mở rộng cơ hội nghề nghiệp.
Trong khi đó, Nguyễn Trần Vỹ (24 tuổi, ngụ P.Thông Tây Hội, TP.HCM) lựa chọn học thêm truyền thông đa phương tiện sau giờ làm để nâng cao lợi thế cạnh tranh. Ban ngày làm việc tại một công ty truyền thông, buổi tối từ 18 - 20 giờ, anh tham gia lớp học 3 buổi mỗi tuần. Sau khi hoàn thành khóa học, Vỹ dự định tiếp tục học IELTS để phục vụ định hướng trở thành quản lý cấp cao trong tương lai.
"Ngành thiết kế bây giờ khá khắc nghiệt khi cung nhiều hơn cầu, nên mình nghĩ phải cố gắng để trở thành một cá thể nổi bật hơn", Vỹ nói. Tuy nhiên, việc học thêm cũng kéo theo không ít áp lực. Anh cho biết có những giai đoạn phải thức trắng nhiều đêm để xử lý đồng thời công việc và đồ án học tập.
Không phải người trẻ nào cũng lựa chọn các khóa học cố định với cường độ cao. Mai Thị Thúy (29 tuổi, ngụ P.Tân Thới Hiệp, TP.HCM) cho biết cô chủ yếu học thêm thông qua tài liệu và khóa học trực tuyến.
"Mình đã có nền tảng nên chỉ học bổ sung thêm. Nhiều nội dung trên mạng được hướng dẫn khá kỹ, dễ hiểu, nên vẫn hiệu quả mà tiết kiệm chi phí", Thúy nói. Theo cô, cách học linh hoạt giúp cân đối giữa công việc và cuộc sống, tránh cảm giác quá tải.
Không chỉ dừng lại ở nhóm người trẻ mới đi làm, việc học thêm sau giờ làm còn xuất hiện ở những người đã có nhiều năm kinh nghiệm và đảm nhận nhiều vai trò trong cuộc sống.
Chị Bùi Thị Thu Thủy (35 tuổi, P.Cầu Kiệu, TP.HCM), hiện là giám đốc sáng tạo tại một tập đoàn trang sức, cho biết việc học thêm với chị không xuất phát từ áp lực cạnh tranh mà là nhu cầu tự làm mới bản thân. "Trong ngành sáng tạo, nếu chỉ dựa vào kinh nghiệm cũ thì rất dễ rơi vào trạng thái ổn định nhưng thiếu đổi mới. Việc học giúp mình mở rộng góc nhìn và tiếp cận thêm nhiều lớp kiến thức về nghệ thuật, thẩm mỹ", chị chia sẻ.
Theo chị, điều lớn nhất nhận lại không chỉ là kiến thức mà còn là cảm giác bản thân vẫn đang phát triển. "Không bao giờ là quá muộn để học. Chỉ cần bắt đầu từ những bước nhỏ và duy trì, mỗi người đều có thể tiến lên theo cách của mình", chị chia sẻ.
Theo ông Lê Trần Tuấn Anh, giảng viên Digital Product Design (thiết kế sản phẩm số) tại Arena Multimedia, ranh giới giữa phát triển bản thân và tự tạo áp lực không hề dễ xác định.
"Việc đầu tư cho bản thân gần như luôn đi kèm áp lực về thời gian, tiến độ và chi phí. Ở mức hợp lý, đó có thể là động lực. Nhưng khi việc học không xuất phát từ nhu cầu thực sự mà chỉ chạy theo xu hướng, áp lực sẽ dễ trở thành gánh nặng", ông nhận định.
Theo ông Tuấn Anh, người trẻ cần hiểu rõ bản thân đang thiếu gì và phù hợp với hướng đi nào, thay vì học dàn trải. "Khi giữ được sự cân bằng và học một cách nghiêm túc, việc học mới thực sự là khoản đầu tư hiệu quả", ông nói.
Trong bối cảnh thị trường lao động liên tục biến động, học tập có thể là một lựa chọn cần thiết. Tuy nhiên, với mỗi người, xác định mục tiêu và nhịp độ phù hợp có lẽ quan trọng không kém, để hành trình phát triển không trở thành một cuộc chạy đua quá sức.
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/sau-gio-lam-nhieu-nguoi-tre-o-tphcm-khong-ve-nha-vi-sao-185260407183126325.htm
Giới Trẻ
Xôn xao tin nhắn của giảng viên được cho là miệt thị ngoại hình sinh viên

Cụ thể, theo đoạn tin nhắn được chia sẻ rầm rộ trên mạng xã hội mà dân mạng cho là giảng viên miệt thị ngoại hình sinh viên, có đoạn: "Qua 1 số bạn đăng ký thi nét đẹp sinh viên, thầy đánh giá cán bộ lớp K10, K11 làm việc chưa thực sự hiệu quả. Có rất nhiều bạn ưa nhìn thì không thấy đăng ký thi mà có những bạn ngoại hình không được tốt lắm thì thấy đăng ký. Xong là gửi thì chất lượng rất kém".
Cũng trong đoạn tin nhắn, giảng viên nhắc đến việc sinh viên tự chụp ảnh cho nhau, đồng thời lưu ý: "Yêu cầu cán bộ các lớp làm việc nghiêm túc, bỏ ngay kiểu làm việc hời hợt. Không thì lớp chi tiền ra thuê thợ ảnh chụp các bạn. 1 buổi là xong cho tất cả. Nhận ảnh đăng ký dự thi nét đẹp mà muốn dồ dại".
Rất nhiều fanpage, group (nhóm) trên Facebook chia sẻ đoạn tin nhắn này. Kèm theo đó là vô số bình luận, kéo theo làn sóng tranh cãi gay gắt.
Nhiều ý kiến cho rằng không đồng ý với việc giảng viên đánh giá ngoại hình sinh viên, thậm chí nội dung tin nhắn khi đọc mang tính "body shaming", tức miệt thị ngoại hình, dễ gây tổn thương tâm lý và tạo áp lực không cần thiết trong môi trường giáo dục.
Anh Đỗ Hồng Vinh (33 tuổi, làm việc tại đường Võ Văn Ngân, P.Thủ Đức, TP.HCM; trước là P.Bình Thọ, TP.Thủ Đức, TP.HCM), thẳng thắn: "Nội dung tin nhắn mang hơi hướng "body shaming", khi vô tình tạo ra sự phân loại về ngoại hình giữa các sinh viên. Đẹp hay không là tiêu chuẩn rất chủ quan. Nếu không cẩn thận, những phát ngôn như vậy dễ khiến các bạn trẻ cảm thấy mình không đủ tốt để tham gia hoạt động chung".
"Tại sao lại đề cập đến ngoại hình sinh viên trong một cuộc thi nội bộ? Dù dưới bất kỳ hình thức nào, cũng cần sự thận trọng. Trong môi trường giáo dục, lời nói của giảng viên có sức nặng rất lớn. Chỉ một cách diễn đạt thiếu tinh tế cũng có thể khiến sinh viên cảm thấy bị đánh giá, tự ti về bản thân", chị Trần Thảo Vy (31 tuổi, ngụ ở hẻm 243 Chu Văn An, P.Bình Thạnh, TP.HCM; trước là P.12, Q.Bình Thạnh, TP.HCM) băn khoăn.
Trên Facebook, thành viên Việt Hoàng nêu quan điểm: "Chi tiết gợi ý các lớp "có thể thuê người chụp ảnh" là không nên. Vì có thể tạo thêm áp lực tài chính không đáng có, đặc biệt với những bạn sinh viên có điều kiện kinh tế hạn chế. Sinh viên không phải ai cũng dư dả để đầu tư cho một cuộc thi phong trào. Những gợi ý như vậy, nếu không nói rõ là tự nguyện, rất dễ bị hiểu thành bắt buộc".
Tuy vậy, cũng có một bộ phận cư dân mạng nhìn nhận sự việc theo hướng trung dung hơn, cho rằng có thể người đưa ra tin nhắn không có chủ ý tiêu cực, nhưng cách diễn đạt chưa chuẩn mực, dẫn đến hiểu lầm và phản ứng trái chiều.
"Có thể chỉ là góp ý mang tính chuyên môn nhưng cách thể hiện của giảng viên chưa phù hợp, dẫn đến hiểu lầm", thành viên Phạm Lan Anh viết trên Thread.
Trước những tranh cãi trên, phóng viên Thanh Niên đã liên hệ với giảng viên được nhắc đến để làm rõ.
Ông Nghiêm Văn Hiền, cán bộ tuyển sinh và truyền thông của Trường CĐ Dược Hà Nội, cho biết ông chính là người nhắn những tin trong đoạn tin nhắn đang được dân mạng nhắc đến.
"Thật ra, cả sáng 16.4, tôi nhận được rất nhiều cuộc gọi đề cập đến sự việc này. Tôi xin nói rõ rằng, câu chuyện đang lan truyền trên mạng xã hội có phần bị hiểu chưa đúng bản chất. Cuộc thi ảnh sinh viên của trường là hoạt động do chúng tôi tổ chức. Trong quá trình triển khai, tôi có trao đổi với các cán bộ lớp nhằm lưu ý rằng không nên ép buộc những sinh viên cảm thấy không tự tin về ngoại hình tham gia. Đây là cuộc thi ảnh, nên việc tham gia cần dựa trên tinh thần tự nguyện, tránh khiến các bạn cảm thấy áp lực hoặc ngại ngùng khi hình ảnh của mình được đăng tải. Tuy nhiên, nếu sinh viên vẫn muốn tham gia thì chúng tôi hoàn toàn tôn trọng và vẫn đăng tải bài dự thi bình thường, không có bất kỳ sự phân biệt hay từ chối nào", ông Hiền cho hay.
Ông Hiền tiếp tục: "Về vấn đề hình ảnh, do đa số sinh viên chụp bằng điện thoại nên nhiều ảnh gửi về bị mờ, thiếu sáng hoặc chất lượng chưa tốt. Tôi chỉ mang tính chất gợi ý rằng các bạn có thể nhờ người chụp tốt hơn, hoặc nếu có điều kiện thì cùng nhau thuê một người chụp để có bộ ảnh chỉn chu hơn. Đây hoàn toàn không phải là yêu cầu bắt buộc, mà chỉ là đề xuất để nâng cao chất lượng cuộc thi".
Cũng theo ông Hiền, tin nhắn đang lan truyền được gửi trong nhóm cán bộ lớp, nhằm mục đích nhắc nhở nội bộ.
"Tuy nhiên, giờ đây khi đọc lại, tôi cũng nhận thấy cách diễn đạt của mình có phần chưa đầy đủ, dễ gây hiểu lầm. Đây là thiếu sót từ phía tôi trong việc truyền đạt thông tin. Cụm từ "muốn dồ dại" mà nhiều người nhắc đến thực chất là nói về cảm giác khi xử lý những bức ảnh bị mờ, thiếu nét, chứ hoàn toàn không phải nhằm vào sinh viên. Nhưng do cách dùng từ chưa rõ ràng nên đã dẫn đến cách hiểu sai đáng tiếc", ông Hiền nói.
Ông Hiền chia sẻ thêm: "Sau sự việc này, tôi rút ra kinh nghiệm là cần cẩn trọng hơn trong phát ngôn, đặc biệt là trong môi trường tin nhắn nhanh, dễ thiếu câu chữ và ngữ cảnh. Dù không có ý tiêu cực, nhưng cách diễn đạt chưa chuẩn xác có thể gây ra những phản ứng không mong muốn".
Ông Hiền thẳng thắn thừa nhận: "Câu chuyện khiến dân mạng xôn xao này, một phần là lỗi do bản thân tôi".
Tin Gốc: Thanh Niên

Đặng Trúc Gia Thảo, thủ khoa ĐH Kinh tế TP.HCM năm 2025, khẳng định việc chọn ngành nên dựa vào cả sở trường và sở thích. Nhưng cái nào sẽ là yếu tố quyết định nhiều hơn?
Thảo cho rằng phần lớn thí sinh có những sở trường và sở thích khác nhau nên sẽ rất phân vân khi chọn ngành, nhưng cũng có một số bạn có điểm chung giữa hai yếu tố này nên dễ dàng chọn được ngành thật sự đam mê và tiềm năng. Với các bạn chưa tìm được sở thích hay còn băn khoăn giữa hai khái niệm này, Thảo cho rằng đừng lo, vì hôm nay với những gì đã trải qua, cô nàng sẽ chỉ cho thí sinh những "tip" (mẹo/bí quyết) có thể giúp ích trong câu chuyện chọn ngành.
Với quan điểm cá nhân, Thảo cho rằng chọn ngành nên được quyết định dựa trên 70% sở thích và 30% sở trường; thậm chí có thể là 80% sở thích. Thủ khoa này phân tích: "Chúng ta đều biết việc chọn ngành không phải là nhất thời, nếu đậu sẽ gắn bó với nó suốt 4 - 5 năm ĐH. Sau này nếu làm đúng chuyên ngành, bạn phải dành cả một quãng thời gian dài của cuộc đời để làm và gắn với công việc đó. Dành một khoảng thời gian lâu như vậy mà không có hứng thú, không đam mê thì làm sao mình có thể duy trì được trạng thái làm việc tốt nhất? Chính vì thế, yếu tố sở thích khi chọn ngành rất quan trọng".
Tuy nhiên, Thảo cũng lưu ý sở thích ở đây không chỉ đơn giản là những sở thích cá nhân tạm thời như chơi game, xem phim… mà đòi hỏi phải là một sở thích lâu dài. Thảo ví dụ, bạn thích xem nhiều thể loại phim khác nhau, và rất thích nghiên cứu về diễn biến tâm lý nhân vật, hay hứng thú với việc làm ra bộ phim như thế nào và thật sự muốn tự thử sức mình làm một bộ phim…, thì đó là tín hiệu tốt để bạn chọn các ngành liên quan việc sản xuất phim.
Tuy nhiên, cũng có một vài bạn không thể xác định được mình thích cái gì, sở thích là gì. Thảo cho rằng các bạn đừng lo lắng vì đây không phải là cá biệt, trường hợp này cũng khá phổ biến.
Theo cô bạn thủ khoa, khi không biết mình thích gì thì hãy thử tìm hiểu tính cách của bản thân trước, có thể bắt đầu bằng việc liệt kê một số hoạt động mà các bạn từng tham gia. Ở những hoạt động đó, bạn thích điểm gì và hợp với hoạt động đó ở khía cạnh nào; hãy thử liệt kê ra và sau đó tìm hiểu một số ngành trên thị trường, xem những điều mình thích ở những hoạt động hay tham gia đó có điểm chung nào với ngành. Sau đó, bạn dành thời gian tìm hiểu sâu thêm về cốt lõi của ngành đó.
Thảo dẫn chứng từ câu chuyện của bản thân: "Khi quyết định chọn ngành marketing, mình đã dành rất nhiều thời gian để nghe những review (đánh giá/ nhận xét - PV) của các anh chị đi trước trên YouTube hay một số hội nhóm Facebook. Mình cũng dành thời gian xem một số kiểu đầu việc cần làm trong ngành, dạng như các chiến lược trong ngành như thế nào và hình dung khi theo nghề này thì mình sẽ phải làm những công việc gì…; từ đó xác định được bản thân có thật sự thích những công việc này hay không".
Thảo đặc biệt lưu ý thí sinh nên dành thời gian tìm hiểu từ nhiều nguồn, kênh khác nhau; đừng chỉ tìm hiểu bề nổi, tức nghe những lời đồn về ngành này hay, ngành kia hot… Tìm hiểu kỹ về cả những thách thức, cơ hội và thị trường trong ngành như thế nào, để xác định được với ngành này mình có thể đi lâu dài hay không và có thực sự hứng thú.
Sau sở thích, mọi người hãy xét đến sở trường. Theo Thảo, với sở trường, các bạn phải xem mình giỏi điều gì và ứng dụng như thế nào trong ngành mà bản thân định theo đuổi. Vì suy cho cùng, việc chọn ngành cũng là muốn sau này ra trường có thể theo được một công việc có lương tốt hoặc cơ hội thăng tiến. Vậy yếu tố quyết định ở đây chính là sở trường và sự bền bỉ, chăm chỉ của các bạn.
"Hy vọng những chia sẻ của mình có thể giúp ích một vài tip cho các bạn. Bên cạnh đó, những lời khuyên từ thầy cô hay những anh chị đi trước cũng là nguồn hữu ích cho mọi người. Chúc các bạn có thể chọn được ngành phù hợp và thi thật tốt để đậu vào ngành mình mong muốn", Thảo nhắn gửi.
Tin Gốc: Thanh Niên

